Hôm nay,  

Thơ Thơ

12/08/200200:00:00(Xem: 10351)
Viết Cho Người Bạn Treœ

Tuổi đời em
trùng tên thiên niên kyœ
Dòng thời gian
Đang ôm trọn buổi xuân nồng
Những ngọc ngà say đắm
gót chân son
Cho rộn rã
Cho hân hoan
niềm hy vọng

Hãy mơœ rộng
những trái tim son treœ
Hãy cùng nhau
xiết chặt những bàn tay
Hãy chung lưng
chung sức góp đôi vai
Xây dựng lại
một giang sơn đã mất

Nhớ không em
mình Việt Nam mất đất
Đời lưu vong
sao quá đỗi nhục nhằn
Quê hương mình
dân tộc mãi lầm than
không thể sống
trong gông cùm Cộng saœn

Vân Lam

*

Cũng Bơœi Tại Tôi

Cũng bơœi tại tôi quá dịu hiền
Nên ngày xưa gia đình ép duyên
Lấy người chồng giàu sang phú quý
Cưœa rộng nhà cao ruœng rỉnh tiền!

Chao ôi thiên hạ nơœ mặt mày
Làm mai trúng chỗ lại mát tay
Một bước lên xe đời chẳng phí
Chẳng mối nào hơn cái mối này!

Thế rồi ngày tháng cứ dần trôi
Buồn vui đau khổ chẳng hé môi
Caœm giác cô đơn buồn hiu quạnh
Man mác phuœ kín tâm hồn tôi!

Lỡ lấy chồng rồi biết làm sao"
Hạnh phúc với nhau giây phút nào"
Mà hay nóng naœy hay giận dỗi,
Để rồi con tim khóc nghẹn ngào!

Chia ly ắt hẳn phaœi nổi trôi
Phận đàn bà vất vaœ đơn côi
Nuôi con thơ một mình mòn moœi
Số kiếp này cũng bơœi tại tôi!

Trần Hoàng Mai

*

Đại Lễ Vu Lan Sắp Đến Rồi

Chạnh nhớ song thân đã chẳng còn
Xuất động lòng con hai hàng lệ
Chaœy dài trên má... thấm lòng son.
Nhìn thu hiu hắt “Ngày báo hiếu”
Thấm giọt sầu thương nơi đất khách
Báo hiếu song thân về cõi lành
Bát nhã thuyền từ về cõi Phật
Mẹ, cha, thân thuộc được thân nhàn
Tiếng kệ lời kinh vang vọng mãi
Lệ con ngừng rơi: cầu mẹ cha
Bâng khuâng caœm xuất tiếng kinh cầu
Soi sáng muôn đời gương hiếu nghĩa.

Thanh Tương

*

Buông Thân

Buông thân, bóng đổ dị thường
Nắm xương tầm gưœi về phương trời cùi
Đọt nhô đâm nhánh ngậm ngùi
Xác thân khắc khoaœi, tới lui đường cùng
Thơ càn, gieo tứ lung tung
Áng thơ lục bát trùng phùng Nguyễn Du
Trót neo chân sóng thần phù
Thơ càng ngát ý, trượng phu phật lòng
Đôi bờ, bến hóa thành sông
Trăm con nước rút thành vùng sương lam
Ối a, thần sắc võ vàng
Buông thân ẩn tích, chẳng màng lợi danh
Lộn vòng ngũ sắc, vàng hanh
Ẩn cư trong giấc mộng lành nguœ say
Trơœ bàn tay, ngaœ bàn tay
Thấy đường sinh mệnh nối dây đoạn trường
Bầu trời còn ánh thê lương
Xá chi thân thế còn nương xứ người
Ẩn cư, góc đứng, xó ngồi
Chốn tịnh tâm mơœ nụ cười bao dung
Đường xưa chấp cánh tương phùng
Dòng thơ giữa lộ lá vùng biển hoa...

Phạm Quang Ngọc

*

Suốt Đời Tìm...
Riêng tặng Mỹ Linh, T.T.Đ.Mai

Tìm em như thể tìm chim,
Chim bay bể Bắc, anh tìm bể Đông.
Dẫu không chung một chữ Đồng,
Suốt đời anh vẫn quyết lòng tìm em.

Tìm Dịu Mát giữa trưa hè cháy boœng,
Tìm Niềm Vui trong tuyệt vọng khổ đau.
Tìm Bình Yên trong náo nhiệt ồn ào,
Tìm Nụ Cười khi lệ trào khóe mắt.
Tìm Tự Do trong vòng vây xiết chặt,
Tìm Dịu Êm trong dằn vặt đau thương.
Tìm Hăng Say trong mệt moœi chán chường.
Tìm Ánh Sáng trong đêm trường trăn trơœ.
Tìm Câu Ca trong âm thầm nức nơœ.
Tìm Tình Yêu trong tan vỡ đơn côi.
Tìm Thuœy Chung khi em đã đi rồi.
Tim roœ máu, suốt đời tìm... tìm mãi...

Khánh Chinh

*

Ấn Tượng

Em như ngọn sóng ba đào,
Thuyền anh, anh vẫn đi vào đại dương.
Em làm bão tuyết mù sương,
Quất lên da thịt, vết thương hồng trần.
Em! Cơn dằn vặt lạnh lùng,
Anh đi tìm ánh lưœa hồng đêm thu,
Em làm thạch thất hoang vu,
Cho anh tội phạm ngồi tù chung thân...

T.T.Đ.Mai

*

Nhoœ

Chỉ có bài thơ viết chẳng xong
Để rồi em trách: cứ lòng vòng...
Anh về viết dứt dòng thơ cuối
Đoạn cuối bài thơ: Nhoœ theo chồng


Ừ, anh biết em buồn như lá đổ
Anh, mùa thu nghe lá trút mưa vàng.

Nguyễn Thanh Minh

*

Anh Nhớ Mãi

Anh nhớ mãi mùi thơm tóc em
Lúc xa xôi đã thấy khát thèm
Bây giờ ước được gần nhau nhỉ
Để lại cùng nhau mộng ấm êm.

Anh nhớ mãi hình dáng em ngoan
Đẹp làm sao những lúc điểm trang
Em cười để lộ hàm răng ngọc
Xui khiến anh mơ chuyện thiếp chàng.

Anh nhớ mãi những lời thương yêu
Em ngọt ngào tha thiết bao nhiêu
Là anh sung sướng anh ngây dại
Hạnh phúc cho nên dệt mộng nhiều.

Anh nhớ mãi đôi mắt lặng nhìn
Đôi mắt làm anh chết con tim
Lúc hiền đôi mắt em dìu dịu
Gưœi gắm trong anh vạn nỗi niềm.

Anh nhớ mãi hình dáng thon gầy
Làm cho anh mơ mộng đắm say
Em đi tha thướt như hoàng hậu
Nếu là vua anh sẽ nắm tay.

Anh nhớ mãi những lúc em cười
Nhớ làm sao đôi môi đoœ tươi
Miệng em xinh lắm thơm tho lắm
Đuœ khiến lòng anh chết lặng người.

Anh nhớ mãi đôi má hồng hồng
Đẹp làm sao một tối mưa đông
Ngước lên trông thấy mình thơ dại
Anh thấy anh se lại cõi lòng.

Anh nhớ con người em - triết gia
Giaœng anh nghe tình tứ thiết tha:
-Chớ nên quên những lời em dặn
Chăm lo cho em nữa, nữa mà.

Anh nhớ những lúc em giận hờn
Khôn hồn kiếm cách để van lơn
Em hay thua cuộc lời năn nỉ
Biết thế thành ra anh vẫn hơn.

Anh nhớ dáng em nguœ dịu hiền
Ngước nhìn thoáng hiện một nàng tiên
Uớc gì anh được hôn lên má
Đôi má em xinh tựa chữ điền.

Anh nhớ em hoài, nhớ, nhớ luôn
Vào ra ngơ ngẩn dạn anh buồn
Chỉ biết vui mừng khi gặp lại
Anh nhớ mà em có nhớ thương"

Phạm Tình Thơ

*

Mưa Trời Se Lạnh


Trời Quê

Vợ chưng tô mắm đã ghê
Nghe mùi nhớ caœ trời quê hương buồn
Mưa dầm úng đất mưa tuôn
Nhớ rau, nhớ coœ mà thương mẹ hiền.

Chị Tôi

Nghe mưa rớt hột sân sau
Sương mờ bao phuœ hàng cau sau nhà
Chị tôi, nước mắt nhạt nhòa
Má ơi chị đã đắm đò bên sông.

Em Xưa

Trời mưa em bước qua cầu
Tay che nón lá giọt sầu xa nhau
Giọt mưa bong bóng trắng phau
Đôi ta hai đưá cùng đau một lần.

Bạn Bè

Hành quân những tháng trời mưa
Run như cày sấy mà lua cơm phần
Bạn giờ còn mấy đứa thân
Một đời lỡ vận cõi trần ai hay"

Khách Lạ

Mùa đông dẫn bạn đi chơi
Cháo khuya một chập tối trời xi nê
Nưœa đêm ngoài phố cũng phê
Gió trời se lạnh bạn mê Melbourne.

Mua Vui

South Bank sương lạnh mùa đông
Phố chiều ta lạc giữa dòng người qua
Bạn ta dễ dãi khề khà
Thưœ vào kéo máy kiếm quà chút coi.

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Thương Về Xứ Lạng

Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa
Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh
Ai lên xứ Lạng cùng anh
Bõ công bác mẹ sinh thành ra em
Tay cầm bầu rượu nắm nêm
Maœi vui quên hết lời em dặn dò
Gánh vàng đi đổ sông Ngô
Đêm nằm tơ tươœng đi mò sông Tương.
(Ca dao)


Có ai về xứ Lạng
Cho tôi nhắn đôi lời
Đường dài ngăn cách trơœ
Vẫn vời trông xa xôi
Có ai về quê tôi
Để nghe chuyện nàng Tô Thị
Năm nào
Đứng ôm con trông chồng
Lệ tuôn ngập phố Đồng Đăng
Và mỗi lần gió Thái Nguyên thổi
Rừng âm u xào xạc nhớ Cai Kinh

Có ai qua chùa Tam Thanh
Bốn mùa rêu phuœ mấy lần tang thương
Binh đao tràn ngập phố phường
Bằng giang lịm chết không buồn trôi đi
Nam Quan từ thuơœ chia ly
Neœo buồn hiu hắt
Kinh kỳ còn đâu
Xứ Lạng ơi
Vạn cổ sầu
Chim di gẫy cánh về đâu đêm này
Bên kia đất giặc cờ bay
Âm hồn thuơœ ấy đã thay chiến hào
Nam Quan giờ đã nghẹn ngào
Ngàn thu còn một nỗi đau chia lìa
Xứ lạng ơi
Hãy khóc đi
Cho dù vạn kiếp
Tôi về quê tôi
Về đi, còn một nưœa đời
Nưœa kia tôi đã chôn vùi...
sông sâu!
Rừng xanh, xanh ngắt một mầu
Thác ngàn tôi sẽ u sầu hằng đêm
Trăng treo lơ lưœng bên thềm
Soi đường thiên lý trên miền hoang sơ
“Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa”
Tiếng ru nào vẫn ù ơ một mình
“Tiếc công bác mẹ sinh thành”

Ai về xứ Lạng tội tình nước non
Bây giờ xứ Lạng ngậm hờn
Bây giờ giặc đã xóa mòn biên cương
Ngồi đây ngùi nhớ cố hương
Ngồi đây vẫn tươœng sông Thương nghìn trùng
Đôi giòng nước chaœy đục trong
Quê tôi đó
Một giòng sông Kỳ Cùng
Ai về quẩy gánh tình chung
Bên trời tôi vẫn một lòng...
Lạng Sơn!

Phan Tuấn Sơn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong tuần qua số lượng nước mưa đổ xuống thành phố Sydney đủ để làm dịu cơn khát của nó trong ba tháng. Nhưng trong khi những người đi mua sắm và nhân viên làm việc văn phòng chạy tìm chỗ tránh những cơn mưa tầm tã, mực nước ở các đập ở quanh Sydney vẫn cứ giậm chân tại
Hỏi (Bà Anne Trần): Con trai tôi về Việt Nam kết hôn và đã bảo lãnh vợ của cháu sang Uc vào năm 1999. Hiện cháu có 2 bé gái 3 và 5 tuổi. Cách đây gần 2 tháng cháu đã dọn đồ đạc về lại nhà và cho biết là không thể sống chung với vợ của cháu được nữa. Hỏi ra mới biết là cháu đang bị cáo buộc tội đánh đập vợ và tội nhốt vợ trong phòng ngủ bằng
Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo
Sau khi cưỡng chiếm toàn thể Giang Sơn,  chiếc mặt nạ vì dân vì nước của CSVN bị rơi xuống, và lộ ra rõ rệt bản chất hung ác của một bầy quái thú đội lốt người. Lúc ấy, toàn  dân mới tỉnh ngộ,  hiểu rõ hơn và thông cảm hơn  được cái khó khăn của ngưòi lính VNCH của một thời binh lửa.
LND: Giải Túc Cầu Thế Giới là một đề tài nóng bỏng tại Úc trong thời gian qua vì đây là lần thứ nhì trong lịch sử túc cầu thế giới, Úc đã được tham dự giải ở vòng tuyển 32 đội. Chắc chắn trong vài tuần tới đây, sự tiến triển của đội tuyển quốc gia Úc sẽ là tin tức hàng
ÚC ĐẠI LỢI: Một cuộc nghiên cứu quốc tế tìm thấy rằng: hầu hết người dân Úc, và nhất là những người trẻ tuổi, tin rằng các di dân tạo ra một tác động rất tốt đối với xã hội Úc. Người Úc đón nhận người di dân nồng nhiệt hơn những người ở 5 quốc gia Âu Châu, nhưng ít thoải mái với họ
ÚC ĐẠI LỢI: Hầu hết các cư dân Sydney đều đã có những cố gắng để giảm bớt mức tiêu thụ nước của họ, nhưng một số ít gia đình nghĩ rằng họ có thể làm nhiều hơn nữa để tiết kiệm nước, và nhiều gia đình không chuẩn bị để tạo ra sự các sự thay đổi mà có thể ảnh hưởng đến cách sống của họ. Một cuộc nghiên cứu rất lớn về cách ứng
ÚC ĐẠI LỢI: Tệ nạn lạm dụng tình dục trẻ em và thân nhân trong gia đình đang tàn phá các cộng đồng thổ dân Úc ở khắp tiểu bang NSW, nó rất hiếm khi bị phát giác và được bao phủ trong một sự im lặng rất đáng sợ. Một bản phúc trình quan trọng tiết lộ tai họa này không chỉ xảy ra ở những cộng đồng xa xôi
Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc còn minh bạch, lằn ranh quốc cộng còn rõ ràng, tôi hoàn toàn
Chu Nguyên Tố là một phú gia ở Sơn Tây, nổi tiếng là người hào hiệp, lại thích làm việc nghĩa, nên được nhiều người quý mến. Một hôm, Nguyên Tố đang lai rai bên hòn non bộ. Chợt có hai mẹ con áng chừng mệt nhọc, đứng dựa hàng rào, chốc chốc lại nắm tay nhau mà khóc. Nguyên Tố thấy vậy, mới lầm bầm tự nhủ lấy thân
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.