Hôm nay,  

Thơ Thơ

06/10/200100:00:00(Xem: 10671)
Tiếc thương nhà thơ Hà Huy Thanh đã chào vĩnh biệt các bạn làng thơ Việt Nam hải ngoại

Các bạn yêu thơ thân mến!

Đã lâu, Thùy Dung không được tâm sự cùng các bạn. Lý do thì rất nhiều và lý do nào cũng chính đáng, nhưng Thùy Dzung biết, dù có nói ra cho hết ngọn nguồn trăm nỗi, thì Thùy Dzung vẫn là người có lỗi, vẫn là người đáng trách. Vì vậy, Thùy Dzung đành chọn sự im lặng biết lỗi mà thôi... Hôm nay, Thùy Dzung xin được viết vài dòng tâm sự cùng các bạn vì Thùy Dzung vừa trải qua sự xúc động khi nhận thư của một thi hữu báo tin nhà thơ Hà Huy Thanh đã vĩnh biệt chúng ta. Là một nhà thơ sinh ra và lớn lên ở Miền Nam tự do, trải qua biến cố 1975, anh Hà Huy Thanh bị kẹt lại, phải đi cải tạo và phải sống dưới sự kìm kẹp của chế độ cộng sản, nhưng tấm lòng dành cho thơ vẫn bát ngát... Qua Vietbao.com, anh đã giao tình với trang Thơ Thơ của Sàigòn Times trên dưới nửa năm qua, và đã nhiều lần, bạn đọc yêu thơ được đọc những bài thơ của anh như: Biết, Nhận Và Cho, Ừ Thôi, Chia Tay, Bông Bí Vàng, Đêm Và Nỗi Nhớ, Đêm Mưa Nhớ Về Em, Duyên Xưa, Con Sóng Xanh, Ta Đã Là, Ánh Lửa... Đặc biệt, nhiều bài thơ của Hà Huy Thanh đã được sáng tác trong cảm hứng chân thành và tình cảm sâu đậm dành cho Vĩ Đông, một nữ thi hữu từng có thơ đăng trên trang Thơ Thơ của Sàigòn Times từ thuở Sàigòn Times mới chập chững bước vào làng báo Úc Châu... cách đây ngót mười năm. Trong niềm xúc động xâu xa dành cho một thi hữu vừa qua đời, Thùy Dzung xin tha thiết cầu mong các bạn yêu thơ, nhất là bạn Vĩ Đông dù bạn đang vui hay buồn ở chân trời góc biển nào, hãy danh cho vong linh người quá cố, Thi Hữu Hà Huy Thanh, một phút tưởng niệm, một thoáng bâng khuâng, nhung nhớ...

Sau đây, trong nỗi niềm thương tiếc và nhung nhớ, xin mời các bạn cùng đọc lá thư viết vội vài hàng của bạn Hoàng Nguyên, và đọc lại bài thơ Ta Như, đã được giới thiệu trên trang Thơ Thơ của Sàigòn Times số 226, được thi hữu Hà Huy Thanh ký thác qua bạn Hoàng Nguyên...

Thùy Dzung thân!

Nhận được tin buồn ở Việt Nam, nhà thơ Hà Huy Thanh đã từ biệt chúng ta ngày 12.09.01, tuổi đời Mậu Tý. Mình rất bàng hoàng xúc động với tình bạn hữu. Cuộc đời người lắm khi rủi, nhưng qua cơn mưa trời lại sáng. Còn bạn tôi, sau cơn mưa, trời lại tiếp tục giông bão, cuộc đời đen như mõm chó mực, cay đắng cho tình & đời. Sau 75 có người đã nói, nếu cột đèn đường đi được vẫn đi tìm tự do, thì Huy Thanh đã mục kích...

Bạn [Thanh] đã tự kết thúc cuộc đời có sự chuẩn bị.... Kính nhờ Thùy Dzung cho vài dòng ở mục "Thơ thơ" do bạn phụ trách: Tiếc thương nhà thơ Hà Huy Thanh đã chào vĩnh biệt các bạn làng thơ Việt Nam hải ngoại và đăng lại bài thơ "Ta như" tặng Hoàng Nguyên là bài thơ vĩnh biệt.

*
Ta Như

Tặng Hoàng Nguyên

Ta như hoàng hôn sắp tắt
Ta như tia nắng ngậm ngùi
Ta như bóng đêm ẩn dật
Đợi chờ ánh chớp sao băng.

Niềm đau nỗi nhớ mênh mông
Trái tim khô cằn ứa máu
Ai là ngày xưa chim sáo"
Ai ru điệu lý qua cầu"

Sẽ về nơi chốn thâm sâu
Để làm một loài hoa cỏ
Ta chờ ta ngưng hơi thở
Quên bao cay đắng muộn phiền....

Hà Huy Thanh - Việt Nam

*
Về Biển

Mai ra biển ngóng mười phương
Chắp tay ta niệm cho hương thêm nồng
Thương người áo trắng phương Đông
Hồ trăng còn nở những bông sen vàng!"

Mai ra biển gọi tên nàng
Gọi mưa bay trắng thiên đàng cỏ thơm
Gọi mưa về với nước non
Rưới tươi mát lại cõi hồn nhân sinh.

Mai ra biển hát một mình
Khúc thiên cổ lụy, khúc tình duyên xưa
Võng trời biển thở đong đưa
Ai còn mãi đó bên bờ trầm luân!

Cũng may trời đất đang xuân
Hoa còn nở một từ tâm cho người
Mây pha biển sáng lưng trời
Con chim phiêu bạt bao giờ qui hương!"

Lý Thừa Nghiệp

*
Bâng Khuâng Về Sydney

Cánh hạc, đã trên... chín mười rồi


Làm thơ, đọc báo, bạn bè vui.
Thương con mừng rỡ ngày sum họp,
Nhớ cháu, bâng khuâng, phút tạ từ.
Tiểu bang, phân cách, rẽ đôi nơi!
Nỗi buồn phong kín một mình tôi.
Ai qua bên ấy cho tôi gửi,
Một nỗi niềm thương, tận cuối trời!

Thanh Tương

*
Lễ Hội Đình Xưa

Ngoài đình có Hội Kỳ yên
Đôi ta ra dấu hẹn riêng cuối ngày
Hẹn em đến tối hôm nay
Gặp nhau chái bếp đồ chay thiếu gì
Thấy nhau chẳng nói năng chi
Giả đò mắt liếc mím chi cười tình
Giúp em những chuyện linh tinh
Nhỏ to quên dọn bánh in lên bàn
Trống tuồng giờ đã rộn ràng
Phèng, la, chuông, mõ âm vang khắp trời
Anh đây lòng dạ rối bời
Sợ người ta thấy cặp đôi tụi mình
Áo em mềm lụa trắng tinh
Thoáng mùi con gái hương trinh mặn mà
Dáng em trong báo bà ba
Tóc thề thoang thoảng mùi hoa bông lài
Tuồng Tàu hát tận đêm dài
Bà con có dịp lâu ngày vui chơi
Hát hò, cờ bạc đã đời
Lâu lâu có dịp xả hơi ngày mùa
Kép kia áo mão râu tua
Ba hồi chiêng trống ghe cua xa bờ
Khói hương khuất nẻo xa mờ
Đình xưa, làng cũ em giờ ở đâu"
Phận người trong cõi bể dâu
Thương người năm cũ bạc đầu em ơi

Vĩnh Hòa Hiệp

*
Trăng Tù

Đêm lặng nhìn trăng - khung cửa thô
Trăng vàng óng ả sáng sân tù
Mắt xa thoáng nhớ khung trời cũ
Một thuở hoa niên - mộng hải hồ

Trăng chếch rừng im - sương tỏa mờ
Trời Tây Nguyên lạnh gió Pleiku
Áo chinh chiến ấm lòng xa xứ
Thép súng chợt buồn lên ý thơ...

Đêm ứng chiến - núi rừng Kontum
Bạn bè dăm đứa nhớ Sài Gòn
Chớ chiều thứ Bảy - chiều đầu tháng
Nhớ mắt em thơ - dáng thật dòn!

Đêm sông Ba - buốt lạnh giang hà
Ta bỏ quân đoàn bước dặm xa
Sau lưng đất mất theo từng bước
Đường tiến quân đi - lửa lập lòa...

Đêm đến Đà Rằng - trăng thắp sáng
Cát buồn lộ bãi trắng thê lương
Trăng soi đâu hết thây đồng đội
Tỉnh lộ 7B xác ngập đường!

Chuyện chỉ huy, hành quân... khó khăn
Chuyện xuôi tay buông súng đầu hàng
Dễ dàng hơn chuyện ăn rồi ngủ
Thì xá chi cần tới tướng quân!"

Ta buồn có lẽ trăng dư biết
Đâu phải riêng ta - cả bạn bè
Thất trận bởi hèn không dám chết
Thân tù thất thế vểnh tai nghe...

Ngày ngày lao động hơn trâu ngựa
Tới bữa ăn như chuyện dỡn đùa
Ca bắp đếm hoài hơn trăm hột
Tối còn kiểm điểm với thi đua!

Nửa đêm chợt tỉnh nhìn trăng sáng
Đời còn may - nằm cạnh chấn song
Cửa tù xây chắc hơn chuồng gấu
Ta thấy trong ta - bão ngập lòng...

Mây hỡi xin đừng che ánh nguyệt
Để trăng soi tỏ cả trần gian
Ai hùng, ai hiếu, ai trung liệt
Ai sống vinh thân - bỏ chiến trường...

Trăng đến với tù trăng có hiểu
Lòng riêng gợi nhớ chiến trường xưa...

Thy Lan Thảo

*
Kẻ Mạnh

Ánh mắt, môi cười trao nụ hôn
Xua tan bóng tối của tâm hồn
Yêu nhau quên hết đời bất hạnh
Em là kẻ mạnh của riêng anh.

Mỹ Linh

*
Kỷ Niệm

Gần bên anh thời gian là chiếc lá
Anh là mây xây mộng thành thơ
Đêm về hái lấy sao mơ
Dệt lên thảm tóc đợi chờ khi yêu

Nguyễn Thị Mỹ Linh

*
Mang Về Em

Mang về em
Khuôn mặt không chất sống
Khô như đá khô
Trong trời nắng hạ.

Mang về em
Râu tóc đầy cát bụi
Như rễ tre khô
Chọc thủng
Khung trời đẹp đang mùa xuân.

Mang về em
Đôi mắt
Hoặc nhìn lên trời
Hoặc nhìn xuống đất
Như đôi mắt đẹp của tượng đá
Đã rêu phong
Nên hóa thành bạc nhược.

Mang về em
Đôi cánh tay
Như loài củi mục
Nên nó
Không vuốt tóc em say mê
Hoặc dìu em
Trên con đường đẹp nhất.

Mang về em
Dường như không thiếu
Duy tâm hồn anh ra sao"
Hay anh đã mất thực rồi"
Người yêu hỡi!
Em có u buồn
Như sương mù âm u đỉnh núi"

Anh Hạ - Melbourne

*
Tạ Ơn Em

Tạ ơn em đã đồng hành,
Tạ ơn em đã thâu canh nguyện cầu;
Cho tình ta đẹp bền lâu,
Cho con sống Đạo, mưu cầu Thánh ân.
Tạ ơn em rảo bước chân,
Đem niềm vui đến tha nhân khó nghèo.
Tạ ơn em dõi mắt theo,
Cuộc đời lam lũ, bọt bèo phôi pha!

Em là bài diễm tình ca,
Ý thơ sâu lắng cho ta say tình!
Em là nhánh trúc xinh xinh
Vi vu tiếng sáo cho tình lên ngôi!
Em là hoa tặng cho đời...
Cho anh say đắm một trời hương yêu!

Joseph Duy Tâm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Căn flat một phòng ngủ ở Cabramatta được bán đấu giá hồi tuần qua với giá chỉ có $95,000 đô-la. Trong tháng Mười Một 2003 căn flat này được mua với giá $262,500 đô-la. Các phân tích gia địa ốc nói rằng việc bán các căn nhà bị ngân hàng thu hồi đang là một điều hết sức đáng ngại, và họ tin rằng giá nhà tụt giảm phổ biến trong khu vực
Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc còn minh bạch, lằn ranh quốc cộng còn rõ ràng, tôi hoàn toàn
Hôm nay thứ Bẩy, tôi cảm thấy thoải mái sau một tuần làm việc và dự tính cuối tuần này không bận bịu gì thì tha hồ mà bơi lội rửa mắt trong "Internet". Thế cho nên tôi khệnh khạng khề khà cà phê đọc sách báo, vợ chồng ngồi kể nọ kể kia vui vẻ. Cái niềm vui ấy vừa mới đến chưa được bao nhiêu thì bỗng Yến
Sáng soi gương thấy tóc pha màu khói. Một sợi thôi đủ buốt nhói linh hồn. Một sợi buồn khẽ lặng thinh không nói. Mà từng dòng mắt lệ chực chờ tuôn. Một sợi trắng chẳng vì pha khói thuốc. Cũng chẳng vì ngã bóng trước thời gian. Một sợi đắng khi mầm xanh quen thuộc. Đã rủ nhau rẽ những bước ngỡ ngàng. Em đứng lặng một mình cho bóng vỡ.
Một tòa án ngày hôm qua thứ Hai được cho biết rằng một cảnh sát viên là kẻ hiếp dâm liền tay (serial rapist) và có một danh sách các nạn nhân mà ông ta hoạch định giết chết, cùng với ông ta, nếu bất cứ ai khai báo. Kể từ khi người đàn ông này bị bắt trong khi đang hành sự tại trạm cảnh sát Green Valley
Cựu bộ trưởng Lao động liên bang Bob Collins vừa bị chính thức buộc tội ấu dâm một cậu bé 12 tuổi ở Canberra trong năm 1989. Các lời buộc tội ngày hôm thứ Hai xảy ra tiếp theo một vụ án riêng biệt ở Northern Territory, trong đó cảnh sát đã buộc ông Collins 21 tội tình dục trẻ em trong năm ngoái
Con tôi cùng hai người bạn của cháu đã bị cáo buộc về tội malicious destruction of a motor vehicle by fire. Cháu cho biết sự việc xảy ra như sau: Cách đây hơn một tháng, hai người bạn của cháu đã đến nhà và rủ cháu đi chơi. Trước khi đi cháu có báo cho em của cháu là cháu sẽ về sớm. Tuy nhiên, mãi đến chiều hôm sau cháu mới về đến nhà.
Vào ngày thứ Sáu, 16 tháng Ba, cuốn sách của vợ chồng Ramseys, “The Death of Innocence”, đã chính thức được bán. Cuốn sách dầy 396 trang một câu chuyện rất xúc cảm về đời sống của ông bà Ramseys kể từ khi bé JonBenet bị giết chết- gồm nhiều lời chỉ trích cuộc điều tra của cảnh sát và phương cách mà John và Patsy nghĩ
Trong giữa tháng Ba, thám tử về hưu Lou Smit nêu ra chứng cớ chưa từng được tiết lộ mà đã khiến ông tin tưởng rằng John và Patsy Ramsey không chịu trách nhiệm cho cái chết của đứa con gái. Ông Smit nói rằng: “Tôi tin có chứng cớ một kẻ xâm nhập, và tôi tin người ta vẫn đang tìm kiếm hắn.” Theo ông Smit, chứng cớ này gồm : Một cây gậy
Khi cô Chau Ma trở về nhà từ cuộc đi bộ buổi sáng với con chó thì nhìn thấy một người đàn ông trông giống người đưa tin (courier) đứng gõ cửa căn nhà của cô ở Concord với một gói đồ cho người chồng, Dominic Li. Khi được mời tới cửa trước người đàn ông này đã trở nên “rất hung dữ” tấn công
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.