Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

01/07/200000:00:00(Xem: 8341)
Giá Trị Phản Chiến Là Giá Trị Của Những Thằng Trốn Lính!

Tôi không biết ông Trần Công Hoàn có phải là Trịnh Công Hoàn, em kết nghĩa của Trịnh Công Sơn hay không mà sao ông bênh TCS chằm chặp, bênh đến độ bóp méo cả lịch sử. Đọc bài viết của ông tôi thấy thật thương hại cho sự non nớt của ông. Tôi xin mạnh dạn nêu ra những điểm non nớt để ông suy nghĩ. Cái điểm thứ nhất, ông bảo, những nghệ sĩ nào dám nói những gì họ thấy họ tin, họ sẽ là nghệ sĩ chân chính. Nói vậy e không đúng ông Hoàn ạ. Một người nghệ sĩ chân chính đâu có phải là thằng phổi bò, thằng Chí Phèo, thằng AQ. Dám nói sự thật chỉ là cái dũng của con người. Còn một nghệ sĩ chân chính thì dũng không đâu đã đủ, mà còn phải biết dùng cái dũng của mình để bênh điều hay lẽ phải, cứu giúp người cô thế, chống lại quân xâm lăng, cứu vớt sơn hà xã tắc. Dũng như Kinh Kha là cái dũng của một nghệ sĩ chân chính. Còn cái dũng của Trịnh Công Sơn là cái dũng của thằng hèn nhát trốn lính, không hơn không kém. Cộng sản xua quân xâm lăng Miền Nam gây nên cảnh quốc phá gia vong suốt mấy chục năm trời, là điều ai ai cũng thấy, cũng rõ. Làm thằng con trai phải xả thân bảo vệ giang sơn, bảo vệ nòi giống, đó là lẽ đương nhiên của trai thời loạn. Trịnh Công Sơn đã chui rúc đủ nơi, đủ chốn, chui cả vô chùa, nhà thờ, lậy lục cả cha cả sư để được trốn lính, thì rõ ràng là một kẻ hèn. Nói Trịnh Công Sơn dám nói sự thật, vậy xin hỏi ông Hoàn, suốt mấy chục năm qua, trước bao nhiêu sự thật đau lòng, tại sao Trịnh Công Sơn không nói" Tại sao khi cộng sản xua quân xâm lăng Căm Bốt, khiến cả chục ngàn thanh niên Việt bị què chân, cụt tay, Trịnh Công Sơn vẫn im thin thít ngửa tay nhận tiền lương của Cục Văn Hóa thành Hồ" Thưa ông Hoàn, đọc những gì ông viết, tôi thấy tức anh ách như bò đá. Tôi bây giờ ngẫm nghĩ lại những chuyển đã xảy ra thời đó, tôi mới thấy, Trịnh Công Sơn lúc ấy bắng nhắng dám làm ba bài hát phản chiến chẳng phải vì y có gan có dũng gì mà chỉ vì sau y có một đám người hèn nhát hậu thuẫn y, và chính phủ thời đó dù sao cũng còn dân chủ gấp vạn lần cái dân chủ của CSVN hiện nay.

( Vũ Quốc Thúc - Footscray VIC)

*

Hoan Hô Hoàng Thiếu Phủ

Trong mục "Thơ Thẩn Mà Chơi" do Cô Gia phụ trách cách nay khoảng hai hay ba tháng trước, tôi có đọc được bản nhạc "Một ngàn năm" nhái lời nhạc Trịnh Công Sơn do tác giả "Trịnh Không Xương" đổi lời. Người viết là Hoàng Thiếu Phủ. Tôi rất thích bản nhạc nhái lời này. Tôi hy vọng tác giả "Hoàng Thiếu Phủ" tiếp tục sản xuất thêm những bản nhạc theo lối nhái lời của Trịnh Không Xương.

( Người Ái Mộ - Canley Vale NSW)

*

Nhị Bách Dư Niên Hậu"...

Kẻ hèn này vốn vô học nhưng lại thích sài chữ nho chữ hán. Mong quý vị châm chước cho mỗ nếu có nói sai nói trật. Xin nhớ "châm chước" chớ không phải "sửa sai" cho mỗ à nghe. Chả là tuần rồi, mỗ có đọc thấy ông Trần Công Hoàn nói là "nhị bách dư niên hậu" nghĩa là hai trăm năm nữa, thiên hạ nếu có nói đến chiến tranh Việt Nam họ sẽ chỉ nói đến giá trị phản chiến của nhạc Trịnh Công Sơn chứ chẳng cần biết ai đúng ai sai trong cuộc chiến tranh vừa qua. Ông Hoàn nói như vậy thì quả thực là "nhân chi sơ tính bổn phản chiến" mất rồi ông Hoàn ạ. Rất tiếc, lịch sử Việt Nam cả mấy ngàn năm chinh chiến chỉ có giai đoạn Trịnh Nguyễn quất nhau là có tiếng thơ phản chiến Chinh Phụ Ngâm" Tại sao vậy thưa ông Hoàn" Chẳng lẽ mãi đến thế kỷ 16, 17, dân Việt Nam mới có nhân tài biết làm thơ phản chiến hay sao" Chắc chắn không phải vậy là không phải vậy đâu. Theo mỗ, chỉ vì Trịnh Nguyễn là nội chiến, nên phản chiến là tiếng nói hợp lý. Còn những cuộc chiến phá Tống, bình Nguyên, diệt Minh, đuổi Thanh đều là cuộc chiến chống xâm lăng oanh liệt. Với những cuộc chiến đó, ai mà hó hé phản chiến thì sẽ bị ghép vô phường phản bội tổ quốc. Còn cuộc chiến tranh VN thì sao" Nội chiến hay chống xâm lăng" Trước đây mấy chục năm, một vài người có thể ngây thơ cho đó là nội chiến. Nhưng bây giờ thì cả những người cộng sản cũng phải xấu hổ cho đó là cuộc xâm lăng không cần thiết. Chẳng nói đâu xa, ngay cả bà Dương Thu Hương, một đảng viên cộng sản, một nhà văn sinh ra lớn lên trong chế độ cộng sản, được cộng sản nhồi nhét suốt mấy chục năm, vậy mà bây giờ bà cũng phải che mặt tuyên bố, "thật là nhục nhã cho cuộc chiến chống Mỹ cứu nước của đảng". Chẳng lẽ ông Hoàn sống ở Miền Nam bao nhiêu năm, lại được sống ở Úc bao nhiêu năm nữa, mà không đủ thông minh hơn bà Dương Thu Hương hay sao" Chẳng lẽ ông nghĩ ông bênh vực Trịnh Công Sơn là tên tuổi ông sẽ mãi mãi gắn với cái xú danh đó hay sao" Trước đây, Nguyễn Du than thở "Bất tri tam bách dư niên hậu; Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như"" Còn ông, xem ra mới "nhị thập ngũ niên" đã biết nhỏ nước mắt khóc cho Trịnh Công Sơn. Thiệt đúng là tâm hồn lớn, có tầm nhìn xa trông rộng quá trời! Chỉ lạ một điều, sao ông không về VN ôm lấy Trịnh Công Sơn mà khóc có phải dễ coi hơn, hợp lý hơn không, thưa ông""

( Chung Tỉnh Cư Hàn - Perth WA)

*

Bệnh Nhân Nằm Nhà - Phúc Hay Họa"

Tôi năm nay 65 tuổi. Chưa gọi là già, nhưng tôi già yếu trước tuổi. Vì vậy, hay cả lo, hay nghĩ ngợi và cũng hay tủi thân. Tôi viết thư này không dám nói tên thật vì sợ con cháu chúng nó rầy la... chuyện trong nhà mà lại đi vạch áo cho người ngoài xem lưng. Chả là mới đây, tôi đọc bài báo có nói ở tiểu bang mình, chính phủ sắp cho phép người bệnh được nằm nhà điều trị. Với người khác, tôi không biết thế nào, với tôi đó là nỗi họa. Tôi chẳng may, con cháu tôi nó không có hiếu thuận như con cháu các ông các bà khác. Nó cứ đay nghiến tôi ba cái chuyện kho cá kho tương, nấu phở, trưng mắm hoài à. Mình người Việt, lớn lên ở VN ăn uống nó quen như vậy cả sáu, bảy chục năm, làm sao đổi được một sớm một chiều. Chúng nó thì đua đòi, bắt chước người Úc. Thôi thì nhập gia tùy tục, nhập gia tùy khúc, tôi cũng chẳng trách móc gì chúng nó. Biết chúng nó vậy nên những lúc khốn khó trái gió trở giời, bệnh tật, thà mình làm phiền người dưng nước lã còn đỡ tủi hơn là làm phiền con cháu trong nhà. Những lúc ốm đau phải nằm nhà cho chúng nó chăm sóc thật là chuyện cực chẳng đã. Chúng dằn hắt, đá chó mắng mèo, nhiều khi còn, nói quý vị tha lỗi, chúng còn chửi thẳng vào mặt tôi nữa... Thiệt nếu tôi không phải là người Công giáo thì tôi đã tự xử từ lâu rồi. Năm ngoái, tôi bị bệnh phải vô viện mất hai tuần. Hai tuần sống trong đó thấy thật là hạnh phúc. Nhân viên bệnh viện thật là hiền lành, tử tế. Biết tôi không nói được tiếng Anh họ còn cho thông ngôn tới phiên dịch. Rồi họ còn cho một bệnh nhân người Việt đến ở chung phòng trò chuyện. Thấy họ tử tế quá, tôi cứ khóc không à... Thiệt chẳng nhẽ mình cứ mong mình có bệnh hoài để được ở trong đó. Chứ còn về nhà thì đúng là về địa ngục... Bây giờ đọc thấy tin chữa bệnh tại gia, tôi sợ quá. Chữa tại gia chắc tôi chỉ bệnh thêm mà chết quá.

(Ông Đức Thông - Lidcombe NSW)

*

Ông Trương Tấn Hải (Melbourne): Tuần trước, Bội Dziệp đã trả lời thư của ông Trương Tấn Hải, nhưng ông không vừa lòng với lời trả lời của Bội Dziệp nên đã email cho tòa soạn một lá thư tương đối dài. Tuy trong thư ông Hải cho biết đó là lời "phúc đáp" đối với cô Bội Dziệp, nhưng ông lại yêu cầu "cô Bội Dziệp phải loan tải rộng rãi trên báo để rộng đường dư luận". Thể theo lời yêu cầu "cho dù có phần không hợp lý" của ông, Bội Dziệp xin trích một số đoạn để qúy độc giả tùy tiện nhận xét. Sau đây là một đoạn trong lá thư của ông.

Đọc lời khuyên của cô Bội Dziệp tôi thấy thật là chán mớ đời. Tôi đã chịu đựng mấy chục năm, đến lúc chịu không nổi mới viết thư hỏi ý kiến của cô thì lại khuyên tôi tiếp tục chịu đựng thêm mấy chục năm nữa. Cô phải biết là trước đây tôi chịu đựng được là do ở Việt Nam khác, bên Úc này nó lại khác. Trước ở Việt Nam bà xã tôi không đốc chứng đốc tật những thứ động trời như kéo máy, son phấn mỹ phẩm sửa môi, cắt mắt. Còn bên này thì thật đủ thứ. Vả lại, trước đây vì tôi thương con, sợ chúng nó côi cút không có mẹ nên cắn răng chịu. Bây giờ dù sao chúng nó đã lớn cả rồi, thân chúng, chúng lo được, nên tôi mới nghĩ đến chuện hưởng tự do hạnh phúc trong những năm còn lại của cuộc đời. Chính mấy đứa con tôi cũng bảo tôi như vậy nữa cơ mà. Còn cô Bội Dziệp bảo con đường "định mệnh Chúa đã an bài" thì tôi cũng xin thưa với cô, sự an bài của đấng tối cao vi diệu lắm. Mỗi sợi tóc, miếng ăn, ngụm nước uống đều do tiền định cả. Sống vậy với bà ấy cũng là tiền định, mà ly dị thì cũng là tiền định.

Còn cô bảo có người đã viết về đàn bà con gái:

So simple, yet so complex So weak, yet so powerful So confusing, yet so desirable So damning, yet so wonderful....WOMEN!

thì tôi cũng xin thưa với cô, đó chỉ là lý thuyết, là thơ văn nói cho vui. Có sống trong chăn mới biết chăn có rận. Ước gì cô đến sống với tôi một vài ngày cô sẽ hiểu tôi khổ đến thế nào...

Bạn Phan Tuấn Sơn (Melbourne): Lá thư của bạn và bài thơ Sợi Tóc thật là tuyệt vời. Bội Dziệp không biết làm thơ nhưng rất thích đọc thơ. Ba má vẫn bảo con gái mà mê thơ như Bội Dziệp thì sau này khổ mà sướng, sướng mà khổ. Cách đây mấy chục năm nghe ba má nói, Bội Dziệp không hiểu. Sau này lớn lên, gậm nhấm "thú thương đau", Bội Dziệp mới thấm thía lời ba má. Cảm ơn những suy nghĩ rất "chân tình" và sự thông cảm, đồng điệu của anh dành cho Bội Dziệp. Mong nhận được thư và thơ của anh đều đều. (Chị Bội Dziệp cũng chịu thơ của anh lắm đó).

Anh Vĩnh Hòa Hiệp (Melbourne): Đọc thư, đọc thơ và bài của anh, anh chị em trong tòa soạn rất ngạc nhiên trước khả năng đa tài và tốc độ viết nhanh kinh khủng của anh. Theo lời của tác giả Cô Gia thì anh vừa coi đá banh vừa sáng tác thơ văn, chân tay lại múa may loạn xà ngầu mà vẫn còn thấy "sung mãn"... khiến Bội Dziệp băn khoăn không hiểu anh đã có vợ con chưa mà sao rỗi rãi đến như vậy nhỉ""...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Huỳnh Trung Sơn một mực nói không biết gì về một cô gái được tìm thấy nằm chết trong chiếc xe của cô ta, nhưng anh ta thú nhận đã cố tống tiền $70,000 đô-la từ gia đình giầu có của cô gái này. Mặc dù không có chứng cớ DNA hoặc dấu tay liên kết anh ta tới chiếc xe này nhưng ngày hôm
Một người đàn ông bị từ hôn đã tức giận ném chiếc nhẫn $1000 đô-la vào cái tô của một người ăn xin. Theo bản tin của tờ Daily Mail, Tim Pockett đã không thể tin sự may mắn của mình khi chiếc nhẫn đính hôn này rơi tọt vào cái tô xin tiền của ông ta. Người ăn xin thành thật này sau đó đã trao nó cho cảnh sát.
Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc còn minh bạch, lằn ranh quốc cộng còn rõ ràng
Paris Hilton đã bỏ rơi bạn trai Stavros Niarchos III sau khi anh ta có một đêm rất ướt át với Lindsay Lohan, một đối thủ của Paris . Và Paris đã mau lẹ báo thù bằng cách cặp với cầu thủ football nổi tiếng Matt Leinart. Chỉ vài tiếng đồng hồ sau khi Paris bay đến Áo để điều khiển một đại nhạc hội, anh chàng Hy Lạp đẹp trai
Chiều Thứ Bảy, 13/05/06, lúc 2 giờ chiều, khoảng 200 đồng hương tại Queensland đã hiện diện tại Hội Trường Sinh Hoạt Cao Niên để nghe ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện và chiến sĩ Võ Đại Tôn tâm tình trong một buổi nói chuyện đầy ý nghĩa và hữu ích
Ba tuần lễ sau khi bị cho là đã bắn chết Rodney “Hooks” Monk, thủ lãnh của băng mô-tô Bandidos, Russell Oldham đã đi bộ xuống biển tại Balmoral Beach và tự sát bằng một viên đạn vào đầu. Những người trong đám đông đã kinh hoàng cho biết khoảng 8 giờ tối thứ Năm
Mặc dầu chúng tôi có xem qua lời khai mà cháu đã khai tại trạm cảnh sát, tuy nhiên cháu cho biết thêm về chi tiết như sau: Khi cháu cùng bạn cháu vào uống bia tại Club. Bạn của cháu yêu cầu mỗi người bỏ ra $10 để thử thời vận. Không ngờ bạn cháu đã trúng được giải $760. Sau khi trúng được giải này cháu cùng bạn cháu
Robinson là người có hai dòng máu, mặc dù hắn thường được xem là người da trắng, và người cha da đen gốc Hispanic của hắn, đã chết, trước đây bị buộc tội ngộ sát và bị tù bẩy năm. Người đàn ông này thường xuyên say rượu cãi lộn và đôi khi đánh đập bà Barbara Brown
Trong suốt nhiều năm trời, CSVN đã tìm đủ trăm phương ngàn kế, cài đặt "cán bộ du sinh", hoặc giật dây một số du sinh VN tại đại học UTA, Hoa Kỳ, để thực hiện âm mưu treo cờ máu CS tại đây. Tuy nhiên, ngay sau khi du sinh VN dưới sự giật dây của CS
Thứ Ba 9/5/06 vừa qua, tổng trưởng kinh tế đã cho trình làng ngân sách của tài khóa 2006-2007. Theo nhiều chuyên viên phân tích kinh tế thì đây là một ngân sách không được công bằng lắm vì chỉ nhắm vào việc giảm thuế cho những người có lợi tức thật cao, hoặc những người có lợi tức
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.