Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

19/07/200500:00:00(Xem: 11451)
Thủ tướng Việt Cộng Phan Văn Khải luôn luôn mang mặc cảm phạm tội!

Huỳnh V.Sơn - Miller NSW

Đọc Sàigòn Times số tuần này tôi thấy có nói đến những lý do khiến thủ tướng VC Phan Văn Khải bị căng thẳng, mất tự tin và thiếu tự nhiên: "Ông Phan Văn Khải tuy mang tiếng là quốc khách của Hoa Kỳ, nhưng ông đã quá căng thẳng, mất tự tin và thiếu tự nhiên đến mức độ đáng thương hại. Lịch sử ngoại giao Hoa Kỳ chưa hề phải tiếp đón những vị quốc khách đáng thương như vậy bao giờ" (SGT 7/7 tr.17). Điều này tôi thấy rất đúng, nhưng tôi xin được bàn rộng thêm một chút. Đầu tiên tôi phải thừa nhận là chẳng riêng gì ở Mỹ, Canada, mà ngay ở Úc, ông Phan Văn Khải cũng hoảng hốt mất tự tin, với gương mặt, ánh mắt vụng trộm lén lút đúng như một chính khách Úc (tôi tạm giấu tên) đã nhận xét "generally bloody sneaky VC". Tuy nhiên tôi không đồng ý khi ông Ted Graham cho rằng, "từ 10 đến 20 năm nữa, các lãnh tụ CSVN mới có thể có được phong thái ngoại giao cần thiết". Theo tôi nghĩ thì khi nào chế độ CS còn tồn tại ở VN thì khi đó, những người lãnh tụ CS (và cả con cháu họ nữa) còn vĩnh viễn giữ nguyên cái bản chất bloody sneaky đầy mặc cảm tội lỗi (guilty ego hay guilty syndrome). Mặc cảm tội lỗi này chỉ tạm thời mất đi khi họ ngồi chung với nhau giữa những người đồng hội đồng thuyền, cùng tội lỗi như nhau. Còn một khi tiếp xúc với thế giới văn minh thì trong thâm tâm, mặc cảm tội lỗi này lại nổi lên và hiện ra trên nét mặt, qua cử chỉ ngôn ngữ. Tôi xin kể câu chuyện của một vụ án đứa con gái giết cha vì tiền để qúy vị thấy được mặc cảm tội lỗi truyền từ đời cha mẹ đến con cháu như thế nào.
Có một ông bố mang tiền đi mua trâu. Giữa đường ghé lại nhà đứa con gái ngủ một đêm rồi mất tích. Thì ra cô con gái thấy cha ôm một bọc tiền, lòng tham nổi lên, cô ta cắt cổ cha rồi chôn xác cha vào bụi chuối sau nhà. Mấy tháng sau, con trai ông cụ ra nhà chị gái (là thủ phạm giết cha) chơi và hỏi thăm xem cha đi đâu mà lâu không về. Chị gái nói dối là không biết, và giữ câu em ở lại ăn cơm. Đến khi làm cơm, thấy ông cậu ruột lúng túng cắt tiết gà không chết, thằng bé con của người chị gái hồn nhiên nói với cậu: "Cậu dốt quá, cắt tiết gà cũng không nổi. Mẹ cháu hôm trước cắt tiết ông một phát, ông chết ngay". Thế là câu chuyện đổ bể, mẹ nó bị tử hình vì tội giết người cướp của. Còn thằng bé con thì chẳng bao giờ có hạnh phúc. Nó mang trên mình hình phạt dành cho bà mẹ, lớn lên mang theo cái mặc cảm của kẻ phạm tội. Lúc nào nó cũng nhút nhát, lén lút, luôn cảm thấy ăn năn dù nó chẳng biết mình phạm lỗi gì... Đó, chuyện chỉ có vậy, nhưng qua đó, tôi nghĩ, thế hệ của những người như Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Phan Văn Khải... là thế hệ của những kẻ phạm tội giết chết không biết bao nhiêu người lương thiện, tham nhũng hối lộ suốt cả mấy chục năm trời nên luôn luôn mang mặc cảm tội lỗi guilty syndrome và mặc cảm đó sẽ truyền cho chính con cháu của họ là những người sinh ra đã mang theo một nỗi buồn một sự mặc cảm tội lỗi bẩm sinh. Họ chẳng bao giờ hạnh phúc mà con cháu của họ thì cũng vậy. Nỗi buồn luôn đè nặng trên vai họ. Dù họ có cố gắng xoay sở thế nào đi chăng nữa họ cũng chẳng thể hạnh phúc được trong tâm trí...

*

Phải chăng thiếu 1 mắt xích chống Cộng tại VIC rồi sao"!

Hoàng T. Ng. - Footcray VIC

Tôi là một trong số mấy chục người ở Melbourne muốn biểu tình chống văn công VC nhưng không được, nên viết vội thư này, sau khi đã hỏi qua một số bà con ở đây thì biết là BCH của Victoria đã không quyết định biểu tình chống văn công VC mà chúng tôi thì dân đen nên không biết được lý do tại sao lại có quyết định này. Cứ như những gì tôi nghe được, thì ở trên Sydney với Melbourne mình xưa nay làm việc rất nhịp nhàng, trên đó biểu tình thì dưới này mình cũng biểu tình, có vậy nên mình mới chiến thắng được cái TV của CS trên đài SBSTV. Tuy nhiên cái lần này thì truyền thống đó bị hỏng, và một mắt xích chống cộng xem ra bị thiếu mà không biết vì sao thiếu. Chúng tôi chỉ nghe được tin tại Sydney đã có một cuộc biểu tình rất thành công. Trong khi đó không hiểu tại sao ở Melbourne không thấy BCH mình ra thông báo hay kêu gọi đồng hương đi biểu tình chống văn công VC như mọi khi như vậy là thế nào. Do đó, buổi trình diễn của văn công VC tại Dallas Brook Hall, đã có một số bà con trong đó có tôi tụ tập tính biểu tình nhưng chẳng thấy cờ thấy biểu ngữ gì cả. Tôi nghe một ông nói là qúy vị lãnh đạo muốn lấy chữ ký quan trọng hơn là chuyện biểu tình chống văn công CS. Tôi thì tôi không đồng ý ở điểm này, vì nếu vậy thì chúng ta đã mắc mưu CS mất rồi. Lo lấy chữ ký mà không lo đấu tranh chống CS là chúng ta đã đi vào qủy kế của chúng. Hơn nữa, tôi thấy lấy chữ ký trong một cuộc biểu tình song hành với nhau có nhiều cái lợi. Chữ ký làm nâng cao lòng căm thù. Rồi biến lòng căm thù thành hành động biểu tình chống văn hóa vận CS rất là cụ thể. Tiện đó ta cũng vạch mặt cho mọi người thấy, đây nè, CS chúng đã tàn nhẫn độc địa phá mộ bia tưởng niệm những thuyền nhân đã chết thì làm sao chúng có thể có đủ lòng nhân ái mà bảo đem văn công ra trình diễn cho người tỵ nạn còn sống xem. Vậy có đúng là CS chúng nó trí trá, đảo điên không nào"""
Xưa nay tôi được biết là cộng đồng VIC bao giờ làm việc chống cộng sản cũng thống nhất với các tiểu bang khác, và dưới sự chỉ đạo thống nhất của cộng đồng NVTD liên bang. Vì vậy, tôi rất mong qúy vị trong BCH đứng đầu là ông chủ tịch Châu Xuân Hùng tiếp tục duy trì được truyền thống qúy báu này. Kẻo không, trong cái thế chống CS hiện nay, nếu làm đứt một mắt xích là ảnh hưởng đến thế trận chung của cả cộng đồng ở Úc châu này thì nguy lắm. Tôi thấy ngay ở trên QLD tuy người Việt ít ỏi nhiều lắm so với VIC vậy mà khi Phan Văn Khải đến, bà con ở trên đó dưới sự chỉ đạo của ông THV và qúy anh em sinh viên trẻ và đảng Việt Tân cũng đã tổ chức được một cuộc biểu tình ra trò. Vì vậy, tôi rất mong qúy vị nên giải thích để những người chậm hiểu nhưng có lòng như chúng tôi hiểu vì sao một mắt xích chống cộng lại bị đứt ở ngay VIC này vậy""

Hỏi (Ông Nguyễn Tấn Hóa): Con tôi đi chơi với bạn, cháu đưa xe cho bạn lái thì bị cảnh sát chận lại lục xét. Cảnh sát phát hiện được trên xe của cháu một lượng bạch phiến chứa trong 2 túi giấy bạc tổng cộng là 275 grams. Thế là cháu cùng người bạn bị mời về trạm cảnh sát. Tại trạm cảnh sát, khi bị chất vấn, cả cháu lẫn bạn
Một con đại thử (kangaroo) ở Trung Quốc có lẽ là con vật đầu tiên được gắn cho một cái chân giả. Con đại thử này bị cắt cụt chân sau khi bị một chiếc xe hơi đụng phải. Tuy nhiên ban giám đốc của sở thú Hangzhou Safari Park, ở tỉnh Hàng Châu, đã liên lạc với một công ty chuyên làm chân tay giả, và đặt làm một cái chân đặc biệt
Khi thằng Sơn gọi điện thoại báo cho tôi biết bố nó ở Việt Nam qua thăm nó, nó còn hí hửng reo vui rằng sau hơn 40 năm người cùng làng nước gặp nhau chắc hẳn là vui xiết kể. Nhưng thật ra tôi không có cái cảm giác vui buồn gì cả vì những hình ảnh hay kỷ niệm xấu tốt cũ đã nhạt nhòa
Thưa ông Hoàng Tuấn, gần đây tôi có đóng góp một số ý kiến và nêu lên vài thắc mắc về phong trào dân chủ trong nước. Hôm nay, tôi xin được tiếp tục nêu lên một vài thắc mắc mà đầu đuôi nguyên do như sau. Vào dịp cuối tháng 7 vừa rồi, tôi có được mấy người bạn cho biết là đài Tiếng Nước Tôi có phỏng vấn Linh mục
LND: Tiểu đoàn 6 bộ binh Úc (6 Royal Australian Regiment gọi tắt là 6RAR) được thành hình vào tháng 6 năm 1965 ở trại Alamein, Enoggera Queensland, và có đủ túc số tiểu đoàn (full strength) vào tháng 9/65. Sau thời gian thao luyện tại quân trường, tiểu đoàn được gởi sang tham chiến
ÚC ĐẠI LỢI: Các lãnh tụ Hồi giáo ở Úc đã viết thơ gửi tới Thủ tướng Lebanon, để thúc giục ông ta từ chối sự trợ giúp từ quân đội Úc. Trong ngày thứ Bẩy vừa qua, Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc đã phê chuẩn việc bố trí một lực lượng bảo vệ hòa bình 15,000 quân tới Lebanon, và Ngoại trưởng
ÚC ĐẠI LỢI: Ngay khi một cuộc thăm dò cho thấy sự phản ứng giận dữ của cử tri đối với lãi suất gia tăng và giá xăng tăng vọt, Chính phủ Liên bang quyết định sẽ trợ cấp cho việc việc sản xuất loại xăng ethanol và năng lượng mặt trời, và nhất là sẽ trợ cấp cho
ÚC ĐẠI LỢI: Tám người tầm tÿ đã bị bỏ lâm vào cảnh khó khăn trên hòn đảo Ashmore Reef chỉ vài tiếng đồng hồ trước khi ông John Howard quyết định bỏ dự luật di trú của ông ta còn hơn bị đánh bại nhục nhã trong Thượng viện. Tổng trưởng Di Trú Amanda Vanstone nói rằng tám người
NSW: Một người cha 37 tuổi bị buộc tội giết ba đứa con trai còn rất nhỏ bằng cách đâm chiếc xe xuống một hồ nước trong ngày Father’s Day năm ngoái đã tâm sự với một người bạn rằng ông ta hoạch định giết chết các đứa con này trong ngày hôm đó để làm cho người vợ cũ “thật đau khổ 
Khoảng 300 trẻ em, hầu hết là gái, đã biến mất ở Hoa Kỳ mỗi năm. Như vậy tại sao sự mất tích của Polly đã thu hút quá nhiều sự chú ý so với các thảm kịch tương tự" Nhiều người nghĩ sự táo bạo của kẻ bắt cóc xâm nhập vào tận phòng ngủ để bắt cóc cô bé đã làm cho công chúng bàng hoàng
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.