Hôm nay,  

Thơ Thơ

15/09/200100:00:00(Xem: 9316)
Nhị Thập Tứ Hiếu

Hôm qua đọc sách mà buồn
Mà đau, mà khổ, mà tuôn lệ sầu
Một mình ngồi giữa đêm thâu
Ngậm ngùi nghĩ tới ơn sâu mẹ già.

Có người đội gạo đường xa
Kiếm cơm nuôi mẹ sống qua tháng ngày
Chẳng hề than thở đắng cay
Cứ lo lặn lội tỏ bày hiếu trung.

Có người thương mẹ tột cùng
Băng đèo, lội suối vượt rừng hái dâu
Miếng ngon của mẹ đặt đầu
Một đời tận tụy chuyện hầu hạ thôi.

Có người van vái lạy trời
Khấn nguyện cho mẹ thảnh thơi yên bình
Mẹ gọi vâng dạ thưa trình
Bao giờ cũng giữ đậm tình mẫu thân.

Có người chẳng ngại nếm phân
Để biết bệnh mẹ mấy phần tử sanh
Lên rừng bắt cá nấu canh
Cái gì mẹ thích để dành mẹ ăn.

Có người múa hát thật hăng
Cười đùa chỉ cốt mong rằng mẹ vui
Bận làm quan cũng tới lui
Thăm viếng săn sóc ngọt bùi mẹ yêu...

Kể sao cho hết mọi điều
"Nhị thập tứ hiếu" thật nhiều tấm gương
Nghe qua xúc động lạ thường
Thương mẹ côi cút đoạn trường mẹ ơi!

Bây giờ xa cách đôi nơi
Làm sao nói hết những lời thiết tha.
Nửa đêm dõi hướng quê nhà
Nguyện cầu cho mẹ tuổi già bình an.

Phạm Công Chánh

*
Khóc Anh

Kính tặng Cha Paul Chu Văn Chi để tưởng nhớ hương hồn cha Giuse Chu Văn Nghi

Gặp anh thoáng chốc đã xa,
Sao anh chỉ đến như là bóng câu!"
Anh em xa vắng từ lâu,
Gặp lại chưa thỏa tâm đầu nhớ nhung.
Anh ơi! Thương quá, khôn cùng;
Em sao quên niềm vui chung trùng phùng"

Anh đi... lại để nhớ nhung,
Buồn vui em biết tỏ cùng với ai"
Đơn côi trong tháng ngày dài,
Lê chân từng bước, miệt mài hát rong!
Nói sao cho hết nỗi lòng,
Thương anh còm cõi, long đong cuộc đời.

Anh đi... nước mắt em rơi,
Bởi anh lao nhọc... một đời hiến dâng!
Nay anh từ giã cuộc trần,
Bỏ em đơn lẻ lê chân riêng mình,
Tìm vui trong kiếp phù sinh,
Nhưng sao tìm được dáng hình anh thương!"

Giờ anh vui chốn Thiên Đường,
Bên cha, bên mẹ, thân thương gia đình,
Có anh, có chị chúng mình,
Xin anh nhớ đến thâm tình anh em!

Joseph Duy Tâm

*
Thương người trăm năm

Họa bài Thương hoài ngàn năm của nữ sĩ Kim Châu trong số báo ngày 20.7.01

Âm thầm bao nỗi tơ vương,
Một lòng chung thủy... trăm năm đợi chờ!
Hương Giang gợn sóng lững lờ.
Thương mây núi Ngự... còn chờ đợi ai"
Trường Tiền, ta đó nối vài...
Tháng năm vọng tưởng... đồng tâm chung hình.
Lăng miếu buồn vắng Vương Đình.
Tơ lòng nhớ mãi, con đường đầy vơi.
Nhớ người rao bánh trăng ngời,
Quê hương tiếng mẹ... nói năng dịu dàng...
Quốc học, Đồng Khánh mơ màng"
Một đàn bướm trắng... tan trường ngô ngây!
Hai trường tình nghĩa không phai"
Huế ơi" Muôn thuở... nhớ người trăm năm!

Thanh Tương - Tasmania

*
Ý nhớ tuổi buồn

Khi em nói thật lòng như em nghĩ
Những ý tình giữ kỹ ở trong tâm
Ba mươi năm sương gió bụi cát lầm
Đất xa lạ tình cờ như ý nhớ
Chuyện đâu thể vô tình mà gặp gỡ
Bởi cuồng phong giận dữ tháng Tư xưa
Đan mây mù dồn dập những cơn mưa
Rồi hồng thủy cuốn trôi dòng kỷ niệm
Màu áo trắng chiếc kẹp cài sắc tím
Tà thướt tha gió lộng buổi tan trường
Áo trận anh về - một chút gió sương
Gởi ý nhớ - mắt thầm trao tha thiết
Anh không nói nhưng mà em nhận biết
Đường anh đi không có sắc hoa hồng
Không thảm màu mà cát bụi gai chông
Hoa kiều diễm - bướm xa nhìn trân trọng
Chút lãng mạn vẫn là tình trong mộng
Em vô tình - khoảng trống của hồn anh
Rồi ngục tù - rồi rừng núi vây quanh


Đời nghiệt ngã - tháng Tư buồn tăm tối
Gió có thể không làm nên tội lỗi
Nhưng vô tình rời rã cánh hoa xinh.

Ba mươi năm - sương gió lạnh ý tình
Đất lưu lạc - tình cờ khơi kỷ niệm
Tiếng trong phone thật dịu dàng huyền nhiệm
Ngược gió về buổi tan học ngày xưa
Dáng học trò anh vẫn giữ trong thơ
Trong chinh chiến - trong tù đầy - lưu lạc
Em nhắc nhở - giọng thiết tha hờn mát
Gió vô tình - sao lại trách mây bay
Ba mươi năm - một thoáng giấc mộng dài
Xuân đã muộn - tóc pha màu sương tuyết
Thôi nhé em - một chút buồn luyến tiếc.

Thy Lan Thảo

*
Nhớ mảnh trăng quê

Quê người chắc lưỡi đoạn trường
Nhớ trăng ngày cũ quê hương một thời
Ngồi nhìn trăng lửng ngang trời
Tiếng đàn đêm vắng chơi vơi lòng người
Dưới tàn hoa bưởi nói cười
Cất cao tiếng hát bạn bè mua vui
Thuở nào chia ngọt sẻ bùi
Hai thằng trọ học sớm chiều có nhau
Cơm cha áo mẹ thuở nào
Công thày dạy dỗ đòn đau nhớ hoài
Nhớ em một thoáng áo dài
Nhớ luôn cái dáng trang đài của em
Mang theo ngày tháng cùng đêm
Bên bờ lau sậy rừng tràm hành quân
Nhìn mây nhìn nước bâng khuâng
Nghe con tu hú biết xuân đang về
Nhớ em dài mái tóc thề
Anh giờ xứ lạ xa quê ngàn trùng
Nhìn trăng mà nhớ mông lung
Nhớ luôn cả tiếng côn trùng nỉ non
Mai này biết hãy có còn
Sống về thác gởi theo hồn quê hương
Đêm nằm chắc lưỡi đoạn trường...

Vĩnh Hòa Hiệp

*
Những ngày không có anh

Trăng đùa trên núi bạc
Bát ngát màu quê hương
Trăng gieo mùa yêu thương
Cho đôi ta chung đường

Nay trăng tròn trĩnh quá!
Tim ta đau từng hồi
Khi anh đi xa rồi
Chỉ bồi hồi nỗi nhớ.

Nguyễn Thị Mỹ Linh

*
Con sóng xanh

Anh sợ chính anh là sóng gió
Khi xa giông tố cứ bùng to
Em sợ chính em người hứng chịu
Muộn phiền bão dữ cứ từ anh.

N.T.Mỹ Linh

*
Nhận và cho

Nhận về vài tiếng mỉa mai
Để đêm không ngủ nghĩ ai thương mình
Cho nhau một chút ân tình
Để hong khô tóc khi mình ướt mi

Mỹ Linh

*
Từ đó xa nhau

Tặng Mai - Tây Úc

Mai đây rồi cũng phải chia đôi
Thích nhớ làm chi chuyện đã rồi
Về sau chắc hẳn người lưu luyến"
Tình đã phai mờ chẳng cuốn lôi.
Đời tạo chi, gian truân nỗi khổ,
Thích êm đềm gió thoảng không thôi.
Về đâu cứ ngỡ... lòng tự hỏi
Tình thật đau buồn... phải chia phôi.
Người ơi! Có biết đời đang vỡ,
Chết cả con tim khó phục hồi.

Chang Son

*
Gặp Bạn

Chiều nay trời nắng lẫn trời mưa
Dừng bước bên đường gặp bạn xưa
Phố cũ đèn vàng soi lối cũ
Cây thưa hàng giậu mấy cành thưa
Tâm tình tri kỷ bao giờ dứt"
Hoài vọng giao lưu biết mấy vừa"
Thương nhớ một vùng trời kỷ niệm
Trong lòng trời nắng lẫn trời mưa.

Việt Nhi

*
Thương Tật. Cảm tác cảnh Vĩnh Hằng

Thân tặng thi sĩ Trương Khôi, Bankstown

Trời mây lồng lộng bốn phương
Hải âu cánh vỗ, sóng chào cát vang.
Bạch dương lớp lớp hàng hàng.
Ngẩn ngơ ghềnh đá, nhạc hòa vi vu.
Ngắm nhìn tình cũng ngất ngây...
Tưởng chừng cảnh thật, trải ngàn chân mây!
Khéo khen họa sĩ tài hay
Đôi môi chấm phá, làm say lòng này!

Thanh Tương

*
Nét bức tranh phụ nữ: của thương tật Úc

Thân tặng thi sĩ Trương Khôi, Bankstown

Giấy trắng pha màu, lộng nét trinh
Phô bày sự thật của trời sinh
Đôi hòn đào mộng đang khoe sắc.
Một suối dòng mơ chẳng lộ hình.
Óng ánh tóc tơ xem cũng đẹp.
Mịn màng da tuyết ngắm càng xinh.
Đôi môi đi nét chì minh họa,
Rung động tim ai dậy sóng tình"

Thanh Tương

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt
Một bà cụ Romania 75 tuổi đã hạ đo ván một tên trộm bằng miếng võ mà bà đã học được từ truyền hình. Bà Anica D khai với với cảnh sát rằng bà đang nằm ngủ thì người đàn ông này đột nhập vào nhà và tấn công bà
Cô diễn viên phim khiêu dâm nổi tiếng nhất nước Ý, Cicciolina, vừa đề nghị hiến thân cho Osama bin Laden. Cô diễn viên phim người lớn 55 tuổi này nói rằng đã đến lúc một người nào đó phải xử trí với tay trùm khủng bố này
Trong số những nhân viên mai táng, có một ít phụ nữ thực hiện những nghi thức nhằm gợi lên sự ham muốn tình dục của chính họ, và một người nổi tiếng nhất là Karen Greenlee. Người đàn bà này đã không giết các người đàn ông để lấy xác chết
Jeffrey Dahmer và Dennis Nilsen, cũng giống Ed Gein, là những người đàn ông bình thường trở thành những kẻ sát nhân thầm lặng, thích làm tình với các xác chết để giảm bớt cuộc sống quá cô độc của chúng
Trong thời gian trên dưới mấy thập niên trở lại đây, người Việt hải ngoại có được cơ hội chứng kiến, tiếp xúc, trò chuyện trực tiếp, với những người anh hùng, những bậc sĩ phu, những người tù lương tâm
Một vị hiệu trưởng của một trường tiểu học nổi tiếng vừa bị cho nghỉ việc bởi Giáo hội Thiên chúa giáo vì đã tái hôn. Khi lập gia đình lần thứ hai một cách hợp pháp nhưng không được giáo hội chấp nhận cho hủy bỏ cuộc hôn nhân thứ nhất
Bạo động băng đảng lại mang đến không khí u buồn cho các bờ biển của tiểu bang với vụ tấn công làm một thành niên 18 tuổi bị mù một mắt. Wycliff Manapori, một cư dân từ Tregear
Tương Như, người nước Sở, làm nghề đan rổ, nên thường lên rừng tìm tre lác. Một hôm, bất chợt gặp một đoàn người mặt xanh như tàu lá, lúc thúc chạy qua, bèn tò mò trải đầy trong tâm tưởng, liền hăng hái chạy ra
Hai tuần trước, bản thân tôi có chút việc phải ra phố, tình cờ gặp một người bạn cũ, liền kéo nhau vào quán làm vài ly lai rai nhắc lại chuyện ngày xưa. Chuyện trò vớ vẩn một hồi, hắn liền hỏi tôi đã về Việt Nam lần nào chưa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.