Hôm nay,  

Thơ Thơ

18/06/200600:00:00(Xem: 5259)

Sông Chiều 

Chiều buông bàng bạc nắng vàng phai
Bèo tím trường giang ngọn gió lay
Nhấp nhánh ánh tà con sóng vỗ
La đà bãi vắng cánh chuồn bay
Thuyền câu lặng lẽ xuôi dòng nước
Lữ khách tần ngần dõi bóng mây
Bìm bịp kêu chiều bên xóm quạnh
Người đi nhớ mãi bến sông đầy

Bạch Loan

*

Tha Hương Ngộ Cố Nhân

Kính họa thi phẩm Sông Chiều của thi sĩ Bạch Loan.

Tình xưa cũng ngỡ đã phôi phai.
Năm tháng nhạt nhòa cảnh lá lay,
Chàng vác hành trang tim nát vỡ,
Nàng lên xe cưới pháo tung bay.
Tương tư kẻ ở dìm tâm khảm,
Nuối tiếc người đi bạt gió mây.
Đất khách sững sờ giây tái ngộ,
Tội ai khóe hạnh lệ vơi đầy.

Ngô Phủ

*

Chạnh Niềm Sông Nước

Kính họa thi phẩm Sông Chiều của thi sĩ Bạch Loan.

Niềm quê, nỗi nước kiếp nào phai"
Vạn dặm trông về dạ lắt lay,
Dõi sóng ra khơi hồn phách lạc,  
Ngắm buồm rời bến ruột gan bay!
Gió dường xót với tung mờ cát,
Trời hẳn đau cùng kéo kín mây.
Mưa bụi tha phương ngùi nhớ bạn
Hạt rơi hạt rớt ướt vai đầy.

Vntvnd

*

Đời Tựa Cánh Sương ..

Em à đời tựa cánh sương
Hoa trôi nước chảy vô thường về đâu
Quê hương như khối tình sầu
Cho em ngan ngát nụ đầu mặn môi...
Quê hương đâu chỉ núi đồi
Dăm con diều nhỏ nụ cười tuổi xanh
Quê hương đâu chỉ vòng quanh
Trên manh chiếu rách vá lành bằng mơ
Từ em bẻ chữ xa thơ
Có nghe tiếng sóng giạt bờ đêm đêm
Có còn nghe nửa buồng tim
Run trong nhức buốt đau niềm Việt nam..."

Nhược Thu

*

Còn Đâu"

Còn đâu một thuở vừa mới lớn
Ánh sáng rạng đông bừng giấc nồng
Gió lộng ngàn khơi vang điệu nhạc
Nắng dưới chân mình rộn ước mong

Mơ gì đôi mắt nâu xa thẳm
Mộng cả tương lai mộng thật gần
Đâu đây tha thiết lời sông núi
Quấn quít mây trời vương gót chân

Ca dao ngào ngọt ru em bé
Giữa buổi hoàng hôn sương mới sa
Thắm đượm tình quê hồn đất nước
Liệu còn ray rức buổi chia xa

Tiếng ai than thở buồn vô cớ
Đàn cá đớp mồi quậy bờ ao
Cánh chuồn chuồn mỏng bay rất thấp
Nhìn suốt thời thơ dại chiêm bao

Rất nhiều ước vọng khao khát quá
Tâm hồn rộng mở bước em qua
Con đường rong ruổi đầy hoa lạ
Tà áo thân yêu bóng dáng ngà

Cho anh xin lại ngày xưa cũ
Mái tóc bồng bềnh tuổi hai mươi
Đêm nằm mộng mị thành tia sáng
Toả khắp trần gian sưởi ấm đời

Tôn Thất Phú Sĩ

*

Biển Vọng

Tặng  Phú Sĩ

Em về tóc đẫm tơ trăng
Ngõ hoa hạnh khép buồn giăng cổng người
Con tàu đã biệt trùng khơi
Áo rêu xanh trả một đời chiến chinh
Nhớ thương những chuyến hải hành
Nhớ thương mấy buổi đăng trình tiễn đưa
Nhớ khi tàu cặp bến khuya
Hai bờ lau lách gió khua xạc xào
Buồn chia con nước lao xao
Bến Tầm Dương đó ai nào Giang Châu"
Tàn rồi một cuộc biển dâu
Anh hùng thất thế về đâu bây giờ"
Ô đề nguyệt lạc sao dời
Chinh nhân ngẩng mặt nhìn trời bão giông
Lỡ rồi một cuộc phong vân
Tài như Hạng Vũ cũng đành Ô Giang
Bóng tàu sóng cuộn mơ màng
Tiếng còi tàu vẫn rộn ràng trong tim
Rượu đêm nay cháy môi mềm
Uống đi em! Uống đi em! Mặc đời
Hơn thua chỉ một cuộc cười
Ai vua ai giặc chỉ lời thế gian
Hồn  em vẫn ngát trường giang
Lòng em vẫn cứ trăng vàng biển xanh
Tàu em vẫn cứ hải hành…..

Trần Hoan Trinh

*

Nhớ Bước Đời Trôi

Để nhớ những ngày tháng 4/75

Ta về, nghiêng bước Sông Ba
Đêm trăng lộ bãi- cầu Đà Rằng đây
Em cười, trăng sáng thật đầy
Ở trong cảnh khó, tình nầy gửi trao
Quân dân thắm thiết ngọt ngào
Tràn trong ánh mắt…ba đào đó em
Mai đi rồi phố lại im
Chữ duyên ai giữ bóng chim mịt mờ
Đạn thù theo bước chực chờ
Về Nam còn mạng vẫn ngờ chiêm bao…

Trong phone giọng vẫn ngọt ngào
Em cười nhắc lại …ba đào năm xưa
Qua rồi một thuở giông mưa
Con đường lộ 7 đạn chừa được ai"
Ở trong cõi thế gian nầy
Chữ duyên chữ mệnh vẫn hay trêu đời
Gặp em vẫn ngọt ý lời
Bão giông đã tạnh nụ cười còn nguyên
Cám ơn đời- một chút duyên
Tình trong ý nhớ giữ riêng  tâm lòng…

Thy Lan Thảo

*

Chấp Nhận

Em đừng đến, lửa lòng ta đã tắt,
Cuộc tình nầy còn lại được gì đâu"
Ngồi gẫm suy từng giây phút thương đau,
Sinh, lão, tử: ai cũng vào chung kết,
Ta gửi cho em những lời tâm huyết,
Mong em đừng đến nữa! Thôi đừng! Em.
Hãy để cho tất cả vào lãng quên,
Hãy bình thản dù phũ phàng đổ vỡ,
Nghĩ cũng thương! Đời em toàn bão tố.
Nhưng chính ta không lo nổi cho mình,
Thì làm sao tính chuyện cưu mang em"
Hãy thông cảm! Đừng trách ta ích kỷ.
Hãy đứng lên! Mạnh mẽ! Đừng uỷ mị.
Em sẽ thấy đời đáng sống, đáng yêu.
Tâm hồn em lặng lẽ biết bao nhiêu,
Ta trân quí!Nhưng mà ta... Không thể!
Thôi! Thì thôi! Đời đã là như thế.
Chấp nhận đi. Đi cho trọn đường trần...

Hoàng Yến

*

Kinh Chiều

Kinh chiều lan tỏa cõi hư vô
Sương khói quanh đây phủ mịt mờ
Giữa cõi hồng trần duyên nghiệp nặng
Lời kinh sao nhẹ tựa vần thơ"!
 
Gửi tiếng yêu thương đến dặm đời
Cho hồn đau khổ bớt chơi vơi
Bến mê ảo mộng mau xa tránh
Kinh rõ chiều nay vạn ý lời!
 
Lòng người bỗng sáng tựa trăng sao
Như cả mùa xuân rợp hoa đào
Từng ý từng lời xây cõi phúc
Yên bình bến giác hết lao xao!
 
Kinh chiều nhẹ tỏa đến muôn phương
Rắc trọn hương hoa xuống nẻo đường
Cho những hồn say mau tỉnh thức
Độ lòng nhân thế ngập niềm thương
 
Nghe tiếng kinh chiều lòng hết mê
Giữ đời chung thủy trọn tình quê
Trần gian xa mã thôi vương bận
Chớ mãi bon chen... lỗi hẹn thề!

Hàn Thiên Lương

*

Kính Họa Nguyên Vận Bài Thơ Kinh Chiều

Nghe tiếng kinh chiều cõi hữu vô,
Bỗng nhiên ấm áp tỏa sương mờ;
Nghiệp trần nặng trĩu như tan biến,
Kinh kệ, năng hành đẹp ý thơ.

Xin hãy thương yêu những mảnh đời,
Tột cùng quyền quí vẫn chơi vơi;
Tranh danh, đoạt lợi, tình lôi kéo,
Một kiếp bôn chôn, chốn lỗ lời.

Lời kinh thánh thoát nhẹ làm sao!
Tư tưởng thương nhau giọt máu đào;
Chia sẻ, ngọt bùi luôn cứu giúp,
Mặc nhiên trí huệ, hết xôn xao!

Kinh chiều vang vọng thấu tha phương,
Chốn cũ, người xưa, nhớ nẻo đường"!
Từ ấy, quê hương thầm ngóng đợi,
Thiên đàng, Cực lạc tỏa yêu thương.

Vẳng tiếng kinh cầu hết muội mê,
Quay về bổn giác, ấy thềm quê;
Danh, Tình, Quyền, Lợi như bèo bọt,
Diệu dụng, thăng hoa vẹn ước thề.

Người học trò nhỏ

*

Quê Hương Mùa Thương Khó

Nơi em ở, Xuân đã về chưa nhỉ
Chim có đôi làm ổ ở ngọn cau
Bông bưởi trắng có thơm lừng ngõ trước
Cúc có vàng cho bướm lượn hiên sau

Nơi em ở, Hạ đã về chưa nhỉ
Cho mây trời xanh trong mắt em xanh
Cho phượng vĩ đỏ như màu máu đỏ
Hơn một lần nhỏ xuống trái tim anh

Nơi em ở, Thu có buồn như liễu
Đang nghiêng mình xõa tóc đứng trong sương
Mùa Thu chết héo mòn theo lá rụng
Như dáng buồn cô phụ ngóng tà dương

Nơi em ở, Đông đã tàn chưa nhỉ
Nghe như đêm giá buốt lại dài thêm
Nơi em ở như cõi âm tàn tạ
Nghe oan hồn rên xiết vọng đêm đêm

Nơi em ở, Thu vàng hay Đông xám"
Xuân có hồng, Hạ có đỏ au au"
Nơi em ở, mùa nào cây trái ngọt
Hay bốn mùa đều trổ trái thương đau"!

Hồ Công Tâm

*

Tình Muôn Mầu

Tình yêu như giấc mơ
Đẹp tựa như bài thơ
Say mê và chìm đắm
Ngây thơ tuổi học trò

Tình đẹp màu áo xanh
Xa nhau cũng khôn đành
Ta vui đời hạnh phúc
Như tình em với anh

Tình yêu lúc đỏ hồng
Chảy dài như khúc sông
Quanh co và uốn khúc
Rồi lại ngược về dòng

Tình buồn như bài thơ
Gieo vần theo nhịp điệu
U hoài lúc bơ vơ
Kết thúc thật bất ngờ

Tình yêu như nắng vàng
Khóc buồn khi ly tan
Hận đời sao ngang trái
Gặp nhau lại ngỡ ngàng

Tình yêu những lúc đen
Nhìn nhau ngỡ chưa quen
Xa nhau buồn tiếc nhớ
Ngại ngùng một lời khen

Mầu trắng của tình yêu
Ảm đạm lúc về chiều
Bạc tình khi xa cách
Đau thương khóc hận nhiều

Tình buồn đôi mắt tím
Chia tay mắt lệ tràn
Nên hoài mang trái đắng
Để rồi khóc sang ngang

Tình yêu đủ muôn mầu
Vui rồi lại thương đau
Thương nhiều nên tiếc nhớ
Gặp rồi lại xa nhau

Nguyễn Vạn Thắng

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hỏi (Bà Anne Trần): Con trai tôi về Việt Nam kết hôn và đã bảo lãnh vợ của cháu sang Uc vào năm 1999. Hiện cháu có 2 bé gái 3 và 5 tuổi. Cách đây gần 2 tháng cháu đã dọn đồ đạc về lại nhà và cho biết là không thể sống chung với vợ của cháu được nữa. Hỏi ra mới biết là cháu đang bị cáo buộc tội đánh đập vợ và tội nhốt vợ trong phòng ngủ bằng
Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo
Sau khi cưỡng chiếm toàn thể Giang Sơn,  chiếc mặt nạ vì dân vì nước của CSVN bị rơi xuống, và lộ ra rõ rệt bản chất hung ác của một bầy quái thú đội lốt người. Lúc ấy, toàn  dân mới tỉnh ngộ,  hiểu rõ hơn và thông cảm hơn  được cái khó khăn của ngưòi lính VNCH của một thời binh lửa.
LND: Giải Túc Cầu Thế Giới là một đề tài nóng bỏng tại Úc trong thời gian qua vì đây là lần thứ nhì trong lịch sử túc cầu thế giới, Úc đã được tham dự giải ở vòng tuyển 32 đội. Chắc chắn trong vài tuần tới đây, sự tiến triển của đội tuyển quốc gia Úc sẽ là tin tức hàng
ÚC ĐẠI LỢI: Một cuộc nghiên cứu quốc tế tìm thấy rằng: hầu hết người dân Úc, và nhất là những người trẻ tuổi, tin rằng các di dân tạo ra một tác động rất tốt đối với xã hội Úc. Người Úc đón nhận người di dân nồng nhiệt hơn những người ở 5 quốc gia Âu Châu, nhưng ít thoải mái với họ
ÚC ĐẠI LỢI: Hầu hết các cư dân Sydney đều đã có những cố gắng để giảm bớt mức tiêu thụ nước của họ, nhưng một số ít gia đình nghĩ rằng họ có thể làm nhiều hơn nữa để tiết kiệm nước, và nhiều gia đình không chuẩn bị để tạo ra sự các sự thay đổi mà có thể ảnh hưởng đến cách sống của họ. Một cuộc nghiên cứu rất lớn về cách ứng
ÚC ĐẠI LỢI: Tệ nạn lạm dụng tình dục trẻ em và thân nhân trong gia đình đang tàn phá các cộng đồng thổ dân Úc ở khắp tiểu bang NSW, nó rất hiếm khi bị phát giác và được bao phủ trong một sự im lặng rất đáng sợ. Một bản phúc trình quan trọng tiết lộ tai họa này không chỉ xảy ra ở những cộng đồng xa xôi
Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc còn minh bạch, lằn ranh quốc cộng còn rõ ràng, tôi hoàn toàn
Chu Nguyên Tố là một phú gia ở Sơn Tây, nổi tiếng là người hào hiệp, lại thích làm việc nghĩa, nên được nhiều người quý mến. Một hôm, Nguyên Tố đang lai rai bên hòn non bộ. Chợt có hai mẹ con áng chừng mệt nhọc, đứng dựa hàng rào, chốc chốc lại nắm tay nhau mà khóc. Nguyên Tố thấy vậy, mới lầm bầm tự nhủ lấy thân
Vào buổi sáng sớm Chủ nhật ngày 22 tháng Ba, 1970, trong khi Kathleen Johns lái xe chở đứa con gái mới sanh trên Highway 132 ở San Joaquin County, cách Modesto vài cây số về hướng tây, cô nhìn thấy một người đàn ông trong một chiếc xe Hoa Kỳ mầu lợt bấm còi và chớp đèn. Hắn lái dọc theo chiếc xe của cô ta và nói một chiếc bánh xe
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.