Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

28/06/200400:00:00(Xem: 7855)
Xin hãy vì chính nghĩa tỵ nạn!

Hoàng Lâm - Sydney NSW

Tôi thấy đồng hương đã không quản ngại lạnh lẽo, tích cực tham dự cuộc biểu tình chống văn công CS là để cho mọi người tránh rơi vào cái bẫy êm ái nhưng âm độc của CS trong kế sách trường kỳ nhằm kiểm soát cộng đồng người Việt yêu tự do trên toàn thế giới. Chúng ta biểu tình là vì chính nghĩa, quyền lợi của chính chúng ta cũng có mà của cộng đồng, của đất nước cũng có. Chúng ta ai cũng biết, chỉ vì sự độc ác, tàn nhẫn của cộng sản nên chúng ta mới phải liều chết vượt biên đi tìm tự do. Nay đến được đất nước tự do, chúng ta nhứt định không để CS mon men tới quấy phá dưới bất cứ âm mưu, hình thức nào. Chúng ta cũng vì cộng đồng, vì đất nước là bởi, chúng ta thay mặt cho đồng bào trong nước vạch mặt tố giác tội lỗi của CS đang chà đạp nhân quyền và các quyền tự do tôn giáo trên quê hương Việt Nam. Nhà văn Hoàng Hải Thủy đã viết: ...“Người sống trong nước, trong vòng kềm kẹp của nó [cộng sản] không dám chống nó, sợ bị nó bắt đi tù, sợ bị chết trong ngục không thấy mặt vợ con. Thôi thì cũng được đi!Nhưng sống ở Mỹ, Úc, Pháp... những nơi được pháp luật bảo vệ, mình có chống Cộng, có chửi chúng, có lôi già Hồ ra vặt râu, thì bọn giặc Cộng chỉ có tức ói máu mà chết chứ không làm gì được mình..." thì tại sao lại có một số người ngại không chống CS" Còn với những người tiếp tay cho CS thì việc người biểu tình phẫn uất cùng cực, chỉ mặt vạch tên... hô hào tảy chay thì thực ra cũng vẫn còn nhẹ, còn quá nhẹ.
Một người biểu tình nói với tôi: Tôi nói thật với ông, nếu không vì tôn trọng luật pháp của nước Úc, chắc chắn tôi đã cho chúng một bài học.
Dù sao đi nữa, nhất định tôi không để cho tụi CS xâm nhập vào vùng trời bình yên của các con tôi, của đồng bào tôi. Tôi tin rằng nước Úc tự do nhân ái sẽ hiểu cho việc biểu tình của chúng ta, chứng tỏ chúng ta không phải đến đây vì miếng cơm manh áo.
Ôi đáng kính thay tâm ý của những người biểu tình. Họ chỉ có thể được diễn tả bằng hai chữ cảm phục và ngưỡng mộ. Một chị tay thì ẵm con, tay kia thẳng cánh dõng dạc hô đả đảo, đả đảo. Chị bảo tôi hô to lên, hô to lên! Chị nói tiếp: Vụ Trần Trường nổ ra ở Cali lớn là thế, 50 ngàn người biểu tình có trực thăng bay trên đầu vần vũ, chấn động toàn nước Mỹ, mà ở đây có những tờ báo chẳng hề đăng lấy một chữ! Một chữ cũng không. Ngược lại, Võ Văn Kiệt viếng Úc thì họ đưa tin trang nhất mỗi ngày, không bỏ sót một bước. Vụ VTV4 có báo đưa tin 5 ngàn, 6 ngàn. Cảnh sát cũng còn nói 5 ngàn. Ngay cả ông bộ trưởng liên bang Úc Hard Grave cũng nói 5 ngàn. Vậy mà có những cơ quan truyền thông họ rút hẳn xuống phân nửa: chỉ còn 3 ngàn!
Chị hô tiếp vài câu rồi lại nói: Tụi tôi bực nhất là những lần bầu cử cộng đồng: Bầu vào cuối tuần, đến đầu tuần ai cũng ngóng coi kết quả mà có những đài, những báo chớ có hề cho một tin tức gì. Hỏi thì họ bảo đó là policy. Không hiểu ở đây họ làm truyền thông cho cộng đồng hay cho ai" Vẫ biết ở đây là xứ sở tự do ai muốn làm gì thì làm, nhưng nếu họ đã không có lòng với cộng đồng, thì cộng đồng cũng hô tảy chay. Vậy là công bằng là tự do.
[... ...] Trong lúc thành công của những cuộc xuống đường vì đại nghĩa, dồn bè lũ nằm vùng vào thế bí làm chúng uất ức không biết lấy gì hóa giải thì có tờ báo ở đây đã giải vây giùm cho chúng. Thay vì công kích đám người vị kỷ ham vui tiếp tay cho giặc dù đã được cộng đồng giải thích trên đài, trên báo rõ ràng, thiếu điều muốn năn nỉ họ, tờ báo này lại chĩa mũi giáo đâm vào những con người vì đại nghĩa, lại còn nhân danh những gì là trí nhân thắng cường đạo!!! Nếu như có trí thì phải biết sáng suốt phân biệt chánh tà, đâu là ích kỷ, đâu là vị tha. Nếu có nhân thì phải biết thương những người vì đâu mà phải bỏ nước ra đi, nay đã tưởng được sống yên ai ngờ còn phải lao vào đông giá để bảo vệ vùng trời bình yên cho chính kẻ cầm giáo đâm họ.
[... ...] Đài SBS khi chiếu VTV4 cũng vậy, khi ta đấu tranh chống họ, đài này mỗi ngày nhận không dưới số trăm lời khích lệ tâng bốc cùng thư thính khán giả gửi về ca ngợi với tên họ, địa chỉ "đàng hoàng". Người ngoại quốc thiếu hiểu biết về thủ đoạn của lũ ma quỷ CS thì cho là từ khối đồng hương thầm lặng, nhưng cái gọi là khối thầm lặng chính là bọn ác ôn giấu mặt nằm vùng. Riêng người tÿ nạn chân chính chỉ có một. Nếu không gặp đúng người đúng việc, đúng lúc, đúng chỗ thì rút vào thầm lặng. Nếu phải người phải việc, phải lúc, phải chỗ thì nhất tề đứng lên, gặp sông là lấp sông, gặp rừng là phá rừng, gặp núi xẻ núi, quyết vì lý tưởng vị tha đem lại tự do dân chủ cho dân tộc, cho tổ quốc.
Nguyễn Vũ Bình, người thanh niên nước Việt hiên ngang trước phiên tòa phúc thẩm ngày 5.5.04 với câu nói: “Tự do hay là chết”! Anh dõng dạc tuyên bố: “Tôi không có tội, tôi phản đối phiên tòa phi lý, mất dân chủ và tôi sẽ tuyệt thực cho đến lúc được trả tự do... Vậy mà ngay hôm sau 6.5.04, hơn 300 tờ báo, công cụ của đảng ác ôn thống trị đồng loạt loan tải rằng: “Trước toà, Nguyễn Vũ Bình đã nhận hết mọi tội lỗi”. Thật không còn lời nào để nói về cái mọi rợ tàn mạt của đảng Cộng sản, bè lũ ác ôn này được nữa. Hỡi toàn thể đồng bào yêu nước, toàn thể thanh niên, sinh viên, học sinh hải ngoại, chúng ta còn ngần ngại gì mà không tiếp sức cho toàn dân trong nước đập tan bè lũ CS ác ôn hại dân, hại nước, cứu lấy Nguyễn Vũ Bình và cứu lấy dân tộc, và cứu lấy chính mình và tương lai của con cháu mình!!!

*

Bài Ca Vọng Cổ là một bài học cho Gíao Sư TN

Vũ Đức Long - Milperra NSW

Thưa ông Hoàng Tuấn, tôi xin được tự giới thiệu tôi là một người rất yêu thích vọng cổ. Tôi yêu từ bài Dạ Cổ Hoài Lang cách đây cả tám chín chục năm của thầy Cao Văn Lầu cho đến những bài gần đây. Nhưng không phải vì tôi yêu vọng cổ mà tôi viết thu này. Vì đọc truyện ngắn Bài Ca Vọng Cổ đăng ở trang 26, SGT (17-6-2004), tôi thấy nội dung của câu truyện nghe đã gì đâu. Đơn giản mộc mạc mà nói lên tấm lòng yêu nước Việt, nhớ văn hóa Việt của một anh chàng con lai da đen sống ở tận đẩu tận đâu bên Phi Châu lận. Tôi có ngồi đọc truyện ngắn đó cho bà xã nghe, con gái nghe thì nó không hiểu gì. Cắt nghĩa cho nó nó cũng hiểu mơ mơ màng màng. Thiệt là uổng quá. Nhưng nó đọc thấy cái địa danh Côte d'ivoire ở Phi Châu thì nó bảo ở đó đang có đánh nhau (chẳng biết chuyện này có đúng không). Nhưng thôi gác chuyện đó qua bên. Tôi xin nói tới chuyện bả xã nhà tôi bảo, cái chuyện Bài Ca Vọng Cổ này rất hữu ích cho những người coi rẻ quê hương Việt Nam, coi thường dân tộc Việt mình trong đó có ông giáo sư TN. Nói vậy khôing phải là đem chuyện cũ ra nói. Nhưng thấy ý kiến của bả chân thành, vì bả muốn gửi trang báo có truyện đó cho thầy TN để thầy đọc mà hồi tâm thì tốt cho thầy cũng có mà tốt cho thân nhân, con cháu của thầy sau này cũng có nữa. Một đứa con lai, chỉ mang trong người nửa dòng máu Việt, học hành chẳng đến nơi đến chốn, mà có tấm lòng yêu nước Việt chân thành như vậy thì quả là điều cho những ông giáo coi gương mà tu thân.


Những Điều Trông Thấy: Đại đoàn kết... – Phạm Thanh Phương

Theo nghị quyết 36 của Bộ Chính Trị CS về "Công tác đôí với người Việt Nam ở nước ngoài" dưới chiêu bài đại đoàn kết với những lời lẽ hoa mỹ "dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh,v,v,"... Nghị quyết này đang làm xôn xao CĐ Người Viêt Hải Ngoại và cũng đã có nhiều hành động thích ứng "đáp lại" một cách nhiệt tình qua nghị quyết "No Communist zone", tại Westminster, Garden Grove và những cuộc biểu tình chống văn công CS tại Úc Châu.
Trong khi đó tại quốc nội, Mặt Trận Tổ Quốc (MTTQ), một cơ quan ngoại vi của đảng CSVN đã lên tiếng tự phê và phê bình chính sách Đảng một cách công khai như một trò tung hứng dân chủ rất rẻ tiền để vô tình đã lột trần cái sự thật tồi tệ của chế độ. MTTQ đã nhóm họp và nhận xét "Chất lượng tăng trưởng, hiệu quả của sức cạnh tranh của nền kinh tế còn thấp, sự phát triển kinh tế chưa bền vững, chưa khai thác hết nội lực trong nhân dân; đạo đức xã hội nhiều mặt bị xuống cấp, tệ nạn xã hội ở nhiều nơi tăng lên....". Cứ như đoạn trích dẫn này thì dù vô tình hay cố ý MTTQ đang bôi tro, trét trấu vào mặt Đảng trong cái cảnh "Ông nói gà, bà nói vịt" thiếu "nhất quán" này.

Đảng bộ giờ đây rối lắm rồi
Chiêu bài đoàn kết, chỉ mua vui
Trống xuôi, kèn ngược đem hoà tấu
Đấu hót bịp nhau đến rã rời

Ngoài ra MTTQ còn nhận xét "Lòng tin của một bộ phận nhân dân đối với Đảng, Nhà nước và chế độ chưa thật vững chắc. Chưa có đủ cơ chế, chính sách để phát huy sức mạnh đại đoàn kết dân tộc. Sự phân hóa giàu nghèo tiếp tục gia tăng; đời sống, dân chủ và công bằng xã hội đối với một bộ phận nhân dân chưa được đảm bảo...." Theo đoạn này, thì bệnh nói dối căn tính của CS chưa thuyên giảm, không phải "một bộ phận nhân dân" mà phải nói toàn bộ người dân và cũng phải nói là dân chẳng bao giờ tin vào Đảng mới đúng.
Tại đại hội MTTQ thành Hồ ngày 19-5 (2004), GS Nguyễn Ngọc Giao (NNG), Chủ tịch Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật thành phố đã phê bình MTTQ "chưa nắm bắt tâm tư, tình cảm của đội ngũ cán bộ khoa học kỹ thuật, chưa lắng nghe các đề xuất của đội ngũ này. Do đó chưa khai thác được tiềm năng chất xám để nâng cao hiệu quả của mình."
Nếu nói như NNG thì caí nghị quyết 36 kia chỉ là những trò phù phiếm bịp bợm với chủ yếu gây rối CĐNVTD Hải ngoại. Chính nội bộ còn chưa có những hành xử cho ra hồn, lãnh đạo cũng chưa chui được ra khỏi cái vỏ ốc tăm tối ngoan cố, độc hành, độc đoán để lắng nghe ý kiến đóng góp về chuyên môn hay tâm tư nguyện vọng của "đội ngũ cán bộ khoa học kỹ thuật" thì làm sao có thể lừa bịp chiêu dụ thành phần trí thức thật tâm với đất nước tại Hải Ngoại cho được. Có chăng, VC chỉ có thể dùng những mối lợi để móc nối được một số trí thức "đầu tôm" tiếp tay cho bọn chúng phá hoại giang sơn và bóc lột dân lành mà thôi. Ngay chính Phạm Thế Duyệt (Chủ tịch MTTQ thành Hồ) cũng đã phải xác định "Nhân dân ta lo lắng trước những yếu tố có thể tác động bất lợi đến việc củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc...."

Cả trăm nghị quyết, một mùi hôi
Nấu lại , xào qua dụ đám ruồi
Bàn dân thiên hạ ai mà chẳng
Thấu rõ tâm can,"Đảng" hết thời

Như vậy, chúng ta có thể kết luận , tất cả chính sách CSVN ngày nay chỉ có thể gom lại vài chữ ø "Tô hồng và bôi đen" để làm trò hề, "múa may loạn xạ", trước mua vui, sau kiếm cách vơ vét đầy túi.
Tất cả những quyết định, nghị quyết đã ban hành cũng không ngoài những xáo ngữ "đại đoàn kết dân tộc" để thăm dò giới trí thức và doanh gia người Viêt tại Hải Ngoại. Nhưng lại kết quả không có gì khả quan . Có chăng chỉ được một vài tên ngu xuẩn về đầu tư, rồi cũng phải bỏ của chạy lấy thân hoăïc chiêu dụ một vài tên nói nhăng nói cuội, nâng bi chế độ như phản tướng Nguyễn cao Kỳ chẳng hạn. Tình hình mỗi ngày một rõ rệt, để tất cả mọi người thấy được sự lừa bịp ấu trĩ của "Đảng" đã vô tình công khai hóa một đống rác thối rữa bầy hầy của chế độ.

Sự thể hôm nay qúa rõ ràng
Đời còn đâu nữa, để mà gian
Mau chui cho khuất, vui thiên hạ
Tránh được ngày sau, cảnh bẽ bàng

Trước tình hình đất nước hiện tại, người dân đâu còn biết muốn gì hơn là Đảng phải "tự thiêu" để tạ tội cùng dân tộc và trả lại tự do, dân chủ thực sự thì Đảng khỏi mất công rêu rao quyết định này, nghị quyết nọ cho tốn sức mà lại phải phơi bày hiện tượng "cốt khỉ vẫn hoàn cốt khỉ", làm trò cười cho thiên hạ. Duy có một điều chắc chắn, là một khi CSVN biến mất trên Quê Hương Viêt Nam, thì tự nhiên dân tộc sẽ có đại đoàn kết thực sự để họ cùng xiết tay nhau dựng lại Quốc Gia sau hơn nửa thề kỷ bị tàn phá bởi một lũ ngu xuẩn khát máu CSVN.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Triệu Thương, người xã Nghi Thủy, làm nghề buôn bán, nên thường phải đi lại đó đây, để lo chuyện mần ăn giao tiếp. Vợ là Hàn thị, thấy vậy, mới nhân hôm Triệu Thương có nhà, lại gặp buổi trời trong gió mát, liền tựa má kề vai, nhỏ nhẹ thưa rằng: - Cá đánh lắm cũng hết. Người đi miết dễ hư. Ma quỷ yêu quái chẳng qua do
Hàng năm ngày lễ Vu Lan Con nơi đất khách lòng man mác buồn Đôi dòng lệ vẫn trào tuôn Mỗi khi nhớ Mẹ tâm hồn xót xa Ngày con cất bước ly gia Là ngày vĩnh biệt Mẹ già từ đây Mẹ ơi ! Con nhớ ngày này Đàn con của Mẹ đọa đày lao lung Tháng tư cảm thán não lòng
ÚC ĐẠI LỢI: Một cuộc nghiên cứu về dinh dưỡng tìm thấy rằng số người quá trọng lượng đã vượt qua con số những người bị đói ăn trên thế giới. Trong khi 800 triệu người vẫn đi ngủ với cái bụng lép xẹp mỗi buổi tối, hơn 1,3 tỷ người có cơ thể quá trọng lượng hoặc béo phì. Giáo sư Barry Popkin, thuộc khoa nghiên cứu dinh dưỡng
ÚC ĐẠI LỢI: Matthew Pearce, thiếu niên 16 tuổi bị mắc bệnh ung thư bạch huyết, sẽ nhận được trợ cấp tàn tật sau khi Chính phủ Liên bang can thiệp về trường hợp của cậu. Tuy vậy các tổ chức an sinh xã hội và Đối lập nói rằng trường hợp của thiếu niên này cho thấy cần phải có các thay đổi 
Angelina Jolie đã quá chán ghét thân thể của mình sau khi sanh đứa con đầu lòng, cô ta thậm chí đã cấm không cho Brad Pitt bước vào phòng ngủ. Được biết lý do khiến cô diễn viên sexy này quyết định kỳ cục như vậy là vì các vết nhăn nheo ở bụng sau khi sanh bé Shaloh, vừa được hai tháng tuổi. Một người bạn nói rằng Angelina
ÚC ĐẠI LỢI: Những người mua nhà đã không “care” lãi suất gia tăng và họ đang tạo ra một kỷ lục mới trong số tiền vay mượn. Giá trị của các món nợ mua nhà trong tháng Sáu đã tăng 2 phần trăm, lên tới $20,5 tỷ đô-la, dù đã có một đợt tăng lãi xuất hồi đầu tháng Năm. Số tiền trả nợ 
NSW: Một quan tòa đã nói trong một phiên xử rằng nhóm 5 người đàn ông bị cho là đã dính líu đến vụ hãm hiếp tập thể một thiếu nữ 19 tuổi tất cả đều là những người học nghề thợ sơn, và cảnh sát “phải biết họ là ai”. Quan tòa Paul Palzon đã đưa ra lời nhận xét rất khó chịu này tại Tòa án địa phương Bankstown ngày
SYDNEY: Một cựu quân nhân Do Thái đã chết vì các vết dao đâm sau khi bị đánh và đâm bởi một nhóm người trên một con đường bận rộn ở Bondi. Hernan Guelman, 38 tuổi, đã bị tấn công ngay bên ngoài một cửa tiệm tạp hóa trên đường Glenayer Ave bởi ít nhất hai người đàn ông và có thể lên tới 5 người. Chúng nhảy ra
SYDNEY: Một cảnh sát viên đã bắn những kẻ tình nghi ăn cướp khi chúng cố tình cán ông ta bằng một chiếc xe ăn trộm. Vụ này đã tạo ra một cuộc rượt đuổi ráo riết qua nhiều con đường bận rộn của Sydney ngày hôm qua. Khi viên cảnh sát bị thương nổ súng, hai người đàn ông đã lái chiếc xe
Vừa mới tính ngả lưng xuống giường coi TV thì chuông điện thoại lại reo. Bên kia đâu giây tiếng Mộc Lan không được reo vui cho lắm nhưng đỡ thổn thức hơn mấy lần trước: - Anh! Chị có nhà không anh cho em nói chuyện với chị đi... Tôi trêu chọc: - Mợ không muốn nói chuyện với tôi mà chỉ muốn nói chuyện với chị thôi hả"
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.