Hôm nay,  

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung Phụ Trách

09/05/201000:00:00(Xem: 4111)

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung phụ trách

Hồi Chuông Vô Tình

Đường xa chẳng tiện thăm em
Nhớ em quay quắt anh thèm gọi phôn
Phôn kêu năm bảy tiếng dồn
Không người nhấc máy, anh buồn làm sao
Ước mơ anh lớn đâu nào
Chỉ mong nghe tiếng em chào qua phôn
Và nghe em, giọng dỗi hờn
Tiếng  cười ngọt chảy qua hồn mà vui
Thế thôi và chỉ thế thôi
Anh đâu dám ngỏ xa xôi chuyện lòng!
Nhớ em vẫn dối là không
Nên thơ anh đó, trăm dòng vô ngôn
Chiều nay anh lại gọi phôn
Không ai nhắc máy bỗng hồn anh đau
Về tim, máu chở nghẹn ngào
Lỡ tay, màu tóc rơi vào hoàng hôn
Nửa anh muốn nhấc chiếc phôn
Nửa anh  sợ những hồi chuông vô tình!

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

*

"Muộn"

Muộn màng rồi phải không anh"
Thôi thì hãy giữ yên lành cho nhau
Nào ai dám trách ai đâu
Đừng nhìn em thế mà đau đớn lòng!
Anh về đi kẻo người mong
Chắc là con trẻ cũng trông ngóng nhiều
Mình em trở lại vườn yêu
Dạ hương rụng trắng ngõ chiều, lối trưa
Qúa màu nên cải thành dưa
Trầu không héo lá mà chưa kịp vàng
Muốn sang mà chẳng được sang
Dẫu là một chuyến đò ngang cuối ngày.

Thái Dương Liễu

*

Tuổi Đôi Mươi

Mến tặng những người con gái Huế ở tuổi đôi mươi phải trải qua những tháng năm đau khổ khi quê hương đã 15 năm chìm đắm trong tay giặc.

Em không hay thu về hay đông tới
Xuân qua chưa hay biền biệt nơi nao
Em chỉ biết có mùa cây thay lá
Gom thật nhiều cho nhóm lửa ngày mưa
Tuổi thơ em trôi theo đời nghèo khó
Ngày lại ngày em bươn chải ngược xuôi
Tìm đủ no rồi lo cho đủ ấm
Chia cho đều khắp cả mấy anh em
Không ai biết mùa Đông xứ Huế
Mưa lạnh dầm dề lụt lội lê thê
Chỉ mơ sao được chia đầy dạ
Để đêm về không phải cồn cào
Của cái đói trên nền đất lạnh
Bọn chúng em hai mảnh đời rõ rệt
Con nguỵ quân nghèo, đói xác xơ
Tụi VC nó giầu vơ vét hết
Nên hận thù nhóm ở trong tìm
Ước một ngày xuất ngoại tìm quang minh

Thu Ba

*

Bài Thơ Điếu Bạn

Ông Trung Hiền là một ex Frère, ra dòng năm 1971, nhập ngũ hải quân, rời Việt Nam năm 75 trước ngày mất nước, định cư ở Canada, Vancouver. Sang Canada ông tiếp tục đi dạy, môn chính là tóan và nhạc. Khi nhà nước cộng sản mở cửa "đón Việt kiều", ông trở về V.N. dạy thiện nguyện cho những người nghèo. Cộng sản cho người trà trộn vào lớp để rình rập theo dõi và định bắt ông. Khi được mật báo ông vội vã quay về Canada, xứ lạnh nhưng tình nồng trước khi bè lũ phi nhân vô thần có thể tọai nguyện. Tuy là tu xuất nhưng ông ở độc thân, thong dong tự tại, sống cho tha nhân. Ông tâm sự qua phone trong đêm trước ngày ông mất “Từ khi ra dòng tôi có thể làm mọi việc theo ý, không bị kẻ trên hiếp đáp răn đe, người dưới hù dọa tâu gởi, nhứt là độc thân, đi khỏi thưa, về khỏi trình, không gì ràng buộc”.  Nay ông đã mãn nguyện ngậm cười về bên Chúa.

Tình cờ được biết phone anh
Vội vàng bấm số gọi thăm anh liền
Mừng vui kể lể hàn huyên
Nói sao cho hết nỗi niềm bao năm
Định còn hẹn tiếp nhiều lần
Ai ngờ cơ hội đâu còn mà mong
Tối qua trò chuyện chưa xong
Chiều nay nghe nói anh xong nợ đời
Bàng hòang, hụt hẫng, chơi vơi!
Bạn ơi! mới đó… hai bờ… tử sinh
Kể từ xa cách, chúng mình
Năm lăm năm đã bặt tin Trung Hiền
Mỗi người một hướng đi riêng
Đường đời muôn lối biết tìm nơi đâu
Lần đầu biết được tin nhau
Cũng là lần cuối nói câu biệt chào
Tháng năm chồng chất dãi dầu
Tuổi đời ai cũng bạc đầu phong sương
Ai rồi cũng đến cuối đường
Người sau kẻ trước bốn phương hẹn về
Sống là “đi”, chết mới “về”
Một mai tôi cũng theo về cùng anh
Chúc anh trong cõi vĩnh hằng
Bên nhan thánh Chúa an nhàn thiên thu

Người Phương Nam

*

Mùa Đông Buồn

Lại đến mùa Đông em nhớ anh
Thuở xưa anh thích áo màu xanh
Đã bao hò hẹn...bao nhung nhớ
Hai đứa cùng mơ kết mộng lành

Đông về buồn tựa áng mây bay
Mưa ướt đường xưa phủ dáng gầy
Sao bỗng chia ly người mổi ngả"
Phương trời có nhớ cuộc tình say

Ngày ấy anh đi chẳng thiết tha
Đã quên thề hẹn của ngày qua
Xa nhau biết có còn thương nhớ
Em vẫn chờ anh ... với xót xa

Đông về nơi ấy có buồn không"
Có ép trong tim những cánh hồng
Có giữ những trang tình nhạc cũ
Trao về em cả khúc tình nồng

Tuyết trắng bay bay lạnh buốt đời
Nhớ người năm cũ lệ buồn rơi
Tình thư còn đó người đâu nữa
Người biết hay chăng đã một thời...

Võ thị Tuyết

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm nay, tưởng niệm 35 năm Quốc Hận, Cộng Đồng Người Việt Tự Do Liên bang và các tiểu bang, lãnh thổ, đã tổ chức nhiều sinh hoạt có ý nghĩa
DẠY CON TỪ THUỞ CÒN THƠ
Từ thập niên 1970 cho đến nay phụ nữ Tây Phương liên tục tranh đấu không ngừng nghỉ để thực sự được bình đẳng
Tương tự như các quốc gia Châu Á có nền văn hóa đậm nét truyền thống
“Pretty Woman” Julia Roberts đoạt danh hiệu “Đệ Nhất Mỹ Nhân Thế Giới”
"Tiếp Tâm Tưởng Niệm đặc biệt" do Đài Lê tổ chức!!!"""
Nick Út, phóng viên nhiếp ảnh của hãng AP, đã đoạt giải Pulitzer năm 1972 về bức hình chụp bé gái Kim Phúc
Đêm nay là đêm Chúa giáng sinh xuống trần
CÔNG TY HẦM MỎ TRUNG HOA CẠNH TRANH VỚI CÁC CÔNG TY LỚN Ở ÚC
Rồi óc tôi nhớ, mắt tôi nhìn rành rọt một buổi cụ Ngô và đoàn tùy tùng, đến đặt vòng hoa trước đài chiến sĩ trận vong năm 1956


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.