Hôm nay,  

Thơ Thơ

08/09/200100:00:00(Xem: 8959)
Giọt Lệ Nhớ Ơn Cha

Kính dâng hương hồn thân phụ, những dấu ấn tình yêu mà cha đã dành cho con suốt
cuộc đời.

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ ơn cha như trời bể,
Công cha sinh dưỡng bao xiết kể,
Dãi dầu nắng mưa cha chẳng nề,
Chỉ mong sao con no thỏa thuê.

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ lại một thời thảm thê
Đại chiến Bốn Lăm (*)cha đi bể,
Lương thực, củ chuối, cha cười hề...
Thuyền về đầy cá, con say mê!

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ một mùa đông tái tê,
Thuyền chao đảo, con rơi xuống bể.
Phong ba, bão táp, cha bất kể,
Lao xuống đại dương cứu con về.

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ lại một thời xa quê...
Đình chiến Năm Tư (**) Cộng kéo về,
Triệu người bỏ xứ... buồn xiết kể!
Cha dẫn con chạy (trốn) khi đêm về.

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ một thời cha làm thuê,
Bồ cát rơi... đè cha ê chề;
Con nhìn cha đau, nhỏ giọt lệ,
Vì con, cha lao nhọc nặng nề!

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ một thời con tản di,
Cửa nhà, sản nghiệp, cha bỏ đi.
Theo con dù bom đạn hiểm nguy,
Gió loạn, xe lật, cuốn cha đi.

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ một thời chạy "Kinh tế",
Vùng Sông Trầu, hố bom gồ ghề,
Cha theo con, vác đá đắp đê,
Nước triều dâng... lúa gạo thỏa thuê.

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ một thời vun nương đồng,
Cha giúp cày cấy... mầu trổ bông,
Cà rốt, cà chua... rực mầu hồng,
Hành tây, bắp xú, trúng mùa đông.

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ ngày tiễn con xa quê,
Lễ vàng, lễ Bạc... cha say mê,
Cha nhìn con, khóe mắt nhỏ lệ,
Như thầm hỏi: "Khi nao con về""

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để nhớ ngày cha lìa dương thế,
Ngàn trùng xa cách con không về,
Ghi dấu tình yêu cha thỏ thẻ:
"Cha vĩnh biệt, vĩnh biệt con xa quê!"

Con xin dâng cha một giọt lệ,
Để cảm tạ Hồng Ân Gia Vê,
Ngài đã thương đón nhận cha về,
Hưởng phúc quê trời chính là quê!
Xin cầu cho con được sống kề.

Joseph Duy Tâm

(*)1945, (**)1954

*
Thương nhớ

Chiều nay xong công việc
Tắm giặt thay áo quần
Lên tầng ba sân thượng
Hóng gió mát giữa sân.

Trời cao xanh lồng lộng
Mây bạc lững lờ trôi
Quê hương tôi phía ấy
Nơi tôi đã chào đời.

Bao nỗi niềm thương nhớ
Nay tôi đã xa rời
Xa người yêu thương tôi
Xa hàng cau, giếng nước.

Con đường làm râm mát
Lũy tre làng xanh xanh
Có mộng đẹp trong lành
Đã lìa xa tất cả.

Để chiều nay tôi nhớ
Quê hương tổ quốc tôi
Tôi mong ngày nào đó
Đồng bào tôi vứt bỏ.

Cờ đỏ có sao vàng
Tôi lại trở về làng
Với hàng cau vun vút
Với giếng nước ngọt lành.

Đứng dưới lũy tre xanh
Em yêu tôi đứng đó
Đôi má em ửng đỏ
Môi nở nụ cười tươi.

Tôi ôm hôn em tôi
Em thẹn thùng bẽn lẽn
Lòng em lâng lâng vui
EM yêu tôi thương nhớ!

Triệu Nam - ACT

*
Tưởng niệm công nương Diana

Nhân ngày giỗ của bà

Theo thể ca trù (hay hát ả đào)

Mưỡu

Thương cho số phận long đong
Giận thay cái kiếp má hồng đánh ghen
Bao năm chịu cảnh ưu phiền
Nay đà thoát nợ mối duyên bẽ bàng.

Hát nói

Hồng nhan bạc mệnh
Đành xuôi tay vâng lệnh của Trời già
Bỏ cung vàng điện ngọc nguy nga
Về âm phủ cạnh cha già miền hoang tưởng
Mỹ nhơn tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhơn gian kiến bạch đầu
Thảm cảnh này bởi tại vì đâu
Gây nên nỗi trầm Châu cùng nát Ngọc
Bỏ con dại cho người đùm bọc
Để riêng mình oan khốc chốn Cửu Tuyền
Chúc Bà sớm được lên Tiên.

Chu Xuân Châu - A.C.T.

*
Ngửng Mặt

Hãy ngửng mặt nhìn vùng trời đen tối.
Một vì sao le lói giữa màn đêm,
Gió mưa gào vần vũ lạnh lùng thêm!
Và giông tố còn vang rền đâu đó...

Hãy ngửng mặt, nhìn một làn chớp đỏ!
Vẽ lên mây những đường nét oán hờn,
Một niềm đau tự hố thẳm tâm hồn,
Nghe dằn vặt, chập chờn trong ký ức.

Có khi muốn buông xuôi và nhắm mắt,
Để không còn thao thức với hoang vu,
Để bình an, không thấy đám mây mù...
Che khuất nẻo đường ngục tù cố quận!

Nhưng tình sử còn bài vong quốc hận,
Giục giã lòng hoài bão một trời Nam,
Tình quê hương, tình máu đỏ da vàng,
Hãy ngồi dậy! Đứng lên! Và đi tới...

Hãy ngửng mặt! Nhìn bạn bè thế giới!
Người năm châu, bốn bể vẫn quanh ta,
Còn đất trời, còn tiếng hát câu ca,
Còn vạn vật... là còn hoa hy vọng!!

Việt Nhi

*
Duyên Xa

Lẳng lặng thời gian
Ồn ào gió lốc
Xa nhau đừng khóc
Tóc phai màu chờ

Hững hờ duyên xa
Đợi ta về với
Đam mê cùng người
Nguyện thề đẹp đôi.

Thôi đừng buông trôi
Thuyền xa bến rồi...

Nguyễn Thị Mỹ Linh

*
Em Biết

Chỉ xin anh một nụ cười
Khổ đau tan hết cuộc đời nở hoa.

Nguyễn Thị Mỹ Linh

*
Đêm Mưa Nhớ Về Em

Thương nhớ về Vĩ Đông

Ngủ chưa em
Mưa cứ tầm tã rơi
Ngoài trời giông bão
Anh đi lang thang trong cơn mơ mình
Tình yêu thầm bảo:
Em vẫn mãi thắp hoài ngọn lửa
Trong trái tim anh
Cho dù đêm dài
Che khuất ánh trăng
Cho dù cách xa
Muôn trùng nỗi nhớ
Em vẫn mãi là hơi thở
Ở bên anh trong những vất vả lo toan
Ngủ chưa em
Trong tinh khôi bình yên
Đôi mắt em muôn thuở
Như đóa hồng vừa nở
Chờ hứng những giọt mưa...

Hà Huy Thanh

*
Ngày con sáo sang sông

Nhớ con sáo sậu ngày xưa
Sao em nỡ bỏ vườn dừa đi đâu
Em giờ khuất bóng chim câu
Bỏ quên ngày tháng đêm thâu ngoài đồng
Bỏ không ăn trái nhãn lồng
Bỏ không đi bắt lũ còng về chơi
Sáo quên luôn giậu mồng tơi
Quên trò đám cưới nhà chòi rêu phong
Sáo quên coi khói đốt đồng
Sáo không thèm chịu chạy rong thả diều
Sáo quên thả bộ những chiều
Trên đê lộng gió phì nhiêu ruộng vàng
Sáo không thèm ngắm trăng tan
Không nghe anh hát anh đàn đêm khuya
Bao giờ sáo mới trở dìa"
Bên đồng ruộng lúa bên đìa tát mương
Sáo đi có nhớ ruộng vườn
Nhớ lũ bạn, nhớ người thương thuở nào
Sáo đi chẳng một lời chào
Tưởng em còn đó bên rào bông trang
Sáo đi lệ đổ hai hàng
Sáo đi bỏ bạn bỏ làng từ đây
Xổ lồng con sáo bay bay
Về nơi xứ lạ rủi may biết chừng.

Vĩnh Hòa Hiệp

*
Lời hẹn không tròn

Năm nào cũng hứa về thăm mẹ
Như chuyện mai ăn khỏi trả tiền
Bây giờ mẹ đã yên phần mộ
Đến giữa lòng con lắm muộn phiền.

Bảy năm lăng lắc thời chinh chiến
Tết đến hàng năm mai rực vàng
Đâu phải năm nào con cũng được
Vui về bên mẹ đón xuân sang...

Đón tết cuối cùng trong đời lính
Xuân về gợn lạnh gió Kontum
Chút trà bánh mứt trong đơn vị
Tử khí ngập tràn trước dáng xuân....

Tám năm âm ỉ trong tù ngục
Lòng nhói đau thương gió chuyển mùa
Đất Bắc xuân về trong buốt lạnh
Mai vàng chỉ nở thoảng trong mơ...

Mấy năm về lại con bên mẹ
Ấm áp lòng con buổi chợ tàn
Nửa đời kiếm gẫy thân xơ xác
Mai nở đúng mùa - xuân cứ sang!

Con đi đắng tủi lòng con mẹ
Nhìn mắt lưng tròng mẹ tiễn con
Vận nước quê mình thê lương quá
Nghìn năm giặc dữ oán căm hờn

Chữ trung, chữ hiếu con không trọn
Đất nước tang thương giặc dữ về
Xách giỏ nuôi tù thương thân mẹ
Nát lòng rưng lệ khóc tình quê...

Lòng con vẫn muốn về thăm mẹ
Trời hỡi quê hương vẫn đỏ cờ
Vẫn chờ giặc trả quê hương lại
Con về bên mẹ thỏa lòng mơ...

Hẹn năm hẹn tháng con lần lữa
Vẫn khó ra đi vẫn nát lòng
Con biết đời con mà mất mẹ
Vàng thu héo úa cả tâm lòng.

Năm này mai nở tám mùa mai
Mẹ đã thôi không đếm tháng ngày
Bởi mẹ đã lìa xa cõi thế
Mắt không tròn khép nhớ con trai...

Không nén hương - đầu năm đón xuân
Vô ra từ lúc nắng chưa lên
Xuân của đất trời - xuân cứ đến
Lòng ta ai biết nhớ hay quên...

Thy Lan Thảo

*
Bài thơ gửi Mẹ

Trên đường đời có những lần nhớ mẹ
Cả một tấm lòng lặn lội nuôi con
Nhớ đôi chân mẹ gồng gánh mỏi mòn
Con xa xót một chút gì ân hận.

Cuộc đời mẹ cả cuộc đời lận đận
Tính hiền từ không hề giận mẹ ơi!
Công nuôi con cao rộng tựa biển trời
Con tệ quá chưa một lần đền đáp.

Nhớ những ngày xưa độ rằm tháng chạp
Trời mùa đông mẹ ôm tráp lửa hơ
Ngồi mà lo cả gánh lo đợi chờ
Phải bương chải nuôi đàn con ăn học

Nhớ trăm vạn lần thương con mẹ khóc
Lúc mà con đang nheo nhóc đó đây
Tội cho con còn nhỏ dại thơ ngây
Mẹ sợ hãi cảnh đời con khổ cực.

Thương mẹ con cố đứng nhì đứng nhứt
Phần thưởng mỗi năm làm mẹ thoáng vui
Không bỏ công mẹ nhắc tới nhắc lui
"Học nữa đi chẳng bao giờ hết chữ..."

Thế rồi lớn lên con đi xa xứ
Bắt đầu cuộc đời lữ thứ tha hương
Xa vắng con mẹ vẫn nhớ vẫn thương
Mẹ vẫn hỏi han vẫn thường nhắc nhở

Giặc tràn về con giã từ sách vở
Nước mất nhà tan, dang dở công danh
Ngó trước, trông sau mộng lớn chẳng thành,
Con quyết chí làm lại đời lần nữa.

Chia ly mẹ là lệ lòng chan chứa
Nhưng làm sao mà ở được mẹ ôi
Bữa nay, bữa mai, hù dọa đủ lời.
Con phải bỏ nước, bỏ nhà vượt biển.

Trời xanh phù hộ cho người thánh thiện
Mọi bình yên lần lượt đến với con
Dặm đường xa nhớ, thương mẹ héo hon
Không biết cho đến bao giờ gặp lại.

Nhắc mẹ là lòng se thắt ái ngại
Chưa làm được gì đền đáp ơn sâu
Viết bài thơ gởi mẹ giữa đêm thâu
Hãy hiểu thấu cho lòng con mẹ nhé.

Phạm Công Chánh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Số cảnh sát viên đang rời khỏi NSW Police ở mức từ 50 đến 80 người một tháng, nhanh hơn con số gia nhập lực lượng này qua nỗ lực tuyển mộ rầm rộ của Chính phủ tiểu bang. Mặc dù Chính phủ đạt được chỉ tiêu 750 tân binh trong thời gian trước cuộc bầu cử tiểu bang ngày 24 tháng Ba
Sự thù địch giữa Chính phủ Liên bang và Telstra đã lên đến mức cao nhất ngày hôm qua thứ Hai, khi công ty viễn thông này cố ngăn chặn một nhân vật được Thủ tướng bổ nhiệm vào ban quản trị. Các nguồn tin chính phủ xác nhận ông John Howard tán thành việc bổ nhiệm ông Geoff Cousins
Em viết chi lời ngọt ý mê. Để tình quay bước ngõ yên về. Hết rồi ân nghĩa sao đành đọan. Trăng sáng nghiêng đời… cảnh thảm thê! Ta hiểu tình em quá vội vàng. Bên chồng sao lại ước đò ngang. Bên con mà nói lời nhung nhớ. Ta nhận mà tâm thật ngỡ ngàng… Em hiểu đời ta tuổi úa thu. Tám năm oan nhục cảnh lao tù. Bạn ta lắm đứa xiêu mồ mả
Tuần rồi có đọc được bài "Cả làng không có chồng" (SGT 21/9/06 trang 23), tôi mới thấy thấm thía nỗi khổ của người phụ nữ sống trong chế độ cộng sản mà xem ra nỗi khổ của phụ nữ VN ở dưới chế độ VC không phải chỉ có ở làng An Hiệp huyện Quỳnh Phụ tỉnh Thái Bình. Tôi nhớ là lâu lâu đọc báo
Một nguời đàn ông Áo đã tạo kỷ lục thế giới mới sau khi một chiếc trực thăng nặng 1,8 tấn đáp trên đôi vai của ông ta. Để đạt được một chỗ trong cuốn sách Guiness Book of World Records, Franz Muellner đã gồng mình chịu sức nặng của chiếc trực thăng này trong gần một phút sau khi nó đáp trên vai
Tìm kiếm mãi, cuối cùng thì Nhân cũng đã mướn được một căn gác lửng nhỏ với giá rất vừa với cái túi tiền khiêm nhường của chàng. Nhân đã bỏ ra nhiều ngày vất vả cỡi chiếc Vespa cũ mèm chạy bình bịch với chiếc ống khói sét rỉ phun khói mù mịt khắp mấy mươi nẻo phố phường Sài Gòn, để lùng cho được một chỗ trọ, mà theo tiêu chuẩn
Tôi là một người tỵ nạn ra đi từ Miền Bắc, đến trại tỵ nạn Hồng Kông vào đầu thập kỷ 1980, hiện sống tại Marrickville, đã từng trải qua nhiều kinh nghiệm thương đau của những chia rẽ trong đại bộ phận dân tộc Việt ở hải ngoại nên sau khi đọc bài "Những ca khúc vượt thời gian tại Vancouver"
Kinh tế gia hàng đầu của Chính phủ tiên đoán giá xăng sẽ giảm xuống khoảng $1 một lít trong năm tới. Sự tụt giảm giá và một sự gia tăng nguồn cung cấp dầu thô thế giới đã khiến cơ quan Australian Bureau of Agricultural and Resource Economics dự đoán giá dầu thô trong năm tới, từ $US65
Một nhà nghiên cứu giáo dục cho biết rằng các nữ sinh rời mái trường sớm thường gặp nhiều bất lợi hơn các nam sinh khi chập chững bước vào thị trường nhân dụng. Các cậu trai thường ghi danh theo học các khóa huấn nghệ, trong khi các cô gái bỏ học sớm thường bị giạt ra khỏi thị trường nhân dụng
Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc còn minh bạch, lằn ranh quốc cộng còn rõ ràng, tôi hoàn toàn tin tưởng
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.