Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

11/04/200500:00:00(Xem: 6571)
Mark Latham đã thiếu tư cách từ lâu!

Người Dân - Liverpool NSW

Tôi chỉ là một người dân bình thường ngày ngày chịu khó đi làm 8 tiếng (cuối tuần chịu khó làm thêm ngày thứ bảy) để lấy tiền nuôi vợ nuôi con nên không có tham vọng làm chính trị, và cũng chẳng muốn đóng góp, phê phán ai ngoại trừ cái thời TTVH của cộng đồng bị một số kẻ mang tiếng là có học nhưng vô văn hóa dám gọi là chuồng gà chuồng chó thì tôi có đóng góp chút đỉnh mà thôi. Nhưng đó là chuyện đã qua rồi. Hôm nay nói chuyện mới là tuần rồi đọc tin về sự báo thù rửa hận của ông Mark Latham (Sàigòn Times 31/3, trang 10) thì tôi thấy thật bực bội vô cùng. Đúng là "tin tức" là "tin tức mình". Rồi lại thấy cái hình ông Mark Latham ngồi phưỡn bụng mà ngáp ngay giữa quốc hội thì thật là [...] chán hết chỗ nói. Cách đây khoảng một năm, năm rưỡi gì đó, tôi có đọc bài đóng góp với ông CĐT của cụ Trung Tỉnh Cư Sĩ (cụ khiêm tốn tự ví mình là kẻ ngồi dưới đáy giếng) thì thấy cụ nói rất đúng, sống trên đời này, cái gì cũng có lúc lên lúc xuống, mà cùng thì biến, biến rồi thông. Cái vận trời khi bĩ khi thái luôn luôn bất thường, khí đất lúc suy lúc vượng có khác, con người mình thì cũng có khi phế khi hưng. Ngay trong một ngày tôi làm việc ở hãng mà cũng có lúc vui vẻ, lúc buồn bực. Nhưng nếu mình đã ra gánh vác việc nước, việc dân thì phải biết hành xử sao cho đúng mệnh trời, vận nước và cái tư cách của mình. Cái tư cách của con người phải làm sao giống như trúc dẫu cháy đốt ngay vẫn thẳng mới phải. Chớ còn như ông Mark Latham thì thật là rồng rắn loạn xà ngầu, mềm thì nắn, rắn thì buông, lúc thịnh, ông nói như rồng như tướng, hễ mở miệng ra là vì dân vì nước, lúc nào cũng om xòm tới bữa quên ăn, đêm quên ngủ, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa giống như Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn của mình ngày xưa. Nhưng động đến túi tiền đến quyền lợi của ông là ông hiện nguyên hình một người coi đồng tiền to như trái núi.
Tôi còn nhớ thời gian bầu cử liên bang vào năm ngoái, ông Latham đã bị chỉ trích vì nhất định đòi được chữa trị trong bệnh viện công của St. Vincent Hospital, trong khi ông có bảo hiểm y tế tư. Thật là một điều hoàn toàn vô lý khi một người có bảo hiểm tư lại chiếm mất một chiếc giường bệnh công trong khi có không biết bao nhiêu bệnh nhân đang chờ xếp hàng cả năm trời để vô bệnh viện công điều trị. Rồi cái vô lý nữa khiến cho người Việt tỵ nạn mình rất bực mình là ông chẳng biết cái con khỉ gì về cuộc chiến tranh xâm lăng VNCH của tụi CS Bắc Việt, vậy mà ông cũng bô bô tuyên bố tụi CSVN "vô Nam đánh Mỹ là để giành độc lập tổ quốc". Tôi nhớ là lúc đó, cộng đồng NVTD của mình có lên tiếng trên nhật báo Herald Sun để phản đối lối suy nghĩ thiển cận, ăn phải bả tuyên truyền CS của Mark Latham. Tôi nhớ là trong bản tin của CĐ (do Ông Đoàn Việt Trung viết thì phải") đăng trên báo Sàigòn Times lúc đó có gọi Mark Latham là "Cậu bé Mark" chỉ biết đánh giá các sự kiện hiện đại bằng sự hiểu biết mà "cậu bé Mark" đã thu lượm được từ trên ghế nhà trường khi cậu còn mặc quần thủng đít. Ha... ha... ha...!

*

Quyền sống và quyền chết"""

Trịnh Hoài Nhân - N.Sydney NSW

Đọc số báo tuần này (SGT 405) tui thấy tác giả PTL đã đưa ra một vấn đề rất mới mẻ của xã hội tây phương đó là quyền sống và quyền "được" chết. Quyền sống thì xưa nay thiên hạ nói ra rả, khỏi cần đề cập. Còn quyền chết thì thật là ít khi nghe tới, vậy mà thiên hạ thi nhau tranh cãi cả vài chục năm mà đến nay vẫn chưa ngã ngũ. Đầu tiên tui xin giới hạn trong lá thư này là chuyện cô Terri, chớ không dám viển vông nói xa xôi. Cho đến hôm nay thì ai cũng phải đồng ý là cô Terri chết vì bị Mỹ bỏ đói. Đó là tội giết người rõ ràng, nhưng vì người Mỹ vốn thực tế, thấy người nào sống lay lắt mà không làm nên cơm nên cháo gì, không giúp được ai, lại còn là gánh nặng cho xã hội, thì bỏ đói cho họ chết rồi chụp cho họ cái mũ là "quyền được chết". Tôi thử hỏi mười mấy năm nay có ai nghe thấy cô Terri nói cô "muốn được chết" bao giờ chưa" Bảo cô ta sống trong "trạng thái thực vật" PVS nên cô không biết gì, rồi tự cho mình quyền bỏ đói cô ta đến chết, thì có đúng hay không" Ngay cả cây cỏ thực vật, nó cũng muốn sống, thưa qúy vị. Chúng ta không phải là cây cỏ, thì đừng tự cho mình cái quyền quyết định sự sống của cây cỏ.
Điều quan trọng nữa là tấm hình minh họa trong bài viết ở góc trái có chụp 6 tầm hình cô Terri. Tôi không biết tác giả bài viết không biết, hay biết mà quên, chớ 6 tấm hình đó quan trọng vô cùng. Khi tôi học đại học cách đây 4 năm, tôi đã được giáo sư David Smith giảng cho biết, cả 6 tấm hình đó đã được quay bằng video để ghi nhận xem cô Terri đã phản ứng như thế nào khi được bác sĩ gọi tên cô. Nếu qúy vị mở tờ báo ở trang 15 (SGT số 405) thì sẽ thấy bức đầu tiên ở góc trái trên cùng là lúc cô Terri đang ngủ. Rồi từ bức hình thứ hai ở bên phải cho đến bức hình thứ 6 ở dưới cùng cho thấy khi nghe bác sĩ gọi tên, cô đã có những phản ứng chứng tỏ cô nhận biết được lời gọi của bác sĩ, nhưng cô không lên tiếng trả lời được. Phản ứng của cô rõ ràng là phản ứng tỉnh thức và biết của một con người, chớ không phải là phản ứng của thực vật.
Cũng tranh luận về "quyền chết quyền sống" này, cách đây khoảng hai chục năm, giáo sư David Smith đã trình bầy những quan điểm của ông trong một buổi hội thảo tại Sydney vào năm 1986 về đề tài “Y Khoa, Luật Pháp Và Lương Tâm Nghề Nghiệp”. Theo quan điểm của giáo sư David Smith thì trong những trường hợp có đời sống thực vật, bác sĩ có thể tiến hành những phương thức cần thiết như tiêm chích hay ngưng cung cấp chất dinh dưỡng để đình chỉ sự sống của bệnh nhân. Tuy nhiên khái niệm coi một người đã chết khi não bộ người đó ngưng hoạt động không phải là một khái niệm hoàn toàn đúng 100% trên quan điểm “biến hoá” của khoa học. Nói cách khác thì khi não bộ của một người ngưng hoạt động không có nghĩa là “vĩnh viễn” không thể cứu chữa được mà chỉ có thể nói “chưa có thể cứu chữa” được trong ánh sáng của khoa học hiện nay. Vì vậy, nếu hôm nay khoa học của con người còn bó tay chưa chữa trị được những bệnh nan y, thì ta cũng không nên lợi dụng danh nghĩa người bệnh không chịu đựng được những đau khổ về thể xác, tâm linh, mà rồi bỏ đói cho họ chết, hay chích thuốc độc cho họ ngoẻo củ tỏi để người thân của họ thoát khỏi gánh nặng, xã hội khỏi tốn tiền nuôi họ vô ích. Trên đây là vài ý kiến thô thiển của tôi quanh "quyền sống và quyền chết" của con người. Hy vọng những điều tôi trình bầy không làm nhàm tai, ngứa mắt qúy độc giả SGT.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ba tù nhân Úc vượt ngục đã bị bắt lại sau khi họ ngoắc một chiếc xe cảnh sát không có dấu hiệu để xin quá giang. Theo bản tin của News.com.au, ba người đàn ông này tuổi 19, 20 và 27, đã trốn ra khỏi nhà tù Warakirri Correctional Central ở New South Wales. Họ đã đi được hơn 125 dậm, nhưng bị bắt lại sau khi vẫy chiếc xe
Tom Cruise và Katie Holmes đang rất bực mình sau khi một tấm hình giả cho thấy Katie bế đứa con gái 3 tháng tuổi của họ Suri- được đăng trên mạng internet. Các người bạn nói rằng cặp vợ chồng này xem tấm ảnh giả mạo này là một toan tính nhằm cản trở cố gắng của họ để bảo vệ bé Suri không bị hại bởi những con mắt dòm ngó
Ta đọc vần thơ thật ngọt ngào Đang khi mưa gió tự trời cao Bỗng ngưng đổ nước nhường cho nắng Sáng tỏ lòng riêng ý dạt dào… Ta uống từng lời thơ mật ngọt Êm đềm huyền dịu lắng trong mơ Chiếu chăn vẫn lạnh …ddêm nay ấm Mây kéo thời gian giữ lại chờ… Nụ cười lãng đãng về theo giấc
"Tài Trợ Tượng Đài Chiến Sĩ Úc-Việt Với Điều Kiện Hạ Cờ VNCH Là Một Hành Động Xúc Phạm Đến Vong Linh và Sự Hy Sinh Của Họ Cho Đất Nước Úc" Với lời tuyên bố trên ông Nguyễn Thế Phong, Chủ tịch
ÚC ĐẠI LỢI: Vị tổng trưởng đặc trách du lịch liên bang, bà Fran Bailey, thừa nhận đã có một số lần ghé Singapore để mua sắm và thăm cô con gái trong khi đang thực hiện các chuyến công du chính thức. Thói quen du lịch mua sắm của bà Bailey đã thu hút sự chú ý kể từ khi ông Scott Morrison
ÚC ĐẠI LỢI: Các tổ chức người Do thái ở khắp thế giới ngày hôm qua đã kêu gọi khai trừ siêu tài tử điện ảnh Mel Gibson ra khỏi Hollywood, sau khi anh ta tuôn ra một tràng những lời thù hận người Do Thái với một nhân viên cảnh sát Los Angeles. Các lời kêu gọi khai trừ này xảy ra theo sau
ÚC ĐẠI LỢI: Những người trẻ tuổi đang cố gắng bước vào thị trường nhà cửa lần đầu tiên được chào mời hình thức cho vay trả góp có thể kéo dài đến cả đời. GE Money đã trở thành công ty tài chánh Úc đầu tiên quảng cáo cho vay tiền mua nhà kéo dài đến 40 năm, và ít nhất hai ngân hàng lớn nhất đã bắt đầu thăm dò phản ứng của
Tôi sống tại căn nhà CHÈM được bốn ngày rồi. Bọn chúng ưu đãi tôi hết mức, so với số phận của một tù nhân. Ngay cả đội bảo vệ cũng chỉ có cơm và một nồi rau muống luộc mỗi bữa, quây quần ngồi ăn chung trên một tấm phản ở tầng dưới. Mỗi ngày tôi được cấp cho một nải chuối lớn ăn tráng miệng. Hôm nào ăn
Họ Cảnh, ở Thái Nguyên, là một thế gia vọng tộc đã lâu đời, nhưng đến đời Cảnh Đổng Phục thì bắt đầu sa sút, đến độ người hầu phải dẹp bỏ, nhà cửa bán bớt đi, mới đắp đổi qua ngày nơi dương thế. Ngày nọ, nhân trời chớm sang Đông, Phục mới gọi vợ là Hàn thị đến, uống chén chè xanh, rồi trải phơi niềm tâm sự: - Tôi nói việc này thiệt là hợp ý Trời
Sau khi đọc bài phỏng vấn Cha Nguyễn Văn Lý trong báo Sàigòn Times ngày 13/7/06, tôi thấy rất khâm phục tinh thần đấu tranh bất khuất và sự sáng suốt của Cha Lý. Càng khâm phục Cha bao nhiêu, tôi càng lo ngại cho sự an toàn của Cha bấy nhiêu. Vì vậy trong phạm vi bài viết này, tôi xin được bàn rộng thêm một chút ý 
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.