Hôm nay,  

Trang Phụ Nữ

15/06/200100:00:00(Xem: 6876)
Thưa các chị,

Trong tình yêu và hạnh phúc lứa đôi có trăm niềm vui ngàn nỗi sầu. Nhưng niềm vui có đơm bông kết trái, thường bao giờ cũng phải được hai vợ chồng vun xới một cách công phu, mất bao nhiêu ngày tháng. Còn nỗi sầu nhiều khi xảy đến chỉ vì những chuyện tình cờ không đâu, rõ là vô duyên, vô cớ... Chỉ một chút nóng giận vội vã, một phút thiếu suy nghĩ, hay một ảo tưởng hồ đồ, nhiều khi tình chồng vợ vun đắp bao nhiêu năm tháng, bỗng nhiên bị sụp đổ, bị thiêu thành tro bụi. Đúng là các ông các bà mình ngày xưa đã nói, kiếm củi ba năm thiêu một giờ là vậy... phải không các chị"...

Em kể cho các chị nghe một chuyện thế này. Tháng trước, ở Sàigòn có xảy ra một chuyện rất thương tâm. Đầu đuôi câu chuyện chỉ vì người chồng tình cờ thấy vợ đi chung xe với một người con trai, mà rồi chẳng hỏi han đầu đuôi cho ra nhẽ, hùng hùng hổ hổ phóng xe về nhà, để lại một lá thư với lời lẽ ghen tuông, đòi cắt đứt tình đôi lứa, rồi ôm hết quần áo, đồ đạc, chạy thẳng bến xe đò, làm một chuyến vi vu mây gió ra tận Đà Nẵng chơi với bạn bè cả hai tuần lễ mới chịu bò về nhà. Khi về đến nhà thì hỡi ôi, khi đó anh ta mới biết, người vợ tưởng chồng cắt đứa tình đôi lứa, bỏ mình ra đi thật, và không biết ra đi về phương nảo phương nào, nên đau buồn hơn một tuần lễ rồi tuyệt vọng khi không thấy tin tức gì của chồng nên uống thuốc chuột tự tử. May mắn gia đình phát hiện ra được đưa vô bệnh viện cứu chữa thoát chết. Tưởng người vợ sau khi thoát chết, sẽ hồi tâm nghĩ lại. Nào ngờ, nằm trong bệnh viện một mình, người vợ cứ khóc rưng rức. Đến ngày thứ ba, người vợ chui vô trong toilet dùng lưỡi lam cắt đứt mạch máu ở tay tự tử lần thứ hai. Đến tận sáng hôm sau, nhân viên y tá bệnh viện vô không thấy đi tìm mới phát hiện ra thi thể của người vợ thì cả cơ thể đã héo xanh, da nhăn nheo như da bà lão, và trên sàn toilet, máu đọng thành vũng, ngập đến mắt cá...

Mất vợ đã làm cho người chồng vô cùng đau khổ và ân hận. Nhưng người chồng còn đau khổ và ân hận gấp bội khi biết được, người đàn ông chở vợ trên chiếc xe Dream mà ông tình cờ trông thấy hôm nào lại chính là người anh họ từ dưới Cần Thơ mới lên chơi. Thiệt đúng là một bi kịch gia đình, hậu quả từ sự ghen tuông mù quáng của người chồng, phải không các chị"

Truyện nghe thật buồn phải không các chị" Thời đại ngày nay, sao em thấy càng ngày càng nhiều cặp vợ chồng chia tay chỉ vì những chuyện thật tình cờ, thiếu suy nghĩ. Nhiều cặp vợ chồng cãi cọ nhau ầm ĩ, thậm chí đập lộn nhau, tan cửa nát nhà... chỉ vì những lý do rất tầm thường, giản dị. Tầm thường giản dị đến độ tức cười, giống như câu chuyện "vui mà rất thực" nhan đề "Con Ruồi" của tác giả Nguyễn Ngọc Ánh, em xin chép ra ở đây để các chị đọc, trước là cho vui, sau là để các chị rút kinh nghiệm, biết cách khuyên bảo chồng gìn giữ hạnh phúc gia đình...

*

Con ruồi nhỏ, nhỏ xíu. Vậy mà cái nhỏ xíu đó đôi khi lại là nguyên nhân của những việc tày đình. Rất có thể hai vợ chồng đâm đơn ra tòa ly dị nhau chỉ bởi một con ruồi. Ai mà lường trước được những việc thần kỳ đó!

Tôi ốm. Điều đó vẫn thỉnh thoảng xảy ra cho những người khỏe mạnh. Và vợ tôi pha cho tôi một ly sữa. Tôi nốc một hơi cạn đến nửa ly và phát hiện ra trong ly có một con ruồi. Con ruồi đen bập bềnh trong ly sữa trắng, "đẹp" kinh khủng!

Thế là mọi chuyện bắt đầu.

Tôi vốn rất kỵ ruồi, cũng như gián, chuột, nói chung là kỵ tất thảy các thứ dơ bẩn đó. Tối đang nằm mà nghe tiếng chuột bò sột soạt trong bếp là tôi không tài nào nhắm mắt được. Thế nào tôi cũng vùng dậy lùng sục, đuổi đánh cho kỳ được. Bằng không thì cứ gọi là thức trắng đêm.

Vậy mà bây giờ, một trong những thứ tôi sợ nhất lại nhảy tót vào ly sữa tôi đang uống, và đã uống, nói trắng ra là nhảy tót vào mồm tôi. Biết đâu ngoài con ruồi chết tiệt trong ly kia, tôi lại chẳng đã nuốt một con khác vào bụng. Mới nghĩ đến đó, tôi đã phát nôn.

Thấy tôi khạc nhổ luôn mồm, vợ tôi bước lại, lo lắng hỏi:

- Sao vậy anh"

Tôi hất đầu về phía ly sữa đặt trên bàn:

- Có người chết trôi kia kìa!

Vợ tôi cầm ly sữa lên:

- Chết rồi! Ở đâu vậy cà"

- Còn ở đâu ra nữa! - Tôi nhấm nhẳng - Chứ không phải em nhặt con ruồi bỏ vào ly cho anh à!

Vợ tôi nhăn mặt:

- Anh đừng có nói oan cho em! Chắc là nó mới sa vào!

- Hừ, mới sa hay sa từ hồi nào, có trời mà biết!

Vì tôi đang ốm nên vợ tôi không muốn cãi cọ, cô ta nhận lỗi:

- Chắc là do em bất cẩn. Thôi để em pha cho anh ly khác.

Tôi vẫn chưa nguôi giận:

- Em có pha ly khác thì anh cũng đã nuốt con ruồi vào bụng rồi!

Vợ tôi trố mắt:

- Nó còn trong ly kia mà!

- Nhưng mà có tới hai con lận. Anh uống một con rồi.

- Anh thấy sao anh còn uống"

- Ai mà thấy!

- Không thấy sao anh biết có hai con"

Tôi tặc lưỡi:

- Sao lại không biết" Uống vô khỏi cổ họng, nghe nó cộm cộm là biết liền.

Vợ tôi bán tính bán nghi. Nhưng vì tôi đang ốm, một lần nữa cô ta sẵn sàng nhận khuyết điểm:

- Thôi, lỗi là do em bất cẩn! Để em...

Tôi là tôi chúa ghét cái kiểu nhận lỗi dễ dàng như vậy. Do đó, tôi nóng nảy cắt ngang:

- Hừ, bất cẩn, bất cẩn! Sao mà em cứ bất cẩn cả đời vậy"

Vợ tôi giật mình:

- Anh bảo sao" Em làm gì mà anh gọi là bất cẩn cả đời"

- Chứ không phải sao"

- Không phải!

À, lại còn bướng bỉnh! Tôi nheo mắt:

- Chứ hôm trước ai ủi cháy cái quần của anh"

- Thì có làm phải có sai sót chứ" Anh giỏi sao anh chẳng ủi lấy mà cứ đùn cho em!

- Ái chà chà, cô nói với chồng cô bằng cái giọng như thế hả" Cô nói với người ốm như thế hả" Cô bảo tôi lười chảy thây chứ gì" Cô so sánh tôi với khúc gỗ phải không" Ái chà chà...

Thấy tôi kết tội ghê quá, vợ tôi hoang mang:

- Em đâu có nói vậy!

- Không nói thì cũng như nói! Cô tưởng cô giỏi lắm phỏng" Thế tháng vừa rồi ai làm cháy một lúc hai cái bóng đèn, tháng trước nữa ai phơi quần áo bị đánh cắp mà không hay" Cô trả lời xem!

Vợ tôi nhún vai:

- Anh lôi những chuyện cổ tích ấy ra làm gì" Hừ, anh làm như anh không bất cẩn bao giờ vậy! Anh có muốn tôi kể ra không" Tháng trước ai mở vòi nước quên tắt để cho nước chảy ngập nhà" Anh hay tôi" Rồi trước đó nữa, ai làm mất chìa khóa tủ, phải cạy cửa ra mới lấy được đồ đạc"

Tôi khoát tay:

- Nhưng đó là những chuyện nhỏ nhặt! Còn cô, năm ngoái cô lấy mấy ngàn bạc cho bạn bè mượn bị nó gạt mất, sao cô không kể luôn ra"

- Chứ còn anh, sao anh không kể chuyện anh đi coi bóng đá bị mất xe đạp" Rồi năm ngoái, ai nhậu xỉn bị lột mất đồng hồ"

Cứ như thế, như có ma xui quỉ khiến, hai vợ chồng thi nhau lôi tuột những chuyện đời xửa đời xưa của nhau ra và thay nhau lên án đối phương, không làm sao dừng lại được. Tôi quên phắt là tôi đang ốm. Vợ tôi cũng vậy. Chúng tôi mải mê vận dụng trí nhớ vào việc lùng sục những khuyết điểm tầng tầng lớp lớp của nhau. Và thật lạ lùng, có những chuyện tưởng đã chìm lấp từ lâu dưới bụi thời gian, tưởng không tài nào nhớ nổi, thế mà bây giờ chúng lại hiện về rõ mồn một và chen nhau tuôn ra cửa miệng. Từ việc tôi ngủ quên tắt rađô đến việc vợ tôi mua phải cá ươn, từ việc tôi bỏ đi chơi ba ngày liền không về nhà đến việc vợ tôi đi dự sinh nhật bạn đến mười hai giờ khuya v.v..., chúng tôi thẳng tay quậy đục ngầu quá khứ của nhau và vẽ lên trước mặt mình một bức tranh khủng khiếp về đối phương.

Trời ơi! Thế mà trước nay tôi vẫn sống chung với con người tệ hại đó! Thật không thể tưởng tượng nổi! Tôi cay đắng nhủ thầm và bùng dậy quyết tâm phá vỡ cuộc sống đen tối đó. Tôi đập tay xuống bàn, kết thúc cuộc tranh cãi:

- Thôi, tra khảo hành hạ nhau thế đủ rồi! Tóm lại là tôi hiểu rằng tôi không thể sống chung với cô được nữa! Tôi ngán đến tận cổ rồi!

Vợ tôi lạnh lùng:

- Tùy anh!

Câu đáp cộc lốc của vợ không khác gì dầu đổ vào lửa. Tôi nghiến răng:

- Được rồi! Cô chờ đấy! Tôi làm đơn xin ly hôn ngay bây giờ!

Tôi lập tức ngồi vào bàn và bắt đầu viết đơn. Ngòi bút chạy nhoáng nhoàng trên giấy với tốc độ 100km/giờ.

Viết và ký tên mình xong, tôi đẩy tờ đơn đến trước mặt vợ. Cô ta cầm bút ký rẹt một cái, thậm chí không thèm liếc qua xem tờ đơn viết những gì.

Thế là xong! Tôi tặc lưỡi và thở ra, không hiểu là thở phào hay thở dài. Cuộc đời cứ như xi-nê-ma, nhưng biết làm thế nào được!

Ký tên xong, vợ tôi đứng lên và cầm lấy ly sữa.

- Cô định làm gì đấy"

- Đem đổ đi chứ làm gì!

- Không được! Để ly sữa đấy cho tôi! Tôi phải vớt con ruồi ra, gói lại, đem đến tòa án làm bằng cớ!

Đặt ly sữa xuống bàn, vợ tôi lẳng lặng đi vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại. Trong khi đó, tôi hì hục lấy muỗng vớt con ruồi ra.

Tôi ngắm con ruồi nằm bẹp dí trên đầu muỗng và có cảm giác là lạ. Tôi đưa con ruồi lên sát mắt, lấy tay khảy nhẹ và điếng hồn nhận ra đó là một mẩu lá trà.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
SGT: Ông là người tích cực đóng góp cho cộng đồng trong hơn 20 năm qua. Nay được tin ông ra tranh cử Nghị Viên HĐTP Fairfield, nhiều người vui mừng, muốn biết rõ hơn về ông. Vậy xin ông tóm tắt vài dòng về tiểu sử của ông"...
Một bản thăm dò mới được thực hiện nhân dịp lễ kỷ niệm dành cho những người Cha (Father’s Day) đã cho thấy rằng gần 75 phần trăm các ông bố người Úc đã học hỏi được những kỹ năng và kinh nghiệm sống có giá trị nhất của họ từ chính các người cha của mình.
Ngân hàng St George đã cắt giảm mức lãi suất cố định đối với các món nợ cho vay mua nhà của họ lên tới 76 điểm căn bản, một ngày trước sự cắt giảm lãi suất được chờ đợi của ngân hàng trung ương.
Quần vợt: Ngay sau những diễn tiến hấp dẫn tại Thế Vận Hội Bắc Kinh, các danh thủ của làng bóng nỉ quốc tế lại bước vào những giây phút sôi nổi của giải đấu “US Open 2008”, một giải Grand Slam cuối cùng của lịch trình thi đấu năm nay.
Chuyện nhân viên công lực dùng võ lực đập vỡ cửa, xông vào nhà, hành hung đánh đập người trong nhà rồi còng tay, kẹp cổ kéo họ về đồn tra vấn, ghép tội, đưa ra tòa là chuyện không ai nghĩ có thể xảy ra ở một quốc gia với nền dân chủ pháp trị, vốn tôn trọng dân quyền và nhân quyền như Úc.
Chính phủ NSW nói rằng kế hoạch năng lượng có hiệu quả của phe Đối lập là một nỗ lực rỗng tuếch nhằm biện minh cho sự trống rỗng của họ về việc giải tư ngành điện lực.
Các cuộc nghiên cứu đã cho thấy rằng một chiến dịch chống hút thuốc trên toàn quốc đã khiến cho gần 200,000 người bỏ được thói quen này và có lẽ đã ngăn ngừa được khoảng 55,000 trường hợp tử vong.
Trong vòng năm năm, đã có đến 18 phụ nữ bị cưỡng hiếp và giết chết bên cạnh những đường xa lộ. Bên cạnh mỗi xác chết, cảnh sát bao giờ cũng tìm thấy đôi giày của nạn nhân
Sau khi giơ ngón tay cái lên để mừng chiến thắng, câu nói đầu tên của Phelps là muốn tìm gặp mẹ. Bà Debbie Phelps cùng với hai người con gái đang ngồi trên khán đài với những giòng nước mắt tuôn trào
Trong tuần này, chính phủ tiểu bang Queensland sẽ đệ trình một cách khẩn cấp trước Quốc Hội hai dự luật quan trọng về tư pháp để hai tuần sau đó sẽ được các dân biểu bàn thảo.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.