Hôm nay,  

Thơ Thơ

11/11/200200:00:00(Xem: 10158)
Các bạn yêu thơ qúy mến! Suốt mấy năm qua, trong số những thi nhân mang đến đến trang Thơ Thơ của Sàigòn Times những vần thơ giản dị, nhưng thật tuyệt vời, đậm đà hương vị, cảnh vật, địa danh... của Miền Nam, Thùy Dzung không thể không nhắc đến tác giả Vĩnh Hòa Hiệp... Tuy chưa được một lần gặp mặt, tâm sự qua điện thoại cũng không nhiều, nhưng qua thơ của tác giả, Thùy Dzung vẫn thầm nghĩ, tác giả là người rất tài hoa và lãng mạn, đã sống ở đâu là thắm tình đượm nghĩa ở nơi đó... để rồi theo năm tháng, tình nghĩa đó lên men và hóa thành thơ... Đọc thơ Vĩnh Hòa Hiệp, người đọc xúc động trước tình thơ chan chứa của tác giả dành cho quê hương Miền Nam... Từ một gánh hàng rong quán cóc, một bông điên điển, một ngọn trâm bầu... đến mảnh vườn có ánh nắng ban trưa, chút hương xôi buổi sáng, một tô cháu cay xè vì tiêu... tất, tất cả đều được tác giả nhẹ nhàng “dìu” vào thơ, để rồi qua thơ, tác giả đánh thức nỗi niềm nhung nhớ, lòng bồi hồi, sự xúc cảm chân thành của người đọc... Đọc thơ của Vĩnh Hòa Hiệp, Thùy Dzung bâng khuâng nhận thấy hai cảm xúc chính ngự trị tâm hồn của thi nhân, đó là lòng yêu người, yêu quê da diết và nỗi sầu hoài niệm trĩu nặng trong lòng... Với một người phải sống xa quê, lại có tâm hồn đa cảm, luôn luôn ray rứt với tình yêu quê và nỗi sầu dĩ vãng, nên trong thơ của tác giả, Thùy Dzung thường thấy cảnh vật, con người Miền Nam, trong đó có cả những người thân của tác giả, thấp thoáng hiện về trong những cơn mưa... Trong số hàng chục bài thơ về mưa được tác giả gửi về trang Thơ Thơ, bài “Nghe mưa nhớ nhà” đăng ngày 20 tháng 6, tác giả đã “dìu” người đọc bước vào những vùng mộng mơ “ướt đẫm” trong mưa... “Trời mưa thương mẹ quê nghèo / Dầm sương giãi nắng gieo neo tháng ngày / Bước qua cầu khỉ gió bay / Mưa qua song cửa mắt cay lòng sầu”... Mới đây nhất, trong số báo ngày 3 tháng 10, trang Thơ Thơ cũng đã giới thiệu cùng độc giả bài thơ khác về mưa, nhan đề “Mưa trên cuộc tình”, trong đó tác giả đã dùng từ “mưa” mở đầu mỗi câu thơ trong suốt cả bài thơ để nhắc đến những kỷ niệm ngày xưa giăng mắc trong mưa... Và cũng trong tâm trạng “nhìn mưa nhớ đến quê xưa”, qua bài thơ “Mưa qua cuộc đời” đăng trong trang Thơ Thơ tuần này, tác giả sẽ tiếp tục hé lộ cùng qúy độc giả những thao thức, suy tư của mình trong mưa... Hy vọng, những thao thức, những suy tư của tác giả trong mưa, cũng là những thao thức, suy tư chung của mỗi người Việt yêu thơ phải sống xa quê, trên khắp mọi nẻo đường của thế giới, mỗi khi mưa về...

Anh Vuốt Tóc Em...

(Mến tặng Việt Nhi)

Anh vuốt tóc em thuơœ ban đầu,
Mỉm cười nào có biết gì đâu,
Ngây thơ, khẽ hoœi: Gì trên ấy!
Một sợi tơ trời" Chiếc lá sâu"

Thời gian thấm thoát lướt qua mau,
Cô gái năm xưa thắm má đào.
Ngập ngừng không dám đưa tay vuốt,
Một thoáng thẹn thùng đôi mắt nâu.

Vật đổi, sao dời cuộc bể dâu,
Dặm trường ly khách, cố nhân sầu.
Người nay sao giống người năm cũ,
Nhưng tóc xanh xưa đã úa mầu...

Kim Châu

*

Không Bao Giờ Quên

Mai sau em khôn lớn
Nhớ đừng quên ngày nào
Chợt nhìn nhau rung động
Tâm hồn đầy xuyến xao

Một mình ai trong nắng
Caœ đôi môi ngập ngừng
Cầm trong tay tập vơœ
Tươœng chừng như đánh rơi

Mới mười ba mười bốn
Mà đã biết ngại ngùng
Thấy người không dám hoœi
Nhịp tim nào muốn rung

Nhìn dòng sông nước chaœy
Nghe mát dịu caœ lòng
Vườn nhà ai thơm quá
Phaœng phất mùi hương cau

Hình như tình mới chớm
Bơœi đôi má ưœng hồng
Tự nhiên lòng e thẹn
Người ấy có biết không"

Mai sau dù thế nào
Cũng không quên ngày ấy
Lần đầu tiên sống dậy
Một chút tình thơ ngây

Phạm Tình Thơ

*

Khoan Nhặt Oán Cừu

Trông vời con mắt Thế Âm
Lời kinh pháp nạn chẳng vần đổi thay
Treo ngang, tố khổ hình hài
Bàn tay phù thuœy còn say nét phàm
Bờ Ba-la-mật điểm trang
Có hay phần mộ dưới hàng thông reo"
Có không, một kiếp bọt bèo"
Bờ sông thinh lặng, bóng chiều mênh mang"
Theo sau, nến giọt hai hàng
Lời săng tẩm liệm, áo quàn thiên thu
Mắt còn hối tiếc ngẩn ngơ
Ai lau ngấn lệ sang bờ vô ưu"
Khóc đưa khoan nhặt oán cừu
Máu thông huyệt lộ, hạ lưu suối vàng
Đá nằm ngưœa mặt, phơi gan
Xác thân hóa bụi, vẫn bàng hoàng reo...

Phạm Quang Ngọc

*

Chi Lăng Hồi Sưœ

Thân tặng quý đồng hương đang đòi giặc Bắc phương traœ ta sông núi

Đã tàn cuộc rượu đêm nay
Đã tàn quá khứ mình say với đời
Tôi về trầm mặc đơn côi
Anh về nhẫn nhục với đời thê nhi.
Như ta chung một nỗi gì,
Phaœi chăng sông núi đợi kỳ xuất chinh"
Nếu mai chung gót đăng trình,
Áo thô ta dựng cờ Bình Định Vương.
Súng reo pháo nổ sa trường,
Chi Lăng hồi sưœ giặc hồng phơi sương.

Anh Hạ (Melbourne)

*

Tiềm Thức

Canh khuya
giấc nguœ chập chờn
Thấy em ngồi khóc
trong vườn quê xưa
Chùng lòng xót
tỉnh cơn mơ
Một ta trơ trụi


bến bờ héo hon

Một ta
tâm thức ngu ngơ
Một ta vất vươœng
bơ vơ giữa đời
Một ta
đã tắt nụ cười
Một ta đã mất
caœ trời ước mơ

Vân Lam

*

CÔ ĐƠN

Cho Người Tôi Yêu
Đi, về" Em vẫn mình em!
Có Anh cũng thế, ai thèm chia chung!
Trong, ngoài" Cũng chẳng ai cùng!
Đường xa trăm hướng ngại ngùng bước chân
Ra, vô" Vẫn chỉ một thân!
Giữ cho trọn vẹn chữ Nhân của đời
Viết hay đọc" Dù ngàn lời
Cũng em côi cút. Buồn ơi! Một mình!
Trước, sau" Chỉ một chữ tình
Em dâng tổ quốc, chờ bình minh lên
Dở, hay" Phải cố mà nên
Dù hèn chẳng hổ tuổi tên làm người
Thuyền nhân ơi! Tự do rồi!
Làm gì thêm chứ" Chẳng ngồi mà chơi!
Giàu, nghèo" Cũng tấm da phơi!
Ấm no, nhàn hạ" "Phùng thời" chẳng "sinh"*
Một quê hương lắm chiến chinh
Hết chinh chiến" Có "hòa bình" càng đau!
Gọi, nghe" Lắng nhịp tim nhau
Độc hành mệt mỏi! Vàng au giữ cờ
Yêu Anh nhiều lắm... lắm cơ!
Nhưng Anh không được hững hờ với dân

Y’ Nga
(*) Sinh bất phùng thời”

*

Mưa qua cuộc đời

Mưa rơi trên lũy tre xanh
Mưa rơi trên mái nhà tranh tiêu điều
Mưa cho ấm buổi cơm chiều
Mưa cho treœ nhoœ đìu hiu giấc nồng
Mưa khuya cha chẳng yên lòng
Mưa tuôn ngập caœ cánh đồng mạ non
Mưa che khuất ánh trăng tròn
Mưa che khuất dấu đường mòn bờ đê
Mưa nghe tiếng sáo chiều quê
Mưa nghe vọng cổ quên về người ơi
Mưa rơi tí tách mưa rơi
Mưa rơi trên ngọn mồng tơi xanh màu
Mưa giông gió thổi ào ào
Mưa sa trắng caœ một màu thê lương
Mưa người giãi nắng dầm sương
Mưa cho ruộng lúa rẫy nương tươi màu
Mưa trên bông súng cầu ao
Mưa cho ướt ngọn xanh màu bần chua
Mưa cho lũ nhoœ mò cua
Mưa kho nồi mắm rồi lua ngon lành
Mưa về cục tác lá chanh
Mưa rơi chợt nhớ mái tranh quê nghèo
Mưa rơi đồng vắng lạnh teo
Mưa cho nghé ngọ đi theo về chuồng
Mưa cho lũ nhoœ tắm truồng
Mưa cho đám cá lòng ròng lên mương
Mưa đêm nghe tiếng ễnh ương
Mưa trên xứ lạ đâm thương nhớ nhà
Giọt mưa sa, giọt mưa sa.

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Giấc Mơ Hoa

Những ngày qua em làm gì biến mất"
Anh nhớ em lòng dạ rất xót xa
Chỉ gặp em trong những giấc mơ hoa
Trong khi ngủ và mơ màng lúc thức
Anh ước gì nó mãi là sự thực
Để lúc nào anh cũng được gần em
Từ bình minh cho đến lúc tàn đêm
Cho ân ái trào dâng lên chất ngất
Sao không đến hai đứa mình gặp mặt
Không gian đêm nay thanh vắng em ơi
Đêm không trăng chỉ có ánh sao trời
Anh đếm sao để đo lường thương nhớ
Biết làm sao tỏ bày cho em rõ
Đêm càng khuya nỗi nhung nhớ càng đầy
Nhớ điên cuồng, quay quắt, biết sao đây"
Xin em đến dầu chỉ trong chốc lát
Anh vẫn thức dẫu ngàn sao có tắt
Vòng tay anh đang chờ đợi thiết tha
Thèm hôn lên khắp thân thể ngọc ngà
Để hai trái tim yêu thương dào dạt
Em mang đên hương tình ngào ngạt
Trải làm chăn hai đứa đắp đêm nay
Những bài tình ca em hát mê say
Những câu thơ đã ru anh vào mộng
Lúc bên em anh thấy đời đáng sống
Một phút gần nhau cũng đẹp muôn đời
Xin nhận nơi đây tình cảm tuyệt vời
Gói trong tim những lời tha thiết nhất
Hãy ôm nhau, hai đứa mình siết chặt
Anh hôn lên từ đôi mắt bờ môi
Má em hồng, tình ái đã lên ngôi
Mình dìu nhau, cửa thiên thai hé mở
Mới lần đầu, xin em đừng bỡ ngỡ
Bài vở lòng vụng về có sao đâu
Càng đam mê, càng hạnh phúc về sau
Ta sẽ yêu suốt đêm dài không ngủ
Đêm huyền diệu còn ai trong vũ trụ"
Anh muốn đêm dài vô tận em ơi
Đường em về mong tuyết phủ khắp nơi
Và giông tố, xin đừng rời em nhé
Hạnh phúc tuyệt vời giờ em đã thấy
Sợi xích vàng khóa tim lại với nhau
Đừng tách ra sẽ mang đến thương đau

Tân Văn

*

Hoa Tuyết

Mùa đông tuyết phủ hồn ta
Mang theo gió rét cắt da tình đời
Đã tàn hẳn một cuộc chơi
Hay ta vận cánh chim trời xa bay
Và em vận dõi theo mây
Xót xa nhìn cảnh đọa đày Quê Hương"
Nợ tình còn chút vấn vương
Xin cùng bay nốt đoạn đường chim bay
Hôm qua thắp sáng hôm nay
Cho Quê Hương thấy một ngày tân hôn
Mùa đông tuyết phủ trắng hồn
Mùa xuân tuyết nở hoa hôn ngọt ngào.

Lưu Thái Dzo
*

Người Thượng Cùi

Cũng là người, sao tôi lại khổ thế
Mang trong mình một căn bệnh nan y
Bị người đời ruồng boœ và khinh khi
Nên phaœi sống cách ly, xa thành phố

Trên núi rừng, tôi đeo gùi, mặc khố
Sống trong chòi, lợp bằng coœ gianh khô
Giường tôi traœi là một tấm vaœi thô
Cơm hàng ngày, phaœi độn ngô, khoai, sắn

Khi gió núi thổi, lòng tôi đau quặn
Những ngón tay co quắp bật máu tươi
Mụn lơœ lói, sưng đoœ khắp thân người
Làm tôi ngứa, gãi mệt đờ như chết

Tôi cầu xin cho đời tôi chóng hết
Để khoœi khổ, khoœi lê lết, van xin
Và không còn bị xua đuổi coi khinh
Về thiên quốc được thay hình đổi dạng

Nhưng làm sao tôi đổi được số mạng
Nên vẫn còn phaœi khổ sơœ, lầm than
Vẫn cần nhờ lòng bác ái haœo tâm
Cuœa ân nhân chưa một lần trò chuyện

Có nhiều đêm nghe côn trùng rên xiết
Tôi cô đơn và da diết khổ đau
Cầu mong sao cho tôi chết thật mau
Sang đời sau, tôi không còn đau bệnh nữa!

Hạnh Nguyên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cư dân của tỉnh địa đầu nước Úc đang chuẩn bị đối phó với trận bão hung hãn nhất được trông đợi sẽ đổ bộ vào thành phố này buổi sáng sớm thứ Hai. Buổi tối Chủ Nhật, hàng chục người đã bắt đầu di chuyển vào những nơi trú bão
Bộ Di Trú đang bị chỉ trích vì đã thả một người đàn ông bị truy nã vì liên hệ đến một vụ giết người hết sức tàn bạo. Hành động sai sót của Bộ đã cho phép Nguyễn Đăng Tuấn tránh không bị bắt trong thời gian hai năm với một cái tên giả
Một viện bảo tàng dành cho những trái tim đau khổ đã được khai trương ở Croatia . Hai ông bà Drazen Grubisic và Olinka Vistica đã quyết định thành lập viện bảo tàng này sau khi họ an ủi rất nhiều người đau khổ vì hôn nhân tan vỡ. Những thứ được trưng bầy trong viện bảo tàng ở Zegreb
Chủ nhân của một con gà mái đã kinh ngạc khi nó tự dưng biến thành một con gà trống. Sau tám tháng đẻ trứng con gà mái này đột nhiên mọc một cái mào đỏ chót và bắt đầu gáy mỗi sáng sớm. Bà Jo Richards, 42 tuổi đặt tên cho con gà này là Freaky. Giờ đây con Freaky đánh thức bà Jo mỗi khi mặt trời mọc
Dương Viết Đán, là một sĩ tử ở Quỳnh Châu, tỉnh Quảng Đông, yêu thích môn đàn ca hát xướng, nên đã mấy khoa thi, mà chẳng thấy bảng hổ đề tên chi hết cả, khiến cha mẹ không vui, mà bà con thân thuộc cũng giảm đôi phần quý mến. Ngày nọ, Đán thấy tâm hồn hơi oải, mà thi Hội gần kề, bèn nhân lúc mẹ đang ngồi đan áo
Một ông cụ đã bị mời xuống xe buýt - vì mang một hộp sơn lên xe. Ông Brian Heale, 73 tuổi, được bảo chất sơn vi phạm các luật lệ quy định về an toàn sức khỏe trên chiếc xe buýt số 9 ở Cardiff . Ông Brian bị mắc kẹt ở giữa đường bởi vì không thể mang hộp sơn về nhà. Ông đã phải ngồi tạm ở một quán cà phê
Một đứa trẻ 10 tháng tuổi đã đoạt giải quán quân trong một cuộc thi bò toàn quốc ở Serbia . Bé gái Olivera Nedjela đã thắng trong cuộc thi hàng năm lần thứ hai ở tỉnh Kinkinda sau khi bò được 19 feet trong 8,6 giây
Một bà cụ đã thắng gần 13 triệu đô-la từ một poker machine 5 cent. Bà Josephine Crawford đã đặt những đồng bạc cắc cuối cùng và đã trúng giải jackpot tại Harrahs casino ở New Jersey . Theo bản tin của tờ Jersey Star Ledger
Sắp đến ngày kỷ niệm 31 năm Quốc Hận 30-4, tôi xin có vài dòng chia sẻ cùng với quý báo và quý độc giả Sàigòn Times. Thưa quý vị, nhìn lại đất nước mình điêu tàn, dân tộc mình đau khổ trong suốt 31 năm qua
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.