Hôm nay,  

Thơ

25/08/200300:00:00(Xem: 9831)
THƠ THƠ

THÙY DZUNG PHỤ TRÁCH


Kết Bạn Vong Niên

Kính tặng nhà thơ Đan Phụng

Vài hàng kính gơœi bạn vong niên
Thơ đến tay người phaœi có duyên
Thi phú viết ra không tốn bạc
Vần thơ chép lại chẳng hao tiền
Giao duyên chữ nghiã cho vui veœ
Kết bạn văn chương tránh lụy phiền
Gơœi đến Nhà Thơ xin họa vận
Bài thơ tuyệt tác để lưu truyền.

Phương Hoài Sơn - Nam Úc

*

Nối Nhịp Cầu Thơ

Họa vận bài “Kết bạn vong niên” cỦa thi sĩ Phương Hoài Sơn

Bút nghiên đeo đuổi đã bao niên
Gặp gỡ thi hiền quaœ hữu duyên
Tha thiết trang thư ngời nét ngọc
Chân thành tình caœm sánh kim tiền
Tao đàn đẹp lối đầy tơ thắm
Thi khách say sưa quẳng gánh phiền
Nối nhịp cầu thơ mừng hạnh ngộ
Trao nhau mấy vận để vui truyền...!
Đan Phụng - mến họa

*

Sao Không Là Mùa Thu

Một cõi đời miên man
Một kiếp người lang thang
Nhắp men tình miệng đắng
Chân khập khễnh địa đàng

Thu Sàigòn em nhớ"
Đường Nguyễn Du hôm qua
Trước cổng trường vẫn mơœ
Anh như thể đợi chờ

Sao không là mùa thu"
Để nghe lời tình tự
Sao không là lá đổ
Để quay quắt muôn chiều

Cũng một đời em nhỉ"
Cũng một đời qua đi
Vũng lầy trong huyệt mộ
Đừng lưu luyến mà chi

Thiên đường xa xăm quá
Trong tăm tối u mê
Trên dặm đường soœi đá
Buồn vui lắm ê chề

Nắng chiều vàng bội bạc
Mưa chiều vàng hắt hiu
Em mắt chiều ngơ ngác
Anh quán trọ tiêu điều

Sao không là mùa thu
Để nai vàng ngơ ngác
Để nhìn lá vàng khô
Chôn nỗi buồn man mác

Thy2000

*

Cô Bệnh Nhân

Này cô bệnh nhân nho nhoœ ơi
Gặp tôi sao cô cứ mỉm cười
Có phaœi trần gian xuân đã tới
Hay lòng cô muốn thấy tôi vui"

Cô ước mơ chi để tóc dài
Chaœy như dòng suối xuống đôi vai
Suối cô không réo, nhưng vương vấn
Nhưng rối lòng tôi cô có hay.

Hôm qua cô mặc chiếc áo dài
Làm caœ mùa thu cũng theo sang
Tôi buồn như lá thu tan tác
Sợ ước mơ tôi cũng héo tàn
Thôi...
Nếu gặp xin cô chớ mỉm cười
Cho sầu mau chín ơœ trong tôi.
Lỡ mai xa cách... tôi thèm nhớ
Tìm chút buồn xưa đỦ ngậm ngùi.

B.T.

*

Không Đề!

Cho phai đi,
những khát vọng tình yêu nung nấu
Cho vơi đi
nỗi cô đơn đang bao phỦ quanh mình
Cho tỦi hờn - quá khứ chìm sâu
Em yêu anh có thể là như vậy.

Rồi - có một chiều hoàng hôn
Em ngồi bên dòng sông hoang vắng
Ngắm những đàn chim bay về tổ cuối ngày.
Chợt thấy mình leœ loi - đôi cánh
Ôm một cuộc tình chẳng biết về đâu"

Có thể nào...
em dám ước mơ
Điều đơn giaœn nhất người đàn bà có được
Có thể nào...
em nuôi niềm hy vọng
Những yêu thương không thuộc về mình
“Em là nưœa cuộc hành trình
anh đã dừng chân”
Cánh chim cuối cùng vội vã về bên kia sông
Em vội vã gom nỗi buồn giấu sâu trong ngực
Lặng lẽ những bước chân
... về chốn riêng mình!

Nhất Chi - Nhất My

*

Ma Nữ

Anh đi tu… tránh gông cùm… tình nghiệt
Ngục yêu đương xiềng xích phấn hương nồng
Em quái quỷ oan hồn xanh mắt liếc
Đổ cổng chùa địa ngục mở trong anh

Thuyền cứu khổ bụi trần ai phủ lấp
Bến u mê rên rỉ gọi tình sang
Câu Phật dạy sắc không da túi đắp
Chữ sân si hương sắc vẫn mơ hoang

Son ngầy ngật phai tàn môi khô nẻ
Phấn rụng rời má nhạt trũng cơn sầu
Thời gian đọng trán buồn bao hàng kẽ
Mặt nhăn nheo xếp lớp những vực sâu

Anh cố mộng về em như thế đấy
Dối gian lòng… rũ sạch nợ trăm năm
Nhang khói bay dáng em tình trỗi dậy
Bỗng giật mình tim vỗ nhịp bâng khuâng

Ngồi ngẫm nghĩ bực mình, anh…. chán ngắt
Tuổi xuân xanh sao giống cụ già… non
Dang dở cả đôi ta đời héo hắt
Cởiû cà sa mặc lại áo tình vương

Anh tìm em uống đôi giòng nước mắt
Chải làn mi tô đậm nét môi son
Chia hơi thở, má… hồng… hương say ngát
Thật nồng nàn… ghì chặt, nhé! Đừng buông

KiếnAn

*

Cưới Nắng

Xin cưới Nắng Mùa Hạ chói chang
Với ta, em lá ngọc cành vàng
Ta yêu một mặt trời mang lưœa
Từ lúc maœnh đời lạnh đóng băng

Từ thuơœ mùa xuân đến đọa đày
Một miền Nam rét cóng chân tay
Những người xưng rể, xưng dâu mới
Bỗng hiện nguyên hình ác thú say.

Xin cưới Nắng Chiều Vàng đổ lưœa
Xuống bàn tay hóa phép thần thông
Xóa tan những cuộc tình mua bán
Giữa lũ ma cô, gái nạ dòng.

Cưới Nắng Xa làm dâu họ Việt
Nắng Sàigòn đợi đón dâu xinh
Phụ dâu là Nắng Sài Gòn đẹp
Duyên nợ sắt son ta với mình.

Xin rước dâu về mùa trọng hạ
Đốt thiêu tổ quyœ ngoại tình đen
Đốt thiêu chăn gối sờn nhân baœn
Đêm hợp cẩn đầy môi mắt em.

Lưu Thái Dzo

*

Cô Bé Ngày Xưa

Ngày xưa, xưa lắm, chiều tan học
Áo trắng ôm tròn bao ước mơ
Tuổi xanh nhìn nắng, vui cùng nắng
Không chút ưu tư, chẳng chút ngờ

Ngày xưa, cô bé ngày xưa đấy
Có giậu mồng tơi ở cạnh nhà
Chẳng lấy mồng tơi làm mực lại
Làm son, cô điểm cánh môi hoa...

Cô tươi môi thắm chiều xuân thắm
Pha với hồn nhiên, chút thẹn thùng
Ngơ ngẩn vườn tiên bao cánh bướm
Lòng cô, phím nhạc chửa lần rung!

Mồng tơi vẫn tím, hồng bên giậu
Cô bé bây giờ đã tiểu thơ
Một hôm gió lạ qua cầu để
Áo trắng cô bay chợt bất ngờ...

Năm tháng rộn ràng trên luống chữ
Từng trang sách ngọc bỗng thành thơ
Mồng tơi cô hái thay làm mực
Để viết tên chàng giữa giấc mơ

Rồi có một ngày sông núi gọi
Và chàng đáp lại tiếng quê hương
Tiễn người, lệ thắm nhòa mi thắm
Gối ướt theo tin mỗi chiến trường!

Và cơn hồng thủy lan tràn mãi
Đỏ tháng Tư buồn. Hỡi tháng Tư!
Cuồn cuộn sóng xô, hồn nước đục
Cuồng chia đôi lứa giạt đôi bờ!

Tiền sử, chàng đi miền núi thẳm
Chim ngàn, cô vỡ tổ, bay xa
Quê người ước có mồng tơi để
Làm mực tha hương, khóc nhớ nhà

Cô viết thơ buồn bằng nước mắt
Trên tờ giấy trắng tựa lòng cô
Bao nhiêu giông tố mờ sông núi
Vẫn đậm vô cùng mực tím mơ!

Thời gian nếu được quay vòng lại
Cô hái mồng tơi đến mỏi tay
Qua nhịp cầu xưa, trăng nước hẹn
Rồi về dối mẹ: "Áo con bay...."

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

*

VỀ TRÊN XE QUỐC LỘ

Ta trở về trên chuyến xe quốc lộ
Xe thật đông mà chẳng có người quen
Bởi đi lâu đã trở thành xa lạ
Trở về đây - thân phận lại ươn hèn

Khi xe chạy là khi ta nhắm mắt
Vì sợ nhìn khung cảnh cũ quanh ta
Sài Gòn Gò Công có gì sợ lạc
Đường vẫn ổ gà hơn thuở xưa xa...

Bây giờ chỉ còn lại tên và tuổi
Nên rất nhẹ ngàng thanh thản hành trang
Bởi cuộc đời rẽ ra muôn ngàn lối
Mà thân ta thích gió bụi dặm ngàn...

Xin đừng gọi ta là người thua cuộc
Vì kiếm cung rất thân thích trọn tình
Thiếu can đảm nên không đành chết được
Lắm bạn bè chung cảnh ngộ điêu linh

Bởi chấp nhận nên làm thân nô lệ
Phơi tấm thân giữa gió núi mây rừng
Rất im lặng gió đêm về kể lể
Chuyện bạn bè thích nhục sống vinh thân...

Ta không thể làm được như loài khỉ
Vì bản thân vẫn tự biết là người
Không thèm khóc dù phận ta rất khổ
Chịu làm người để chờ nắng hồng tươi..!

Cũng có lúc núi rừng sâu ta nhớ
Mắt thật buồn trong dáng của em xưa
Nhưng ở đó ta cần khoai để thở
Như ngày xưa ta cần mắt của em mơ...!

Em có gọi ta là gì cũng được
Rất bằng lòng dù vẫn thấy xót xa
Trong bão cát rất thèm lời tha thiết
Những câm hờn lời trách giận khinh ta

Từ xa lạ - Ta trở về thân thuộc
Mẹ thân thương rồi sẽ hết đợi chờ
Mắt mẹ buồn nhìn đứa con thua cuộc
Về lại đời còn lại rượu với thơ ...!

Ta nhìn mẹ như ngày xưa thi rớt
Rất âm thầm nhưng hứa sẽ chăm hơn
Ta mở mắt xe vẫn vô tình chạy
Cô bé ngồi bên có gương mặt thật buồn

Thy Lan Thảo

*

Lục Bát Hà Tiên

Xe qua Rạch Giá, Mỹ Lâm
Sóc Sơn boœ lại âm thầm ban trưa
Lình Quỳnh rồi đến Tri Tôn
Xe đò dừng lại chợ tròn Kiên Lương
Sóc Xoài tình vẫn còn vương
Xóm Miên thề hẹn lời thương với nàng
Ngã vào Phụ Tưœ, Chùa Hang
Ngã kia đi thẳng đường về Hà Tiên
Quê hương đất nước mỹ miều
Bên kia ruộng muối bên này đồng sâu
Quê em Bãi Ớt, Thuận Yên
Ngày anh trơœ lại còn say ân tình"
Mũi Ông Cọp sáng bình minh
Tô Châu vang tiếng ân tình cô em
Giang Thành phà bắc êm đềm
Qua thăm thắng caœnh thăm đền người xưa
Lăng ông họ Mạc còn kia
Công người khai phá dựng bia ngàn đời
Phù Dung cổ tự trăng rơi
Chuông ngân chiều vắng chơi vơi trong hồn
Nhớ người “Dưới mái trăng non”
Phu nhân Mộng Tuyết, Đông Hồ tiên sinh
Chờ mai buổi sáng bình minh
Lên thăm Thạch Động hữu tình nước non
Kìa dừa ba ngọn hãy còn
Mũi Nai ghé lại vài lon đỡ lòng
Tối về lại đến Chùa Ông
Ngắm dừa ba ngọn trên không sao trời
Đến đây anh chẳng chịu rời
Thôi anh ơœ lại sống đời với em.

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Ánh mắt mẹ hiền

Rực rỡ trời đêm vạn ánh sao,
Gợi nhớ trong con nổi dạt dào.
Lấp lánh muôn hào quang mắt mẹ.
Hai vì sao sáng nhất trên cao.

Mất mẹ bơ vơ giửa chợ đời,
Tủi hờn lạc lõng phận cút côi,
Từng bước ngập ngừng lần nẻo tối,
Aùnh mắt mẹ hiền dẩn dắt soi.

Những lúc con buồn khóc chuyện chi,
Ôm con tha thiết mẹ thầm thì,
Mắt sầu chan chứa cùng chia sẻ,
Vương vấn giọt buồn đọng khoé mi.

Nhớ ngày con xuất giá vu qui,
Âu yếm nhìn con cất bước đi,
Mỉm cười mà mắt rưng rưng lệ,
Sung sướng nghẹn ngào cảnh biệt ly.

Mắt mẹ nghìn thu khép chặt rồi,
Màn đêm thăm thẳm chốn xa xôi,
Hai vì sao sáng con yêu nhất,
Tận cuối chân trời lặng lẽ rơi.

Kim Driver (Cranbrook)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ba tù nhân Úc vượt ngục đã bị bắt lại sau khi họ ngoắc một chiếc xe cảnh sát không có dấu hiệu để xin quá giang. Theo bản tin của News.com.au, ba người đàn ông này tuổi 19, 20 và 27, đã trốn ra khỏi nhà tù Warakirri Correctional Central ở New South Wales. Họ đã đi được hơn 125 dậm, nhưng bị bắt lại sau khi vẫy chiếc xe
Tom Cruise và Katie Holmes đang rất bực mình sau khi một tấm hình giả cho thấy Katie bế đứa con gái 3 tháng tuổi của họ Suri- được đăng trên mạng internet. Các người bạn nói rằng cặp vợ chồng này xem tấm ảnh giả mạo này là một toan tính nhằm cản trở cố gắng của họ để bảo vệ bé Suri không bị hại bởi những con mắt dòm ngó
Ta đọc vần thơ thật ngọt ngào Đang khi mưa gió tự trời cao Bỗng ngưng đổ nước nhường cho nắng Sáng tỏ lòng riêng ý dạt dào… Ta uống từng lời thơ mật ngọt Êm đềm huyền dịu lắng trong mơ Chiếu chăn vẫn lạnh …ddêm nay ấm Mây kéo thời gian giữ lại chờ… Nụ cười lãng đãng về theo giấc
"Tài Trợ Tượng Đài Chiến Sĩ Úc-Việt Với Điều Kiện Hạ Cờ VNCH Là Một Hành Động Xúc Phạm Đến Vong Linh và Sự Hy Sinh Của Họ Cho Đất Nước Úc" Với lời tuyên bố trên ông Nguyễn Thế Phong, Chủ tịch
ÚC ĐẠI LỢI: Vị tổng trưởng đặc trách du lịch liên bang, bà Fran Bailey, thừa nhận đã có một số lần ghé Singapore để mua sắm và thăm cô con gái trong khi đang thực hiện các chuyến công du chính thức. Thói quen du lịch mua sắm của bà Bailey đã thu hút sự chú ý kể từ khi ông Scott Morrison
ÚC ĐẠI LỢI: Các tổ chức người Do thái ở khắp thế giới ngày hôm qua đã kêu gọi khai trừ siêu tài tử điện ảnh Mel Gibson ra khỏi Hollywood, sau khi anh ta tuôn ra một tràng những lời thù hận người Do Thái với một nhân viên cảnh sát Los Angeles. Các lời kêu gọi khai trừ này xảy ra theo sau
ÚC ĐẠI LỢI: Những người trẻ tuổi đang cố gắng bước vào thị trường nhà cửa lần đầu tiên được chào mời hình thức cho vay trả góp có thể kéo dài đến cả đời. GE Money đã trở thành công ty tài chánh Úc đầu tiên quảng cáo cho vay tiền mua nhà kéo dài đến 40 năm, và ít nhất hai ngân hàng lớn nhất đã bắt đầu thăm dò phản ứng của
Tôi sống tại căn nhà CHÈM được bốn ngày rồi. Bọn chúng ưu đãi tôi hết mức, so với số phận của một tù nhân. Ngay cả đội bảo vệ cũng chỉ có cơm và một nồi rau muống luộc mỗi bữa, quây quần ngồi ăn chung trên một tấm phản ở tầng dưới. Mỗi ngày tôi được cấp cho một nải chuối lớn ăn tráng miệng. Hôm nào ăn
Họ Cảnh, ở Thái Nguyên, là một thế gia vọng tộc đã lâu đời, nhưng đến đời Cảnh Đổng Phục thì bắt đầu sa sút, đến độ người hầu phải dẹp bỏ, nhà cửa bán bớt đi, mới đắp đổi qua ngày nơi dương thế. Ngày nọ, nhân trời chớm sang Đông, Phục mới gọi vợ là Hàn thị đến, uống chén chè xanh, rồi trải phơi niềm tâm sự: - Tôi nói việc này thiệt là hợp ý Trời
Sau khi đọc bài phỏng vấn Cha Nguyễn Văn Lý trong báo Sàigòn Times ngày 13/7/06, tôi thấy rất khâm phục tinh thần đấu tranh bất khuất và sự sáng suốt của Cha Lý. Càng khâm phục Cha bao nhiêu, tôi càng lo ngại cho sự an toàn của Cha bấy nhiêu. Vì vậy trong phạm vi bài viết này, tôi xin được bàn rộng thêm một chút ý 
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.