Hôm nay,  

Thơ Thơ

05/08/200200:00:00(Xem: 10865)
Thanh Thaœn

Cỡi trâu lên trên núi
Nằm ngưœa phơi đồng dao
Vác cày đi lạo xạo
Chân vướng giaœi lụa đào.

Những nhánh cười thanh thaœn
Buổi mai rợp bóng cò
Em lú mầm sinh saœn
Thơm bầu sữa con so.

Mùa về hong áo Tết
Cuống bí rụng xuân thì
Nắng vàng reo ngoài nội
Hồng đào má hài nhi.

Điệu chầu văn khơi lộng
Ngũ cung giaœi lụa là
Úm tình trên chiếu hoa
Dang chân từng hồi trống

Chẳng lo chi giềng mối
Chờ khi ánh sao băng
Anh thầm reo con rối
Là dòng suối truy hoan.

Phạm Quang Ngọc

*

Tháng Baœy Tìm Nhau

Tháng Baœy con cháu Rồng Tiên,
Chia sông xeœ núi hai miền Bắc Nam.(*)
Tháng Baœy Chức Nữ, Ngưu Lang,
Ngân Hà ngăn cách chứa chan lệ sầu,
Chuông ngân em rước lễ đầu,
Tìm nhau trong tiếng kinh cầu mà thôi...

Việt Nhi

(*) 20.7.1954: ngày chia đôi đất nước Việt Nam

*

Đêm Thánh Lễ

(Thân chúc hai em Mỹ - Linh hạnh phúc & bình an trong tay Chúa)

Chúa răn dạy con học bài bác ái,
Phật khuyên con lòng mãi mãi từ bi.
Kể từ ngày con mang mối tình si,
Con tuyệt vọng, chẳng thiết gì nữa caœ.

Phật răn dạy con học bài hỉ xaœ,
Chúa khuyên con chớ nên quá đam mê.
Vì dòng đời là xiềng xích lê thê,
Ghìm nhân thế bước nặng nề bối rối.

Hãy bình tâm dành một giờ sám hối!
Vốn người phàm, con mang tội tổ tông.
Rồi Phật Trời cứu rỗi kiếp long đong,
Người yêu đấy! Con cũng đừng vội vã!

Người yêu đấy! Lòng quen mà mặt lạ!
Tình trăm năm nào đâu quá muộn màng.
Hãy bền lòng! Đừng uyœ mị khóc than,
Lòng nhân ái là thiên đàng con đó!

Hãy cầu nguyện! Lời nguyện cầu thương khó,
Đem lòng thành chứng toœ với người thương!
Cuộc tình nào không khổ lụy sầu vương!
Hãy thắp nến cúng dường đêm thánh lễ!

Việt Nhi

*

Năn Nỉ

Đã quá nưœa đêm rồi
Anh vẫn còn thao thức
Khi chiều em bực tức
Làm anh nguœ không yên.

Ôi tình yêu thiêng liêng
Hờn ghen và giận dỗi
Bằng lòng và phaœn đối
Mới vui đó buồn đây.

Lớn rồi còn thơ ngây
Như một nhà thi sĩ
Không vững vàng ý chí
Cứ than thơœ suốt ngày

Ngọt bùi và đắng cay
Tình yêu đầy hương vị
Thôi cũng đành năn nỉ
Đừng giận anh em ơi!

Phạm Tình Thơ


*

Mặn Mà Sắt Son

Mùa Thu xứ Úc mơ màng
Lá rơi lác đác nhuộm vàng hồn em
Nhớ ngày gặp gỡ làm quen
Dịu dàng anh nói tiếng yêu ngọt ngào
Tình yêu như khói thuốc lào
Khi say khói thuốc tươœng vào Thiên Thai
Hoàng hôn lạc lõng đôi vai
Em đi xuống phố mua vài linh tinh
Người đông phố xá hữu tình
Nào ai có biết riêng mình cô đơn
Em đi mưa rớt đường trơn
Nước mưa nước mắt làm mờ mắt em
Trời bày chi chuyện tình duyên
Để rồi anh nói hàn huyên xa gần
ƠŒ đời hai tiếng ân cần
Cho nên em muốn anh gần người thân
Về đi anh sẽ vui lần
Thời gian là thuốc phai dần tình ta
Yêu anh cầu chúc thật thà
Cầu mong anh mãi mặn mà sắt son.

Trần Hoàng Mai

*

Nhịp Cầu Ô Thước

Tơ trời tháng Baœy mưa ngâu
Hạt mưa nỗi nhớ ướt đầu đôi ta
Phố xưa quán xá la cà
Đèo nhau xe đạp chẳng tha chỗ nào
Em mê hương vị ngọt ngào
Chè thưng táo sọn sắc màu sương sa
Ớt cay chắc lưỡi hít hà
Goœi tôm đu đuœ đôi ta thật tình
Thương thời áo trắng học sinh
Quê hương một thuơœ thanh bình rong chơi
Mưa ngâu tình nhớ đôi lời
Nhịp cầu Ô Thước giữ đời cho nhau
Hạ về phượng đoœ một màu
Sân trường hai keœ chia xa neœo đường
Em còn ngày tháng sân trường
Anh thời loạn lạc mười phương vẫy vùng
Mưa ngâu tháng Baœy tao phùng
Phận trời giông bão không cùng ước mơ
Tù đày caœi tạo vật vờ
Em đời nghiệt ngã mộng mơ tan rồi
Trời mưa qua lại về trời
Nhịp cầu Ô Thước nhịp đời tang thương
Nhoœ còn ơœ lại quê hương
Ta thằng xa xứ còn vương tình đầu
Mưa về tháng baœy mưa ngâu
Mai về quê cũ bạc đầu tìm nhau
Nhớ chăng một buổi hôm nào...

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Ngày Em Trơœ Lại

Khi em về
ngôi nhà xưa thay chuœ
Ngõ hoang vu
Vườn ngập lá cành khô
Xóm làng thôn
hoang vắng quá tiêu sơ
Không gian chết
và thời gian lo sợ

Em trơœ về
quê hương cũ bơ vơ
Thấy lạc lõng
trong tận cùng bỡ ngỡ
Thấy xa lạ
như chưa từng gặp gỡ
Caœ một thời thơ ấu
những ngày xưa.

Thế hệ đã qua
trong ê chề nhục nhã
Cõi nhân gian giờ
gian dối những đaœo lừa.

Vân Lam

*

Nhớ Một Người Thơ

Gưœi một giọng thơ hậu phương cuœa SG năm xưa

Mười ba tuổi - em làm thơ đăng báo
Lời dịu dàng cuœa em gái hậu phương
Gưœi người trai heo hút trấn biên cương
Bằng ý nhớ - lời thương tha thiết nhất
Em kể lể - đã nhiều đêm bật khóc
Bơœi trời xa tiếng súng vẫn vọng về
Cao nguyên buồn - đêm giá lạnh tái tê
Trong đêm tối - mắt hờn canh bóng giặc
Anh có tiếc" Một thời anh đã mất
Xác phượng hồng tơi taœ tóc ai bay
Đêm học thi - mà khói thuốc quyện dài
Trên giấy nháp - đầy nét hình em gái
Nay áo trận quên một thời vụng dại
Em gái buồn vẫn nhớ dáng anh xưa
Trời Cao Nguyên - đêm mờ mịt gió mưa
Thơ em viết - ấm lòng anh xa xứ
Cao Nguyên đó - một chiều buồn boœ ngoœ
Để giặc về cày xới caœnh tang thương
Uổng đời trai - súng gãy giữa sa trường
Giặc chưa đến - đã tan hàng boœ chạy
Đừng trách anh - bơœi cuộc đời oan trái
Trước lệnh hèn - tàn nhẫn với ba quân
Tổ quốc cần - lãnh đạo chỉ lo thân
Bên vợ đẹp - con ngoan và tiền bạc
Thì đừng trách - khi quân đoàn tan nát
Giữa Sài Gòn hoa lệ vẫn như quên
Tỉnh lộ 7 B bom lưœa đạn vang rền
Quân - Dân chết dễ dàng như ong kiến
Rồi tan tác - caœ miền Nam diễn tiến
Mùa Thu về trái tiết gió tháng Tư
Một tương lai mờ mịt khói sa mù
Đau nghẹn tuœi - cuœa lòng người chiến bại
Trời mùa Đông - đêm trong tù tê tái
Giấc nguœ chập chờn bỗng nhớ về em
Dòng thơ xưa ý nhớ rất dịu hiền
Em còn viết tiếp cho người thua cuộc""
Thôi em nhé - miền Nam trong vận nước
Cùng quê hương - cùng lịch sưœ trăm con
Mà người về như ma quyœ oán hờn
Trút căm phẫn lên miền Nam yên tĩnh
Anh vẫn biết ý thơ em hằng vĩnh
Nhưng mực khô - như súng gãy giữa đời
Để bây giờ vẫn nhớ chuyện xa xôi
Em gái nhoœ - một thời thơ tha thiết.

Thy Lan Thaœo

*

Mộng Ngày Về Thăm Cố Hương

Mơ một ngày về thăm cố hương
Cùng bạn dạo bước chốn thân thương
Lắng nghe hơi thơœ trong tim giá
Trăn trơœ bao năm những đoạn trường.

Ta về thăm lại giòng sông xanh
Sữa mẹ thơm lừng, nước uốn quanh
Sáu nhịp Trường Tiền, ngời bóng nước
Vỹ Dạ liễu rũ trúc thanh thanh

Ta dạo lên thăm núi Ngự Bình
Khung trời kyœ niệm lúc bình minh
Như ta đi học năm xưa đó
Dáng nhoœ cắp sách đi một mình.

Điện ngọc cung vàng quê cha xưa
Hạt long, mão phụng mấy đời vua
Oai hùng thành quách bao năm tháng
Tuế nguyệt phơi gan ngọn gió đùa

Thiên Mụ, Tháp Bà linh hiển xưa
Nghe chim hòa nhạc bướm làm thơ
Cá vàng bơi lội trong khe đá
Dấu tích ngàn xưa chưa xóa mờ.

Thanh Tương

*

Chia Lìa

Ngày chia tay có mưa rơi trên lối
Mưa giăng giăng và bóng dài rất moœi
Biết về đâu khi trời đã về chiều"
Ôi! Mịt mùng gió lạnh đìu hiu
Chân ngao ngán, lòng thơœ dài như muốn khóc
Tóc đã bạc
Chân thì non
Đời xuống dốc
Biết về đâu khi trời đã về chiều
Ngày xưa cũng tại chữ yêu
Nay dãy chết.

Khánh Hòa

*

Quên Già

Không nhớ là mình tám mốt đâu
Tóc chỉ muối tiêu, chưœa bạc đầu
Đi còn ngay ngắn, chân bước lẹ
Răng chưa rụng hết, gối chưa sao
Giấc nguœ an lành, ăn ngon miệng
Da mặt phẳng lì, chưœa nhăn nheo
Mắt sáng lại rồi, tai chưa điếc
Sinh hoạt hàng ngày vẫn trước sau
Học vấn trau dồi, tuần hai buổi
Cố gắng tiếp thu mới nhớ lâu
Tôi sống hồn nhiên như vậy đó
Quên đi tám mốt đã trên đầu

Đan Thanh

*

Làng Tôi

Ven làng tôi có dòng sông Cưœa Cấm,
Mùa nước về mang nặng trĩu phù sa.
Bát ngát cánh đồng mênh mông màu mỡ,
Lúa vàng đu, như sóng biển bao la.

Lũy tre xanh xanh quanh làng bao bọc,
Ngói hồng tươi san sát những mái nhà.
Tiếng sáo diều ai âm vang trầm bổng.
Cao vút lưng trời sừng sững một cây đa.

Kĩu kịt trưa hè mẹ ru bé nguœ,
Tiếng ầu ơi, êm dịu tận ngàn xa!
Hàng phượng vỹ trổ hoa thơm rực rỡ,
Sáo cành cao vui ríu rít hót ca.

Dưới bóng hàng cây đàn trâu nhai coœ,
Boœm beœm hàm đưa, bọt mép trào ra.
Bên giếng khơi trong mấy cô thôn nữ,
Soi bóng mình còn ngỡ bóng tiên sa.

Mỗi năm tới với hai mùa lúa chín,
Gái trai làng vui gặt lúa hát ca.
Gió thoaœng đưa hương mùi cơm gạo mới,
Nước thanh bình đời lại đẹp như hoa.

Triệu Nam

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong tuần qua số lượng nước mưa đổ xuống thành phố Sydney đủ để làm dịu cơn khát của nó trong ba tháng. Nhưng trong khi những người đi mua sắm và nhân viên làm việc văn phòng chạy tìm chỗ tránh những cơn mưa tầm tã, mực nước ở các đập ở quanh Sydney vẫn cứ giậm chân tại
Hỏi (Bà Anne Trần): Con trai tôi về Việt Nam kết hôn và đã bảo lãnh vợ của cháu sang Uc vào năm 1999. Hiện cháu có 2 bé gái 3 và 5 tuổi. Cách đây gần 2 tháng cháu đã dọn đồ đạc về lại nhà và cho biết là không thể sống chung với vợ của cháu được nữa. Hỏi ra mới biết là cháu đang bị cáo buộc tội đánh đập vợ và tội nhốt vợ trong phòng ngủ bằng
Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo
Sau khi cưỡng chiếm toàn thể Giang Sơn,  chiếc mặt nạ vì dân vì nước của CSVN bị rơi xuống, và lộ ra rõ rệt bản chất hung ác của một bầy quái thú đội lốt người. Lúc ấy, toàn  dân mới tỉnh ngộ,  hiểu rõ hơn và thông cảm hơn  được cái khó khăn của ngưòi lính VNCH của một thời binh lửa.
LND: Giải Túc Cầu Thế Giới là một đề tài nóng bỏng tại Úc trong thời gian qua vì đây là lần thứ nhì trong lịch sử túc cầu thế giới, Úc đã được tham dự giải ở vòng tuyển 32 đội. Chắc chắn trong vài tuần tới đây, sự tiến triển của đội tuyển quốc gia Úc sẽ là tin tức hàng
ÚC ĐẠI LỢI: Một cuộc nghiên cứu quốc tế tìm thấy rằng: hầu hết người dân Úc, và nhất là những người trẻ tuổi, tin rằng các di dân tạo ra một tác động rất tốt đối với xã hội Úc. Người Úc đón nhận người di dân nồng nhiệt hơn những người ở 5 quốc gia Âu Châu, nhưng ít thoải mái với họ
ÚC ĐẠI LỢI: Hầu hết các cư dân Sydney đều đã có những cố gắng để giảm bớt mức tiêu thụ nước của họ, nhưng một số ít gia đình nghĩ rằng họ có thể làm nhiều hơn nữa để tiết kiệm nước, và nhiều gia đình không chuẩn bị để tạo ra sự các sự thay đổi mà có thể ảnh hưởng đến cách sống của họ. Một cuộc nghiên cứu rất lớn về cách ứng
ÚC ĐẠI LỢI: Tệ nạn lạm dụng tình dục trẻ em và thân nhân trong gia đình đang tàn phá các cộng đồng thổ dân Úc ở khắp tiểu bang NSW, nó rất hiếm khi bị phát giác và được bao phủ trong một sự im lặng rất đáng sợ. Một bản phúc trình quan trọng tiết lộ tai họa này không chỉ xảy ra ở những cộng đồng xa xôi
Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc còn minh bạch, lằn ranh quốc cộng còn rõ ràng, tôi hoàn toàn
Chu Nguyên Tố là một phú gia ở Sơn Tây, nổi tiếng là người hào hiệp, lại thích làm việc nghĩa, nên được nhiều người quý mến. Một hôm, Nguyên Tố đang lai rai bên hòn non bộ. Chợt có hai mẹ con áng chừng mệt nhọc, đứng dựa hàng rào, chốc chốc lại nắm tay nhau mà khóc. Nguyên Tố thấy vậy, mới lầm bầm tự nhủ lấy thân
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.