Hôm nay,  

Có Còn Hơn Không

13/03/200700:00:00(Xem: 4320)

Có Còn Hơn Không

Cách đây ít lâu, một buổi chiều mưa rào rạt, tầm tã hàng thông trước ngõ, tôi đã bất ngờ nghe thấy trong tiếng mưa rơi, bài pháp Tứ Diệu Đế ân cần lồng trong thơ nhạc. Lời thơ của một người trẻ làm thơ Nguyễn Tất Nhiên, chuyển thành nhạc là người già viết nhạc Phạm Duy.

Cả thơ và nhạc đã chắp cánh bay từ nhiều thập niên, trên quê hương, rồi hải ngoại. Thành phố nào, đồi núi nào, đồng cỏ nào mà chưa từng một lần nghe thấy âm thanh trầm bổng của:

“Thà như giọt mưa, vỡ trên tượng đá

Thà như giọt mưa, khô trên tượng đá

Thà như mưa gió, đến ôm tượng đá

Có còn hơn không

Có còn hơn không…”

Tôi không chỉ từng nghe mà còn từng hát không biết bao lần, nhưng chỉ đến chiều mưa đó, do cơ duyên nào khai tâm, tôi mới thấy hiển lộ trong hồn thơ ấy, bài pháp Tứ Diệu Đế, theo đúng tuần tự:

Sự có mặt của khổ đau

Sự có mặt của những nguyên nhân của khổ đau

Chấm dứt sự khổ đau

Con đường dẫn tới sự chấm dứt khổ đau.

Hôm nay, trời không mưa nhưng đang gió lớn. Gió làm rụng những lá đã khô từ mùa đông, làm ngả rạp những chậu cây kiểng nhỏ ven bờ tường, làm bầy chim sẻ hãi sợ, núp cả vào bụi trúc rậm cuối vườn. Trong tiếng gió bay nghiêng ngả không gian, tôi lại vừa nghe thấy những giọt mưa chiều nào lồng lộng trong đó. Tiếng gió rít không hề làm vẩn đục âm thanh. Tôi nghe rất rõ:

“Thà như giọt mưa, vỡ trên tượng đá

Thà như giọt mưa, khô trên tượng đá

Thà như mưa gió, đến ôm tượng đá

Có còn hơn không

Có còn hơn không…”

Nhưng rồi âm thanh đó nhỏ dần, nhỏ dần, chỉ còn lại “Có còn hơn không … Có còn hơn không …”

Đang ngồi trên ghế, tôi tụt xuống bồ đoàn, khoanh chân kiết già, hai bàn tay đặt lên nhau, đầu hơi cúi và khép hờ đôi mắt ….

Bất cứ ai trong đời-thường, nếu thốt lên câu “Có còn hơn không!” thì nhiều phần để bộc lộ sự an phận, sự cam tâm, sự chấp nhận điều mình không hài lòng lắm. “Tôi muốn thế này, tôi muốn thế kia, nhưng không được. Ừ, không được thế thì thôi! Bây nhiêu cũng tạm! thế này cũng đủ! Có còn hơn không!”

Nhưng Nguyễn Tất Nhiên, tác giả bài thơ “Thà như giọt mưa” có lẽ đã không tự an ủi mình như thế khi viết câu “Có còn hơn không”.

Ngọn đông phong đang cuốn sạch bụi trần chiều nay cho tôi thấy như thế.

Vì, người ấy ghé ta-bà, đến không hẹn, đi không chờ.

Người ấy đến bằng đôi cánh thi ca, hồn nhiên cất tiếng thơ tặng đời.  Người ấy đi, không trên tử lộ của thường tình nhân thế, không làm phiền lụy ai xung quanh mà một mình thầm lặng tìm đến cửa Phật, vẫn tiếp tục làm thơ cho đến khi trăng lên, thơ đưa người về với Phật mà nhân thế chẳng ai hay!

Một người Đến và Đi như thế, khi thốt lên “Có còn hơn không” thì không phải cái Có, Không của cõi ta-bà, mà cái CÓ đó phải là CÁI CÓ CỦA NÚI TU DI TRONG HẠT CẢI, CÁI CÓ CỦA ĐẠI DƯƠNG NẰM TRONG VỎ ỐC.

Cái CÓ đã như thế thì cái KHÔNG phải là TỰ TÁNH KHÔNG CỦA VẠN PHÁP. Tự tánh đó chính là “KHÔNG có KHÔNG không, KHÔNG sanh KHÔNG diệt, KHÔNG thành KHÔNG hoại”.

Không CÓ cũng không KHÔNG mới có thể thanh thản hành hương đến sân chùa, làm thơ, ngắm trăng rồi an nhiên ra đi, hai tay còn ôm  những trang KINH NGỌC nơi lồng ngực.

Khi sóng biết mình là nước thì sóng sẽ vượt thoát khỏi sanh tử luân hồi.

Những người vượt thoát sanh tử luân hồi mới có thể an nhiên khi thị tịch.

Trong am tranh trên núi Vân Cư, đại lão Hòa Thượng Hư Vân khi ấy  một trăm hai mươi tuổi, đã ân cần để di ngôn lại cho những đệ tử hầu cận, chỉ bằng một chữ “GIỚI”, rồi khoác tay bảo họ lui ra. Nhưng các đệ tử nóng lòng nên khoảng nửa tiếng sau bèn rón rén bước vào thì thấy Sư-phụ mình đã thanh thản nằm thế kiết già mà thị tịch.

Hình ảnh hai vị thiền-sư Vũ Khắc Minh, pháp danh Đạo Châu và Vũ Khắc Trường, pháp danh Đạo Tâm, thế kỷ thứ 17, đã thị tịch trong tư thế nhập thiền, tại chùa Đậu, tỉnh Hà Tây mà mấy trăm năm sau, xá lợi toàn thân  còn nguyên vẹn, là sự mầu nhiệm chẳng thể nghĩ bàn.

Gần hơn là Thích Trí Thuyên, vị giảng sư trí tuệ sáng ngời trên các bục giảng Phật-học-đường miền Trung vào những thập niên 30-40. Khi đó, dân tộc Việt Nam đang phải chịu thống khổ dưới ách đô hộ của người Pháp. Vào thời điểm cam go nhất, rất nhiều chư tăng ni đã phải hoàn tục để né tránh sự lùng bắt của kẻ cai trị vì chúng nghi ngờ chùa chiền là nơi đào tạo trí thức, nuôi lòng yêu nước chống ngoại xâm. Riêng Thầy Trí Thuyên đã tình nguyện một mình ở lại Tùng-Lâm-Tự, làm cột trụ tinh thần cho dân chúng. Khi quân Pháp súng đạn rầm rộ lên chùa, Thầy điềm nhiên nói bằng tiếng Pháp là để Thầy tụng xong một thời kinh rồi bắn cũng không muộn. Lời Kinh Bát Nhã ngân lên, vẫn an nhiên, thanh thản như trong bao thời công phu sáng, chiều; và câu chú “Yết Đế, Yết Đế, Ba La Yết Đế Ba La Tăng Yết Đế Bồ Đề Ta Bà Ha” chấm đứt bằng loạt đạn chát chúa, Thầy nhận lãnh êm ả cũng như tiếng chuông mà thôi.

Không một pháp nào từ KHÔNG thành CÓ.

Không một pháp nào từ CÓ thành KHÔNG.

Còn thấy Có, thấy Không là còn đang oằn vai ngũ trược, làm sao chiêm ngưỡng Tổ Đạt Ma cưỡi bè lau về Thiên Trúc hay qua sông bằng chiếc dép cỏ mà lòng chẳng chút hoài nghi"  

(Như-Thị-Am, ngày gió đầu năm Đinh Hợi)                                      

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mấy tháng đầu năm 2023 này sao mà mưa bão liên miên... Làm như thiên nhiên muốn bù đắp cho tình trạng hạn hán kéo dài cả thập niên trước đây ở tiểu bang Cali. Dường như không hẳn thế mà xem ra còn ngược lại: Đợt biến động khí hậu này liên tiếp cũng đã và đang gây nên quá nhiều thiệt hại trên hầu hết các vùng của lãnh thổ Hoa Kỳ, đe dọa nặng nề đến môi trường sống của toàn thể dân cư nữa!
“Khi tôi muốn ca hát về tình yêu thì tình yêu lại biến thành đau khổ. Nhưng khi tôi chỉ muốn hát về đau khổ thì đau khổ lại hoá thành tình yêu”. – Franz Schubert.
Chiến tranh ở bất cứ nơi nào trên thế giới đều giống nhau, nó như những hạt giống gieo trên mặt đất, nhưng điều khác biệt là hạt giống nẩy mầm và nuôi sống loài người, còn bom đạn gieo xuống tàn phá và giết chết loài người, hay để lại những hố sâu trên mặt đất và những vết thương không bao giờ lành trong tâm hồn mỗi con người. Nhưng vết thương không lành là những vết thương đau nhất và cũng "đẹp nhất." -- Trần Mộng Tú.
Đã qua thập niên thứ nhất của thế kỷ XXI, nền văn minh cơ khí vẫn liên tục phát triển với nhà cao tầng, đường cao tốc, phương tiện làm việc và sinh hoạt đều sử dụng máy móc, ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày của mọi người, tạo nên một nếp sống, nếp nghĩ phù hợp. Giữa bộn bề khói bụi, có ai lắng hồn nhớ lại một thuở thanh bình ngày xưa, nghĩ về cảnh “ hôm qua tát nước đầu đình…” “trên đồng cạn dưới đồng sâu, chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa…” “Trời mưa trời gió, đem đó ra đơm, chạy về ăn cơm, chạy ra mất đó…?”
Có thể nói ai cũng có lần nói lái ở trong đời, đôi lúc chỉ vô tình thôi. Nếu bạn buột miệng nói “đi giữa trời nắng cực quá” hoặc khi đèn điện không sáng mà bạn nói “điện sao lu quá chừng”, người nghe sẽ cho là bạn nói tục, có oan cũng đành chịu vì, dù bạn không cố ý nhưng nắng cực, điện lu nói lái nghe tục thật. Tương tự như thế, hãy cẩn thận đừng nói dồn lại, dồn lên, đồn láo, đồn lầm…
Hơn 20 năm trước tôi gặp Trần Hải Sâm, khi cô còn là sinh viên ban thạc sĩ của Đại học Oregon, là một cô gái đã tốt nghiệp ngành cổ sử Đại học Quốc gia Hà Nội với dáng nét trẻ trung, tính tình vui vẻ, cởi mở. Sau này Sâm trở thành bà xã của Luật sư Đinh Ngọc Tấn, một bạn trẻ đã cùng tôi tổ chức nhiều hội thảo từ sân trường đại học và trong sinh hoạt cộng đồng vùng Vịnh San Francisco...
Câu chuyện dưới đây về Đức Đại Mục Kiền Liên là một đệ tử giác ngộ của nhân vật lịch sử Đức Phật Thích Ca, du hành đến một thái dương hệ xa xôi và đến một hành tinh gồm những cư dân khổng lồ, tại đó cũng có một vị Phật cùng những đệ tử đang tụ tập theo sự hướng dẫn của vị Phật này...
Đây chỉ là cách nói nhẹ đi, thay cho lối nói có thể bị coi là sỗ sàng, làm khó chịu, xúc phạm. Tôi chỉ muốn nói từ CHẾT...
Tác phẩm Thế Sự Thăng Trầm của Trần Bảo Anh, dày 280 trang, gồm các bài viết: Đẹp & Xấu, Thời Gian Hiện Tượng & Sự Tái Diễn, Từ Chối, Ngô Văn Định Lữ Đoàn Trưởng LĐ 258 TQLC, Chiến Thắng Phượng Hoàng, Ảnh Hưởng Của Lời Nói, Nói Chuyện Anh Hùng, Tôi & Ý Trời, Những Chuyện Can Đảm Cổ Kim, Cách Suy Nghĩ Của Một Người Công Chức, Lương Tâm & Lòng Tận Tụy, Bằng Trời Bằng Bể, Yêu & Rất Yêu, Đang Ở Nơi Khác, Đắc Thế Thất Thế & Tư Cách…
Sau khi nhổ răng, tôi xin anh nha sĩ trẻ mấy cái răng chết, khá thê thảm, để mang về. Lần trước cũng vậy. Anh tỏ vẻ thông cảm. “Bác giữ làm kỷ niệm?” “Vâng. Chúng nó theo tôi bảy mươi mấy năm rồi. Chiến đấu giỏi lắm. Giữ xác lại để nhớ.” Đúng. Răng kề cận người hơn tình nhân. Ở với người trung thành hơn vợ. Nói cắn là cắn, nói nhai là nhai, nói nhe là nhe, nói ngậm là ngậm. Tuyệt nhiên vâng lời, không cãi cọ gì. Chỉ có già đi, lỏng chân, rồi vĩnh biệt.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.