Hôm nay,  

Thơ Thơ

04/10/200200:00:00(Xem: 11168)
Nhắn Gưœi

Cuối tháng em về thăm Gò Công
Ta nghe buồn thắm lạnh qua lòng
Năm năm ta khóc thầm ai biết
Buồn kiếp tha hương - nhạt sắc hồng

Cuối tháng em về - cho ta gưœi
Tấm lòng thương nhớ cuœa riêng ta
Gặp em nếu mẹ ta thăm hoœi
Em baœo ta ngàn đêm xót xa

Em baœo ta làm thân viễn xứ
Đi làm - quên chuyện cũ đau thương
Khôn nguôi quê mẹ đang nghèo khó
Nắng gió buồn hiu - khắp phố phường

Mẹ ta có hoœi về hai cháu
Baœo chúng cần cù chăm chỉ ngoan
Học để mai sau đời trân tráo
Không còn phân biệt keœ hèn sang

Mẹ hoœi bao giờ ta trơœ lại
Em nói giùm ta chuyện vô thường
Niềm đau mất nước tan vô máu
Ta khóc từ khi tháng Tư đen

Mẹ hoœi ta làm có đuœ ăn
Em khuyên giùm mẹ chớ ưu phiền
Sá gì ba chuyện lon con đó
Đừng để tâm - mà giữ buồn riêng

Em baœo một ngày tươi nắng đẹp
Cờ vàng rực rỡ gió tung bay
Ta về với mẹ vui như tết
Quê cũ từ đây hết đọa đầy.

Thy Lan Thaœo

*
Boœ Lại Nhà

Ngày ấy anh đi boœ lại nhà
Em yêu còn treœ đẹp tựa hoa
Tình ta đôi lứa đành dang dơœ
Năm tháng trôi đi những phôi pha.

Veœ đẹp em yêu đẹp mặn mà
Tóc dài óng mượt trắng hồng da
Thằng Hai, con mới lon ton chạy
Em đã mang bầu cái bé Ba.

Anh thì trôi dạt nơi đất lạ
Lữ khách bơ vơ chẳng cưœa nhà
Đời được tự do không hạnh phúc
Đêm đêm thao thức lệ trào sa.

Ngán caœnh chia ly đau nhức nhối
Vợ hiền con nhoœ lại mẹ già
Giận bày quyœ đoœ gây lắm nỗi
Anh boœ quê hương boœ cưœa nhà

Mình em ơœ lại nuôi con cái
Tần taœo mưu sinh vất vaœ là...
Thương nhớ nay mai anh về lại
Cháu biết được ông, con biết cha.

Hẹn em ngày ấy ngày giỗ nội
Anh về làm giỗ ơœ quê nhà
Đứng trước vong linh cha cùng mẹ
Cầu xin hạnh phúc cuœa đôi ta.

Triệu Nam

*

Nhớ Người Tri Kyœ

Một tháng trời nay bặt cánh chim,
Trời thu sương lạnh, ánh trăng chìm.
Ngọc lan nhà cũ hương phai nhạt,
Dạ lý vườn xưa bóng ngaœ im.
Bãi biển người còn trau tiếng ngọc,
Thành đô ta vẫn phổ lời tim,
Buồn vui tích lũy khôn chia xeœ,
Tri kyœ nào đâu, há dễ tìm!
Diệp Thị Kim Ánh (Việt Nam)
Nhớ Người Tri Kyœ (bài họa)
Kính tặng cô Kim Ánh, Việt Nam

Người đã đi rồi! Như cánh chim.!
Xa khơi, góc bể bóng mây chìm.
Vườn không vắng veœ, càng thêm vắng.
Nhà trống im lìm, vẫn lặng im.
Khắc khoaœi chờ người đi biệt tích...
Âm thầm nghe máu trơœ về tim,
Trong mơ ta mãi tầm tri kyœ,
Dẫu biết hoài công vẫn cứ tìm!

Việt Nhi

*

Canh Cánh Bên Lòng

Hoài caœm hai bạn Hoàng, Tâm, (Hoa Kỳ), trước làm đổng lý văn phòng và đại sứ tại Nhật Baœn.

Bạn với tôi xa cách trùng dương
Canh cánh bên lòng nỗi nhớ thương
Đằng đẵng tháng ngày chờ hội ngộ
Thầm mong tri kyœ mạnh khoœe thường.

Vần thơ tôi gơœi tình chan chứa
Xuất động tâm can tươœng nhớ nhiều
Xa vắng tri âm lòng buồn teœ
Ngày về năm trước vui bao nhiêu.

Ước một năm nào về hội ngộ
Trên đồi Bích Thuœy ngắm trăng mơ
Vui trăng lơ lưœng ru hồn mộng
Du tưœ về đây khó hững hờ.

Hai bạn xa xôi ngút dặm ngàn
Trông về vui nhộn chốn Đài Trang


Nguyện cầu chư Phật luôn gia hộ
Hạnh phúc trường sinh hươœng caœnh nhàn.

Thanh Tương

*

Cloning

Ta muốn nắm
bàn tay em mềm mại
Ôm em vào lòng
như lúc tuổi lên hai

Thơ ấu ơi
sao quá vội chia lìa
Cho ta tiếc
ngẩn ngơ
tuổi thơ
diệu vợi

Để ta sợ
tương lai mờ aœo
sợ thời gian
viễn aœnh cloning
Sợ lòng người
chẳng có thần linh

Sợ văn minh
đe dọa tưœ hình
caœ thế giới
Những con người
hiền lương
đạo hạnh.

Vân Lam

*

Như Dòng Sông Đêm

Khi anh từ giã em
Ra bên bờ sông vắng
Sông như ai rất hiền
Xuôi theo bờ cát trắng
Đến mùa con nước cạn
Sông nhẫn nhục nguœ yên
Người như một cánh chim
Moœi mòn theo năm tháng

Khi trò chơi ái tình
Vương theo vài sợi tóc
Vài lần dỗ nhau khóc
Lần hò hẹn thâu canh
Rồi bắt đầu cơn lốc
Là mộng vỡ tan tành

Cứ vậy mà sao yêu
Là làm khổ nhau nhiều
Em bắt đầu thoái thác
Anh bắt đầu phiêu phiêu
Xa nhau mưa mấy hột
Nhớ nhau đến nhẹ hều

Khi anh từ giã em
Còn ân tình sót lại
Đầu lưỡi tê tê dại
Bờ môi em chẳng hiền
Càng nhớ càng thêm điên
Ôi tiếng rên tình ái...

Giờ thao thức thâu đêm
Trơœ trăn cơn muộn phiền
Gối chăn ai xô lệch"
Ai tuyệt đỉnh non tiên"
Hòa theo hơi thơœ dốc
Em hiểu, em sẽ khóc.

Phạm Quang Ngọc

*

Tạ Ơn Trời

Em cho ta mấy ngàn
Để in thơ tình ái
Thấy em đầy dầu dãi
Ta vội traœ lại ngay.

Suốt một đời trắng tay
Quanh năm thường túng thiếu
May mà em thông hiểu
Tới xoa dịu nỗi sầu.

Nếu ta mà sống lâu
Thơ tình còn chan chứa
Nhờ lời em đã hứa
Cứ yêu nữa yêu hoài.

Lâu ngày lấy gương soi
Thấy mình già trước tuổi
Thương em còn đeo đuổi
Chẳng tiếc nuối một lời.

Tình đẹp lắm tình ơi!
Tạ ơn trời run ruœi
Em gần ta an uœi
Những lúc tuœi buồn đời.
Phạm Tình Thơ

*

Huyền Thoại Yêu

Em hiển hiện
Mỗi lần yêu keœ khác
Em giận hờn
Em trách móc
Anh đương Em yêu ơi
Anh sống
Chẳng ra gì
Vùng tuổi treœ
Không em
Và tan vỡ.


Nhớ thuơœ ấy
Anh ngồi đây tươœng nhớ
Dòng Lại Giang(*)
Và chiếc cầu
Băng qua đó
Hư vô
Một đêm trăng
Nhiều đêm trăng
Em là tiên nữ
Chốn thiên đường
Anh lỡ bước ngẩn ngơ
Em yêu ơi
Từ đó đến bây giờ
Yêu em mãi
Và trơœ thành vĩnh cưœu

Anh Hạ (Melbourne)

(*) Lại giang ơœ Bắc Bình Định

*

Cuộc Đời Trăm Nỗi Ưu Tư

Tặng Thành, Mùi Qld.


Cổ phần

Thaœnh thơi ra chốn công viên
Cuối tuần được chút thaœnh thơi tâm hồn
Quên đi bao nỗi bồn chồn
Cổ phần xuống giá, điếng hồn đứng tim.

Nhà đất

Bạn chê ta thoœ nhát gan
Đầu tư nhà đất giàu sang mấy hồi
Nhín tiền để đắp để bồi
Nhà không người mướn đứng ngồi không yên.

Con cái

Cuộc đời trăm nỗi ưu tư
Nuôi con tới lớn sợ hư boœ nhà
Cặp bè trụy lạc bê tha
Xứ người, con cái như cha không bằng.

Công Việc

Đi làm thấp thoœm từng ngày
Biết chăng công việc sớm mai có còn
Ta thì không muốn hưu non
Đi xin trợ cấp có mòn mặt không.

Nhớ nhà

Về thăm quê mẹ Việt Nam
Đi xong một chuyến về làm chết cha
Cái gì cũng mắc thấy bà
Việt kiều: cắt cổ, lột da phát rầu.

Xaœ láng

Vợ nhà cứ xúi hươœng đi
Mình nghèo không thể so bì với ai
Làm sao biết được ngày mai
Cứ chơi xaœ láng được hay thế nào.

Vĩnh Hòa Hiệp

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong tuần qua số lượng nước mưa đổ xuống thành phố Sydney đủ để làm dịu cơn khát của nó trong ba tháng. Nhưng trong khi những người đi mua sắm và nhân viên làm việc văn phòng chạy tìm chỗ tránh những cơn mưa tầm tã, mực nước ở các đập ở quanh Sydney vẫn cứ giậm chân tại
Hỏi (Bà Anne Trần): Con trai tôi về Việt Nam kết hôn và đã bảo lãnh vợ của cháu sang Uc vào năm 1999. Hiện cháu có 2 bé gái 3 và 5 tuổi. Cách đây gần 2 tháng cháu đã dọn đồ đạc về lại nhà và cho biết là không thể sống chung với vợ của cháu được nữa. Hỏi ra mới biết là cháu đang bị cáo buộc tội đánh đập vợ và tội nhốt vợ trong phòng ngủ bằng
Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo
Sau khi cưỡng chiếm toàn thể Giang Sơn,  chiếc mặt nạ vì dân vì nước của CSVN bị rơi xuống, và lộ ra rõ rệt bản chất hung ác của một bầy quái thú đội lốt người. Lúc ấy, toàn  dân mới tỉnh ngộ,  hiểu rõ hơn và thông cảm hơn  được cái khó khăn của ngưòi lính VNCH của một thời binh lửa.
LND: Giải Túc Cầu Thế Giới là một đề tài nóng bỏng tại Úc trong thời gian qua vì đây là lần thứ nhì trong lịch sử túc cầu thế giới, Úc đã được tham dự giải ở vòng tuyển 32 đội. Chắc chắn trong vài tuần tới đây, sự tiến triển của đội tuyển quốc gia Úc sẽ là tin tức hàng
ÚC ĐẠI LỢI: Một cuộc nghiên cứu quốc tế tìm thấy rằng: hầu hết người dân Úc, và nhất là những người trẻ tuổi, tin rằng các di dân tạo ra một tác động rất tốt đối với xã hội Úc. Người Úc đón nhận người di dân nồng nhiệt hơn những người ở 5 quốc gia Âu Châu, nhưng ít thoải mái với họ
ÚC ĐẠI LỢI: Hầu hết các cư dân Sydney đều đã có những cố gắng để giảm bớt mức tiêu thụ nước của họ, nhưng một số ít gia đình nghĩ rằng họ có thể làm nhiều hơn nữa để tiết kiệm nước, và nhiều gia đình không chuẩn bị để tạo ra sự các sự thay đổi mà có thể ảnh hưởng đến cách sống của họ. Một cuộc nghiên cứu rất lớn về cách ứng
ÚC ĐẠI LỢI: Tệ nạn lạm dụng tình dục trẻ em và thân nhân trong gia đình đang tàn phá các cộng đồng thổ dân Úc ở khắp tiểu bang NSW, nó rất hiếm khi bị phát giác và được bao phủ trong một sự im lặng rất đáng sợ. Một bản phúc trình quan trọng tiết lộ tai họa này không chỉ xảy ra ở những cộng đồng xa xôi
Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc còn minh bạch, lằn ranh quốc cộng còn rõ ràng, tôi hoàn toàn
Chu Nguyên Tố là một phú gia ở Sơn Tây, nổi tiếng là người hào hiệp, lại thích làm việc nghĩa, nên được nhiều người quý mến. Một hôm, Nguyên Tố đang lai rai bên hòn non bộ. Chợt có hai mẹ con áng chừng mệt nhọc, đứng dựa hàng rào, chốc chốc lại nắm tay nhau mà khóc. Nguyên Tố thấy vậy, mới lầm bầm tự nhủ lấy thân
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.