Hôm nay,  

Thơ Thơ

19/08/200200:00:00(Xem: 9918)
Phận Người

Mưa rơi mãi tươœng không ngừng
Và sinh tưœ đó như chừng vô biên
Rừng nào xanh đẫm nghiệp duyên
Đợi cơn bão tố thổi nghiêng bụi bờ
Thân người đất cát vu vơ
Vẽ chi đậm nhạt giấc mơ úa vàng

Thấy chưa tóc trắng xương tàn
Lá rơi phuœ kín hàng hàng mộ sâu
Đá nằm lớp lớp hư hao
Biển còn xanh mãi cơn đau phận người
Đêm ngồi nghe tiếng chuông rơi
Gió rung lạnh caœ góc trời tha phương

Lý Thừa Nghiệp

*

Veœ Vang Dân Tộc

Chúc mừng lực sĩ Úc thành công
Cho bõ những ngày phaœi ngóng trông
Luyện tập gian lao không quaœn ngại
Quyết tâm tranh giaœi vẫn hằng mong
Huy chương đoạt được mang về nước
Leœ sáu hai trăm vàng, bạc, đồng
Mười chín triệu dân đều phấn khơœi
Veœ vang dân tộc khắp non sông

Xuân Châu - A.C.T.

*

Viếng Vô Ưu Tự

Một chiều vui bạn, cố tìm chân
Cùng đến Vô Ưu Tự, tẩy trần
Cưœa Phật sẵn duyên cài đuốc huệ
Sư cô mời khách thươœng chuông ngân
Thương đời học đạo, công thành quaœ
Góp ý hòa thơ, bút trổ vần
Bên ngưỡng từ bi huyền diệu quá
Nghe lòng chẳng gợn chút phù vân

Nghe lòng chẳng gợn chút phù vân
Quên caœ hoàng hôn đã chuyển vần
Chánh điện mãi thơm lời Phật giaœi
Hậu liêu còn đượm ý thơ ngân
Người về... tâm luyến say hương đạo
Sư chắp tay đưa, hẹn khách trần
Bên ngưỡng từ bi huyền diệu quá
Chân dời... sao cứ ngập ngừng chân.

Liễu Thuận Khanh

*

Vô Ưu Ngộ

Họa vận bài “Viếng Vô Ưu Tự” cuœa thi sĩ Liễu Thuận Khanh

Dưới liễu sân chùa gặp bạn chân
Vô Ưu đàm luận chẳng vương trần
Sư cô niềm nơœ khuyên lời kệ
Thi khách vui mừng tiếng giọng ngân
Đuốc huệ từ bi soi khắp neœo
Hoa thơ thanh khiết trổ bao vần
Cưœa thiền khung caœnh tôn nghiêm lạ
Thaœ mãi hồn theo áng bạch vân...

Thaœ mãi hồn theo áng bạch vân
Mặc cho thế sự cứ xoay vần
Thơ nương ánh đạo nghe lòng sáng
Mộng gưœi lầu chuông vọng tiếng ngân
Kính phật, sư hằng theo Phật pháp
Mến chùa, khách những gội tâm trần
Một ngày chăm sóc bên vườn Huệ
Ta có bốn mùa Mỹ - Thiện - Chân

Đan Phụng

*

Nghĩa Vợ Chồng

Tặng anh mấy vần thơ nhoœ, gói trọn những ân tình và cũng để thay lời cám ơn anh...

Ba năm leœ, mẹ đau ngồi đó
Anh thay em gánh vác việc nhà
Thời gian dài mình như chim leœ bạn
Hạnh phúc đôi mình, em boœ quên
Dẫu vẫn biết, tình yêu mình bất diệt
Mà tâm em, thỉnh thoaœng vẫn xót đau
Hai vai em, bên tình bên hiếu
Bên nào cũng nặng, đối với em
Em vẫn biết khoaœng thời gian dài đó
Đã ba lần chứng kiến lệ anh rơi
Giữa anh và mẹ em chọn một
Chọn mẹ già lòng em cũng xót đau
Nếu anh hiểu tình yêu em đang giữ
Chỉ mình anh, chỉ một mình anh thôi
Anh còn nhớ, lá thư đầu tiên đó
Viết cho anh như một thề nguyền
Mãi mãi và mãi mãi không bao giờ thay đổi
Chỉ mình anh, là người tình đầu tiên...

Trần Thị Mộng Hằng

*

Sinh Nhật Em

Sinh nhật em hoa Anh Đào nơœ rộ

Nắng xuân vàng
ong bướm
những xôn xao

Nhớ em nhiều
ta chẳng biết
phaœi làm sao
Em vẫn đó
ta đây
mà như ngàn xa cách

Thắp ngọn nến hồng
ta nhìn ta trên vách
Chiếc bóng lung linh
hiu hắt một mình

Ước mơ gì
cho hạnh phúc tương lai
Trong gang tấc
mà xa ngoài
tay với

Vân Lam

*

Tà Áo Thiên Thanh

Nhà em mãi tận Queensland
Một chiều tôi đến dáng em hiền lành
Gặp em tà áo thiên thanh
Gặp em tôi ngỡ như là giấc mơ
Mắt huyền tình tứ nên thơ
Môi hồng e ấp hững hờ làm duyên
Quê em nắng ấm êm đềm
Để tôi một thuơœ trước thềm mộng mơ
Tươœng là tình chỉ vu vơ
Nào đâu tình đã ngẩn ngơ lâu rồi
Hoa mai lấp lánh trên đồi
Hoa ơi có biết là tôi si tình
Vầng trăng toœa sáng lung linh
Làm sao trăng biết tội tình xanh xao
Làm sao gom hết nắng đào
Cho em rực rỡ dạt dào yêu tôi!

Trần Hoàng Mai

*

Tấm Lòng Ngày Cũ

Mời cô về lại Kiên Giang
Ăn tô bún nước tôm càng chợ đông
Mời thầy một dĩa đồ lòng
Vài chai xị đế đừng mong về nhà
Mời cô, đậu trắng tô chè
Mời thầy một cốc cà phê xây chừng


Mời cô một chén chè thưng
Hay chè táo xọn thơm lừng đậu xanh
Mời thầy buổi sáng bánh canh
Buổi trưa cơm teœ, caœi xanh, bí vàng
Cho thêm con cá trê vàng
Tô canh khoai mỡ tép rang thơm lừng
Vịt ta chấm nước mắm gừng
Thầy trò cứ nhậu tưng bừng chẳng thôi
Cô nhà lồng chợ cứ ngồi
Vui cùng trò nhoœ ăn trưa, ăn chiều
Trưa thì có gánh bún riêu
Bánh tầm bánh mặn bánh tiêu bánh xèo
Tối thì có quán bánh bèo
Quán mì Đào Ký ì xèo khách ăn
Gần kia rạp hát Châu Văn
Hát tuồng Ấn Độ bao năm qua rồi
Thầy cô vẫn sống nổi trôi
Khi nào về lại nhớ ngồi quán rong
Biết mình còn một tấm lòng
Cho ngày xưa cũ em không mong gì
Đời mình còn lại mấy khi...

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Huế Cuœa Mình Ơi

Gió chơœ Úc về hôn đỉnh Ngự
Sương treo cành trúc lá lung linh
Sông Hương giaœi lụa mềm xanh biếc
Đỉnh Ngự thông reo khúc nhạc tình

Huế đẹp bạn ơi Huế cuœa mình
Nghiêng tròn vành nón đôi môi xinh
Mình xa Huế bao nhiêu thương nhớ
Vương vấn Trường Tiền thuơœ học sinh

Dấu chân ngày ấy hãy còn in
Bạn ơi nhớ lắm hai mái trường
Phượng đoœ đôi bờ dậy cổ kinh
Trường Tiền mười hai nhịp còn đó

Đứng hứng mát gió Thuận An lên
Đuà với bóng chạy theo dòng nước
Mãi âm thầm caœnh vật sông Hương
Mấy năm rồi trong lòng trăn trơœ

Nhớ quê hương ngoœ lời tha thiết
Đặt bút cùng ai khúc nổi trôi
Nhớ ngày ra đi xa quê mãi
Trông thuyền về lại bến xa xôi.

Thanh Tương

*

Some More

Oh! My love
Don’t be silly!
Oh! My love
Don’t laugh any more!
Oh! My love
Don’t do anything!
Oh! My love
Don’t
Don’t
Don’t
Oh! My love
Don’t
Oh! Yeah
Kiss me some more!

Anh Hạ - Melbourne

*

Tình Xa

Hoàng hôn ngaœ bóng nghiêng dài
Ruœ buồn ngọn trúc u hoài xa xăm
Người xưa thôi đã biệt tăm
Ước nguyền mộng cũ trăm năm tan rồi
Bây giờ ngăn cách xa xôi
Con thuyền lạc dấu bến đời mơ tan
Trăng sao u uất ngỡ ngàng
Biển sầu man mác lỡ làng duyên xưa.

Trần Trúc Duyên

*

Nghìn Trùng Xa Cách

Caœm hứng khi nghe baœn nhạc “Nghìn trùng xa cách” và thân tặng các bạn Phạm Thành (cựu trươœng ban Hồ Sơ hiện đang ơœ Qld.), Phạm Lương Khaœi (cựu chiếu khán MTQGTNGPVN Canada), Lương Đình Kha (Mỹ), Lương Duy Ngọc, Lý Phúc Hạnh (NSW), các chuyên viên “trồng dừa” Dương Hoài Nam, Châu Tài... và những ai đã một thời ơœ trại tÿ nạn Palawan-Philippine

Hôm nay nghe lại baœn “Nghìn trùng xa cách”
Chợt rụng rời buốt nhói nơi tim
Nhớ ngày xưa một thuơœ êm đềm
Như hiện tại, một thời ơœ đaœo

Đi định cư là điều hoài bão
Sao lên xe mắt cứ rưng rưng
Vẳng đâu đây chợt nghe chợt ngừng
“Nghìn trùng xa cách” ôi nghìn trùng xa cách
Tim như rách mà lòng như xé nát
Buồn nghẹn ngào, buồn bay bổng đớn đau
Chung quanh đây
Những cánh môi hôn nhau
Nhoœ máu
Những cánh tay níu kéo
Giã biệt
Khi xa rồi, biết có gặp lại không
Nước mắt em rơi, mắt anh đứng tròng
Xe chơœ rác(*)chơœ người không biết moœi
Có những gã “mồ côi”
Diện thượng haœo hạng “trồng dừa” và “chúa đaœo”
Mấy gã nói nói, cười cười
Cười như mếu, nói thì không ra tiếng
Triền miên, xe rác lạnh lùng

Trời gây chi caœnh nghìn trùng
Nay thêm xa cách làm lòng vấn vương
Mưa như nước mắt phi trường
Phi cơ cất bước anh về ngẩn ngơ
Em bay đến chốn bơ vơ
Anh ơœ lại
tối ngày ê a “Nghìn trùng xa cách”.

Khánh Hòa

(*) Phillipine dùng xe chơœ rác để đưa người ra phi trường đi định cư

*

Nưœa Đêm

Em tìm vào giấc nguœ,
Ta tìm mấy vần thơ.
Ngoài kia trời vần vũ,
Trong lòng ta đổ mưa...

Nưœa đêm cơn gió hú,
Qua núi đồi hoang sơ,
Đèn lung linh phố cũ,
Đêm vắng lặng như tờ.

Màn sương khuya bao phuœ,
Mưa rơi hay sương mờ"
Sầu dâng hay thác lũ"
Em thấy gì trong mơ"

Nhịp tim hòa hơi thơœ,
Em tóc xõa môi khô,
Kìa! Môi em hé mơœ...
Phaœi tim em đợi chờ"

Em tìm vào giấc nguœ,
Ta nhớ chuyện đời xưa...
Chuyện hai vì tinh tú...
Chuyện liêu trai... không giờ...
T.T.Đ.Mai

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong tuần qua số lượng nước mưa đổ xuống thành phố Sydney đủ để làm dịu cơn khát của nó trong ba tháng. Nhưng trong khi những người đi mua sắm và nhân viên làm việc văn phòng chạy tìm chỗ tránh những cơn mưa tầm tã, mực nước ở các đập ở quanh Sydney vẫn cứ giậm chân tại
Hỏi (Bà Anne Trần): Con trai tôi về Việt Nam kết hôn và đã bảo lãnh vợ của cháu sang Uc vào năm 1999. Hiện cháu có 2 bé gái 3 và 5 tuổi. Cách đây gần 2 tháng cháu đã dọn đồ đạc về lại nhà và cho biết là không thể sống chung với vợ của cháu được nữa. Hỏi ra mới biết là cháu đang bị cáo buộc tội đánh đập vợ và tội nhốt vợ trong phòng ngủ bằng
Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo
Sau khi cưỡng chiếm toàn thể Giang Sơn,  chiếc mặt nạ vì dân vì nước của CSVN bị rơi xuống, và lộ ra rõ rệt bản chất hung ác của một bầy quái thú đội lốt người. Lúc ấy, toàn  dân mới tỉnh ngộ,  hiểu rõ hơn và thông cảm hơn  được cái khó khăn của ngưòi lính VNCH của một thời binh lửa.
LND: Giải Túc Cầu Thế Giới là một đề tài nóng bỏng tại Úc trong thời gian qua vì đây là lần thứ nhì trong lịch sử túc cầu thế giới, Úc đã được tham dự giải ở vòng tuyển 32 đội. Chắc chắn trong vài tuần tới đây, sự tiến triển của đội tuyển quốc gia Úc sẽ là tin tức hàng
ÚC ĐẠI LỢI: Một cuộc nghiên cứu quốc tế tìm thấy rằng: hầu hết người dân Úc, và nhất là những người trẻ tuổi, tin rằng các di dân tạo ra một tác động rất tốt đối với xã hội Úc. Người Úc đón nhận người di dân nồng nhiệt hơn những người ở 5 quốc gia Âu Châu, nhưng ít thoải mái với họ
ÚC ĐẠI LỢI: Hầu hết các cư dân Sydney đều đã có những cố gắng để giảm bớt mức tiêu thụ nước của họ, nhưng một số ít gia đình nghĩ rằng họ có thể làm nhiều hơn nữa để tiết kiệm nước, và nhiều gia đình không chuẩn bị để tạo ra sự các sự thay đổi mà có thể ảnh hưởng đến cách sống của họ. Một cuộc nghiên cứu rất lớn về cách ứng
ÚC ĐẠI LỢI: Tệ nạn lạm dụng tình dục trẻ em và thân nhân trong gia đình đang tàn phá các cộng đồng thổ dân Úc ở khắp tiểu bang NSW, nó rất hiếm khi bị phát giác và được bao phủ trong một sự im lặng rất đáng sợ. Một bản phúc trình quan trọng tiết lộ tai họa này không chỉ xảy ra ở những cộng đồng xa xôi
Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc còn minh bạch, lằn ranh quốc cộng còn rõ ràng, tôi hoàn toàn
Chu Nguyên Tố là một phú gia ở Sơn Tây, nổi tiếng là người hào hiệp, lại thích làm việc nghĩa, nên được nhiều người quý mến. Một hôm, Nguyên Tố đang lai rai bên hòn non bộ. Chợt có hai mẹ con áng chừng mệt nhọc, đứng dựa hàng rào, chốc chốc lại nắm tay nhau mà khóc. Nguyên Tố thấy vậy, mới lầm bầm tự nhủ lấy thân
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.