Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

29/04/200000:00:00(Xem: 8367)
Khu Trục Hạm Arleigh Burke
Trong số báo trước, tôi thấy qúy báo có đề cập đến việc Mỹ ngưng bán loại khu trục hạm tối tân nhất cho Đài Loan. Tuy nhiên không thấy trong bài viết đề cập đến tên loại khu trục hạm này mà chỉ nói chung chung là khu trục hạm trang bị phi đạn Aegis. Theo tôi được biết, loại khu trục hạm này có tên Arleigh Burke, hiện được coi là loại khu trục hạm tân tiến nhất của hải quân Mỹ. Ngoài việc trang bị loại phi đạn Aegis như qúy báo đã nói, khu trục hạm Arleigh Burke còn có khả năng "ẩn mình" trước radar giống như khả năng tiềm thám của phi cơ Stealth. Ngoài ra các vị trí trọng yếu trên tàu đều được bao bọc bằng một lớp thép dầy nặng tới 130 tấn. Tuy khu trục hạm Arleigh Burke có khả năng tấn công cùng lúc cả 100 mục tiêu trên không, trên biển, dưới lòng đại dương cũng như trên đất liền, nhưng hữu hiệu nhất vẫn là trên biển. Có điều tôi không hiểu tại sao khu trục Arleigh Burke chỉ có sân bay cho trực thăng mà lại không có chỗ chứa trực thăng. Vì vậy trong bức hình tôi gửi cho qúy báo, qúy vị sẽ thấy không có trực thăng đậu trên khu trục hạm. Vài hàng ngắn gọn, cuối cùng, xin chúc qúy báo mãi mãi thăng tiến trên đường ngôn luận.

tacgia = Ts N.D. - Canberra ACT


Góp Ý Với Ông Vũ Trung Cô Hàn
Trong số báo ngày 21 tháng 4 tuần rồi, ông Cô Hàn(!) có viết bài đăng trong mục "Diễn Đàn Độc Giả". Đọc bài của ông tôi có một số điểm không đồng ý nên mạo muội viết thư này để nhờ qúy báo đăng tải cho rộng đường dư luận. Điểm thứ nhất, tôi thấy bài viết của ông Cô Hàn đã vơ đũa cả nắm những người cầm viết hải ngoại. Ông nói những người có chữ nghĩa thường cay độc, tàn nhẫn và cố chấp hơn những người bình dân ít học. Tôi không biết ông căn cứ vào đâu khi viết những dòng chữ đầy vẻ "ngự sử văn đàn" như vậy" Chẳng lẽ, ông chỉ căn cứ vào một số bài đao búa đâm chém, bới móc nhau của một số cây bút hạ cấp, đăng trên một số tờ báo biếu bên Mỹ, hoặc gửi tràn lan trên Internet" Nếu chỉ căn cứ vào những bài đó mà nhận xét như vậy thì quả là vội vã và thiếu suy nghĩ. Mong ông Cô Hàn tha lỗi khi đọc những dòng chữ này. Nhưng ông Cô Hàn, ông phải công nhận, trong trận chiến văn bút vừa qua tại hải ngoại, chỉ có không đầy một chục người cầm viết "vẩy mực" vào mặt nhau. Số còn lại, trên dưới 400 người cầm viết hải ngoại đều im lặng một cách đáng kính, hoặc có lên tiếng, cũng lên tiếng một cách chừng mực. Ông nói "họ đã hiện nguyên hình là lũ du côn dù kề trong trường văn trận bút" thì tôi không hiểu ông nói "họ" là những ai" Đọc câu ông viết, tôi có cảm tưởng, trong mấy năm qua, cả mấy trăm nhà văn, nhà thơ Việt Nam cùng xông vô một cuộc hỗn chiến giống như trận Xích Bích không bằng.

Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại không bao giờ là một tổ chức "hữu danh vô thực" như ông Cô Hàn nghĩ. Trái lại, đó là một tổ chức quy tụ những thành phần tinh hoa, có đầu óc sáng tạo trong cộng đồng người Việt hải ngoại. Mâu thuẫn trong nội bộ Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại suốt mấy năm qua là chuyện đáng tiếc. Nhưng đứng trước sự kiện đáng tiếc đó, thái độ của một người cầm viết (dù là cầm viết không chuyên nghiệp như ông Cô Hàn tự nhận) phải luôn luôn thận trọng, nếu không đóng góp để cho tổ chức đó hồi sinh, thì cũng không nên có thái độ vô trách nhiệm "tung hê tất cả". Làm ăn sinh hoạt ở đâu cũng có hội có phường để giúp đỡ lẫn nhau. Nghề nào cũng vậy, nói chi đến những người làm công tác nghệ thuật như viết văn làm thơ. Vì vậy, tôi nghĩ dù quá khứ, hiện tại, Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại có gặp khó khăn mấy chăng nữa, trong tương lai, chắc chắn tổ chức đó sẽ hồi sinh, không ở dạng này thì ở dạng khác. Còn một số người chọc phá, du côn du kề, đội lốt văn sĩ thi sĩ, không sớm thì muộn sẽ bị đào thải. Vì vậy, tôi nghĩ ông Tưởng Năng Tiến không nên quá bi quan cho rằng, sự cáo chung của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại là dấu hiệu chẳng lành cho cả một cộng đồng; và ông Cô Hàn cũng không nên vội vã quan niệm "những hội viên của VNVBHN đã hết cao qúy, hết xứng đáng với danh xưng của nó".

tacgia = Nguyễn Trung Hải - Perth WA


VĂN HỌC HẢI NGOẠI SẼ ĐI VỀ ĐÂU"
Mr Trần Đình Qúy (tác giả bài viết "Văn Học Hải Ngoại sẽ đi về đâu"" đăng trong mục Diễn Đàn Sàigòn Times số 158) là một người lo xa. Lo xa là điều tốt, nhưng lo xa đến độ lo cả những chuyện xa vời, không đâu vào đâu thì đúng là lo bò trắng răng. Mới đây, ông Trần Đình Qúy quả viết bài lo cho truyện văn học Việt Nam hải ngoại rồi sẽ đi về đâu. Chuyện này là chuyện xa vời, không đáng để ta quan tâm. Vì thế, tôi cho ông Qúy là người khoái lo chuyện bò trắng răng. Để giúp ông Qúy khỏi phải lo những chuyện trời ơi đất hỡi, để ông có thể ngủ ngon, tôi xin thưa với ông một vài điều về văn học Việt Nam hải ngoại như thế này. Nhu cầu sáng tác thơ văn là một nhu cầu tinh thần căn bản của con người. Chẳng cứ người Việt sống ở Việt Nam mà sống ở đâu cũng vậy, đều có nhu cầu đó. Có thể trong tương lai vài chục, hoặc vài trăm năm nữa, người Việt hải ngoại sẽ không sáng tác bằng Việt ngữ mà sáng tác bằng Anh ngữ, Pháp ngữ, Hoa ngữ, Nhật ngữ... Điều đó không có nghĩa nền văn học Việt Nam hải ngoại bị diệt vong. Có thể có nhiều vị không đồng ý với tôi điều này. Qúy vị có thể viện dẫn cả chục lý do để bảo tôi là người vọng ngoại, mất gốc... Nhưng đó là sự thực. Khi nhu cầu sáng tác đòi hỏi, mà khả năng sáng tác bằng chữ Việt của người Việt hải ngoại không dễ dàng bằng tiếng Anh, tiếng Pháp, chắc chắn khi đó, những sáng tác của người Việt bằng tiếng Anh, tiếng Pháp sẽ được chào đời. Vậy những tác phẩm viết bằng tiếng Anh, tiếng Pháp của người Việt có được coi là sản phẩm của dòng "văn học VN hải ngoại" hay đó là sản phẩm của dòng văn học Pháp, văn học Anh" Theo tôi, tùy theo nội dung của tác phẩm, nó sẽ là một trong hai, hoặc cả hai. Tôi lấy thí dụ như Gibran là một triết gia nổi tiếng người Libang. Nhưng phần lớn những tác phẩm của ông được sáng tác khi ông lưu vong bên Mỹ. Vì vậy, cả hai dòng văn học Mỹ lẫn Libang đều đón nhận ông và dành cho ông một vị trí xứng đáng.

tacgia = V.K.Sơn - Footscray VIC


Phong Lưu Là Cạm Bẫy, Vợ Đẹp Là Trở Lực!
Thật thấm thía khi đọc bài "Phong lưu là cạm bẫy" của thầy Hương Giáo trong mục Hương Giáo Đề Thơ của Sàigòn Times (trang 25, số báo đề ngày 21 tháng 4 vừa rồi). Vì thấm thía với hoàn cảnh của chính mình nên tôi xin fax đến qúy báo bài viết những suy tư chân thành của tôi trong mấy tiếng đồng hồ qua. Chúc qúy báo một mùa Phục Sinh vui vẻ.

Thư qúy báo, "phong lưu là cạm trên đời. Hồng nhan là bả những người tài hoa". Tôi thì nghèo mạt rệp, số phong lưu không có, nhưng thuở còn độc thân, trên bước đường tỵ nạn, tôi vẫn ấp ủ tham vọng làm một cái gì cho quê hương, dân tộc, xứng đáng với tài trai "vai năm tấc rộng, thân mười thước cao" của mình. Nói qúy vị tha lỗi, tài của tôi tuy chưa đến đâu, nhưng cũng đủ "tiến vi quan, thoái vi sư". Tiếc điều, từ khi gặp con vợ, nhan sắc "nghiêng nước đổ thùng", nghệ thuật gối chăn còn hơn cả Triệu Phi Yến, Võ Tắc Thiên, nên chí anh hùng trong tâm hồn tôi bị cùn nhụt, mộng giang hồ của tôi tan tành thành mây khói. Ngẫm thân phận "cá chậu chim lồng" của mình hiện nay, tôi mới thấm thía nỗi cảm khái của Lưu Bị ngày xưa khi ngó bắp vế nhão của ông vì lâu ngày ông không cưỡi ngựa. Ôi, nếu tôi không để cuộc đời tôi bị ràng buộc vô vòng tay ân ái của "Nguyễn Thị Tề Khương" vợ tôi thì tấm thân mười thước của "Vũ Long Trùng Nhĩ" như tôi cũng không đến nỗi uổng phí, tối ngày chỉ biết kiếm tiền đưa vợ, ngửa tay xin vợ tiền thuốc lá, tiền đổ xăng...

tacgia = Vũ Đ. Long - Darra QLD

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc còn minh bạch, lằn ranh quốc cộng còn rõ ràng, tôi hoàn toàn
Hỏi (ông Lê Nguyên Tuấn): Gia đình tôi tại Việt Nam có công ty chuyên nhập cảng trái cây vào Việt Nam. Công ty đã ký hợp đồng với một công ty tại Úc từ mấy năm nay để nhập khẩu một vài loại trái cây từ Úc sang Việt Nam. Trong hợp đồng mà gia đình tôi ký kết với công ty Úc, là chúng tôi đồng ý rằng luật lệ cũng như tòa án tại Úc
Sáu tháng sau, vào lúc 12 giờ đêm thứ Bẩy, ngày 5 tháng Bẩy, 1969, Darlene Elizabeth Ferrin, 22 tuổi và Michael Renault Mageau, 19 tuổi, bị bắn khi họ ngồi trong chiếc xe của Darlene tại một bãi đậu xe của sân gôn Blue Rock Spring. Theo lời khai của Michael với cảnh sát, Darlene đã đến đón anh tại nhà khỏang nửa tiếng trước đó
Trong công cuộc đấu tranh đòi tự do dân chủ cho VN hiện nay, tôn giáo là một lực lượng tối quan trọng và cần thiết để vực dậy sức mạnh của toàn dân. Bởi tôn giáo chính là một thực thể luôn luôn hiện hữu trong đời sống con người, và cũng là một thế lực đối nghịch với tất cả những chế độ
ÚC ĐẠI LỢI: Lưỡi dao cạo và kim may được tìm thấy trong một số chiếc bánh ngọt và bánh nướng (cake and pastries) được sản xuất bởi một trong những công ty hàng đầu của Úc. Sự khám phá những vật lạ này đã khiến công ty Top Taste thu hồi toàn bộ sản phẩm của họ ở khắp nước Úc và đình chỉ sản
Mấy tuần trước tôi có đọc một bài của nhà văn Trường Sơn Lê Xuân Nhị viết về tấm gương anh hùng của chị Nguyễn Thị Ngọc Hạnh khi chị sắp hết hạn tù, nên sau khi đọc tôi rất xúc động. Thì ra ông nhà văn này trước đây tôi cứ tưởng chỉ là người viết truyện trinh thám, bố già tội ác Mafia, không ngờ ông cũng là người rất có lòng
Trận đá banh tranh tài có tính quốc tế đầu tiên được tổ chức vào năm 1872 giữa Anh và Scotland. Sau đó, trong các kỳ Thế Vận Hội 1900, 104, túc cầu được tham dự như là một môn thể thao trình diễn (demonstration sport) nên không có giải thưởng. Cho đến Thế Vận Hội 1908, túc cầu mới trở thành môn thể thao tranh tài quốc tế
Trong giải bóng tròn World Cup 2006 được khởi tranh vào ngày 9 tháng 6 sắp tới, có nhiều đội banh khá đặc biệt. Ngoài các đội nổi tiếng nhiều hy vọng đoạt giải như Brazil, Argentina, Ý (Italy), Anh (England), Tây Ban Nha (Spain), Đức v.v… được nhiều người biết đến, còn có nhiều đội được giới mộ
ÚC ĐẠI LỢI: Cách đây hai tuần lễ, Sue Fear đã leo gần tới đỉnh ngọn núi cao thứ tám của thế giới, Mount Manaslu ở Nepal, chỉ còn cách 150 mét và đã phải quay xuống. Cảm thấy mệt mỏi và luôn luôn chấp nhận sự giới hạn của cơ thể mình, người phụ nữ 43 tuổi leo núi hàng đầu của nước Úc đã leo
CANBERRA: Khuynh hướng ngày càng gia tăng các cuộc hẹn hò trên internet đã tạo ra một tác động rất lớn đối với các cuộc hôn nhân ở Úc. Các cuộc tình trên máy điện toán này đang là nguyên nhân đưa đến hàng ngàn cuộc hôn nhân tan vỡ. Các luật sư và các cố vấn gia đình cho biết con số các trường hợp mà
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.