Hôm nay,  

Thay Đổi Theo Thời

20/06/200500:00:00(Xem: 6565)
Nước Lỗ có một cái đỉnh rất quý. Tương truyền tiên đế trước khi lâm chung, có gọi Lỗ vương đến, mà phán rằng:
- Con đuổi hết tả hữu ra rồi vào đây cho ta nói chuyện.
Lỗ vội vàng nghe theo. Chớ không chần chờ giây phút nào nữa cả. Lúc chỉ còn hai người, tiên đế mới kéo Lỗ vương đến gần miệng mình. Khe khẽ nói:
- Cái đỉnh trong tẩm cung là một vật quốc bảo. Chẳng những không được làm mất, mà còn phải giữ gìn để lưu lại đời sau. Chớ không thể coi khinh mà thiếu phần chăm sóc.
Rồi nặng nhọc thở ra mấy cái, đoạn từ từ nói tiếp:
- Lai lịch của cái đỉnh này không phải là tầm thường. Thuở còn trên lưng ngựa để tạo mảnh giang sơn, ta đã bao phen cố công mà chẳng mần chi được. Cho đến một hôm, ta tình cờ đi ngang một mái tranh trên ghềnh núi, được vị ẩn tu tặng cho cái đỉnh này, đặng tìm sức mạnh siêu nhiên, để đứng trên đầu trên cổ của bàn dân bá tánh. Vị đạo sĩ còn hết lòng căn dặn: "Cho dẫu đặng làm vua, mà mất cái đỉnh này, thì ngôi báu sẽ về tay người khác!" Từ đó, ta đánh đông dẹp bắc. Thế mạnh như chẻ tre, nên chưa được ba năm đã ngồi ngôi cửu ngũ. Chỉ tiếc đỉnh chưa được… lớn nên ta chỉ là chư hầu của nước Tề. Chớ phải chi đỉnh ráng thêm vài tấc nửa - thì không chừng thiên hạ ở cõi dương gian - ta đã gồm thâu hết ráo.
Lỗ vương. Từ khi biết được giá trị của chiếc đỉnh, lại càng chăm chút nhiều hơn, bởi lỡ… làm vua nên khó lòng làm dân được. Phần Tề vương. Một hôm đang ngồi lai rai với quan Tể tướng Dương Tiêu. Chợt quắc mắt lên. Hỏi:
- Muốn mở rộng biên cương, thì phải làm sao"
Dương Tiêu vội vàng đáp:
- Dứt đẹp chớ còn làm sao nữa!
Tề vương lại hỏi:
- Trong mấy nước chư hầu. Nước nào yếu nhất"
Dương Tiêu hùng dũng thưa:
- Nước Lỗ. Liên tiếp mấy năm bị mất mùa, nên dân tình ly tán, trộm đạo khắp nơi. Nếu bệ hạ muốn mở rộng biên cương thì nên tiến về nước Lỗ vậy.
Tề vương gật gù ra chiều khoái trá, rồi chiêu vài hớp rượu, đoạn từ từ hỏi tiếp:
- Nếu đem ta mà so với Lỗ vương, thì hơn thua thế nào"
Dương Tiêu lặng người đi một chút, rồi điềm tĩnh nói:
- Hạ thần không dám nói lời tâng bốc, hoặc chủ quan với nhận xét của mình, nhưng nếu thẳng thắn đem so, thì Lỗ vương có ba điều không bằng bệ hạ. Thứ nhất. Lỗ vương dáng người đen và thấp, trong khi bệ hạ tướng mạo đường hoàng, hết mực oai phong. Xem cốt cách đã ra ngoài kim cổ. Thứ hai. Tổ tiên của Lỗ vương xuất thân bần hàn, may nhờ vận nước nổi trôi mà lên làm Thiên tử, trong khi tổ tiên của bệ hạ xuất thân là nhà hào phú. Lớn lên có tiếng anh hùng, thành thử khó ai mà bằng cho được. Thứ ba. Lỗ vương văn không yêu nổi nước. Võ không phục nổi người, tay không đủ sức trói nổi một con chim, trong khi bệ hạ cơ bắp cuồn cuộn, sức địch muôn người, thì lẽ được thua đã bày ra trước mắt.
Tề vương nghe Dương Tiêu tán cho một hồi, bèn mát cả ruột gan, nhưng cũng ráng đè nén nỗi sướng sung mà nói này nói nọ:
- Lỗ là chư hầu của mình. Lâu nay chưa có gì sai trái. Mần răng đánh được đây"
Dương Tiêu liền cười nụ trên môi, rồi thư thả đáp:
- Lỗ có một cái đỉnh, và coi đó như đồ quốc bảo. Nay bệ hạ sai sứ sang đòi. Nếu Lỗ không đưa, thì lúc ấy hưng binh mới là phải lẽ.
Rồi ngưng một chút để sắp xếp ý nghĩ trong đầu, lại từ từ nói tiếp:
- Nước Lỗ có Nhạc Chính Tử nổi tiếng thanh liêm. Sống cảnh bần hàn. Cốt để lại những bài học tinh thần cho con cháu. Nay bệ hạ yêu cầu Nhạc Chính Tử phải thân hành mang cái đỉnh sang đây, thì sự giả trá thiệt sai chẳng còn lo chi nữa!
Vua Tề gật đầu cho là phải, bèn hạ lệnh Dương Tiêu cứ y đó mà mần theo tới tới. Ngày nọ, Lỗ vương đang ngồi chơi xì phé với ái phi. Chợt có quan Tư Mã Tào Thiên xin vào yết kiến, mà thưa rằng:
- Vua Tề đòi Nhạc Chính Tử đưa cái đỉnh bảo quốc qua đất Tề. Bệ hạ tính sao"
Lỗ vương lắc đầu đáp:
- Vật của tiên đế ủy thác, mà không trông nom cẩn thận. Chừng hội ngộ dưới suối vàng. Lẽ nào đụng mặt mà vui đặng hay sao"
Tào Thiên nghe vậy liền mặt mày thất sắc. Trán rịn mồ hôi, rồi dập đầu binh binh mấy cái mà thưa rằng:
- Chẳng thà bệ hạ mất nước vì mỹ nhân, cũng còn vớt vát được phần nào. Nay chỉ vì vật vô tri vô giác, mà tạo cớ cho người xâm lấn vượt biên cương, thì so với xã tắc non sông mần răng mà yên đặng"
Lỗ vương lắc đầu không chịu, còn bực bội nói:
- Ngươi từng tuổi này, mà không hiểu lòng tham của con người không có đáy. Nếu hôm nay ta dâng cho Tề vương cái đỉnh, thì biết đâu ít tháng nửa năm lại đòi thêm cái khác, rồi lại thêm vài cái nữa, thì ta liệu làm sao" Khi tầm với đôi tay chỉ không đầy hai thước!
Tào Thiên nghe giọng lưỡi của Lỗ vương, biết là không được, bèn nhân lúc Lỗ vương với tay cầm ly rượu, liền hướng ánh mắt khẩn cầu đến ái phi, mà gởi gắm niềm tâm sự. Ái phi. Cho dù là phận gái, nhưng lại thích đánh bài - nên lúc nào cũng phân định được thiệt hơn - thành thử mới nhá qua đã hiểu liền ngay cớ sự, bèn chờ lúc rượu vừa tràn qua khỏi cổ, liền mở rộng mắt nai. Gấp gáp nói:

- Bài tốt mà bị người ta đè, là cớ làm sao"
Lỗ vương cười cười đáp:
- Tốt mà thua! Chẳng qua là vì chiến tranh tâm lý, bị địch lộng giả thành chân, khiến đầu óc run run mà chịu phần thua thiệt.
Lúc ấy, ái phi mới đưa tay vuốt tóc một cái, rồi trịnh trọng nói rằng:
- Thiếp có một cách. Cho dẫu không dám sánh với Khương Tử Nha ngày trước, nhưng có thể giúp bệ hạ: Trên thì tròn vẹn với tổ tiên, dưới giữ được sinh linh ra ngoài vòng gươm giáo. Chẳng hay bệ hạ có muốn nghe hay không"
Lỗ vương đưa tay lên nựng cằm ái phi một phát. Sảng khoái nói:
- Nếu được như vậy, thì chẳng những nàng đi vào sử xanh, mà ngôi chánh thất cũng nằm trong tay với.
Ái phi nghe Lỗ vương bày tỏ đôi lời, bỗng hớn hở cả ruột gan. Mau mắn nói:
- Thiếp hầu bệ hạ đã mấy mùa thu, mà chưa biết cái đỉnh nó tròn hay méo. Huống hồ Tề vương ở mịt mù xa thẳm. Làm sao quyết đoán được cái đỉnh nó hình dạng thế nào" Vậy bệ hạ hãy gọi người làm một cái đỉnh giả, phỏng chừng theo cái đỉnh thật, rồi trịnh trọng đưa qua, thì chuyện chiến chinh đã xa rồi đó vậy!
Lỗ vương nghe qua liền đưa tay đánh đùi đến… đét một tiếng. Rạng rỡ la:
- Ở trên đời mà thiếu… vợ, thì còn sống được hay sao"
Bèn hạ lệnh cho Tào Thiên cấp tốc làm theo kế hoạch, để tâm được bình an, đặng hưởng phước cho hết đời hết kiếp. Ba tuần sau, lúc Nhạc Chính Tử đang ngồi lai rai bên hòn non bộ. Chợt có lệnh vua triệu vào hầu. Tử liền xách áo ra đi, mà lòng xôn xao không biết mần răng dừng cho được. Lúc đến nơi, Tử liếc trộm mặt rồng, thì thấy long nhan ra chiều phớn phở. Sắc mặt trẻ trung, bèn nhẹ cả tim gan mà nghĩ này nghĩ nọ:
- Sống mà giữ mãi trong lòng những cái lo thì cũng nặng nề. Nếu ta biết bình tĩnh hơn một chút, thì đâu có phải lặng đau, đến nỗi nụ cười phải tìm đi nơi khác…
Rồi dập đầu chờ lệnh. Lúc ấy, Lỗ vương mới chậm rãi phán rằng:
- Nước Tề đòi cái đỉnh. Ta tiếc đồ quốc bảo nên không muốn đem dâng, đành bấm bụng làm cái giả để chơi theo kiểu ve sầu thoát xác, đặng qua lúc ngặt nghèo. Vậy ngươi hãy thu xếp hành trang, để sáng mai lên đàng cho kíp, kẻo Tề vương nó nghi, thì hậu hoạn mai sau khó lòng tiên đoán được!
Chính Tử nghệch mặt ra. Ngơ ngác nói:
- Bệ hạ phán vậy nghĩa là làm sao"
Lúc ấy, Lỗ vương mới từ ngai vàng bước xuống, rồi đỡ Chính Tử lên, mà nói rằng:
- Vua Tề sợ ta chơi đồ giả, nên muốn ngươi phải đưa cái đỉnh qua thì Tề vương mới tin, thành thử ngươi phải ra đi là vì lý do đó.
Nhạc Chính Tử mặt mày xanh lét. Mắt trợn ngược lên. Mãi một lúc sau mới ấp úng thưa rằng:
- Sao bệ hạ không đưa cái đỉnh thật cho bình yên chắc cú"
Lỗ vương lắc đầu, đáp:
- Ta quý cái đỉnh ấy lắm, nên không thể dâng cho Tề vương được.
Nhạc Chính Tử nghe vậy liền quỳ xuống. Nắm chặt đôi tay, rồi ngẩng mặt lên mà nói rằng:
- Bệ hạ quý cái đỉnh ấy thế nào, thì hạ thần cũng quý cái… Tín bằng ngang như rứa. Nay bệ hạ muốn phần lợi về mình - mà ép hạ thần phải bỏ chữ Tín đi - thì cho dẫu cả họ bị tru di thần cũng vui lòng khứng chịu!
Lỗ vương nghe Tử nói không hợp ý mình, bèn mắt lộ hung quang. Tức tối nói:
- Chuyện quốc gia đại sự, mà ngươi coi không bằng chữ Tín của ngươi, thì còn sống ở cõi dương gian làm chi nữa!
Bèn sai tả hữu nhốt Tử vào ngục, rồi lui về hậu cung tìm chút lãng quên, trong miếng dồi ly rượu, mà chẳng thiết nói năng gì hết cả. Ái phi thấy vậy, mới nhỏ nhẹ nói rằng:
- Vui cũng sống một ngày. Buồn cũng sống một ngày. Sao lại chọn không vui cho đời thêm hoang vắng"
Lỗ vương liền nhướng mắt nhìn ái phi, rồi chán nản đáp:
- Từ nào tới giờ, ta cứ tưởng làm vua muốn cái gì cũng được. Nào dè có một chữ Tín thôi, mà bước qua cũng không nổi, thì thiệt là tức chết!
Rồi chẳng kịp để ái phi nói thêm lời nào, bèn đem chuyện của Nhạc Chính Tử ra mà kể. Lúc kể xong, mới buồn bã nói rằng:
- Ăn cơm vua, hưởng lộc nước, mà nay đành đoạn bỏ… nước mà đi, thì sao thành quân tử"
Đoạn, cầm ngay chung rượu mà nốc. Ái phi thấy vậy, mới tựa nhẹ vào vai. Chậm rãi nói:
- Trời không nỡ bịt hết đường. Lẽ nào số phần bắt bệ hạ lại gặp nạn này hay chăng"
Rồi trầm ngâm một chút như lấy thêm niềm can đảm, đoạn từ từ nói tiếp:
- Làm người, thì phải biết uốn mình theo hoàn cảnh. Nay Nhạc Chính Tử không di, thì cho dẫu bệ hạ có đưa cái thật qua. Chắc gì Tề vương đã chịu" Chi bằng bệ hạ thả Chính Tử ra, rồi sai áp tải cái đỉnh thật qua đất Tề, thì chuyện can qua chẳng cần lo chi nữa.
Lỗ vương đang tu rượu. Chợt dừng lại. Thảng thốt nói:
- Nàng bảo ta lấy giả thế thật, mà nay lại đổi ý ngang xương, là cớ làm sao"
Ái phi cười cười đáp:
- Bắt không được thì tha làm phước. Nay kế mọn không thành, thì phải đổi thay ngay. Chớ không thể cố chấp mà hư điều đại sự!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Triệu Thương, người xã Nghi Thủy, làm nghề buôn bán, nên thường phải đi lại đó đây, để lo chuyện mần ăn giao tiếp. Vợ là Hàn thị, thấy vậy, mới nhân hôm Triệu Thương có nhà, lại gặp buổi trời trong gió mát, liền tựa má kề vai, nhỏ nhẹ thưa rằng: - Cá đánh lắm cũng hết. Người đi miết dễ hư. Ma quỷ yêu quái chẳng qua do
Hàng năm ngày lễ Vu Lan Con nơi đất khách lòng man mác buồn Đôi dòng lệ vẫn trào tuôn Mỗi khi nhớ Mẹ tâm hồn xót xa Ngày con cất bước ly gia Là ngày vĩnh biệt Mẹ già từ đây Mẹ ơi ! Con nhớ ngày này Đàn con của Mẹ đọa đày lao lung Tháng tư cảm thán não lòng
ÚC ĐẠI LỢI: Một cuộc nghiên cứu về dinh dưỡng tìm thấy rằng số người quá trọng lượng đã vượt qua con số những người bị đói ăn trên thế giới. Trong khi 800 triệu người vẫn đi ngủ với cái bụng lép xẹp mỗi buổi tối, hơn 1,3 tỷ người có cơ thể quá trọng lượng hoặc béo phì. Giáo sư Barry Popkin, thuộc khoa nghiên cứu dinh dưỡng
ÚC ĐẠI LỢI: Matthew Pearce, thiếu niên 16 tuổi bị mắc bệnh ung thư bạch huyết, sẽ nhận được trợ cấp tàn tật sau khi Chính phủ Liên bang can thiệp về trường hợp của cậu. Tuy vậy các tổ chức an sinh xã hội và Đối lập nói rằng trường hợp của thiếu niên này cho thấy cần phải có các thay đổi 
Angelina Jolie đã quá chán ghét thân thể của mình sau khi sanh đứa con đầu lòng, cô ta thậm chí đã cấm không cho Brad Pitt bước vào phòng ngủ. Được biết lý do khiến cô diễn viên sexy này quyết định kỳ cục như vậy là vì các vết nhăn nheo ở bụng sau khi sanh bé Shaloh, vừa được hai tháng tuổi. Một người bạn nói rằng Angelina
ÚC ĐẠI LỢI: Những người mua nhà đã không “care” lãi suất gia tăng và họ đang tạo ra một kỷ lục mới trong số tiền vay mượn. Giá trị của các món nợ mua nhà trong tháng Sáu đã tăng 2 phần trăm, lên tới $20,5 tỷ đô-la, dù đã có một đợt tăng lãi xuất hồi đầu tháng Năm. Số tiền trả nợ 
NSW: Một quan tòa đã nói trong một phiên xử rằng nhóm 5 người đàn ông bị cho là đã dính líu đến vụ hãm hiếp tập thể một thiếu nữ 19 tuổi tất cả đều là những người học nghề thợ sơn, và cảnh sát “phải biết họ là ai”. Quan tòa Paul Palzon đã đưa ra lời nhận xét rất khó chịu này tại Tòa án địa phương Bankstown ngày
SYDNEY: Một cựu quân nhân Do Thái đã chết vì các vết dao đâm sau khi bị đánh và đâm bởi một nhóm người trên một con đường bận rộn ở Bondi. Hernan Guelman, 38 tuổi, đã bị tấn công ngay bên ngoài một cửa tiệm tạp hóa trên đường Glenayer Ave bởi ít nhất hai người đàn ông và có thể lên tới 5 người. Chúng nhảy ra
SYDNEY: Một cảnh sát viên đã bắn những kẻ tình nghi ăn cướp khi chúng cố tình cán ông ta bằng một chiếc xe ăn trộm. Vụ này đã tạo ra một cuộc rượt đuổi ráo riết qua nhiều con đường bận rộn của Sydney ngày hôm qua. Khi viên cảnh sát bị thương nổ súng, hai người đàn ông đã lái chiếc xe
Vừa mới tính ngả lưng xuống giường coi TV thì chuông điện thoại lại reo. Bên kia đâu giây tiếng Mộc Lan không được reo vui cho lắm nhưng đỡ thổn thức hơn mấy lần trước: - Anh! Chị có nhà không anh cho em nói chuyện với chị đi... Tôi trêu chọc: - Mợ không muốn nói chuyện với tôi mà chỉ muốn nói chuyện với chị thôi hả"
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.