Hôm nay,  

Trang Thơ - Phần I

28/10/200000:00:00(Xem: 5928)
Đêm niệm phật

Một thân trong chốn ta bà
Ta con chiến mã hát ca vang lừng
Yêu người yêu hết thanh xuân
Giết người chỉ một nhát gươm vô tình
Khi đi trời đất bình minh
Bây giờ bóng xế, đứng nhìn mưa bay
Trăm năm trong thế gian này
Một bình rượu cũ mà say vô cùng.

Có khi ngồi nhớ thong dong
Nhớ hương tình cũ chợt lòng thấy đau
Ngắm ta nghìn mối hư hao
Nhớ đêm vượt biển thét gào thê lương
Sóng xô chết mấy oan hồn
Qua đây xứ lạ đoạn trường hùng anh
Đắng cay là cái ơn lành
Đêm về niệm Phật, tội mình bao la.

Hồng danh đức Phật di đà,
Trên non có bóng ngựa già rong chơi.

Lý Thừa Nghiệp

*

Ngày hè

Trước nhà đôi chậu cá,
Phô với nắng vàng hoe
Giàn hồng hoa thắm đỏ.
Gió đung đưa vỗ về.

Có đôi vành khuyên nhỏ
Ríu rít dưới nắng hè
Nghiêng nghé từng kẽ lá,
Đời tự do hả hê.

Những con mồi kiếm được
Soải cánh đưa ngay về
Bón cho bầy chim non.
Đang đói lòng chờ đợi
Con được bón no mồi
Bầy chim thiêm thiếp ngủ.

Đôi chim nhỏ mẹ cha,
Lại ríu rít hót ca.
Một ngày hè tuyệt đẹp
Giàn hồng hoa trước nhà.

Anh Mười

*

Em Sài gòn
(Cho Quỳnh Dao)

Gửi em cô gái SàiGòn
Mãi chờ anh đến
Mãi chờ mong
Má em không phấn, sao mà thắm
Đường vắng anh đi, vẫn rộn ràng
Ở xứ Sao Mai, cô giáo hiền
Hẹn hò anh đến quán Trung Nguyên
Để em thỏ thẻ tim như đã
Lặng lẽ yêu anh đến mỏi mòn
Cà phê đắng,
Mắt no tròn ngây dại
Tiếng nhạc buồn, em trông đợi mù khơi
Chút ngọt ngào, yết hầu nghe thi vị
Tình yêu nào"
Tình đã đến trong tôi!
Hẹn em cô gái Saigòn
Hàng me trút lá, hết mùa đông
Đứng trên bục giảng, thôi đừng khóc
Đã có anh đang trước cổng trường
Em ở đâu"
Cô gái Chí Hòa
Ta về ươm lại tiếp hương hoa
Hai năm lận đận thương yêu cũ
Son phấn - xin trao những đậm đà
Hẹn em
Tình sẵn trong ta
Mai về
Như đã lời ca ngọt ngào
Thy2000

*

Đau

Tôi biết rồi anh sẽ quên thôi
Trong anh tôi sẽ phải nhường ngôi
Hợp tan ly biệt đời vẫn thế
Có giòng sông nào nước chẳng trôi"

Tôi tiếc cho tôi một vòng tay
Êm ái mê say tôi cuồng quay
Sao ngắn như mơ nhanh như gió
Cho tôi thương nhớ mãi kiếp này

Bãi vắng cỏ xanh tôi nằm đây
Vắng tiếng chim kêu trên vòm cây
Nhơ nhẩn thẫn thơ toàn giun dế
Gặm nhấm cô đơn lạnh toàn thây.

Anh chắc đang ôm chiếc gối êm
Mộng người yêu mới mãi gọi tên
Cõi lòng tôi đó đà tan nát
Ngại nỗi chết rồi khó chết thêm.

HPDC

*

Giao Cảm

Ta đoạn trường, em cũng đoạn trường,
Đa truân hệ lụy vẫn còn vương,
Quen nhau chi" Để lòng thao thức!
Quấn quít chi" Rồi lệ vấn vương!
Biển nước nhấp nhô, chiều dợn sóng.
Tóc rừng óng ả, bóng thùy dương,
Còn đây nét bút cho nhau mãi.
Để lại trong hồn bao luyến thương!
Ỵtacgia = Bích Vân
Cảm nghĩ thô sơ

Đêm tăm tối, trên vòm trời cao rộng,
Ngàn tinh tú lấp lánh, đốm tí ti,
Mút tầm xa, vùng ánh sáng kiêu kỳ,
Thành phố đẹp, biển vàng vùng nắng ấm.

Đất du khách, nhận ta đêm đông lạnh,
Thả tầm mắt, trải dài biển mù khơi,
Màu xanh dương, nước gào thét muôn đời,
Sóng lộn nhào, như cuộc đời tỵ nạn.

Đứng nơi đây cho hồn ta bay bổng
Vượt biển Đông, tìm bến nước năm xưa
Mái tranh nghèo, ẩn hiện dưới rặng dừa.
Cánh đồng lúa, nguồn sanh tồn dân tộc.

Dân tộc Việt, sống chết bám quê mẹ,
Thế hệ mình, sao lại phải tha hương,
Ai gây ra, sóng gió cảnh đoạn trường"


Bầy trẻ nhỏ, líu lo tiếng nói lạ.

Đã qua rồi, một phần tư thế kỷ,
Đỗ đạt nhiều, sao vẫn phải ưu tư.
Ngôn ngữ Việt, đã biến dạng từ từ.
Học vị cao, càng dễ quên nguồn gốc.

Ta tự hỏi, qua chừng vài thế kỷ,
Chuyện ngày mai, ai biết sẽ ra sao"
Tình yêu nước có còn được dồi dào"
Kiếp lưu vong, lạc loài trên đất khách.

Nếu thật sự có luân hồi chuyển kiếp,
Xin đầu thai được làm người Việt Nam
Một con người, bình thường không cao sang.
Quá khiếp sợ, học cao quên nguồn gốc.

Giòng lưu bút, nhắn nhủ bầy em nhỏ,
Đừng quên mình là dân Việt kiêu hùng,
Cùng giòng máu Hưng Đạo lẫn Quang Trung.
Cho xứng đáng, hậu duệ bậc tiền bối.

Từ Nguyên

*

Vô đề
(Tặng Hồng Bonnyrigg)

Nhà em ở, tắt con đường ngang phố
Những khi chờ điểm hẹn thấy dài thêm
Chân ta đi thả lối bước êm đềm
Em đi vắng con đường buồn hiu hắt.

Bởi một lẽ ta chưa nhìn thấy mặt
Bước qua ngày không hiểu có gì không
Những bâng khuâng chắt vặn ở trong lòng
Không hiểu nổi tại sao lòng lại nhớ.

Phải chăng chi khiến lòng ta mới sợ
Bao hồng trần vương nợ cảnh giai nhân
Bước chân đi là cát bụi phong trần
Tránh sao được trước dòng đời xô đẩy.

Ta cảm tưởng có điều không được thấy
Mặt vui cười trong lòng tỏ điều chi
Chẳng hiểu sao và chẳng biết được gì
Lòng người đó, tắt con đường ngang phố.

Khánh Linh NSW

*

Nhớ Hà Nội
(Tặng Nguyễn Văn Phong NSW)

Nhớ từng những bước chân xưa
Con đường mòn lối nắng mưa ta về
Phố phường chạy dọc con đê
Sông Hồng nước lũ vẫn về hàng năm
Trời thu dưới ánh trăng rằm
Mùi hương hoa sữa thơm nồng thiết tha
Hồ gươm nơi chốn quê nhà
Ngọc Sơn tháp bút thật là linh thiêng
Mặt hồ bóng nước soi nghiêng
Long lanh như ánh mắt huyền giai nhân
Chiều về nhộn nhịp bước chân
Những tà áo trắng thoáng gần lại xa
Hồ Tây dưới ánh chiều tà
Từng đôi trai gái mặn mà thân thương
Mong ngày về lại cố hương
Ta đi cho hết phố phường Thăng Long
Thơ này bạn tặng cho Phong
Mình cùng thấu cảnh nỗi lòng xa quê
Cho dù bận rộn trăm bề
Lòng ta vẫn hướng ngày về nghe Phong

Khánh Linh NSW

*

Đảng nó mánh mung

Đồng bào bị lụt khổ vô cùng,
Cứu trợ đồng bào, tâm nguyện chung.
Kẻ giúp bạc tiền cho tạm sống,
Người quyên vật dụng để tiện dùng.
Vậy mà đảng nó còn ma mớp,
Nên nỗi dân mình bị mánh mung.
Chúng đã ăn chia tiền cứu trợ,
Lại còn lẻo mép nói lung tung(*)

Cô Gia

*Theo Sàigòn Times số 183 ngày 13.10.00 trang 41: ”... công văn số 876/CP ngày 5.9.2000 của Bộ Chính Trị và chính quyền trung ương Hà Nội (lại) chỉ cho phép 3 cơ quan được tiếp nhận hàng cứu trợ là ủy ban trung ương mặt trận tổ quốc, trung ương hội Chữ Thập Đỏ, ban quản lý và tiếp nhận viện trợ bộ tài chánh mà thôi”, và “Hòa thượng Quảng Độ đi đến Châu Đốc để phát quà cứu trợ nhưng bị VC ngăn cản và kéo thuyền của phái đoàn cứu trợ cột vào chiếc phà thu thuế của công an ở sông Châu giang để điều tra...(9.10.00)(theo các báo thì sau khi) bị quốc tế phản đối về việc này, phát ngôn viên bộ ngoại giao VC là Phan Thúy Thanh đã lẻo mép chối rằng: “Phái đoàn cứu trợ của hòa thượng Quảng Độ đã 'chụp hình và quay phim một cách bất hợp pháp' tại khu vực biên giới VN Cam Bốt.”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
- Nè nè, bà đang nấu nướng gì mà thơm quá xá vậy" - Bộ ông không trông thấy sao mà còn hỏi" Người nổi tiếng sành ăn nhất Sàigòn mà sao dở vậy...
Hôm Chủ Nhật vừa qua Thủ lãnh Đối lập Brendan Nelson nói rằng khả năng của một cuộc bầu cử sớm tại tiểu bang NSW nên được đưa ra phân tích trước sự thay đổi đột ngột trong Chính phủ Lao động.
Hỏi (Ông Nguyễn M): Em tôi đi quá giang xe với mấy người bạn xuống Melbourne chơi. Dọc được đã bị cảnh sát chận xe và lục xét. Sau khi lục xét cảnh sát đã phát hiện một số lượng gần 5,000 viên thuốc lắc.
Ngót 60 năm trước, tại Anh đã xảy ra một vụ thảm sát, đáng làm gương cho những ông bà nhạc "chỉ thích môn đăng hộ đối", dại dột coi con rể nghèo hèn như kẻ thù.
Khi anh về thăm phố nhỏ mưa bay, Khung cảnh thân quen ngút ngàn kỷ niệm, Em ở đâu" Anh mòn hơi tìm kiếm,
Một nhân viên cảnh sát, người đã thu hồi lại thi thể của cô người mẫu Caroline Byrne từ đáy một vách đá nhô ra biển tại Sydney đã phủ nhận về việc ông khai không đúng về một chứng cớ quan trọng trong vụ án.
Tổng Giám đốc Cảnh sát Liên bang Úc (AFP) Mick Keelty đã mất 3 tiếng rưỡi đồng hồ vào hôm Thứ Hai đầu tuần này để trình bày chứng cớ trong một cuộc điều tra về cuộc điều tra lộn xộn trong vụ bác sĩ Mohamed Haneef.
Tôi là nạn nhân chế độ cộng sản không phải từ sau 1975 như phần đông người Việt hải ngoại, mà là nạn nhân từ sau 1954 lận. Vì vậy những gì tôi viết dưới đây là sự thật chính tôi mắt thấy ta nghe chứ chẳng phải nghe hơi nồi chõ đâu.
Đường thiên lý, đêm dài mù khói lạnh Người say mèm, êm ả giấc đông miên Kẻ long đong, khắc khoải cuốn ưu phiền
Đoàn Huy Thương người ở Hà giang, tỉnh Hà bắc, lớn lên trong nhung lụa, nên chưa từng hiểu được sự thiếu thốn dễ làm cho người ta đánh mất đi phần nhân cách. Mẹ là Hồ thị, mới nhân buổi ngồi ăn đậu hủ với con, mà nói với Thương rằng:
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.