Hôm nay,  

Thơ

22/09/200300:00:00(Xem: 8433)
Gọi Thời Gian

Thời gian ơi, dừng lại
Cho ta kịp khai trừ
Lời mơœ đầu dàn traœi
Muôn trùng sóng tương tư.

Sóng tương tư bạc đầu
Trắng xóa hồn khổ đau
Nhìn Quê Hương chết đuối
Bơœi tay mơ lái tàu.

Ôi, ngày tháng trôi nhanh
Mang màu xanh tuổi xanh
Xa cội nguồn dân tộc
Quên dần sưœ đấu tranh.

Trái đất vẫn quay vòng
Bên chồng tuổi lưu vong
Bốn mùa về nhaœy múa
Trên lưng ta đã còng.
Thời gian ơi, dừng lại
Cho ta kịp tạ từ
Qua di ngôn mệt moœi
Gói ghém tình thiên thu.

Tình thiên thu chung thuœy
Dâng về Đấng Tối Cao
Và tình thương Đất Mẹ
Trăm năm vẫn dạt dào.

Thời gian ơi dừng lại
Cho ta kịp gặp em
Trên Quê Hương dấu ái
Ta say chén Rồng Tiên.

Lưu Thái Dzo

*

Con Tim Lại Ấm

Mến tặng bạn tôi

Sinh ra chỉ được một mụn con,
Bế ẵm nâng niu đến moœi mòn.
Gia saœn mai sau dành cho caœ,
Biết yêu cưới gaœ được vuông tròn.

Cũng mong cao tuổi còn nhờ vaœ,
Con có chồng rồi con đường con.
Trống traœi trong nhà ai nhờ cậy,
Đành đến nhà con để đỡ buồn.

Rể đã chẳng ưa bà mẹ vợ,
Mẹ đến nhà chơi rể boœ chuồn.
Rể còn dựng chuyện đâu mẹ đeœ,
Tự ái ra về mẹ quyết luôn.

Thôi thế mẹ đành lo thân mẹ,
Cưœa nhà tài saœn giữ lại luôn.
Hãy kiếm bạn đời về nương tựa,
Tháng năm còn lại để đỡ buồn.

Duyên mới tình già thêm thắm lại,
Trơœ trời trái gió có nhau luôn.
Chẳng được trăm năm đầu cũng bạc,
Con tim lại ấm những đêm buồn.

Triệu Nam

*

Tôi Chỉ Là Một Ông Thầy Tu

Tôi chỉ là một ông thầy tu
Với tiếng chuông tiếng mõ thâm u
Tránh khoœi những mây mù tháp cao danh lợi
Chức vụ, địa vị, quyền uy không màng tới
Bát phong phe phẩy tựa gió thoaœng mây bay
Tương chao dưa muối cỡi theo tháng với ngày
Vẫn tự tại đơn sơ như từ ngày tôi có mặt
Tôi chỉ là một ông thầy tu, quê mùa cạn cợt
Phuœ lớp nâu sồng áo vaœi xa xưa
Tránh những tranh chấp, xaœo thuật hơn thua
Thong dong raœo bước giữa bốn mùa
Chân đạp đất, đầu nhìn cao giữa trời xanh mây trắng
Lột xác trinh nguyên, gội mình mưa nắng
Góp nhặt ba rừng giáo lý, trắng tay
Đức Phật ngồi yên, bất động không lay
Thánh Tổ bặt hình, không vang, không tiếng
Vũ trụ càn khôn, không cùng không nguyện
Nghe, biết, thấy, làm, vô tác vô tâm
Bước chân đi giữa gió mát trăng rằm
Đếm lại được mấy đồi xanh ngọn coœ"
Tôi chỉ là một ông thầy tu, nhoœ nhoi kham khổ
Góp nhặt lá vàng trên những con đường soœi đá quanh co
Đói ăn, khát uống, mệt nghỉ, ngáy kho kho
Kinh luân trống rỗng, lúa thóc thuœng bồ
Đưa không nhận, đẩy không cho
Đường không đến, neœo không đi, không thêm không bớt
Chim hót, bướm bay, ếch nhái ọt ẹt, chật ních đồng gò
Chưa làm loang lổ trên hành tinh xanh rách nát
Tôi chỉ là một ông thầy tu, lạnh co nóng quạt
Dọ dẫm lần mò lối cũ tích xưa
Nhìn những thềm hoang rêu phuœ dư thừa
Nhòa bóng thời gian traœi dài thế kyœ
Đâu là những vàng son! uy nghi tuyệt mỹ!
Đâu là những cơ ngơi! đồ sộ huy hoàng
Còn không loang lổ còn không"
Còn không loang lổ chất chồng phong sương"
Ô kìa" Phật giáo - Quê Hương
Biển dâu mấy độ, tang thương mấy lần
Đưa tay vá lại phù vân
Đan tâm vá lại phong trần biển dâu
Tôi chỉ là một ông thầy tu, tóc bạc mái đầu
Những sợi đen nhiều xen kẽ điểm sương, nên trắng
Tôi đi trên những con đường quê trống vắng
Nghe tâm tư trĩu nặng
Giang sơn gấm vóc năm ngàn năm
Gia tài Phật giáo hai ngàn năm
Bóng tối thuœng dần, đôi mắt chăm chăm
Màn đêm chợt tắt, hừng đông ló dạng
Tôi chỉ là một ông thầy tu, đôi tay chống nạng
Đỡ vòm trời oan nghiệt phuœ quê hương
Đẩy vô minh dày xéo làng quê, thành thị, phố phường
Cho Phật giáo với quê hương
Đầy sức sống trong tình thương dịu ngọt
Tôi chỉ là một ông thầy tu, cà thò cà thọt
Trông thật khù khờ, hiền giaœ quá ngu
Lặng tìm từ cõi thâm u
Lòa lên ánh chớp mây mù trần gian
Lặng tìm từ cõi mơ màng
Vẽ lên dấu ngọc leo thang trơœ về
Lặng tìm từ cõi u mê
Rung chuông đánh thức, đã về hay chưa"
Gật gù tôi dạ tôi thưa
Đời tôi ừ hưœ! Thầy chùa thế thôi!

Mặc Giang

*

Dưới Ngọn Mù U

Chiều ngồi dưới ngọn mù u
Xem con trăng toœ mờ lu thế nào
Trăng giờ đã quá ngọn cau
Trăng giờ đã đổi một màu trắng trong
Sao trời vằng vặc trên không
Câu hò giọng hát mênh mông xóm làng
Vẳng nghe nhịp đập song lang
Nghe câu vọng cổ em càng thương anh
Sống cùng với lũy tre xanh
Mù u cao ngọn mái tranh quê nghèo
Mù u đèn ngọn cheo leo
Anh đây phận bạc gieo neo tháng ngày
Em thời con gái trang đài
Anh hồn mơ mộng canh dài rưng rưng
Em về thành thị sáng trưng
Còn anh ơœ lại chiều lưng tối mù
Ngọn đèn leo lét mù u
Phận anh sáng tối mờ lu cũng đành
Thôi thì yên phận mái tranh
Em đem tình đó để dành trao ai
Cuộc đời trong cõi trần ai
Tình em mang xuống tuyền đài mai sau.

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Một Chuyến Thăm

Tôi đến đó, đứng bên hàng rào gỗ
Để đau buồn, thương tiếc, lệ tôi rơi
Nơi này đây, gần cả bốn ngàn người
Và kiến trúc văn minh, ai hủy diệt"

Tôi như thấy giữa kinh hoàng tiếng thét
Tuyệt vọng chìm trong khói lửa mù khơi
Là mảnh da, thớ thịt, xác thân người
Đang rực cháy. Bạo tàn, kinh khủng qúa!!!

Trong vài tiếng đồng hồ, ôi, tất cả
Biến thành tro nghi ngút giữa than hồng
Kỳ quan nào, ai xóa sạch như không
Ai giết bốn ngàn người" Ôi, man dã!

Bốn ngàn người, tôi không quen ai cả
Nhưng tôi thương, vì nhân loại, tình người...
Tôi đứng âm thầm lau nước mắt rơi
Giữa những bó hoa bơ vơ, khô héo

Tôi chới với, đưa tay như muốn níu
Những tay người từ biển lửa vươn ra
Trên hàng rào vừa dựng vội hôm qua
Dán la liệt chân dung người mất tích!

Ôi ánh nến trong nắng chiều cô tịch
Làm nhoà thêm di ảnh, nét ai cười
Thương qúa người đi chưa hết đường đời
Mà qủy dữ điên cuồng tung lưỡi hái

Tôi dợm bước đi, lòng đau, ngoảnh lại
Thấy biển người, trong biển lửa, nhìn theo....

Ngô Minh Hằng

*

Trở Thành Xa Lạ

Thoáng chút tình xưa...
Với em ngày tháng xa rồi
Anh xuôi tay ngủ cho vơi nhọc nhằn
Cát vàng im nắng bãi hoang
Tuổi thơ anh đó - ngỡ ngàng còn đây
Tình yêu em chẳng đọa đày
Mà sao ý lại đắng cay tủi hờn
Áo văn khoa, nắng hoàng hôn
Mắt Văn khoa ướp cho hồn lên men
Tự thân đâu thể ươn hèn
Trói chân buộc cánh để rèn lấy thân
Mắt còn ngơ ngác bâng khuâng
Một đời lầm chỉ một lần thôi em
Đi tìm tiên nữ trong đêm
Thân anh chỉ có bình yên phút nầy
Ban ngày nắng đắng mưa cay
Cho vừa một kiếp lưu đày hôn mê
Nửa đâm tuổi trẻ gọi về
Nhớ em dáng ngọc tái tê tấc lòng
Văn khoa trời vẫn nắng hồng"
Ở đây núi vẫn chập chùng vây anh
Cánh chim giờ quá mong manh
Làm sao bắt được mây lành tình yêu
Ơi em thương nhớ từng chiều
Thân anh rời rã cô liêu chất chồng

Thy Lan Thảo

*

Ác

Tình chết tiệt chẳng về theo ngày tháng
Mấy đợi chờ chua lét cả tim anh
Em cháy khét lửa già thêm mật đắng
Chuyện trời ơi bò lết chốn xa xăm

Dòng đời cuốn lất lây sâu tì vết
Tưởng hẹn hò cơn mộng bỗng xôn xao
Mơ vùi dập bồng bềnh đêm chát ngắt
Rũ cả lòng trải rộng đón trơ vơ

Em giả vờ đốt anh đôi mắt ráo
Dụ dại khờ hồng thắm khóe môi hoang
Lời hạnh ngộ tiêu dao tàn giấc ngủ
Gọi lạnh lùng bóc vỏ sẹo xa nhau

Hồn nức nở thăng hoa vang trống rỗng
Em mụ già phù thủy iểm tương tư
Bàn tay ấy ngọc ngà bao vuốt nhọn
Xé tự tình tung tóe những cơn đau

Tình chẳng dối chẳng gieo câu vớ vẩn
Chỉ trong anh vùn vụt tháng năm trôi
Mùi nhung nhớ vỡ òa mang cứu rỗi
Ngại ngần gì buông thả chuyện nhân gian

KiếnAn

*

Những Ngày Xưa Thân Ái!

Nhớ bao chiến sĩ VNCH đã hy sinh trong cuộc chiến đấu baœo vệ quê hương, dù thân xác cuœa họ rã tan trong lòng đất mẹ, mồ maœ bị đào xới traœ thù sau 30.4.75 nhưng đồng bào và tổ quốc luôn nhớ đến những đứa con tin yêu, những chiến sĩ vô danh đã hun đúc thành hồn thiêng sông núi.

Mộ ai cô quạnh ơœ ngoại ô"
Thá dập thời gian thập giá mờ.
Thaœ đu vàng lá, mùa thu đã,
Mấy độ phai tàn mộ đấy trơ.
Bấy đạn chiến trường, thân bạn đấy!
Dạo đa chén rượu dạ đau giờ
Thầm trăng kyœ niệm, thăng trầm nước
Nước bạc tìm về lạc bước mơ.

Trương Minh Hòa

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Căn flat một phòng ngủ ở Cabramatta được bán đấu giá hồi tuần qua với giá chỉ có $95,000 đô-la. Trong tháng Mười Một 2003 căn flat này được mua với giá $262,500 đô-la. Các phân tích gia địa ốc nói rằng việc bán các căn nhà bị ngân hàng thu hồi đang là một điều hết sức đáng ngại, và họ tin rằng giá nhà tụt giảm phổ biến trong khu vực
Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc còn minh bạch, lằn ranh quốc cộng còn rõ ràng, tôi hoàn toàn
Hôm nay thứ Bẩy, tôi cảm thấy thoải mái sau một tuần làm việc và dự tính cuối tuần này không bận bịu gì thì tha hồ mà bơi lội rửa mắt trong "Internet". Thế cho nên tôi khệnh khạng khề khà cà phê đọc sách báo, vợ chồng ngồi kể nọ kể kia vui vẻ. Cái niềm vui ấy vừa mới đến chưa được bao nhiêu thì bỗng Yến
Sáng soi gương thấy tóc pha màu khói. Một sợi thôi đủ buốt nhói linh hồn. Một sợi buồn khẽ lặng thinh không nói. Mà từng dòng mắt lệ chực chờ tuôn. Một sợi trắng chẳng vì pha khói thuốc. Cũng chẳng vì ngã bóng trước thời gian. Một sợi đắng khi mầm xanh quen thuộc. Đã rủ nhau rẽ những bước ngỡ ngàng. Em đứng lặng một mình cho bóng vỡ.
Một tòa án ngày hôm qua thứ Hai được cho biết rằng một cảnh sát viên là kẻ hiếp dâm liền tay (serial rapist) và có một danh sách các nạn nhân mà ông ta hoạch định giết chết, cùng với ông ta, nếu bất cứ ai khai báo. Kể từ khi người đàn ông này bị bắt trong khi đang hành sự tại trạm cảnh sát Green Valley
Cựu bộ trưởng Lao động liên bang Bob Collins vừa bị chính thức buộc tội ấu dâm một cậu bé 12 tuổi ở Canberra trong năm 1989. Các lời buộc tội ngày hôm thứ Hai xảy ra tiếp theo một vụ án riêng biệt ở Northern Territory, trong đó cảnh sát đã buộc ông Collins 21 tội tình dục trẻ em trong năm ngoái
Con tôi cùng hai người bạn của cháu đã bị cáo buộc về tội malicious destruction of a motor vehicle by fire. Cháu cho biết sự việc xảy ra như sau: Cách đây hơn một tháng, hai người bạn của cháu đã đến nhà và rủ cháu đi chơi. Trước khi đi cháu có báo cho em của cháu là cháu sẽ về sớm. Tuy nhiên, mãi đến chiều hôm sau cháu mới về đến nhà.
Vào ngày thứ Sáu, 16 tháng Ba, cuốn sách của vợ chồng Ramseys, “The Death of Innocence”, đã chính thức được bán. Cuốn sách dầy 396 trang một câu chuyện rất xúc cảm về đời sống của ông bà Ramseys kể từ khi bé JonBenet bị giết chết- gồm nhiều lời chỉ trích cuộc điều tra của cảnh sát và phương cách mà John và Patsy nghĩ
Trong giữa tháng Ba, thám tử về hưu Lou Smit nêu ra chứng cớ chưa từng được tiết lộ mà đã khiến ông tin tưởng rằng John và Patsy Ramsey không chịu trách nhiệm cho cái chết của đứa con gái. Ông Smit nói rằng: “Tôi tin có chứng cớ một kẻ xâm nhập, và tôi tin người ta vẫn đang tìm kiếm hắn.” Theo ông Smit, chứng cớ này gồm : Một cây gậy
Khi cô Chau Ma trở về nhà từ cuộc đi bộ buổi sáng với con chó thì nhìn thấy một người đàn ông trông giống người đưa tin (courier) đứng gõ cửa căn nhà của cô ở Concord với một gói đồ cho người chồng, Dominic Li. Khi được mời tới cửa trước người đàn ông này đã trở nên “rất hung dữ” tấn công
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.