Hôm nay,  

Con Sẽ Đưa Mẹ Về...

03/05/200900:00:00(Xem: 5615)

Con Sẽ Đưa Mẹ Về...

(Viết trong ngày biểu tình tại thủ đô Canberra, Úc Đại Lợi, Tháng Tư Đen Quốc Hận lần thứ 34)

Võ Đại Tôn (Hoàng Phong Linh)

Ba mươi bốn vành khăn tang
Trên đầu tôi quấn chặt.
Lòng lính đau quặn thắt
Rụng xuống mặt trời đen.
Đâu phải kẻ ươn hèn
Sao đành buông súng, – khóc!
Đôi giày xưa bên vệ đường tang tóc
Đạp giấc ngủ từng đêm.
Màu áo trận dường như đã lãng quên
Vẫn bao trùm cơn mê thảng thốt.
Đời lưu vong tôi ôm hình Tổ Quốc
Máu chuyển về Quê, tiếng gọi Lên Đường.
Thủ Đô người, trời buốt lạnh mù sương
Tôi đứng cạnh Mẹ Già, rưng nước mắt.
Mẹ nghe không" - Tiếng đàn con đang thét
Đòi lại Tự Do, Dân Chủ, Tình Người!
Xin Mẹ cho con, dù chỉ một nụ cười
Con cũng đủ vươn mình lên thẳng đứng.
Cho con ôm Mẹ để lòng con thêm vững
Chí bền gan, xuyên suốt hành trình.


Mẹ thấy không" Trong gió lạnh run mình
Cờ Đại Nghĩa tay đàn con cao phất!
Mẹ nhìn con, ban thêm dòng hương mật
Chuyển Tình Thương, hơi ấm xuyên lòng.
Tuổi Mẹ già, ánh mắt chẳng còn trong
Nhưng con thấy vẫn nguyên dòng Lịch Sử.
Từ thuở ban khai, xuyên rừng sâu núi dữ
Mẹ dắt Con đi, vạn nẻo thăng trầm.
Cầm tay Con tô đậm nét Từ Tâm
Khuyên dựng Nước, trời Nam luôn Tự Chủ.
Nhưng giờ đây, như cuồng phong thác lũ
Trên quê hương bao tội ác tuôn dòng.
Mẹ tuổi già, đời bóng xế lưu vong
Đang đứng giữa đàn con trên xứ lạ.
Xin Mẹ yên lòng, ngày mai rồi hoa lá
Giữa Mùa Xuân Dân Tộc sẽ bừng hương.
Đàn Con đưa Mẹ về, dựng lại Tình Thương
Quỳ dâng Mẹ tháng ngày tươi sáng mới.
Đàn Con dìu Mẹ đi, nắng Xuân hồng phơi phới,
Mẹ-Con mình vui sống với Quê Hương!

(26.4.09 – Canberra)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Các dữ liệu bị rò rỉ đã tiết lộ rằng tội phạm bạo lực ở Victoria đã tăng vọt lên một mức cao kỷ lục dù rằng con số tổng quát về tội phạm của tiểu bang này đã hơi giảm xuống.
Ông đã trở nên nổi tiếng khắp thế giới khi vật lộn với cá sấu như là một tay du đãng chống lại bọn độc đoán ở một nơi hoang dã, Mick Dundee.
Phát ngôn nhân đối lập về môi sinh, Greg Hunt nói rằng ông tin là các Thành viên quốc hội của Liên đảng sẽ đạt được một vị trí hợp nhất về sự thay đổi khí hậu trong buổi họp kéo dài hai ngày trong tuần này.
Trong phần Câu Chuyện Thể Thao lần này chúng tôi xin được cùng quý vị tìm hiểu chi tiết về “Thế Vận Hội Dành Cho Những Người Khuyết Tật”, tức “Paralympic”.
Thủ lãnh Đối lập Liên bang muốn có một cuộc điều tra công khai về hoạt động của Bộ trưởng Quốc phòng Joel Fitzgibbon sau khi ông đưa một người bạn công du tới khu vực đang xảy ra chiến tranh, A-phú-hãn.
Sáng nay bầu trời bỗng dưng có vẻ như buồn bã ủ rũ không vui, khí trời lành lạnh, mặt trời như còn rã rượi say ngủ sau những hàng mây xám
Hơn 500 người khách đi thăm viếng tù nhân đã bị bắt hoặc cấm không cho vào thăm sau khi đã âm mưu đưa lậu ma túy, vũ khí và buôn lậu những thứ khác vào trong các trung tâm cải huấn tại NSW.
Cách đây hơn 2 tuần lễ, con tôi đang ở nhà với chúng tôi thì cảnh sát đến và yêu cầu cháu phải theo họ về đồn. Chúng tôi hòan tòan không hiểu sự việc gì đã xảy ra cho cháu.
Nghe câu anh hỏi, tôi chỉ lắc đầu và hỏi lại anh một cách trầm trồ: - Thế hai đóa hồng trên buồng ông cán bộ cũng do anh vẽ đó ư"
Một chiếc xe hơi tân kỳ với hình dáng như những chiếc xe bay trong loạt phim hoạt họa một thời vang bóng The Jetsons và chỉ với một ga-lông xăng (3.78 lít) xe có thể chạy được 300 dặm (480 cây số)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.