Hôm nay,  

Thơ Thơ

29/07/200200:00:00(Xem: 12324)
Nhất Em

Nhất em này nhé
đàn bà
ưu tiên số một
thật thà traœ bill.

Nhất em này nhé
phân ưu
việc nhà công quaœ
vô tư em một mình.

Nhất em này nhé
shopping
thức ăn gạo mắm
linh tinh em cũng vần(*)

Nhất em này nhé
cuối tuần
tiền lương anh mượn
đỡ đần rong chơi.

Nhất em rồi nhé
em ơi!
Party cưới hoœi lôi thôi
anh mỗi mình.

Vân Lam

(*)Vần: (tiếng Bắc) nghĩa là lăn trên mặt đất những vật quá nặng.

*

Mừng Bác

Mến tặng ông Việt Tô nhân ngày sinh nhật 6.7.02 tại trụ sơœ Hội Cao Niên A.C.T.

Chúc mừng bác được trời ban mạnh khoœe,
Sống thọ trường trăm tuổi bạc đầu râu.
Mắt có lòa dùng kính khó gì đâu,
Chân có chậm chống gậy đi đuœng đỉnh.

Tai có lãng dùng máy nghe trợ thính,
Cái đầu còn minh mẫn nhớ xa xưa.
Đất nước loạn ly cuộc sống đẩy đưa,
Nơi đất lạ vui hàn huyên tâm sự.

Baœy ba tuổi nổi trôi nơi viễn xứ,
Nhớ quê hương cho dạ những bồn chồn.
Nhớ những chiều dạo mát chốn hương thôn,
Nhớ những sớm đua vui phường phố cũ.

Quê hương ta đã bao ngày ấp uœ,
Khi nằm nôi có tiếng mẹ ru ời.
Mẹ Việt Nam! yêu quý nhớ nhung người!
Cầu mong thọ để về thăm quê mẹ.

Dân chuœ, tự do không còn nô lệ,
Không còn bày bán nước lũ buôn dân.
Cuộc sống ấm no hạnh phúc tuyệt trần,
Caœ dân tộc dốc lòng xây dựng nước.

Gió sắp xua tan mây mù phía trước,
Nắng vàng soi và chiếu sáng lung linh.
Caœ nước yêu thương tình quyến luyến tình,
Cùng trơœ lại quê hương nơi đất mẹ.

Triệu Nam

*

Qui Nhơn Ngày Về

Thương nhau thương caœ đường đi,
Người về, nhớ caœnh, nhớ Qui Nhơn mình...

Mơ về thăm lại đất miền Trung,
Đồi, aœi cheo leo núi chập chùng.
Ngày đi mang mối tình cô lữ,
Tóc xõa u hoài, gợi nhớ nhung...

Qui Nhơn thơ ấu tấm hình hài...
Nắng về lấp lánh hạt sương mai.
Hiu hắt thu qua rừng Đại Lãnh,
Tam Quan dừa ngã bóng in dài.

Con đường Hàm Hô vô Ghềnh Ráng,
Gió chiều sóng gợn nước sông Côn,
Thành Đồ Bàn mây giăng baœng laœng,
Đêm xuống rừng xanh cuốc gọi hồn.

Trăng về thung lũng nhớ rừng thâm,
Trăng lãng du thăm Dốc Mộng Cầm.
Trăng viếng mộ bia Hàn Mạc Tưœ,
Trăng tàn! Khép kín mối tình câm!

Tôi vẫn yêu em! Tình biển cát,
Dẫu sóng xua tan dấu dã tràng...
Mắt vẫn hoài mong ngày Bình Định.
Cho hồn đoạn tuyệt kiếp đi hoang...

T.T.Đ.Mai

*

Vui Mà Sống

Nhớ tuổi làm chi tổ nặng đầu
Hoœi tôi bao tuổi có nhớ đâu
Nhiều khi vẫn tươœng như mười tám
Mạnh khoœe, an bình, chẳng yếu đau
Du ngoạn mọi vùng trong nước Úc
Thăm miền biển rộng, viếng rừng sâu
Lướt sóng du thuyền coi cá mập
Rõi theo cầm thú rượt đuổi nhau
Vô hang thạch động xem nhũ đá
Thấy bạn tham thiền cũng thiền theo
Hàng tháng, đôi tuần đi lễ Phật
Ham vui quên tuổi chất trên đầu.

Đan Thanh

*
Những Nỗi Niềm Đông

I.
Mưa gió chiều đông lạnh phố phường
Lòng nghe man mác nỗi sầu vương
Trời mây aœm đạm cài bên cưœa
Hoa coœ đìu hiu nép cạnh đường
Cánh vạc lướt nhanh tìm neœo ấm
Bước ai run rẩy dưới màn sương
Bâng khuâng lữ khách buồn khôn taœ
Biết gơœi về đâu một mối thương"!

II.
Những buổi chiều đông gợi nhớ về
Nhìn mây trôi dạt dạ bi thê
Hương quan mờ mịt xa ngàn dặm
Mộng ước đa mang chưœa vẹn thề
Nghĩa nặng vẫn vun dày đất tổ
Tình trung mãi gơœi trọn niềm quê
Traœi bao cay đắng lòng son sắt
Giấy rách đành cam phaœi giữ lề.

III.
Có một chiều đông bạn nhớ mình
Đến thăm chuyện vãn vấn mưu sinh
Tha hương lưu lạc đời thanh đạm
Vong quốc hoài mong buổi thái bình
Mưa gió rồi ra trời nắng đẹp
Khó nghèo vẫn giữ tấm băng trinh
Mừng vui có được người tri kyœ
Chia seœ cùng nhau khối nghĩa tình.

IV.
Mùa đông tuổi trọng lạnh càng cao
Tê tái bờ cây mấy cội đào
Gió thổi mênh mang niềm thế sự
Hồn càng thao thức giấc chiêm bao
Một miền quan aœi dài mong đợi
Bao thuơœ tình quê vẫn dạt dào


Kyœ niệm đi dần vào dĩ vãng
Nhớ thương day dứt cõi lòng sao...!

Ngồi nghe mưa gió bên đàng
Tình quê lai láng dâng tràn con tim.

Đan Phụng

*
Yêu Em


Yêu em đôi mắt như mù,
Như không muốn thấy.
Nỗi vô tình, tàn nhẫn - trái tim em.
Là xôn xao, là mãi đi tìm
Em quyœ dữ ám đời ta mãi.
Em thần tiên, dịu dàng nhưng ma quái,
Làm ta buồn, làm vui sướng lẫn thương đau.
Mắt cứ mù và tim mãi âu sầu.

Khánh Hòa

*
Hoa Vàng Trước Gió


Nhà ai Xóm Mới Hoàng Mai
Theo chồng xa xứ boœ ai quê nhà
Ra đi nhớ mẹ nhớ cha
Cha nơi caœi tạo, mẹ xa thế trần
Tình thương xa vắng muôn phần
Anh em nghèo khó trăm lần nhớ thương.

Tha hương khắp neœo ngàn phương
Điểm tô đời mới con đường tương lai
Ước mơ duyên ấm tình dài
Gia đình êm ái lâu đài mộng mơ
Những năm đèn sách đợi chờ
Định cư xứ Úc treœ thơ một đàn
Traœi bao ngày tháng gian nan
Mong sao con lớn bình tâm hồn
Sydney caœnh đẹp tươi luôn
Bỗng đâu giông tố hoàng hôn nhuộm vàng
Nhịp chân nhoœ nhắn lang thang
Lấy chồng cục mịch hoang mang caœ đời
Lệ rơi thấm áo taœ tơi
Tình yêu giaœ dối nên rời xa nhau
Thương cho số kiếp u sầu
Hoa vàng trước gió ngaœ mầu tím than
Nhưng lòng can đaœm chứa chan
Phục hồi, kiêu hãnh chữa lành vết thương.

Trần gian lắm keœ chung đường
Bạn bè chia seœ mến thương chân thành
Sương rơi lóng lánh trên cành
Sương tan hoa nơœ trái lành hương thơm.

Trần Hoàng Mai

*

Khoaœng Cách


Khi bước ta về Hạ đoœ mây
Gió vờn khe khẽ bóng im cây
Dấu xưa quen thuộc đường xa lạ
Em vẫn còn mơ - giữa giấc đầy

Một thuơœ mây về che kín đen
Tuœi thân ta trơœ phận ươn hèn
Sóng đời choáng váng đùa xô đẩy
Môi cuœa em cười nhạt sắc men...

Gió giỡn đùa mây khoaœng cách xa
Ta đi sắc ý nét phai nhòa
Bước gai góc dẫm quên đời moœi
AŒnh tượng mùa xuân mắt nơœ hoa

Mười năm rừng rú bầy hoang thú
Xô bước đời ta lạnh tuổi tên
Áo em vẫn trắng chiều sương núi
Ta muốn quên - mà lại nhớ thêm...

Trơœ giấc em đầy cơn mộng mị
Ta về mây nhẹ vẫy tay chào
Mắt em còn sáng hương hoa mỹ"
Hay đã quên rồi câu ước trao"

Bài toán lỡ tìm sai đáp số
Ta về nhẫn nhục chuyện ân cần
Dáng xưa đâu phaœi là nguyên tố
Tóc xõa chiều bay - ý ngại ngần.

Thy Lan Thaœo

*

Ẩn Mình

Ta ẩn mình trong nỗi xác xơ
Đừng cười ta nhé, hỡi em thơ!
Ban đêm chim nguœ, cành cây thức
Chỉ sợ chân chim tiếng động hờ

Ta ẩn mình trong cõi trăng tan
Chỉ sợ canh khuya giấc mộng tàn
Thược dược đơm hoa màu huyết dụ
Góc vườn thấp thoáng bóng hoàng lan

Trần thế vui trong caœnh vật vờ
Bốn mùa ngan ngát nhạc hòa thơ
Hương thơm chao đaœo trong tiềm thức
Hoa cũng vì ta, chẳng đợi chờ!

Trút nỗi hàm oan, khổ nhục này
Chỉ vì thơ át trục đời quay
Chỉ vì Tư Mã tràng buông thaœ
Nên nhạc giao tình hóa ngút ngây...

Ta ẩn mình trong cõi mênh mang
Em hãy vì ta traœ nợ tằm
Cái kén hàm ơn manh áo bạc
Cuối đời dư vị bóng hồng ân!

Phạm Quang Ngọc

*

Quán Nhoœ Chiều Mưa

Nghe mưa chợt nhớ quê nhà
Nhớ từng con phố hàng quà ban trưa
Nướng khoai chấm nước cốt dừa
Mỡ hành chuối nướng dĩa vừa dĩa lưng
Thấy em ngồi gánh chè thưng
Ghẹo em hãy để nưœa chừng cho anh
Em cười nơœ nụ hiền lành
Anh đây đừng có ma lanh ghẹo người
Ăn không một chén em mời
Gọi là bắt bóng trên người ra sao
Anh coi có veœ baœnh bao
Thư sinh mặt trắng cua đào còn run
Vàng tay khói thuốc mông lung
Ly cà phê đắng muôn trùng giọt mưa
Ăn không em để em chừa
Chút tình em đó cho vừa lòng anh
Quán chiều mưa đã lạnh tanh
Thôi ta về nhé mộng lành đêm nay
Anh về thức trắng đêm dài
Làm thơ tình đó tặng ai sân trường
Lòng em nặng trĩu tơ vương
Tội anh lắm đó mà thương trong lòng
Giờ anh bạc phận long đong
Còn anh một gã phiêu bồng chân mây
Quán chiều mưa vẫn bay bay
Anh về chốn cũ còn ai bên đời.

Vĩnh Hòa Hiệp

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Căn flat một phòng ngủ ở Cabramatta được bán đấu giá hồi tuần qua với giá chỉ có $95,000 đô-la. Trong tháng Mười Một 2003 căn flat này được mua với giá $262,500 đô-la. Các phân tích gia địa ốc nói rằng việc bán các căn nhà bị ngân hàng thu hồi đang là một điều hết sức đáng ngại, và họ tin rằng giá nhà tụt giảm phổ biến trong khu vực
Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc còn minh bạch, lằn ranh quốc cộng còn rõ ràng, tôi hoàn toàn
Hôm nay thứ Bẩy, tôi cảm thấy thoải mái sau một tuần làm việc và dự tính cuối tuần này không bận bịu gì thì tha hồ mà bơi lội rửa mắt trong "Internet". Thế cho nên tôi khệnh khạng khề khà cà phê đọc sách báo, vợ chồng ngồi kể nọ kể kia vui vẻ. Cái niềm vui ấy vừa mới đến chưa được bao nhiêu thì bỗng Yến
Sáng soi gương thấy tóc pha màu khói. Một sợi thôi đủ buốt nhói linh hồn. Một sợi buồn khẽ lặng thinh không nói. Mà từng dòng mắt lệ chực chờ tuôn. Một sợi trắng chẳng vì pha khói thuốc. Cũng chẳng vì ngã bóng trước thời gian. Một sợi đắng khi mầm xanh quen thuộc. Đã rủ nhau rẽ những bước ngỡ ngàng. Em đứng lặng một mình cho bóng vỡ.
Một tòa án ngày hôm qua thứ Hai được cho biết rằng một cảnh sát viên là kẻ hiếp dâm liền tay (serial rapist) và có một danh sách các nạn nhân mà ông ta hoạch định giết chết, cùng với ông ta, nếu bất cứ ai khai báo. Kể từ khi người đàn ông này bị bắt trong khi đang hành sự tại trạm cảnh sát Green Valley
Cựu bộ trưởng Lao động liên bang Bob Collins vừa bị chính thức buộc tội ấu dâm một cậu bé 12 tuổi ở Canberra trong năm 1989. Các lời buộc tội ngày hôm thứ Hai xảy ra tiếp theo một vụ án riêng biệt ở Northern Territory, trong đó cảnh sát đã buộc ông Collins 21 tội tình dục trẻ em trong năm ngoái
Con tôi cùng hai người bạn của cháu đã bị cáo buộc về tội malicious destruction of a motor vehicle by fire. Cháu cho biết sự việc xảy ra như sau: Cách đây hơn một tháng, hai người bạn của cháu đã đến nhà và rủ cháu đi chơi. Trước khi đi cháu có báo cho em của cháu là cháu sẽ về sớm. Tuy nhiên, mãi đến chiều hôm sau cháu mới về đến nhà.
Vào ngày thứ Sáu, 16 tháng Ba, cuốn sách của vợ chồng Ramseys, “The Death of Innocence”, đã chính thức được bán. Cuốn sách dầy 396 trang một câu chuyện rất xúc cảm về đời sống của ông bà Ramseys kể từ khi bé JonBenet bị giết chết- gồm nhiều lời chỉ trích cuộc điều tra của cảnh sát và phương cách mà John và Patsy nghĩ
Trong giữa tháng Ba, thám tử về hưu Lou Smit nêu ra chứng cớ chưa từng được tiết lộ mà đã khiến ông tin tưởng rằng John và Patsy Ramsey không chịu trách nhiệm cho cái chết của đứa con gái. Ông Smit nói rằng: “Tôi tin có chứng cớ một kẻ xâm nhập, và tôi tin người ta vẫn đang tìm kiếm hắn.” Theo ông Smit, chứng cớ này gồm : Một cây gậy
Khi cô Chau Ma trở về nhà từ cuộc đi bộ buổi sáng với con chó thì nhìn thấy một người đàn ông trông giống người đưa tin (courier) đứng gõ cửa căn nhà của cô ở Concord với một gói đồ cho người chồng, Dominic Li. Khi được mời tới cửa trước người đàn ông này đã trở nên “rất hung dữ” tấn công
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.