Hôm nay,  

Lá Mặt Lá Trái

05/07/200200:00:00(Xem: 5115)
Thầy Tử Cống đi qua đất Hán âm, thấy một ông lão làm vườn đang xuống giếng gánh từng thùng nước, đem lên tưới rau. Thầy Tử Cống vội chạy tới, rồi nắm tay ông lão, mà nói rằng:
- Ở phố thị, có cái máy một ngày tưới được hàng trăm khu đất. Sức dùng ít mà công hiệu nhiều. Cái máy ấy đàng sau nặng. Đàng trước nhẹ, đem nước lên rất dễ. Người ta gọi đó là: Máy lấy nước.
Ông lão nghe thế, mới nhìn thầy Tử Cống, rồi chậm rãi nói lên điều hơn thiệt:
- Máy tức là cơ giới. Kẻ có cơ giới tất có cơ sự. Kẻ có cơ sự tất có cơ tâm. Ta đây có phải không biết cái máy ấy đâu. Chỉ nghĩ xấu hổ mà không muốn dùng vậy.
Thạch Kiên là học trò của Tử Cống, nghe ông lão nói thế, mới vội hỏi nhỏ với thầy rằng:
- Thưa thầy. Ông này chắc lãng tai nên không thấu được những điều thầy truyền đạt, thành thử nói gì cũng có chữ… chuồn cơ. Sao lại phí công lao với người phàm như vậy"
Thầy Tử Cống nhìn học trò, rồi nói vài lời như thoảng như mơ:
- Cơ sự là những điều gian trá bày ra để lừa gạt người. Cơ tâm là nghĩ suy tăm tối để vơ vào cho thỏa cái lòng tham. Ngươi hiểu chưa tới mà nói càn nói quấy, ắt hẳn có ngày tai họa rước vào thân, thì dẫu có yêu ngươi ta cũng khó lòng che chở được. Vậy ngươi phải nhớ điều ta nói đến, là: Chậm kết tội người thì khỏi phải rầu lo. Khỏi phải xót xa điều ngươi nói bậy - rồi lỡ mai đây ngươi làm gì sai quấy - thì trông sự dung tình nhắm có đặng hay chăng"
Đoạn, thầy Tử Cống ngẫm nghĩ một chút, rồi vọt miệng nói tràn, như sợ ý mình không diễn trọn điều hay:
- Trời Đất ban cho con người sự thông minh, thì thế nhân phải biết lôi ra mà sử dụng. Rồi giả như vì lợi tham mà chèn nhau trăm cách, thì cũng lợi cho người chớ có hại gì đâu!
Ông lão đặt quang gánh lên vai. Vừa bước đi, vừa nói với lại rằng:
- Cái đời gọi là văn minh. Xét ra chỉ dựa trên máy móc là chính. Thiên hạ đua nhau khen cho là tuyệt diệu, rồi hối hả dùng cho là tiện lợi. Tưởng như chỉ có thế mới là sung sướng. Có ngờ đâu cũng do đấy mà thảm hại, là vì sao" Vì con người khi tạo ra máy móc, là đã có cơ tâm, nên ngờ nhau từng ly. Lừa nhau từng miếng. Chớ đời nào mà hòa thuận. Tin yêu nhau được.
Người ta quý nhất là giữ được thiên chân. Toàn được bản tính, thì mới còn là người mà có thú sống. Nếu không, thì tư tưởng, hành vi, làm sao tránh được điều trí trá, nham hiểm. Gian mà giống như ngay. Nịnh mà giống như trung. Giả mà giống như thật. Trái mà giống như phải. Thực là tai hại cho người mà còn cho cả mình nữa. Trước là dối người, sau lại dối mình, thì còn lương tâm đâu mà tạo dựng hạnh phúc cho mình và cho nhân quần, xã hội. Ta đây - dẫu gánh nước… phờ mo - nhưng nhất quyết không để máy móc kia nhuốm đen lòng trong sạch. Đó là chưa nói chuyện thương yêu theo đấy mà tăm tối, thì hạnh phúc mai này còn vớt vát được chăng"
Tử Cống nghe thế, mới giật mình trộm nghĩ:
- Hạnh phúc vắng bóng, có nghĩa là đau khổ chất đầy. Chuyện to lớn thế mà không tường không biết - thì chữ Thánh hiền - Có còn hữu dụng không đây" Hay chỉ hư danh cho đời thêm lắm chuyện"
Nghĩ vậy, thầy Tử Cống vội bước theo, rồi mau chóng hỏi rằng:
- Ông nói máy móc ảnh hưởng đến trăm năm. Vậy do đâu ông lại bàn ra như vậy"
Ông lão đáp:
- Đã sinh ra làm kiếp trượng phu, thì chí ít cũng như cây tùng cây bách. Cũng biết dang tay chở che người… thiếu phụ. Hà huống chi vợ con lại chất đàn chất đống, luôn dõi bước trông chờ giúp đỡ của người thương. Của chí nam nhi vẫy vùng trong bốn biển. Nay ông không biết lại mua máy về thay thế - sức khỏe của chồng bao bọc lấy đàn con - thì phận nam nhi còn chi là dũng mạnh" Mà chở che cho hiền thê yêu dấu. Đi trọn con đường kéo tận đến răng long. Đến lúc tử sinh rẽ phân đàng ly biệt. Vậy hạnh phúc kia ở đâu mà ông có" Khi vợ chỉ cần ba cái… máy mà thôi!
Nói rồi, bỏ đó mà đi, khiến Tử Cống bỗng đăm chiêu ra điều nghĩ ngợi, rồi trong lúc đắm chìm sâu như thế, mới gọi học trò mà hỏi tựa như ri:
- Thạch Kiên. Ngươi nghĩ thế nào về những gì ông lão vừa nói"
Thạch Kiên rụt rè đáp:
- Thầy cho con nói thật hay là nói kiểu… ngoại giao"
Thầy Tử Cống đảo mắt nhìn quanh, rồi lẹ miệng nói rằng:
- Ở đây, chỉ có thầy trò mình, thì bụng ngươi nghĩ sao cứ trào tuôn như vậy. Chớ khỏi phải trông chừng ngó nghiếc, mà mất đi phần thoải mái với người thân.
Lúc ấy, Thạch Kiên mới rạng nét tươi vui, rồi hớn hở hớn ha nói ba điều bốn chuyện:
- Nịnh mà giống như trung. Giả mà giống như thật, thì chỗ đó mới đáng gọi là có nhiều… nghệ thuật. Chớ trung mà giống trung. Giả mà giống giả, thì thiên hạ gọi là thế… ngay. Chớ gọi thế gian làm chi cho lắm điều lắm chuyện. Duy có việc này con không tường không lý. Là vì lẽ gì" Thầy lại hạ cố bảo ban, với kẻ tưới nước quanh năm không ngày đi học"
Thầy Tử Cống nghe thế, mới cười một tiếng rõ to, rồi khoan khoái nói với Thạch Kiên rằng:

- Con hơn cha là nhà có phúc. Còn trò hơn thầy thì hổng biết có phúc vậy chăng. Chớ riêng ta thì nức lòng trong dạ - khi thấy măng non ngon lành ôi quá xá - thì danh phận mai này. Ắt chẳng bao giờ đoán trước được đâu. Chắc chẳng khi mô xét ra hồi mai hậu. Riêng chuyện ngươi thắc mắc có gì đâu là khó. Khi thiên hạ đói nghèo hổng được đến trường luôn - thì ta với ngươi - mới có cơ ngẩng cao cùng trăm họ. Chớ hổng có đám đó làm sao ta sống" Mà nói chuyện tam tòng phu phụ với đàn con. Mà kiếm chén cơm ngon giữa bao người khổ cực…
Đoạn, thầy trò kéo nhau vừa đi vừa nói chuyện. Được đâu môät lúc, thầy Tử Cống mới nói với Thạch Kiên:
- Ta thích nhất ở chỗ ngươi tán về nghệ thuật. Vậy ngươi hãy luận một đường cho… mãn nhĩ được chăng"
Thạch Kiên bỗng bừng đôi mắt sáng, rồi hớn hở thưa rằng:
- Con không dám múa rìu qua mắt thợ, nhưng vâng lệnh thầy, con nói tới. Mong thầy xá tội bỏ qua, những thiếu sót trong đôi điều con luận.
Thầy Tử Cống nói:
- Từ giờ phút này, ta xem ngươi là bằng hữu. Vậy ngươi cứ mạnh dạn nói ra. Chớ đừng ấp ả ấp ung cho lòng thêm vướng bận.
Thạch Kiên đáp:
- Phàm đã là người, ai cũng thích nói điều nhân nghĩa. Nói đến chữ Thánh hiền trung hậu với hiền ngoan. Nói đến chữ thanh cao trong cõi đời ô trọc - mà thật ra trong lòng đâu có khoái - nên ưa chuộng cái điều khôn vặt với ma le. Ưa cái mánh mung hơn những lời chân thật…
Thầy Tử Cống bỗng dừng chân lại, rồi bực dọc nói rằng:
- Cái gì cũng thẳng như ruột ngựa, thì lấy gì mà ăn" Có điều ta muốn nghe ngươi nói về nghệ thuật. Chớ không phải thứ này. Nói thiệt với ngươi, điều mà người vừa nói đó, ta rành tới… sáu câu, thì nhắc đến làm chi cho mất vui ngày nắng đẹp.
Thạch Kiên nghe thế. Líu cả lưỡi, nên vội thưa với thầy rằng:
- Tỉ như có một cô kia trời cho không mấy đẹp, nên tranh thủ đêm ngày vắt sổ với vào khuy, đặng kiếm chút kim ngân về quê xa sửa lại. Chừng xong hết thì mươi phần có khác - bởi cái giả phụ vào cho cái đẹp nhiều thêm - nên đắc chí… hi hi tin rằng mình quá cản. Rồi có kẻ dùng lời ăn tiếng nói - hoa mỹ đủ điều để thỏa cái lòng tham - thì cũng cứ bo bo cho mình mần nghệ thuật, khi chuyện có mà tuồng như không có. Chuyện chẳng ra gì, cũng trở thành quyến rũ với người nghe, đặng mong tí kim ngân chuyển tay mình cho lẹ. Và có kẻ đã chiều toan bóng xế - trang điểm ì xèo để chụp đại vài pô - rồi hớn hở khen to hình kia sao quá đẹp, đặng tự quên đi mình hai thứ tóc, mà da dẻ mịn màng như thuở hãy còn thơ. Mà khóe mắt long lanh như chưa hề thấy bạc. Và nghệ thuật tóm vào bi nhiêu đó, là cái tầm thường trở thành cái đẹp hơn. Cái không hay biến thành không chê được!
Thầy Tử Cống lặng người đi một chút, rồi chậm rãi nói rằng:
- Về chữ Thánh hiền, ta giỏi hơn ngươi. Nhưng về chuyện đời, ngươi giỏi hơn ta, thì xét ra cõi trong xanh cũng công bằng lắm vậy.
Phần ông lão, đi ra tới giếng. Chợt thấy Mãnh Lược là người cùng thôn, đang ngồi vê điếu thuốc, nên bước ngay tới, rồi mau mắn hỏi rằng:
- Ngọn gió nào thổi huynh đến đây, để đệ trông huynh an nhàn quá dzậy"
Mãnh Lược đáp:
- Sáng nay, tình cờ đi ngang qua vườn rau nhà ông. Chợt nghe ông nói ba điều bốn chuyện, nên thắc mắc trong lòng mong ông giải đáp. Chớ mang nặng thế này e… hút hổng được sung.
Ông lão ngẩn mặt ra một chút, rồi lo lắng hỏi rằng:
- Chuyện gì huynh cứ nói. Chớ chất chứa trong lòng e tổn đến tình thân!
Lúc ấy, Mãnh Lược mới nhìn ông lão, rồi thủng thẳng vài lời như gió thoảng vào tai:
- Thầy Tử Cống có lòng tốt. Chỉ dẫn ông mua máy móc cho vơi đi phần gánh nặng. Đã không biết ơn thì chớ. Hà cớ gì ông mượn chữ Thánh hiền nói… thét thật lung tung"
Ông lão đáp:
- Tưởng chuyện gì. Hóa ra chuyện đó, thì có gì huynh phải nhọc lòng mua lấy sự ưu tư, trong khi đệ chỉ… sương sương bước vô đường nghệ thuật.
Mãnh Lược nghe thế, mới hoảng hồn tự nhủ lấy thân:
- Ta biết tay này từ hồi còn tấm bé. Lúc leo trèo hái trái của người ta, đến bủa lưới giăng câu nơi đầm của thiên hạ - mà chớ thấy… tâm hồn chi hết ráo - thì mần nghệ thuật là mần đặng làm sao"
Đoạn, Mãnh Lược mới hỏi rằng:
- Ông nói gì tôi như không hiểu. Có thể nào hé mở chút được chăng"
Ông lão đáp:
- Phàm là người, ai mà không muốn được sung sướng. Được khỏe mình vui chạy với đàn con. Được tí thong dong cho mát tươi đời phu phụ. Ngặt một nỗi người muốn mà Trời chưa muốn tới, nên gánh nước thấy… bà mà chẳng thấy ngày mai. Chẳng thấy tí tương lai cho đời thêm ấm mặn, rồi Tử Cống ở đâu bỗng đem lời ra nói - để biết trong người chẳng có tí tiền mua - thì nỗi mơ kia làm sao mà có được" Đệ biết thế nên tràn qua hướng khác. Trước mượn Đạo Thánh hiền để giấu cái buồn đi. Sau khỏi áy náy lương tâm với hiền thê đang thấm mệt. Chớ đấng trượng phu mà chỉ toàn… rau với nước, thì biết bao giờ lưu lại đến ngàn sau"
Mãnh Lược nghe thế, mới hớn hở nói rằng:
- Vậy mà lâu nay tôi cứ tưởng mần nghệ thuật chắc là khó lắm. Nào ngờ dễ còn hơn uống rượu với cóc xanh, thì cõi dương gian ai làm mà chẳng được. Thôi thì bài học hôm nay một lòng tôi ghi nhớ, đặng ở mai này san sẻ với đàn con - biết tính biết toan biết đi làm nghệ thuật - Chớ cứ quanh năm một đời luôn chất phác. E chẳng bao giờ cất tiếng… hót được đâu!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
NSW: Hai nam thành viên đã bị tống ra khỏi chương trình Big Brother của đài Truyền hình số 10 buổi tối hôm qua sau khi bị cho là đã tấn công tình dục (sexual assault) một nữ thành viên. Tương lai của chương trình truyền hình gây nhiều tranh cãi này giờ đây đang có nguy cơ bị tổn hại nghiêm trọng.
Mặc dù cảnh sát nhìn thấy sự hoạch định tỉ mỉ của Dupas nhằm bắt cóc để hãm hiếp, giết chết và rồi che giấu xác chết, các công tố viên đã nói với quan tòa Leo Hart rằng họ không có đủ chứng cớ để buộc Dupas tội toan tính hãm hiếp. Và thay vì vậy lời buộc tội đã phải được giảm xuống còn giam cầm trái phép
LTS của Saigon Times, Uc Châu: Trong thời gian trên dưới một năm trở lại đây, phong trào "đấu tranh dân chủ cho VN" dường như phát triển thuận lợi với thật nhiều hứa hẹn khích lệ. Trong nước, số lượng những người công khai lên tiếng tố cáo tội ác cộng sản, đòi tự do dân chủ cho VN, đã lên tới nhiều ngàn
NSW: Chính phủ tiểu bang đang chuẩn bị một kế hoạch hợp tác với một công ty sẽ được phép sản xuất các sản phẩm y khoa từ bộ phận cơ thể con người. Australian Biotechnologies, một công ty kinh doanh tư nhân, sẽ biến chế các mô như xương và gân từ 1200 xác chết mỗi năm, và các xác chết này sẽ
NSW: Ông Eddie Obeid, vị dân biểu quyền thế đã giúp Thủ hiến Morris Iemma lên cầm quyền trong năm ngoái, đã bị loại khỏi danh sách các ứng viên thượng viện của đảng Lao Động trong cuộc bầu cử tiểu bang năm tới. Đến tháng Mười này ông Obeid, 63 tuổi, đã phục vụ trong Hội đồng Lập pháp NSW được 15 năm. Mới đây ông
Chào tôi, anh gởi nụ cười Hốt nhiên, tôi cảm thấy đời chợt vui Từ lâu hồn vẫn đau vùi Cô đơn đất khách, ngậm ngùi mất quê Mây đen che nẻo đường về Dưới trăng, nhìn mảnh kiếm thề lòng đau Thế mà chẳng hiểu vì đâu... Chiều qua vũ trụ pha màu hân hoan
NSW: Một mục quảng cáo “cần một nhà nghiên cứu độc lập”, mà ông John Purvis nhìn thấy trên một trang website của trường đại học mà ông đang theo học, trông rất vô hại. Nhưng khi được chấp nhận làm công việc này, người sinh viên của ngành nghiên cứu các hoạt động văn hóa tại Đại học Wollongong nhận thấy việc viết và nghiên cứu
Trang Tử Hiếu, người Nghi Châu, mồ côi từ nhỏ nên rất là khổ sở, thường thức khuya dậy sớm để tìm đặng chén cơm, nên ít bè ít bạn. Một hôm, có dì Ba là người láng giềng, hiểu được nỗi cơ cực của Tử Hiếu nhà bên, mới nấu nồi đậu hủ đem qua mà nói rằng:- Cháu vất vã mưu sinh, mà tối lại chong đèn gắng học. Chẳng mệt lắm sao"
ÚC ĐẠI LỢI: Thời tiết xấu đang bắt đầu ảnh hưởng đến giá cam sau khi đã phá hủy hoàn toàn kỹ nghệ trồng chuối của Úc. Thời tiết băng giá tệ hại nhất trong 24 năm qua đã phá hủy 40,000 tấn cam  khoảng 25 phần trăm- được sản xuất ở miền nam nước Úc. Ông Peter Morrish, tổng giám đốc Riverina Citrus, cho biết giá cam sẽ
Hỏi (Ông Trần Tất Hoàn): Con của tôi năm nay 21 tuổi, cháu vừa học xong chương trình kỹ sư về cơ khí tại trường Technical College.Trong thời gian theo học chương trình này cháu thường cùng các bạn mua lại những chiếc xe bị đụng với giá rẽ rồi tân trang, sơn, sửa lại để bán kiếm tiền lời. Cách đây gần 2 tháng, trong lúc cháu đang
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.