Hôm nay,  

Luật Pháp Phổ Thông

31/01/200500:00:00(Xem: 6056)
Hỏi (Ông Lê P. Hoàng): Vào năm 1998 tôi quen với một người bạn gái, tuy nhiên mãi đến năm 2002 chúng tôi mới quyết định mướn nhà sống chung với nhau. Trong thời gian quen biết nhau đó, vào năm 2000 chúng tôi quyết định cùng mua chung một căn nhà để đầu tư, nhưng vì lý do cá nhân nên tôi để cho bạn gái của tôi đứng tên một mình.
Hơn một nửa số tiền đặt cọc 10% [$46,000] được rút ra từ trương mục của tôi, ngoài ra tôi còn trao cho cô ta gần $70,000 tiền mặt và số còn lại do cô ta tự đứng tên một mình để mượn ngân hàng. Mặc dầu đã mua nhà nhưng vì căn nhà quá rộng và hơi xa chỗ làm của chúng tôi, nên chúng tôi quyết định cho mướn và tiếp tục ở trong căn appartment mà chúng tôi đã mướn trước đó.
Sau đó chúng tôi cùng trả tiền hàng tháng cho ngân hàng. Thực ra tôi là người lo trả tất cả các chi phí ăn ở và thuê mướn, còn nàng thì dùng một phần tiền lương cộng với tiền cho mướn được để trả nợ cho ngân hàng hàng tháng. Vào tháng 10/2004, chúng tôi quyết định chia tay. Tôi hiện sống chung với một người bạn khác, còn căn nhà thì hiện nàng đã cho một người khác mướn.
Xin LS cho biết là tôi có quyền xin án lệnh để chia tài sản trong trường hợp này hay không" Căn nhà hiện giờ trị giá chừng $600,000.
Trả lời: Để giải quyết các bất công có thể xảy trong cuộc sống của những cặp tình nhân hoặc những người sống đời sống ngoại hôn, quốc hội đã cho ban hành “Đạo Luật Quy Định về Quan Hệ Ngoại Hôn” (De Facto Relationships Act 1984).
Việc ban hành Đạo Luật này đã giải quyết các bế tắc mà tình trạng pháp lý trước đó đã cho phép một bên đương sự có thể lợi dụng lòng tốt của đương sự phía bên kia hầu trục lợi. Đạo luật này đã cho phép tòa án xem xét sự đóng góp của các bên đương sự trong thời gian quen biết nhau, ngay cả trong thời gian trước khi họ quyết định sống chung với nhau, dù sự đóng góp đó xảy ra liên tục hay có tính cách gián đoạn.
Trong vụ Matheson kiện Wallis [2001] NSWSC 931. Trong vụ đó, nguyên đơn [người mẹ] sinh năm 1961 và bị đơn sinh năm 1951 đã quyết định chấm dứt sự quan hệ ngoại hôn này vào năm 1998. Họ có chung với nhau 2 đứa con 8 tuổi và 5 tuổi, hiện đang sống chung và được chăm sóc bởi người mẹ.
Vào lúc xét xử, hai bên đã tranh cãi về thời điểm khởi đầu của sự sống chung này. Nguyên đơn đã cho rằng đời sống ngoại hôn của họ khởi đầu vào năm 1985, trong lúc đó người chồng cho rằng họ thực sự chung sống vào năm 1992.
Người chồng cho rằng đời sống ngoại hôn chỉ thực sự khởi đầu vào năm 1992 vì suốt trong thời gian từ năm 1985 đến năm 1992, mặc dầu hai bên đương sự đã có quan hệ tình dục với nhau nhưng mỗi bên đều có “quan hệ tình dục với những người khác” (sexual relationships with other persons). Họ giữ tiền bạc riêng, nhưng cùng sống chung với nhau vào những ngày cuối tuần và trong những dịp nghỉ hè cũng như những dịp khác. Cho mãi đến năm 1992, họ vẫn có những nơi cư ngụ khác biệt nhau. Từ năm 1992, họ đã quyết định sống chung với nhau cho đến lúc chia tay vào năm 1998.
Kể từ lúc họ mới gặp nhau vào năm 1983 cho đến lúc họ thực sự sống chung với nhau vào năm 1992, họ đã cùng nhau mua nhiều căn nhà cũ, sửa chữa rồi bán lại. Có nhiều bằng chứng cho thấy sự đóng góp tiền bạc khác nhau của cả hai bên đương sự trong việc đầu tư này. Sau khi sống chung, đặc biệt là sau khi đã có con, nguyên đơn vì bận rộn đã không thể đóng góp nhiều vào việc đầu tư được.
Sau khi thụ lý, tòa đã cho rằng sự đóng góp của nguyên đơn trong việc chăm sóc hai đứa con ngoại hôn và việc bị đơn đóng góp tiền bạc trong việc đầu tư nhà cửa trong suốt thời gian sống chung là ngang bằng nhau. Tuy nhiên, bằng chứng cho thấy rằng sự đóng góp của bị đơn vào việc đầu tư nhà cửa trước khi thực sự sống chung với nhau là lớn hơn nhiều so với nguyên đơn. Vì thế, tòa đã đưa ra phán quyết cho phép người mẹ hưởng 45% và bị đơn hưởng 55% của toàn bộ tài sản.

Trong vụ Ledwos kiện Angilley [2001]NSWSC 618. Trong vụ đó, nguyên đơn [Ông L] đã thỉnh cầu tòa cứu xét 2 điều. Điều thứ nhất là xin chia lại tài sản; và điều thứ hai là về “sự tín thác mặc nhiên” (constructive trust) liên hệ đến sự đóng góp về việc xây căn nhà trên mảnh đất của bị đơn [Bà A]. Nếu tòa cứu xét điều thỉnh cầu thứ nhất, thì khỏi phải cứu xét đến điều thứ hai.
Họ quen biết nhau vào năm 1972 và khởi sự sống chung năm 1989. Họ đã chấm dứt quan hệ vào năm 1999 và không có con cái với nhau.
Vào năm 1983, bị đơn [Bà A] đã mua một mảnh đất tại vùng Cherrybrook với giá $46,000. Vào năm 1988, họ đã khởi sự xây một căn nhà trên mảnh đất đó và công việc xây cất đã hoàn tất vào đầu năm 1989. Phí tổn xây cất tổng cộng là $94,997.40. Mỗi một bên đương sự đều đóng góp vào phí tổn xây cất này, và họ đã khởi sự sống chung sau khi hoàn tất việc xây cất.
Trong suốt thời gian quan hệ ngoại hôn, các bên đương sự đã sống trong căn nhà này mãi cho đến lúc chia tay vào năm 1999. Sau khi chia tay, nguyên đơn đã ở một mình trong căn nhà đó. Sau đó họ đã đồng ý với nhau là nguyên đơn nên mua lại phần của bị đơn dựa vào giá trị của căn nhà là $420,000.
Vào năm 2000, họ đã hoàn tất thủ tục chuyển nhượng và nguyên đơn đã trả cho bị đơn là $210,000. Một nữa số tiền kia [$210,000] họ đã đồng ý đầu tư chờ tòa quyết định.
Khi thụ lý, các bên đương sự đã tranh cãi về số tiền đóng góp vào việc xây cất này.
Khi trả lời những điều thỉnh cầu của nguyên đơn, bị đơn cho rằng tòa cần phải cứu xét đến thực tế rằng bà là chủ của tài sản và nguyên đơn đã được hưởng việc cư ngụ trên tài sản đó suốt trong thời gian sống chung. Bị đơn cũng khiếu nại thêm rằng tòa cần phải chia lại tài sản có lợi cho bà vì bà là đối tượng của sự bạo hành do nguyên đơn gây ra trong thời gian sống chung. Vì thế, cuối cùng bà đã rời bỏ nguyên đơn và xin “án lệnh ngăn chận bạo hành” (apprehended violence order) để ngăn chận nguyên đơn.
Tòa đã đưa ra phán quyết rằng, trong trường hợp các bên đương sự đã đồng ý xử dụng đất của bị đơn để xây nhà nhằm mục đích khởi đầu cho mối quan hệ của họ, thì tất cả sự đóng góp tiền bạc trong việc xây cất cũng như việc cung ứng mảnh đất cho việc xây cất đều phải được cứu xét cẩn trọng. Nếu tính toán tiền mướn để buộc nguyên đơn phải trả trong thời gian sống chung là không hợp lý, vì mục đích xây nhà là để cùng chung sống. Tuy nhiên, sau khi chấm dứt quan hệ, việc tính toán tiền mướn khi nguyên đơn ở lại trong căn nhà đó là hợp lý. Tòa cho rằng vì nguyên đơn đã thô bạo đối với bị đơn nên nguyên đơn chẳng đóng góp được gì trong vấn đề chăm sóc và tu sửa nhà cửa.
Cuối cùng, tòa đã đưa ra phán quyết rằng $210,000 [50%] còn lại bị đơn được hưởng $150,000 và nguyên đơn $60,000.
Dựa vào luật pháp cũng như các phán quyết vừa trưng dẫn, ông có thể thấy được rằng luật pháp cho phép ông được quyền chia tài sản cùng những lợi ích sinh ra do sự đóng góp của ông trong thời gian sống chung. Để khỏi phải tốn kém phí tổn tranh tụng, tôi đề nghị ông nên thương lượng với người bạn gái để lấy lại những gì mà ông đã đóng góp trong việc mua căn nhà hiện đang do cô ta đứng tên. Nếu cần thì ông nên chịu thiệt thòi chút đỉnh, bằng ngược lại ông và người bạn gái của ông sẽ phải trả phí tổn tranh tụng rất cao [vì vụ kiện này phải được khởi động tại Tối Cao Pháp Viện của Tiểu Bang] và phải chờ đợi khá lâu trước khi vấn đề phân chia này được giải quyết.
Nếu còn thắc mắc xin điện thoại cho chúng tôi để được giải đáp thêm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày càng có nhiều người tin rằng phụ nữ rất có thể là thủ phạm trong các vụ bạo hành trong gia đình, mặc dù có rất nhiều chứng cớ cho thấy ngược lại
Lời giải thích của một giáo sĩ Hồi giáo hàng đầu  cho lời phát biểu của ông ta rằng các phụ nữ bị hãm hiếp là do họ ăn mặc hở hang- đã bị Chính phủ Liên bang
Cháu tôi bị cáo buộc về tội supplying prohibited drugs on an ongoing basis. Hiện cháu đang được tại ngoại và đang được chữa trị tại bệnh viện vì bị bệnh loét bao tử. Cháu đã nhận
LND: Theo một bản tin của Australian Associated Press (AAP) hôm thứ Hai 23/10/06 vừa qua thì đảng Tự Do liên bang có nguy cơ
SYDNEY: Nhiều cửa tiệm thuốc lá (tobacconists) ở Sydney đang bán bất hợp pháp các ống điếu được dùng để hút loại ma túy rất độc hại có tên là “ice”,
Từ quốc lộ rẽ vào con đường tráng nhựa nhỏ xuôi mãi về hướng Tây, vượt qua những làng mạc dưới đồng bằng đi sâu vào tận miền sơn cước Trường Sơn, là một thung lũng xanh tươi nằm nép mình
Thượng An Dư, ở Thiểm Tây, đậu tú tài từ lúc mười sáu tuổi, nên gần xa biết tiếng. Đã vậy còn hiền lành nhân hậu, trọng nghĩa khinh tài, nên thường giúp người gặp cảnh khó khăn, đầu đuôi…
Một biện pháp thẳng tay đối với các tài xế bằng P bị hủy bỏ bởi Chính phủ NSW có thể đã ngăn chặn được tai nạn xe hơi khủng khiếp ở North Coast
Buổi sáng ngày ba mươi, đồn điền Hoàng Lan vắng tênh. Hầu hết công nhân đều đã trở về buôn làng của họ. Những công nhân người Việt thì
Madonna vừa gây ra một làn sóng phản ứng giận dữ bởi nhận làm con nuôi một đứa trẻ đã có một gia đình. Nữ hoàng nhạc pop đã du lịch đến quốc gia Phi Châu, Malawi, để nhận làm con nuôi
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.