Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

28/02/200300:00:00(Xem: 6580)
Vịnh Cái Gọi Là “Nhân dân làm chuœ”

Trời ơi! Thưœ ngó xuống coi đi,
“Đầy tớ nhân dân” cái kiểu gì"
Tiền bạc gom vô đầy tuœ sắt,
Hột xoàn cất giấu chật va ly.
Thằng nào, thằng nấy đều no đuœ,
Đứa kỉa, đứa kia cứ mập phì.
Chỉ tội cho thằng cha chuœ nó,
Quanh năm suốt tháng độn khoai mì.

“Bác Hồ” Dốt Ca Dao Tục Ngữ

Trong cuốn kể chuyện thành ngữ, tục ngữ, do cái gọi là “Trung tâm khoa học xã hội nhân dân quốc gia viện ngôn ngữ học Hà Nội xuất baœn năm 1994” (sao mà dài hơi thế) trang 22-23, có đoạn viết như sau: “Trong câu thơ: Dân bị hai tròng vào một cổ, ta liều trăm đắng với ngàn cay. Chuœ tịch Hồ Chí Minh đã sưœ dụng thành ngữ một cách độc đáo: người vừa đaœo trật tự, vừa chia cách các thành ngữ một cổ hai tròng, trăm đắng ngàn cay nhằm đạt hiệu quaœ cao hơn trong cách thể hiện tư tươœng và tình caœm cuœa mình... “(sic). Đọc đoạn quaœng cáo trên, đứa Nam Man viết bài này:

Chaœ biết ba thằng Vẹm nghĩ sao,
Mà khen bác nó quá ồn ào.
“Chia” vầy đã chẳng hay ho mấy,
“Đaœo” thế, càng không bóng bẩy nào.
Chắc “bác” chưa hề coi tục ngữ,
Nên “người” chaœ thể thuộc ca dao.
Ngu đà boœ mẹ, còn cương ẩu.
Cứ thế mà thêm “với” mí “vào”.

Bác Bin, Bác Trốn Đâu Rồi"

Đọc baœn tin “Tình báo Mỹ xác nhận Bin Laden còn sống (SGT 287) đứa Nam Man chợt nhớ lại số tiền thươœng 25 triệu cho những ai cung cấp tin tức để bắt Bin Laden, do đó mà viết bài này:

Bác Bin, bác đã trốn đâu rồi,
Sớm muộn gì đành bị tóm thôi.
Cái giá đầu ông đâu phaœi reœ,
Mà sinh mạng bác cũng không hời.
Em đang cho lục tìm nhiều chỗ,
Tớ đã phaœi lùng kiếm khắp nơi.
Gặp bác, là Nam Man bắt sống,
Bác Bin, bác đã trốn đâu rồi"

Phaœi Đập Nó Co Vòi

Con này, chỉ biết bám đuôi nheo,
Lộ mặt ra rồi vẫn oœng eo.
Giaœ bộ... lo người ta sẽ “giữ”,
Làm tuồng... sợ bọn vẹm “còn neo"
Đồ ranh, khéo mặt dày mày dạn,
Thứ nỡm, chuyên ăn hớt nói leo.
Mẹ, dám khoe mần “văn hóa” chớ,
Hay là trót đã ký giao kèo"

Nên đâu có ngại mất công toi,
Thừa giấy nhiều lần đã vẽ voi.
Kiểu nói năng thì như đứa ơœ,
Tài tâng bốc giống hệt con đòi.
Thay đen đổi trắng vầy đâu đẹp,
“Chuốt lục tô hồng” thế, khó coi!
Người xứ Biên Hòa (*) đâu có vậy,
Chắc em phaœi đập nó co vòi.

Nam Man

(*) Trước năm 75, có dạo đứa Nam Man sống ơœ Biên Hòa (bến Bưœu Long, Tân Uyên) nên đâu có “lọa” cái “cô nường”

Than Với Cô Gia Đại Gia

Nghe đâu họ cũng đã điều nghiên,
Chỉ việc tung ra một số tiền.
Nhưœ nhưœ... là y vô bẫy gấp,


Quơ quơ... ắt nó cắn câu liền.
Gài sơ một nước cờ là thắng,
Thí bậy vài con tốt sẽ yên.
Sớm muộn gì thôi ông sẽ thấy,
Ai là keœ nắm giữ toàn quyền.

Chúc Tết Cô Dân Biểu Reba Meagher và Thuœ Hiến Bob Carr

Nhân đọc baœn tin “Bà Reba Meagher hỗ trợ cộng đồng người Việt NSW tổ chức Hội Chợ Tết” đăng trên SGT số 294, ngày 30.01.03, trang 14. Đoạn đầu baœn tin viết: “Hiểu rõ truyền thống tổ chức Tết Nguyên Đán hàng năm cuœa cộng đồng người Việt tự do tại NSW, đồng thời qua tham khaœo bác sĩ Nguyễn Mạnh Tiến, chuœ tịch CĐNVTD/NSW, biết được những khó khăn về tài chánh, ban tổ chức Hội Chợ Tết VN đang đối diện, dân biểu Reba Meagher đã nhanh chóng trình bày những khó khăn đó với chính phuœ tiểu bang và được chính phuœ chấp thuận giúp đỡ Hội Chợ Tết Quý Mùi 2003 một ngân khoaœn 10,000 đồng. Kết quaœ, trưa ngày 23.01.03, bà Reba Meagher, đã ghé thăm văn phòng Cộng Đồng Người Việt Tự Do NSW để trao cho bác sĩ Nguyễn Mạnh Tiến tấm ngân phiếu $10,000 Úc kim”. Đứa Nam Man xin mạn phép được thay mặt quý bà con cô bác để toœ lòng caœm ơn cô Dân biểu Reba Meagher, và chúc Tết cô, cùng ngài thuœ hiến Bob Carr bằng một bài thơ:

Cô, và thuœ hiến quaœ chơi sang,
Tặng cộng đồng em caœ chục ngàn.
Đã nặng ân tình ai baœo trợ,
Đâu quên nghĩa cưœ keœ cưu mang.
Vui xuân những thấy lòng phơi phới,
Đón Tết vừa nghe dạ rộn ràng,
“Xin kính chúc cô, và thuœ hiến,
Một năm đầy thịnh vượng, an khang”.

Vịnh Thằng Vũ Thaœnh

Dường như dạo trước ơœ trang này,(*)
Cũng có thằng như Vũ Thaœnh đây!
Cứ troœ mồm dơ vô hớt leœo,
Rồi chìa miệng thối để thày lay.
Bày khôn bày khéo hòng qua mặt,
Nói xoœ nói xiên để tiếp tay.
Nếu đã đội trời, chân đạp đất,
Sao nằm rúm ró, đứng lay nhay!"

(*) Diễn đàn độc giaœ

“Buồn 5 phút thôi!”

Caœm hứng sau khi đọc bài thơ “nỗi buồn” cuœa bác Phạm Thanh Phương đăng trên mục “Thơ thẩn mà chơi”, SGT số 295, ngày 6.2.2003.

Bác Phạm Thanh Phương... “lãng mạn” ghê,
“Nỗi buồn” gì quá xá lê thê"
Nếu cần em gơœi dăm tài liệu,
Bằng muốn tớ khơi ít vấn đề.
Đếch phaœi điều này em chẳng tính,
Đừng lo chuyện đó tớ không tề.
“Buồn sơ 5 phút” thôi thôi ông ạ,
Tớ hứa sẽ mần cậu ấy quê.

Cậu ấy con ai" Tớ biết rồi,
Biết nhiều hơn thế nữa ông ơi.
Nhưng vì chưa tới giờ em tố
Cũng tại chẳng nhằm lúc tớ chơi.
Bác cũng nhìn ra ngay đứa sạo,
Ông đã thấy rõ được thằng tồi.
Phần em, em nghĩ em dư sức,
Vạch mặt cậu ta đâu mấy hồi.

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chồng tôi về Việt Nam rồi chúng tôi quen nhau. Vào năm 1998, chúng tôi kết hôn tại Việt Nam. Sau đó chồng tôi đã nộp đơn để bảo lãnh tôi sang Sydney. Đến cuối năm 1999 tôi cùng
Họ Mẫn ở Thiểm Tân, nổi tiếng hiền lành, giàu lòng nhân nghĩa, nên được nhiều người quý mến. Có một cô con gái tên là Mẫn Bảo Châu, dáng người dịu dàng, nói năng nhỏ nhẹ, lại thêm khuôn mặt
Đọc ý kiến đóng góp của ông/bà Lý Ngọc Vân trên báo Sài gòn Times tuần này tôi rất tán đồng trước những ý kiến chân tình của ô/b. Cũng chính vì thái độ dấn thân tích cực đó của ô/b
Việc xây dựng một nhà máy lọc nước biển để duy trì nguồn cung cấp nước của Sydney dường như là điều chắc chắn sẽ xảy ra sau khi một nhóm tư vấn đang thúc giục
Nhiều cha mẹ đang sử dụng các hồ tắm và rạp chiếu bóng như những nhà giữ trẻ rẻ tiền - thả các đứa con còn rất nhỏ của họ đến đó buổi sáng và cho tới mãi
Một luật sư nghiền “sex” đã bị tống vào tù vì đã họach định làm tình với hai thiếu niên, một nam và một nữ. Michael John Poynder rất được nể trọng bởi các bạn
Khi chạy về tới Alameda, người bạn chia phòng không có nhà, do đó hắn biết có thể “làm việc” với các xác chết mà không bị quấy rầy. Hắn mang các xác chết
Những lời Định than thở về số phận đau khổ của Nàng Li và câu chuyện tình duyên với Nàng Lin vẫn cứ chập chờn trong ý nghĩ của Vượng, chàng cố nhắm mắt dỗ giấc ngủ, nhưng khuôn mặt
Thành phố đã chìm dần vào cõi khuya nửa đêm mà dòng xe cộ của những ngày cuối Đông vẫn tuôn chảy ầm ĩ và nén chặt trên những con đường đã trở nên quá hẹp
Trải qua hơn 30 năm đấu tranh miệt mài, có lẽ ai cũng đã nhìn thấy những tia sáng có thể gọi là khả quan với những cao trào đấu tranh đòi dân chủ, đang nở rộ trong
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.