Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

12/07/200400:00:00(Xem: 7538)
Vai trò lãnh đạo của trí thức VN hải ngoại

Việt Hải - Melbourne VIC

Nhìn vào cuộc biểu tình chống chương trình TV-4 của CS vào cuối năm 2003 vừa qua, cũng như những cuộc biểu tình chống văn công CS trong thời gian gần đây tại Sydney, Melbourne, Adelaide... tôi thấy hầu hết người Úc đều thừa nhận tinh thần chống CS của cộng đồng người Việt chúng ta rất cao. Và tôi nghĩ đó cũng là yếu tố quan trọng giúp cho hội đồng tái xét tư cách tỵ nạn của bộ di trú Úc đã đi đến quyết định công nhận tư cách tỵ nạn của 9 thuyền nhân tàu Hào Kiệt vừa rồi. Đây rõ ràng là những chiến thắng có sự liên đới chặt chẽ với nhau. Nhưng nếu như đại đa số người Việt thuộc giới lao động hoặc giới trung lưu đều tích cực dấn thân biểu tình chống CS, thì trái lại, tôi thấy thành phần trí thức, khoa bảng thuộc thế hệ cựu trào (giới có tuổi) của người Việt hải ngoại lại tỏ ra thụ động rụt rè. Thậm chí có một số vị lại có những lời tuyên bố rất trái tai. Tôi lấy thí dụ như có một số ông bà tiến sĩ, giáo sư người Việt mình ở đây dám trắng trợn nói, cuộc biểu tình chống VTV-4 của cộng đồng mình là chống cộng kiểu cực đoan, lỗi thời. Mà chẳng phải chỉ riêng ở Úc, nhìn rộng ra một chút ta thấy ngay ở Hoa Kỳ, một số thành phần trí thứa khoa bảng cũng rủ nhau viết báo bênh vực CS (như báo Sàigòn Times đã đề cập trong số báo tuần rồi 366, tr.20). Năm ngoái, khi anh em chúng tôi tổ chức xin chữ ký phản đối SBS chiếu VTV-4 của CS, những người Việt bình thường, hay người Úc, người di dân, họ rất tích cực ký tên hậu thuẫn cuộc đấu tranh của cộng đồng mình. Vậy mà có hai vị giáo sư người Việt mình lại từ chối không chịu ký. Đã vậy, họ còn nói (nguyên văn) "Chúng tôi đủ chín chắn và trình độ để làm những chuyện cần làm cho dân cho nước, chứ không thể để người khác xỏ mũi làm việc thiếu dân chủ đi chống lại quyền tự do ngôn luận của TV dù đó là TV của CS VN đi nữa!" Một trong 2 vị này tôi biết rất rõ xưa nay chuyên nhập cảng sách báo của VC sang bán tại Úc cách đây cả chục năm có lẻ. Như vậy có phải một số thành phần trí thức khoa bảng của người Việt hải ngoại đã hèn nhát cố ý xa lánh cuộc đấu tranh chung của chúng ta, hay họ "sáng suốt khôn ngoan" hơn chúng ta" Trả lời câu hỏi này, ta phải thừa nhận, thành phần trí thức khoa bảng bao giờ cũng có ăn có học, nên cái nhìn của họ bao giờ cũng xa xôi hơn người thường. Thêm vào đó, nhờ có học nên họ có khả năng kiếm công ăn việc làm ngon lành. Vì thế họ dễ trở thành đối tượng để CS tiếp xúc, móc nối, mua chuộc. Và nếu họ thiếu cái tâm, thiếu cái tinh thần của một bậc sĩ phu, thì họ rất dễ bị sa ngã và trở thành kẻ cơ hội chủ nghĩa.


Cụ thể nhất là gần đây ở Mỹ có ông giáo sư tiến sĩ nào đó tự dưng kêu gọi mọi người treo cờ máu CS song song với cờ quốc gia. Một số thành phần trí thức khoa bảng khác lại còn rêu rao chạy theo ông giáo sư đó, đòi dẹp cờ quốc gia để dễ dàng bắt tay với tụi cộng sản trong nước. Những người trí thức này quên mất một điều, khi họ đã là người tỵ nạn, thì cái chính nghĩa, cái hào quang của người tỵ nạn lúc nào cũng sáng ngời và là tiêu chí cho người Việt trong nước noi theo. Còn nếu như họ chỉ vì muốn bắt tay hòa hợp hòa giải với người CS trong nước mà buông lơi lý tưởng cùng chính nghĩa của mình mà lá cờ là một biểu tượng thiêng liêng, thì không những người Việt hải ngoại mình coi khinh, dư luận tại quốc gia cho mình tỵ nạn, họ coi thường, mà ngay cả tụi CS vô giáo, nan giáo, nó cũng khinh bỉ mình. Chỉ vì quyền lợi mà bỏ đại nghĩa thì thật đáng trách vô cùng.
Ở bên Úc này thành phần trí thức khoa bảng tự mệnh danh là cầm bút, viết báo, làm cơ quan ngôn luận, nhưng thiếu cái tâm cũng hệt như vậy. Họ không nhìn thấy chiến thắng và khí thế chống CS kiên quyết của cộng đồng người Việt yêu tự do. Họ chỉ lo lúi húi bới lông tìm vết, có bé xé ra to để bôi nhọ cuộc đấu tranh chung. Nhưng việc làm của họ chỉ là lấy thúng úp voi mà thôi. Các cụ vẫn thường nói là "Cha đời lấy thúng úp voi, úp qua, úp lại cũng lòi cái đuôi". Cái thúng, cho dầu là thúng giạ, úp con gà con vịt thì được, chớ làm sao úp nổi con voi, vốn to lớn quá chừng chừng. Thành ngữ "lấy thúng úp voi", là để ám chỉ những người nói láo, láo thiên láo địa, mà cứ tưởng không ai biết mình nói láo, cứ đinh ninh rằng những điều dối trá của mình lường gạt được, che mắt được hết thảy thiên hạ. Tưởng là tưởng vậy thôi chớ làm sao những điều dối trá giấu hoài cho được"

Bây giờ, tôi xin nói đến ba cái trò hề bầy đặt chất vấn, tranh cãi nhau tại quốc hội CS. Có một số vị độc giả đã phân tích rất đúng, cái trò hề tranh cãi tại quốc hội CS chỉ là trò tung hứng do CS giật dây mà thôi. Chúng giật dây như vậy để làm gì" Xin thưa có mấy mục đích. Cái thứ nhất là chúng tạo ra khuôn mặt dân chủ giả hiệu để mỵ dân, và đánh lừa dư luận thế giới. Cái thứ hai là chúng làm như vậy để cho dân bớt bất mãn. Những thằng bộ trưởng, thủ tướng bao giờ cũng tượng trưng cho giai cấp lãnh đạo, giầu có và độc tài. Bây giờ có người mang chúng ra chửi là là dân khoái mà quên mất tất cả những trò chửi bới, chất vấn, bất tín nhiệm, hay thậm chí cả cách chức, cũng đều nằm trong sự tính toán của bộ chính trị CS. Cái thứ ba là có bầy đặt ba cái trò dân chủ giả hiệu đó, CSVN mới nuốt trôi những số tiền viện trợ khổng lồ mà chúng nhận được từ các quốc gia tây phương, trong đó có Úc. Qúy vị độc giả chắc biết, trong thời gian mấy năm gần đây, chính phủ các nước tây phương viện trợ cho CS nhiều số tiền khổng lồ để giúp chúng "dân chủ hóa guồng máy hành chánh"... (Còn tiếp...)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hỏi (Ông Nguyễn Tấn Hóa): Con tôi đi chơi với bạn, cháu đưa xe cho bạn lái thì bị cảnh sát chận lại lục xét. Cảnh sát phát hiện được trên xe của cháu một lượng bạch phiến chứa trong 2 túi giấy bạc tổng cộng là 275 grams. Thế là cháu cùng người bạn bị mời về trạm cảnh sát. Tại trạm cảnh sát, khi bị chất vấn, cả cháu lẫn bạn
Một con đại thử (kangaroo) ở Trung Quốc có lẽ là con vật đầu tiên được gắn cho một cái chân giả. Con đại thử này bị cắt cụt chân sau khi bị một chiếc xe hơi đụng phải. Tuy nhiên ban giám đốc của sở thú Hangzhou Safari Park, ở tỉnh Hàng Châu, đã liên lạc với một công ty chuyên làm chân tay giả, và đặt làm một cái chân đặc biệt
Khi thằng Sơn gọi điện thoại báo cho tôi biết bố nó ở Việt Nam qua thăm nó, nó còn hí hửng reo vui rằng sau hơn 40 năm người cùng làng nước gặp nhau chắc hẳn là vui xiết kể. Nhưng thật ra tôi không có cái cảm giác vui buồn gì cả vì những hình ảnh hay kỷ niệm xấu tốt cũ đã nhạt nhòa
Thưa ông Hoàng Tuấn, gần đây tôi có đóng góp một số ý kiến và nêu lên vài thắc mắc về phong trào dân chủ trong nước. Hôm nay, tôi xin được tiếp tục nêu lên một vài thắc mắc mà đầu đuôi nguyên do như sau. Vào dịp cuối tháng 7 vừa rồi, tôi có được mấy người bạn cho biết là đài Tiếng Nước Tôi có phỏng vấn Linh mục
LND: Tiểu đoàn 6 bộ binh Úc (6 Royal Australian Regiment gọi tắt là 6RAR) được thành hình vào tháng 6 năm 1965 ở trại Alamein, Enoggera Queensland, và có đủ túc số tiểu đoàn (full strength) vào tháng 9/65. Sau thời gian thao luyện tại quân trường, tiểu đoàn được gởi sang tham chiến
ÚC ĐẠI LỢI: Các lãnh tụ Hồi giáo ở Úc đã viết thơ gửi tới Thủ tướng Lebanon, để thúc giục ông ta từ chối sự trợ giúp từ quân đội Úc. Trong ngày thứ Bẩy vừa qua, Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc đã phê chuẩn việc bố trí một lực lượng bảo vệ hòa bình 15,000 quân tới Lebanon, và Ngoại trưởng
ÚC ĐẠI LỢI: Ngay khi một cuộc thăm dò cho thấy sự phản ứng giận dữ của cử tri đối với lãi suất gia tăng và giá xăng tăng vọt, Chính phủ Liên bang quyết định sẽ trợ cấp cho việc việc sản xuất loại xăng ethanol và năng lượng mặt trời, và nhất là sẽ trợ cấp cho
ÚC ĐẠI LỢI: Tám người tầm tÿ đã bị bỏ lâm vào cảnh khó khăn trên hòn đảo Ashmore Reef chỉ vài tiếng đồng hồ trước khi ông John Howard quyết định bỏ dự luật di trú của ông ta còn hơn bị đánh bại nhục nhã trong Thượng viện. Tổng trưởng Di Trú Amanda Vanstone nói rằng tám người
NSW: Một người cha 37 tuổi bị buộc tội giết ba đứa con trai còn rất nhỏ bằng cách đâm chiếc xe xuống một hồ nước trong ngày Father’s Day năm ngoái đã tâm sự với một người bạn rằng ông ta hoạch định giết chết các đứa con này trong ngày hôm đó để làm cho người vợ cũ “thật đau khổ 
Khoảng 300 trẻ em, hầu hết là gái, đã biến mất ở Hoa Kỳ mỗi năm. Như vậy tại sao sự mất tích của Polly đã thu hút quá nhiều sự chú ý so với các thảm kịch tương tự" Nhiều người nghĩ sự táo bạo của kẻ bắt cóc xâm nhập vào tận phòng ngủ để bắt cóc cô bé đã làm cho công chúng bàng hoàng
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.