Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

12/12/200500:00:00(Xem: 6490)
Bài học cay đắng của NH/Quốc là liều thuốc cực hay!

Từ Hải - Footscray VIC

Các cụ mình ngày xưa vẫn thường nói: Tam nhân đồng hành tất hữu ngã sư mà tôi hiểu nôm na là trong ba người cùng đi với mình, thế nào cũng có người là thầy mình. Còn hiểu thâm thúy ra thì nó có nghĩa, ai ai ở trên đời cũng có cái hay cái sở đắc đáng cho mình học tập. Còn hiểu theo nghĩa "chua chua" ra thì nó có nghĩa, ai ở trên đời cũng có cái dở, cái lầm lỡ, để mình biết mình tránh. Hồi tôi còn nhỏ, cụ thân sinh ra tôi vẫn thường dậy, ăn cỗ thì nhớ đi trước (kẻo đi sau là người ta ăn hết) mà lội nước thì nhớ theo sau (để thấy người đi trước thụt hố mà tránh). Tôi nghĩ ông Nguyễn Hưng Quốc có lẽ là "thầy" theo cái nghĩa "chua chua" này! Vì nhân cái chuyện "không được nhập cảnh vào VN" của ông Nguyễn Hưng Quốc, được quý báo loan tải, một số anh em chúng tôi có ngồi bàn hươu tán vượn với nhau, rồi mấy vị quân sư quạt mo mới đưa ra đủ thứ tiên tri... đoán già đoán non. Riêng tôi thì văn dốt vũ nhát, tôi không dám làm cái trò ăn ốc đoán mò làm gì, mà chỉ muốn nhắc lại lời dạy của tiền nhân, để thành thực khuyên ông Nguyễn Hưng Quốc đừng buồn bã làm gì, vì bài học cay đắng của ông chính là liều thuốc "chua chua" giúp cho những trí thức tỵ nạn CS [... ...] đang tấp tểnh định xin VC cho về VN "bốc cứt gà sáp" sớm tỉnh ngộ. Ông Nguyễn Hưng Quốc cũng giống như người lội nước đi trước, bị thụt chân xuống hố (may là chưa chìm nghỉm), nên những người đi sau ông biết đó mà tránh. Như vậy, bài học cay đắng mà ông Quốc phải gánh chịu, nếu biết pha chế, gia giảm, rồi phổ biến cho mọi người biết để tránh xa đường mật của VC thì hóa ra ông Quốc lại có công rất lớn đối với người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại. Đó là điều an ủi ông Q., và cũng là điều giúp chúng ta, đừng nên chỉ trích, chê bai ông Quốc dại dội làm gì. Để ông Quốc và quý độc giả thấy được lời tôi nói là đúng sự thật, tôi xin dài dòng kể câu chuyện có thật nhưng hơi vui vui một chút thế này... Ở Melbourne này tôi có một người bạn rất thân, cũng thuộc dòng dõi khoa bảng ở VN, nhưng sang đây không gặp thời, nên dở thầy dở thợ.


Được cái nhờ ông biết phẫn trí theo nẻo chánh, nên quyết nuôi con ăn học thành tài và sớm dậy dỗ các con biết VC tàn ác như thế nào. Vậy nên hai đứa con gái lớn đều tốt nghiệp đại học đàng hoàng, và đều giống ông, coi VC như hủi. Còn đứa út là thằng con trai, lúc nhỏ thông minh, học rất giỏi, chữ nghĩa nhất mục thập hàng, chỉ liếc qua là thuộc cả trang sách thấu hiểu đến tận cốt tủy ý tác giả nói gì. Vậy mà rồi đến năm vô đại học, không biết cậu ta ăn phải cái giống gì, bỗng dưng mắc phải bệnh mê, cái gì cũng hiểu ngược người đời mới kỳ lạ. Thiên hạ thấy nóng, thì cậu ta thấy lạnh, mọi người thấy trắng, thì cậu ta nhất định bảo là đen, ai ai cũng chê mùi đó thúi thì cậu cứ nhất mực khen là thơm, rồi hếch mũi hít lấy hít để... Bệnh được 2 tháng thì thằng be quay ra khen VC. Gia đình người bạn tôi ai cũng kỵ VC như kỵ hủi thì trái lại thằng nhỏ tối ngày cứ ca ngợi Hồ Chí Minh và khen VC là giỏi... Biết vậy, nên vợ chồng người bạn tìm đủ mọi cách để chữa trị nhưng vẫn vô hiệu. Rồi hai năm trở lại đây, cậu ta vớ được cái "nghị quyết 36 kiểu" gì đó của VC, lập tức nghe những lời kêu gọi của VC, thằng nhỏ cứ nhất mực đòi nghỉ học để về VN thăm lăng Hồ tặc. Ba má nó nói mấy cũng không nghe, nhờ họ hàng, bè bạn khuyên bảo nó cũng chẳng lọt lỗ tai. Cứ tưởng là hết thuốc chữa... Nào ngờ đâu mới đây, ông bạn tôi may mắn vớ được cái bài ông Quốc viết chuyện ông bị CS nó không cho vô VN, trong đó ông GS Việt học NHQ phang cho CS câu "ĐỒ MẤT DẬY!" nghe thật đã cái lỗ nhĩ!!! Ông bạn tôi liền mang ra đọc cho thằng quý tử nó nghe. Nghe xong, quý vị tin không" Thằng bé hết bệnh liền! Chủ nhật vừa rồi tôi đi BBQ với gia đình người bạn ăn mừng thằng con tỉnh ngộ nhờ bài viết của ông Quốc. Chuyện nghe thật lạ lùng, nhưng thiệt 100%, nên viết ra đây để quý bà con cô bác nào chẳng may có chồng, con, ăn phải cháo lú, tấp tểnh theo CS, thì cứ vác bài của ông Quốc ra đọc cho nghe, bảo đảm hết bệnh liền tắp lự...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Kính thưa: - Quý vị diễn giả - Quý đại biểu và phái đoàn đến từ các nước và các tiểu bang và lãnh thổ
Ông Nguyễn Thế Phong, Chủ tịch Ban Tổ Chức Hội Nghị Thế Giới Lần Thứ I về Văn Hoá và Tư Tưởng Việt
SYDNEY:Trong những ngày rủng rỉnh tiền bạc, Phillip Ryan See học lấy bằng tiến sĩ luật tại trường Đại học Sydney. Nhưng trong những ngày túng thiếu
Các nguồn tin vừa cho biết sẽ có một số lời buộc tội hình sự sau cái chết đầy “khả nghi” của Daniel, con trai của Anna Nicole Smith. Nguồn tin này xuất hiện sau khi có lời khẳng định rằng cô diễn viên này đã được nghe thấy la lớn “Mầy đã tạo ra điều này...” với một người thứ ba ngay trước khi nhân viên bệnh viện bước vào phòng. Thanh niên 20 tuổi
Con tôi về Việt Nam thăm bà con nhưng khi trở lại Úc thì cháu bị bắt tại phi trường Sydney và bị cáo buộc về tội nhập lậu ma tuý vào Úc. Cháu đã ra tòa một lần nhưng không chịu nhận tội. Hiện cháu vẫn còn bị giam giữ chờ xét xử. Tôi có vào thăm và được cháu cho biết là một tuần trước khi về Úc, một người bạn của cháu tại Việt Nam
Cảnh sát Hoa Kỳ đang tìm kiếm một người đàn ông đã “tè” lên chiếc máy tính tiền tại một siêu thị. Các nhân chứng nói rằng người đàn ông này đã đứng xếp hàng tại quầy tính tiền của siêu thị ShopRite ở Chester, New York. Gã đã bất chợt leo lên quầy, mở dây kéo và “móc của quý” tè trên chiếc máy
Một người đàn ông vô gia cư ở Florida đã nhẩy từ một cây cầu cao khoảng 20 mét xuống một con sông sau khi một tờ giấy bạc $20 mỹ kim vuột ra khỏi bàn tay của ông ta. Theo bản tin của tờ Herald Tribune, ông Mark Giorgio, 47 tuổi, đã nhẩy xuống con sông rộng hơn một cây số, Manatee River
Dương Tử Uy, người huyện Kim Lăng, tỉnh Thiểm Tây, thích chuyện văn chương thi phú, nhưng vì thiếu phúc phận nên trầy trật mãi vẫn chưa đạt được công danh, nên nhiều phen yếm thế. Ngày nọ, Tử Uy đang lai rai ở đầu làng. Chợt có một đạo sĩ đi qua, dừng chân nói:- Rượu có thể làm cho người ta quên vợ, nhưng vợ lại không thể
Đi chợ về vừa bước vào nhà Yến đã hớt hải "Anh ơi, anh à, anh có biết gì không"" Tôi đang coi báo vừa mới ngẩng mặt lên thì Yến đã trả lời luôn cho câu hỏi của nàng:- Anh có nhớ chú Vịnh không" Chú Vịnh ngày xưa làm dưới quyền anh đó, chú mới bị "stroke" liệt một bên người méo cả mồm nữa đó
Trong suốt dòng lịch sử hơn nửa thế kỷ dưới chế độ CSVN, không ai có thể chối bỏ được sự thực, CS đã đưa cả một dân tộc thông minh, hiền hoà, bất khuất, đến bến bờ của đói rách, lạc hậu, ô nhục, đớn đau. Một đất nước với những trang sử oai hùng, được tô thắm bởi biết bao xương máu của tiền nhân
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.