Hôm nay,  

Thơ Thơ

12/05/200300:00:00(Xem: 9036)
Vào Xuân...
Mẹ ơi vào Xuân rồi Mẹ
Nhưng sao đời vẫn lạnh lùng
Nụ mai cuối vườn chưa hé
Lòng trời mưa tuyết rưng rưng....

Để ngày tha hương thêm đắng
Cho con nhớ Mẹ xót lòng
Nhớ một thuở nào xa thẳm
Vườn đời nụ biếc sương trong

Và ngày trẻ thơ bên Mẹ
Phiến hồn ngọc trắng long lanh
Mẹ như mưa xuân nhè nhẹ
Rắc lòng con ngát màu xanh

Nên cõi mơ con thần thoại
Vườn đời vẽ dấu chân tiên
Tình người tương thân tương ái
Đơn sơ, chân thật, hòa hiền...

Nhưng rồi một hôm địa chấn
Xô con ngã giữa đấu trường
Hồn con mang sầu quốc hận
Vì người cướp mất quê hương!!!

Như quê, tim con vụn vỡ
Đau niềm sông núi đau thương
Tháng Tư, kinh hoàng máu đổ
Giang sơn dưới gót bạo cường

Nay con xứ người phiêu giạt
Xa quê, xa cả Mẹ hiền
Lòng con Mẹ ơi, nắng hạn
Thèm nguồn mưa Mẹ tinh nguyên

Thèm một mùa xuân nắng ấm
Vườn đời có dấu chân Tiên
Có lá cờ vàng gió ngập
Có dân hạnh phúc ba miền

Mẹ ơi vào Xuân rồi Mẹ
Kìa, như bóng én đang về
Con nghe đâu đây tiếng trẻ
Hát bài Phục Quốc mừng quê...

Ngô Minh Hằng

*

Thơ thy lan thảo viết ngày Mother day

Hạnh phúc cho những người còn Mẹ
Một năm đâu chỉ có một ngày
Lòng con Mẹ hiểu- đến hôm nay
Năm mươi mấy tuổi rồi đây Mẹ
Mẫu tử tình thâm vẫn nhớ đầy ...

Ngày con nhận được tin đau đớn
Mẹ bỏ cuộc đời đi cõi xa
Con thấy đất trời như đảo lộn
Nước mắt rơi rơi thấm ý nhà...!
Đứa con trai út luôn bên Mẹ
Từ thuở vỡ lòng học A Bê
Mẹ lo ăn mặc con tươm tất
Đưa con đi học rước con về

Tuổi lớn con vẫn nằm bên Mẹ
Vẫn thường mân vú gối đầu tay
Từng đêm Mẹ bắt từng con muỗi
Ủ ấm đời con năm tháng dài ...

Mắt Mẹ tươi cười vui rạng rỡ
Tin con thi đậu thật là thương
Nhà nghèo Mẹ chẳng quà khen thưởng
Tíu tít cơm canh vẫn cảnh thường...

Hôm con vào lính Mẹ buồn lắm
Thằng út đi rồi nhà vắng tanh
Gió sương biết có làm đau yếu
Mẹ nguyện ơn trên xin phước lành...

Ba tháng quân trường thời huấn nhục
Tuần nào Mẹ cũng đến thăm con
Dốc Tăng Nhơn Phú in chân Mẹ
Tình thật bao la - ý thật tròn...!

Con về đơn vị , Mẹ vui lắm
Thằng bé năm xưa đã trưởng thành
Quan gì mà ngủ còn ôm Mẹ
Mũi đạn lằn tên - Ôi chiến tranh!

Gãy kiếm con về ôm vai Mẹ
Giữa lúc đất trời như chuyển xoay
Mẹ gượng làm vui mà rưng lệ
Con ơi! Sao lại có ngày này...

Khi xe rời khỏi điểm tập trung
Mắt Mẹ! Trời ơi cảnh nát lòng
Mẹ đứng nhìn theo xe chuyển bánh
Lòng con muối xát với kim châm...

Hai năm ở các trại miền Nam
Con nhốt ở đâu Mẹ cũng tìm
Gặp cho được mặt thằng con út
Đêm về trở giấc ngủ sao yên...!

Mấy năm tù chuyển đưa ra Bắc
Thương Mẹ đêm ngày vẫn ngóng trông
Luôn miệng cầu kinh cho con trẻ
Tuổi già sức yếu - nắng hoàng hôn!!

Ba tháng một lần quà Mẹ gởi
Cơm khô lít gạo mấy tán đường
Cả nhà tiện tặn đều mong mỏi
Con được an bình giữa gió sương...

Tám năm con trở lại nhà xưa
Chữ nghĩa vu vơ gió giỡn đùa
Mẹ xót thương cho thằng con Mẹ
Hăm mấy tuổi đời lỡ ý thơ...

Ngày tiễn con đi về đất hứa
Lòng Mẹ hân hoan ướt lệ tràn
Mừng cho con thoát cơn hồng thủy
Nhớ con thương cháu chẳng hề than..!

Tám năm con vẫn chưa về lại
Đất nước tang thương vẫn đỏ cờ
Xuân Hạ bốn mùa luôn nhớ Mẹ
Đời con tình Mẹ đẹp như thơ.

Làm con phút cuối không đưa tiễn
Chẳng áo khăn tang - chẳng được nhìn
Giây phút lâm chung giờ tử biệt
Lòng con Mẹ hiểu nát thâm tình...!

Đất khách quê người ngày nhớ Mẹ
Hoa hồng bày bán khắp nơi nơi
Một năm đâu chỉ ngày thương Mẹ
Trong giữa lòng con dáng Mẹ cười ...

Thy Lan Thảo

*

Lãn Mơ!

Mong đấy người từ thuơœ mấy đông
Ấy mà, à mấy dạo tang bồng
Vào ý đề thơ vì áo ấy
Hồng đa mài áo lụa Hà Đông
Chợ sáng người đâu, lòng chán sợ
Bóng cây đường nhoœ đợi bấy công
Đêm thâu thao thức đâu thêm giấc
Lỡ mang mơ mộng lãn mơ không"

Trương Minh Hòa

*

Kiếp Thi Nhân

Làm kiếp thi nhân traœ nợ đời
Tình sao trang traœi mãi không vơi"!
Thương vành trăng khuyết mờ nhân aœnh


Thương bóng chiều rơi tím cuối đồi
Thương chiếc hạc vàng trong gió lạnh
Thương bầy chim lạc giữa trùng khơi
Caœm thương thân phận người xa xứ
Ôm mối hoài hương mấy lúc nguôi!"

Đan Phụng - Úc châu Thu 2003


*

Chén Thọ Bên Trời

Trang tặng Đan Phụng thi hữu nhân dịp thượng thọ 81
Gió lành đưa đến tin vui:
Ai mừng Khánh Thọ bên trời Úc châu
Là đây hợp với mong cầu:
Đời người Thượng Thọ trước sau mấy lần"

Đêm qua mơ thấy cỡi tường vân
Bay đến trời xa gặp cố nhân
Hai bóng châu đầu nâng chén thọ
Mừng ai tám mốt mượt mà xuân

Sáng ra tỉnh dậy tần ngần
Mới hay chỉ giấc mộng trần đêm qua
Ngoài kia tuyết phuœ hiên nhà
Thêm buồn dặm cách, thêm già nỗi thương

Từ buổi vì đâu biệt cố hương
Hồn thơ trăn trơœ suốt canh trường
Nhớ quê, nhớ chén hoàng hoa chuốc
Nhớ buổi trao nhau mấy vận Đường

Vì ai dệt mấy vần thương
Cho dù cách trơœ hai phương cũng tình...
Chén vàng ai ghé môi xinh
Nhấp thêm chút nữa cho mình nhớ ta.

Thu Vân

*

Chúng Con Chào Mừng Lễ Phật Đaœn

Đón mừng Phật Đaœn bầu trời
Tưng bừng ngày lễ cầu đời bình an
Ngày đêm caœnh vật tươi cười
Phật độ thanh thaœn: cho đời đạo cao
Tiếng chuông Bát Nhã âm vang
Khói hương bay toœa câu kinh nguyện cầu
Cầu kinh tiếng kệ trong mơ
Được về Chánh Giác xa rời bến mê
Tiếng chuông Bát Nhã tiêu phiền
Hào quang sáng toœa cha hiền Thích Ca

Thanh Tương

*

Chùm Ruột

Kính tặng Bưœu Thoại, tác giaœ “Trơœ lại mật khu sình lầy"

Vườn cây bóng mát ban trưa
Ngày anh về phép má vừa cho hay
Có cô giáo treœ thơ ngây
Ghé thăm con đó ông thầy tương lai
Hoœi lòng biết có còn ai
Cho lời hẹn ước ngày mai sum vầy
Tóc dài má đoœ hây hây
Thấy em anh đã ngất ngây cõi lòng
Tàn cây giọt nắng má hồng
Dưới hàng chùm ruột tấm lòng đôi ta
Em hiền trong áo bà ba
Chân mang guốc mộc quần Mỹ a đen huyền
Cười xinh má lúm đồng tiền
Ước gì em sẽ vợ hiền cuœa anh
Tình nghèo bên mái nhà tranh
Một đời hạnh phúc mong manh tháng ngày
Đời anh chinh chiến miệt mài
Sợ em sợ má đêm dài lo âu
Lội bùn nơi chốn đồng sâu
Giỡn con còng gió để sầu cho ai
Quân đi vạn neœo đường dài
Quân về Ngọc Chuá Giá Rai Hộ Phòng
Vĩnh Châu Đại Ngãi lòng vòng
Tin anh đụng trận lệ lòng mắt cay
Nhang đèn má thắp đêm ngày
Thằng con lính trận miệt mài bình an
Tâm bền chí vững kiên gan
Xaœ thân cho ngọn cờ vàng thân yêu
Để em còn những buổi chiều
Bên hàng chùm ruột trăm điều nhớ anh
Dõi theo từng bước quân hành
Phút giây ngắn nguœi thị thành bên nhau
Bạn, anh đã đổ máu đào
Phơi thây chiến địa bên hào bên mương
Một lòng gìn giữ quê hương
Cho hàng chùm ruột trong vườn xinh tươi
Cận kề sinh tưœ vẫn cười
Bạn bè lính trận những người vô danh
Để rồi khi hết chiến tranh
Làm tên bại trận tù hành bao năm
Bên hàng chùm ruột âm thầm
Vườn xưa em vẫn tháng năm một lòng
Lệ buồn dõi mắt ngóng trông
Bóng người lính trận hằng mong trơœ về
Đôi ta dệt nốt câu thề
Bên hàng chùm ruột trăm bề mưu sinh
Cho nhau đặng một chữ tình
Bên đời mộng aœo phù sinh kiếp người
Ta cho nhau một nụ cười...

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Nhớ

Nưœa dặm đường xanh xao niềm nhớ
Lạnh, thu về rất ngỡ mùa đông
Năm xưa lối nhoœ giáo đường
Tay trong tay nắm, vào vườn cấm, hoa
Ngọt thơm môi miệng nào ngờ
Tươœng, bên nhau cũng bến bờ thuœy chung

Nưœa dặm đường xót xa niềm nhớ
Buồn, tím về rất ngỡ mùa thu
Mưa khuya đêm đã chần chừ
Tươœng, đèn lưœa lụn cho vừa nhớ nhung
Miệng môi rất đỗi lạ lùng
Trong cơn mộng dữ, nưœa chừng dối gian

Nưœa dặm đường miên man niềm nhớ
Mai, hoang rừng rất ngỡ mùa xuân
Maœi mê trời đất xoay vần
Mai sau rồi cũng đời lần lượt thay
Chung thân một kiếp lưu đày
Hồng hoang ta lại vơi đầy tuổi xanh

Nưœa dặm đường thiết tha niềm nhớ
Cháy, lưœa lòng rất hạ cằn khô
Hồn đau cho dẫu động hờ
Chưa quên cho dẫu mắt ngờ vực xuôi
Sao em quá đỗi miệng cười
Sao ta vẫn khắc khoaœi đời lưu vong.

Thy2000

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong tuần qua số lượng nước mưa đổ xuống thành phố Sydney đủ để làm dịu cơn khát của nó trong ba tháng. Nhưng trong khi những người đi mua sắm và nhân viên làm việc văn phòng chạy tìm chỗ tránh những cơn mưa tầm tã, mực nước ở các đập ở quanh Sydney vẫn cứ giậm chân tại
Hỏi (Bà Anne Trần): Con trai tôi về Việt Nam kết hôn và đã bảo lãnh vợ của cháu sang Uc vào năm 1999. Hiện cháu có 2 bé gái 3 và 5 tuổi. Cách đây gần 2 tháng cháu đã dọn đồ đạc về lại nhà và cho biết là không thể sống chung với vợ của cháu được nữa. Hỏi ra mới biết là cháu đang bị cáo buộc tội đánh đập vợ và tội nhốt vợ trong phòng ngủ bằng
Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo
Sau khi cưỡng chiếm toàn thể Giang Sơn,  chiếc mặt nạ vì dân vì nước của CSVN bị rơi xuống, và lộ ra rõ rệt bản chất hung ác của một bầy quái thú đội lốt người. Lúc ấy, toàn  dân mới tỉnh ngộ,  hiểu rõ hơn và thông cảm hơn  được cái khó khăn của ngưòi lính VNCH của một thời binh lửa.
LND: Giải Túc Cầu Thế Giới là một đề tài nóng bỏng tại Úc trong thời gian qua vì đây là lần thứ nhì trong lịch sử túc cầu thế giới, Úc đã được tham dự giải ở vòng tuyển 32 đội. Chắc chắn trong vài tuần tới đây, sự tiến triển của đội tuyển quốc gia Úc sẽ là tin tức hàng
ÚC ĐẠI LỢI: Một cuộc nghiên cứu quốc tế tìm thấy rằng: hầu hết người dân Úc, và nhất là những người trẻ tuổi, tin rằng các di dân tạo ra một tác động rất tốt đối với xã hội Úc. Người Úc đón nhận người di dân nồng nhiệt hơn những người ở 5 quốc gia Âu Châu, nhưng ít thoải mái với họ
ÚC ĐẠI LỢI: Hầu hết các cư dân Sydney đều đã có những cố gắng để giảm bớt mức tiêu thụ nước của họ, nhưng một số ít gia đình nghĩ rằng họ có thể làm nhiều hơn nữa để tiết kiệm nước, và nhiều gia đình không chuẩn bị để tạo ra sự các sự thay đổi mà có thể ảnh hưởng đến cách sống của họ. Một cuộc nghiên cứu rất lớn về cách ứng
ÚC ĐẠI LỢI: Tệ nạn lạm dụng tình dục trẻ em và thân nhân trong gia đình đang tàn phá các cộng đồng thổ dân Úc ở khắp tiểu bang NSW, nó rất hiếm khi bị phát giác và được bao phủ trong một sự im lặng rất đáng sợ. Một bản phúc trình quan trọng tiết lộ tai họa này không chỉ xảy ra ở những cộng đồng xa xôi
Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc còn minh bạch, lằn ranh quốc cộng còn rõ ràng, tôi hoàn toàn
Chu Nguyên Tố là một phú gia ở Sơn Tây, nổi tiếng là người hào hiệp, lại thích làm việc nghĩa, nên được nhiều người quý mến. Một hôm, Nguyên Tố đang lai rai bên hòn non bộ. Chợt có hai mẹ con áng chừng mệt nhọc, đứng dựa hàng rào, chốc chốc lại nắm tay nhau mà khóc. Nguyên Tố thấy vậy, mới lầm bầm tự nhủ lấy thân
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.