Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

15/03/200600:00:00(Xem: 7470)
BS Bùi Trọng Cường nghĩ sao về việc CĐNVTDUC/ NSW không chọn Ngày Tỵ Nạn"

Nguyễn Văn Thành - Diễn Đàn Công Luận @yahoogroups.com

Thứ Bảy tuần rồi, qua Diễn Đàn Công Luận, Sàigòn Times có nhận được email đóng góp của ông Nguyễn Văn Thành đối với BS Bùi Trọng Cường, sau khi ông đọc bài tường thuật buổi họp của CĐNVTD/NSW, thảo luận về cuộc trưng cầu ý kiến chọn Ngày Tỵ Nạn, trên báo Sàigòn Times. Nhận thấy đóng góp của ông Nguyễn Văn Thành vừa chân thành, vừa có giá trị trong việc xây dựng những nguyên tắc dân chủ cần phải có trong sinh hoạt cộng đồng, Hoàng Tuấn mạn phép tác giả, sau đây xin đăng tải nguyên văn email của ông. Trân trọng - Hoàng Tuấn.

*

Theo bài tường thuật của báo Saigon Times, số ra ngày 02/03/06, thì Cộng Đồng NVTDUC-NSW đã đi đến quyết định là "không tham gia cuộc trưng cầu ý kiến chọn Ngày Tỵ Nạn của nhóm Vì Tự Do". Đọc tin này, tôi xin cám ơn báo Saigon Times đã tường thuật phiên họp ngày 25/02/06 của CDNVTD-NSW về vấn đề này một cách rất chi tiết. Tôi cũng xin ca ngợi tinh thần làm việc hết sức dân chủ của BCH CDNVTD-NSW, khi tạo cơ hội cho đồng hương tại tiểu bang này góp ý về đề nghị chọn Ngày Tỵ Nạn chứ không áp đặt đề nghị này một cách độc đoán như Ủy Ban Xử Lý Thường Vụ Cộng Đồng - Qld đã làm. Tôi cũng xin ca ngợi tinh thần phục thiện và sự thẳng thắn của BS Nguyễn Mạnh Tiến khi ông nói: "... Cho nên đến giờ phút này chúng tôi thấy rằng cái chuyện này không thể làm đuợc..."
Theo lời kể lại của một anh cựu quân nhân tham dự buổi tiếp xúc giữa Việt Tân và cộng đồng Qld vào hôm 22/02/06 vừa qua, thì sau khi ông Đào Minh Tri chỉ ra sự sai trái của UBXLTVCD-Qld khi áp đặt việc chọn Ngày Tỵ Nạn tại Queensland, cử toạ đã vỗ tay để bày tỏ sự đồng ý. Lập tức BS Bùi Trọng Cường lớn tiếng lên lớp mọi người về sự tối quan trọng và tối cần thiết của Ngày Tỵ Nạn và đặt vấn đề đã là nguời tỵ nạn thì tại sao lại không chấp nhận cuộc trưng cầu ý kiến này. Có lẽ BS Cường bị đồng hương chỉ trích truớc mặt các vị khách qúy phương xa, khiến tự ái bị tổn thuơng nên tìm cách gỡ sĩ diện. Dĩ nhiên những người hiện diện không ai cãi lại BS Cường vì mục đích của tối hôm đó là để nói chuyện với các vị Trung ương đảng Việt Tân, chứ không phải để bàn về đề nghị chọn Ngày Tỵ Nạn cuả Nhóm Vì Tự Do.

Nếu so với BCHCD/NSW là một ban chấp hành dân cử chính thức, thì qúy vị đại diện Cộng Đồng tại Qld chỉ là những người "xử lý thường vụ" mà thôi. Nếu so với LS Võ Trí Dũng, Chủ Tịch CDNSW là một người rất trẻ, thì BS Bùi Trọng Cường, Trưởng Ban XLTV CD-Qld là một người tóc đã điểm sương. Tuy nhiên nếu sự khác biệt chỉ nằm ở những điểm nêu trên thì cũng không có gì đáng nói, điều đáng nói là cũng cùng một sự việc, trong khi BCH CD/NSW xử sự một cách dân chủ và tôn trọng ý kiến của quần chúng, thì rất tiếc, UBXLTV-Qld lại tỏ ra ngoan cố và xem thường ý kiến của đồng hương.

* *

Xin thận trọng, đừng quen nói dóc trăm voi không được bát nước sáo"

Trần Hải - Melbourne VIC

Tôi thấy cộng đồng người Việt hải ngoại chúng ta chỉ vì bốn chữ tự do dân chủ mà phải vượt qua bao nỗi nguy hiểm để đến được đất nước này, bây giờ thì tôi thấy ai cũng cũng hô hào đấu tranh cho VN sớm có được tự do dân chủ, nhưng sao thấy mấy vị lãnh đạo thực thi chuyện dân chủ khó quá đi. Tuần rồi tôi đọc bài tường thuật "chi tiết" buổi họp của cộng đồng người Việt trên Sydney thì thấy mà ham. Họp hành như vậy mới đúng là hành xử cái tinh hoa của tự do dân chủ, rồi mọi người mới chỉ nói ra cái ý của mình thôi là mấy vị lãnh đạo đã biết ý, chấp nhận ngay cái nguyện vọng của số đông. Nếu trong cuộc sống ở một đất nước tự do dân chủ như Úc mà chúng ta không biết làm việc một cách dân chủ thì làm sao chúng ta đấu tranh cho tự do dân chủ ở quê nhà được""" Tôi thấy một vị chủ tịch trẻ như ông Võ Trí Dũng mới đắc cử chủ tịch CĐ mà đã biết tôn trọng tinh thần dân chủ trong sinh hoạt, từ chối một mình đơn phương quyết định chọn ngày tỵ nạn mà đòi đem về họp để cho các hội đoàn, đoàn thể quyết định thì đúng là sáng suốt và là điều để quý vị lãnh đạo liên bang như ông Đoàn Việt Trung noi gương để làm việc cho có dân chủ. Cái chuyện trước đây ông Trung cũng đã tự tiện có "sáng kiến" đòi CSVN phải cho nhập cảng văn hóa phẩm, rồi ông còn có sáng kiến tuyên bố người Việt hải ngoại chuẩn bị đưa đoàn văn nghệ về VN trình diễn nữa cũng là những “sáng kiến độc đáo”. Tất cả những "sáng kiến" nguy hiểm "hở sườn" này của ông Đoàn Việt Trung xem ra ông chẳng hề bàn bạc gì với ai cho nó có dân chủ. Vì vậy tôi cảm thấy hình như ông biết, nếu đem ra bàn bạc với mọi người, thì sáng kiến của ông khó có thể thực hiện. Vậy thì tốt nhất “ta” cứ làm cái trò tiền trảm hậu bàn, hay nói nôm na là đặt cái cầy trước con trâu, là yên chuyện. Mọi người lúc đó có phản đối thì cũng là chuyện đã rồi, tên đã lên cung, đạn đã lên nòng, chỉ có việc thực hiện, không có bàn bạc gì nữa. Cái lối làm việc như vậy vừa phi dân chủ, vừa coi thường cộng đồng. Vì vậy tôi rất mong ông Đoàn Việt Trung nên từ nay cân nhắc thật kỹ các "sáng kiến" của ông cũng như "sáng kiến" của người khác “rỉ tai” ông, và nhớ là bàn bạc thật kỹ với anh em trong nhà, để mọi người ở Úc hậu thuẫn ông đã trước khi ông tính chuyện bàn với người khác ở ngoài nước Úc. Kẻo không, người ta cho ông là người “bị xúi” cũng không có oan uổng gì.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Căn flat một phòng ngủ ở Cabramatta được bán đấu giá hồi tuần qua với giá chỉ có $95,000 đô-la. Trong tháng Mười Một 2003 căn flat này được mua với giá $262,500 đô-la. Các phân tích gia địa ốc nói rằng việc bán các căn nhà bị ngân hàng thu hồi đang là một điều hết sức đáng ngại, và họ tin rằng giá nhà tụt giảm phổ biến trong khu vực
Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc còn minh bạch, lằn ranh quốc cộng còn rõ ràng, tôi hoàn toàn
Hôm nay thứ Bẩy, tôi cảm thấy thoải mái sau một tuần làm việc và dự tính cuối tuần này không bận bịu gì thì tha hồ mà bơi lội rửa mắt trong "Internet". Thế cho nên tôi khệnh khạng khề khà cà phê đọc sách báo, vợ chồng ngồi kể nọ kể kia vui vẻ. Cái niềm vui ấy vừa mới đến chưa được bao nhiêu thì bỗng Yến
Sáng soi gương thấy tóc pha màu khói. Một sợi thôi đủ buốt nhói linh hồn. Một sợi buồn khẽ lặng thinh không nói. Mà từng dòng mắt lệ chực chờ tuôn. Một sợi trắng chẳng vì pha khói thuốc. Cũng chẳng vì ngã bóng trước thời gian. Một sợi đắng khi mầm xanh quen thuộc. Đã rủ nhau rẽ những bước ngỡ ngàng. Em đứng lặng một mình cho bóng vỡ.
Một tòa án ngày hôm qua thứ Hai được cho biết rằng một cảnh sát viên là kẻ hiếp dâm liền tay (serial rapist) và có một danh sách các nạn nhân mà ông ta hoạch định giết chết, cùng với ông ta, nếu bất cứ ai khai báo. Kể từ khi người đàn ông này bị bắt trong khi đang hành sự tại trạm cảnh sát Green Valley
Cựu bộ trưởng Lao động liên bang Bob Collins vừa bị chính thức buộc tội ấu dâm một cậu bé 12 tuổi ở Canberra trong năm 1989. Các lời buộc tội ngày hôm thứ Hai xảy ra tiếp theo một vụ án riêng biệt ở Northern Territory, trong đó cảnh sát đã buộc ông Collins 21 tội tình dục trẻ em trong năm ngoái
Con tôi cùng hai người bạn của cháu đã bị cáo buộc về tội malicious destruction of a motor vehicle by fire. Cháu cho biết sự việc xảy ra như sau: Cách đây hơn một tháng, hai người bạn của cháu đã đến nhà và rủ cháu đi chơi. Trước khi đi cháu có báo cho em của cháu là cháu sẽ về sớm. Tuy nhiên, mãi đến chiều hôm sau cháu mới về đến nhà.
Vào ngày thứ Sáu, 16 tháng Ba, cuốn sách của vợ chồng Ramseys, “The Death of Innocence”, đã chính thức được bán. Cuốn sách dầy 396 trang một câu chuyện rất xúc cảm về đời sống của ông bà Ramseys kể từ khi bé JonBenet bị giết chết- gồm nhiều lời chỉ trích cuộc điều tra của cảnh sát và phương cách mà John và Patsy nghĩ
Trong giữa tháng Ba, thám tử về hưu Lou Smit nêu ra chứng cớ chưa từng được tiết lộ mà đã khiến ông tin tưởng rằng John và Patsy Ramsey không chịu trách nhiệm cho cái chết của đứa con gái. Ông Smit nói rằng: “Tôi tin có chứng cớ một kẻ xâm nhập, và tôi tin người ta vẫn đang tìm kiếm hắn.” Theo ông Smit, chứng cớ này gồm : Một cây gậy
Khi cô Chau Ma trở về nhà từ cuộc đi bộ buổi sáng với con chó thì nhìn thấy một người đàn ông trông giống người đưa tin (courier) đứng gõ cửa căn nhà của cô ở Concord với một gói đồ cho người chồng, Dominic Li. Khi được mời tới cửa trước người đàn ông này đã trở nên “rất hung dữ” tấn công
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.