Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

21/11/200500:00:00(Xem: 7091)
"Duyên Dáng VC" và những trò hề của CS!

Nguyễn Đình Khương - Sydney NSW

(Tiếp theo... số 437) ...Từ cái "truyền thống nói láo có di căn như tế bào ung thư" có từ thời mồ ma Hồ Chí Minh để lại (chính tên Hồ tặc này đã tự vỗ ngực xưng mình anh hùng 'Bác anh hùng, tôi cũng anh hùng' khi y vô thăm đền thờ Trần Hưng Đạo ở Vạn Kiếp, rồi cũng chính tên Hồ tặc này tự mình nặn ra tên tác giả Trần Dân Tiên để viết bài ca ngợi mình), cho đến nay, nên mấy anh chàng ký nô được Nguyễn Công Khế giật dây cũng viết bài phét lác đọc thấy ngứa cả mắt. Sau khi họ phịa đặt cái tin (nguyên văn như sau): "Đại sứ quán Việt Nam tại Úc cho biết cho đến hôm 30/10, toàn bộ số vé của nhà hát Canberra gần 1.200 chỗ ngồi đã được phát hết, trong đó có hàng trăm quan khách của Chính phủ Úc, các đại sứ, đại biện, phó đại sứ các cơ quan đại diện nước ngoài tại Úc và đông đảo bà con Việt kiều...", báo Thanh Niên tiếp tục phịa đặt một cách lố bịch đọc thấy nực cười như sau: "Hiện vẫn còn một số lớn bà con Việt kiều liên tục gọi điện đến Đại sứ quán để hy vọng tìm một tấm vé xem đêm diễn. Chiều qua, Ban tổ chức cũng đã họp khẩn đưa ra phương án đề phòng quá tải. Theo đó, sẽ dựng một màn hình bên ngoài sảnh của nhà hát để những người không có vé vẫn có thể xem buổi biểu diễn." (http://www3.thanhnien. com.vn/Vanhoa/2005/10/30/127351.tno)

Đọc đoạn báo phịa đặt trên, nếu Nguyễn Công Khế còn chút danh dự của một người Việt từng được ăn học, được dậy dỗ dưới mái trường VNCH thời trước 1975, chắc y phải xấu hổ lắm. Vì báo Thanh Niên đưa tin "có hàng trăm quan khách của chính phủ Úc" nhưng đáng tiếc cho Nguyễn Công Khế là đến nay, chỉ thấy báo Thanh Niên nêu được tên có một chính khách duy nhất tham dự đêm trình diễn tại Canberra là Peter Slipper. Buồn thảm hơn cho CSVN là ông chính khách này khi phát biểu, cứ cố tình chọc giận CS bằng cách nhất định không chịu gọi "cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN" mà cứ gọi "Việt Nam Cộng Hòa" (SGT, số 437, tr.14) Chắc là ông dân biểu này trả đũa việc thứ trưởng ngoại giao CS Lê Văn Bàng gọi lộn tên ông là Peeter Sleeter""")...

Người Việt làm hãng như tôi gọi lộn tên người ngoại quốc là chuyện không có gì ngạc nhiên. Nhưng đằng này ông Bàng đường đường là một thứ trưởng ngoại giao, trước kia từng là đại sứ LHQ (cái này tôi không nhớ rõ, nếu sai, xin qúy vị sửa dùm cho) ở bên Mỹ, vậy mà bây giờ nói có cái tên của một dân biểu mà nói sai hoài thì cũng kì quá. Hay là cái tính của ông thứ trưởng ngoại giao Bàng này xưa nay chuyên môn nói lộn kể từ khi đi mò sò bị cảnh sát Mỹ bắt rồi trí trá nói mình không biết tiếng Anh, nên đến bây giờ vẫn thích phát âm tiếng Anh bập bẹ, riết đâm quen mất rồi... Rất mong mấy vị "đỉnh cao trí tuệ" khi đọc được bài này của mỗ, chịu khó cho cái lão Bàng về về nhà đuổi gà cho vợ, hay chịu khó đi mò sò mà lại được việc... Cũng nhân nói đến cái chuyện dối trá, bịa đặt, bịp bợm của "đỉnh cao trí tuệ CS", tôi mới nhớ đến bài thơ Nhớ Mẹ của anh chàng bộ đội bị CS xúi dục vô Miền Nam "giải phóng" rồi anh mới thấy đảng của anh nói láo. Bài thơ đó hay đáo để, xin chép ra đây để thấy được hàng triệu thanh niên sanh bắc tử nam khổ thế nào:

Từ buổi con lên đường xa Mẹ
Theo anh em sang Lào rồi dấn bước vào Trung
Non xanh, nước biếc trập trùng
Sớm nắng biển, chiều mưa rừng gian khổ
Tuổi thanh xuân, cuộc đời như hoa nỡ
Vì hoà bình đâu ngại bước gian nguy
Mấy tháng trời đêm nghỉ ngày đi
Giày vạt gót áo sờn vai thấm lạnh
Những buổi chiều Trường sơn, núi rừngcô quạnh
Mẹ hiền ơi con chợt nhớ quê mình
Khói lam chiều, giàn mướp lá lên xanh
Con bướm nhỏ mái đình xưa nhớ quá
Vào nơi đây tuy đất người xa lạ
Nhưng miền Nam cũng cùng một quê hương
Vẫn bóng dừa xanh, vẫn khói lam chiều
Con trâu về chuồng, tiếng kêu gợi nhớ
Đã qua buổi ban đầu con bỡ ngỡ
Con nhìn ra, nào giải phóng gì đâu"
Buổi chợ đông, đồng lúa xanh màu
Tiếng chùa công luôn hồi chuông tiếng mộ
Lớp học từng bừng những đàn trẽ nhỏ
Đang nhịp nhàng vui hát bản đồng ca
Và trong vườn luống cải vườn hoa
Đàn bướm nhỏ rũ nhau về hút mật
Xóm dưới làng trên niềm vui ngây ngất
Sao người ta bắt con đốt xóm phá cầu
Phải gài mìn, gieo tang tóc đau thương
Đã có nhiều lần tay con run rẫy
Khi gài mìn để sau bổng thấy
Xác người tung máu đổ chan hoà
Máu của ai"Máu của bà con ta
Của những người như con như Mẹ
Đêm hôm ấy mắt con tràn lệ
Ác mộng về, con trằn trọc thâu canh.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt
Một bà cụ Romania 75 tuổi đã hạ đo ván một tên trộm bằng miếng võ mà bà đã học được từ truyền hình. Bà Anica D khai với với cảnh sát rằng bà đang nằm ngủ thì người đàn ông này đột nhập vào nhà và tấn công bà
Cô diễn viên phim khiêu dâm nổi tiếng nhất nước Ý, Cicciolina, vừa đề nghị hiến thân cho Osama bin Laden. Cô diễn viên phim người lớn 55 tuổi này nói rằng đã đến lúc một người nào đó phải xử trí với tay trùm khủng bố này
Trong số những nhân viên mai táng, có một ít phụ nữ thực hiện những nghi thức nhằm gợi lên sự ham muốn tình dục của chính họ, và một người nổi tiếng nhất là Karen Greenlee. Người đàn bà này đã không giết các người đàn ông để lấy xác chết
Jeffrey Dahmer và Dennis Nilsen, cũng giống Ed Gein, là những người đàn ông bình thường trở thành những kẻ sát nhân thầm lặng, thích làm tình với các xác chết để giảm bớt cuộc sống quá cô độc của chúng
Trong thời gian trên dưới mấy thập niên trở lại đây, người Việt hải ngoại có được cơ hội chứng kiến, tiếp xúc, trò chuyện trực tiếp, với những người anh hùng, những bậc sĩ phu, những người tù lương tâm
Một vị hiệu trưởng của một trường tiểu học nổi tiếng vừa bị cho nghỉ việc bởi Giáo hội Thiên chúa giáo vì đã tái hôn. Khi lập gia đình lần thứ hai một cách hợp pháp nhưng không được giáo hội chấp nhận cho hủy bỏ cuộc hôn nhân thứ nhất
Bạo động băng đảng lại mang đến không khí u buồn cho các bờ biển của tiểu bang với vụ tấn công làm một thành niên 18 tuổi bị mù một mắt. Wycliff Manapori, một cư dân từ Tregear
Tương Như, người nước Sở, làm nghề đan rổ, nên thường lên rừng tìm tre lác. Một hôm, bất chợt gặp một đoàn người mặt xanh như tàu lá, lúc thúc chạy qua, bèn tò mò trải đầy trong tâm tưởng, liền hăng hái chạy ra
Hai tuần trước, bản thân tôi có chút việc phải ra phố, tình cờ gặp một người bạn cũ, liền kéo nhau vào quán làm vài ly lai rai nhắc lại chuyện ngày xưa. Chuyện trò vớ vẩn một hồi, hắn liền hỏi tôi đã về Việt Nam lần nào chưa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.