Hôm nay,  

Phật Nhập Diệt

29/03/200800:00:00(Xem: 21440)

Với con mắt Thế Gian thì có sống, có chết, ai cũng phải chết nên Đức phật cũng phải chết như mọi người thường, đó là vì chúng ta Vô Minh nên chỉ biết chấp chước mọi vật, mọi sự qua hình tướng.

Nếu sâu sắc hơn thì hiểu rằng Chân Tâm, Phật Tính không tùy thuộc vào sinh tử, nó siêu việt vũ trụ, vạn vật, nói rõ hơn là nó siêu việt tất cả mọi hình tướng, song nó cũng không tách rời hình tướng cho nên khi nhìn Phật Nhập Diệt thì chúng ta hiểu rằng: "Phật đây là Phật Tính" mà đã là Phật Tính thì không ảnh hưởng gì tới sinh diệt, cũng không ảnh hưởng gì tới đớn đau, vui/buồn, sướng/khổ, nó cũng không phải tái tạo khi chúng ta được sinh ra và khi chúng ta chết, nó cũng không biến mất vì Phật Tính không phải là một vật, nó ra ngoài thật/giả, có/không, nhưng lại không rời Thân, Tâm, Thế Giới, Vũ Trụ Vạn Vật này.

Do đó mất Thân này là tự động phải có ngay Thân khác dù muốn hay không để tuyệt đối vẹn toàn "Hữu Trí, Hữu Thân", tức Thân Tâm viên mãn.

Sau đây là những chứng minh qua Kinh Sách, qua những lời của Phật, của Tổ đã thuyết; Theo như trong Bửu Tạng Luận, Đại Sư Tăng Triệu dậy rằng:

Với Chân Không Diệu Hữu ấy chúng ta không thể chấp là Thật hay Giả, vì nó Vô Danh, Vô Ngôn, Vô Thuyết, Phi Vật, Phi Thân, Phi Tâm; Tự nó ra ngoài tất cả những gì chúng ta gán ghép cho nó.

- Nó là "Vô Thân", vì Vô Thân mà "Đại Thân"

- Nó là "Vô Tâm", vì Vô Tâm mà "Đại Tâm"

- Kinh Kim Cương, Phật dạy "Phi Thân, thị danh Đại Thân" là vậy.

-- Vì Đại Tâm thì cùng khắp Vũ Trụ Vạn Vật

-- Vì Đại Thân thì ứng dụng đầy đủ vẹn toàn

- Nếu chúng ta chấp Thân là Thân Thật thì mất Đại Ứng Dụng

- Nếu chúng ta chấp Tâm là Tâm Thật thì mất Đại Trí.,

Do đó nếu lìa được Thân Tâm, phá mọi Tri Kiến (Thấy Biết là Kiến, Văn, Giác, Tri) của phàm phu thì mới vào được cái "Chân Tính". Là cái Đại Thân, Đại Tâm, Đại Trí cũng là Đại Đạo.

Để rõ hơn về "Đại Đạo" chúng ta tạm ví như Người Thợ Bạc gom góp hỗn hợp nhiều miếng vàng to nhỏ, hình tướng khác nhau đem bỏ chung vào một cái lò mà rèn đúc các thứ ấy thành một bức tượng bằng vàng tức là "Đại". Vậy các miếng vàng ấy dù to, dù nhỏ, dù trong hình tướng nào chăng nữa trông có khác nhau vì hình dạng nhưng cái Bản Thể chung của chúng đồng đều là vàng cả nên còn gọi là "Dung Tướng" tức nhiều Tướng Dung Hợp thành Một Thể, thành "Nhất Thể".

Cũng thế ấy trong lò đúc Đại Đạo của Tạo Hóa, Vũ Trụ Vạn Vật cũng có muôn ngàn sai biệt, đồ dùng hữu dụng cho Đời, được chế biến vô cùng, vô tận với muôn ngàn biệt sai khi Thành, khi Trụ, khi Hoại, khi Không nhưng Bản Thể hay Thể Tính của chúng vẫn chẳng thêm, chẳng bớt.

Thật quả đúng : 

- Một là Tất Cả, Tất Cả là Một

- Một là Muôn Ngàn Sai Biệt, Muôn Ngàn Sai Biệt là Một

- Ngàn Sóng là Biển, Biển là Ngàn Sóng

- Tính, Tướng Như  Như

- Tính, Tướng Thường Trụ

- Do công dụng của Nhất Pháp, Nhất Thừa, Phật Thừa mà thành tựu Vạn Tượng.

- Cũng lẽ đó mà Kinh nói:

"Sum La Cập Vạn Lượng, Nhất Pháp Chi Sở Ấn".

tức Muôn Loài, Muôn Vật chỉ là Một Pháp, là Tự Tính, là Bản Thể  gồm đủ Vạn Hữu là thế, nó là Nhất Thừa, là Phật Thừa, là Phật Tính bình đẳng, Phật/Chúng Sinh Bất Nhị, Vô Ngôn, Vô Thuyết, mênh mông khó lường, khó bàn, khó nghĩ. Tất cả Viên mãn, từ cây cỏ, muỗi mòng cho đến một hạt bụi, một Lân Hư Trần v…v…đều từ Nhất Thừa hay Phật Thừa mà ra cả.   

- Nếu hiểu được là người có Pháp Nhãn Bát Nhã đã sáng tỏ mới thông suốt được "Nhất Thừa", cũng là "Đại Đạo".

- Vì vậy mà Kinh nói: Nếu hiểu thấu được, thấy được "Chân Nhất", "Tri Nhất" thì mọi việc đều xong, có nghĩa là thâm nhập được Tự Tính, ôm Tự Tính ấy mà Tái Sinh, chẳng chút Vọng Tưởng gì thì tự động là Bậc Thánh.

- Còn người chưa thấu rõ thì hay tin Tà, Dị Đoan, Chính Tín của người ấy rất yếu vì còn nhiều chấp chước nên bị kẹt và Diệu Lý khó thâm nhập, vì họ luôn luôn có Vọng Nhị Kiến (Kiến, Văn, Giác, Tri) gọi là Vọng Tâm, Vọng Kiến nên ngược với Chân Lý.

-  Ví như người ở trong Kho chứa nhiều thứ làm bằng Vàng, họ chỉ thấy các hình tướng của những thứ đồ làm bằng vàng như: thấy Vòng Vàng, Giây Chuyền Vàng, Bông Tai Vàng nhưng họ không thấy được cái Bản Thể của những thứ ấy luôn luôn là Vàng. Vọng Niệm của họ luôn khởi đủ thứ Tri Kiến phân biệt Hình Tướng:  Đẹp/Xấu, Thật/Giả, nên đã không thấy được cái Bản Chất của Vàng để tự làm mất đi cái Bản Thể của Vàng mà chỉ sống với sự luận bàn tranh cãi phân biệt  v…v…

Đó là Phàm Phu Mê Muội đã lạc mất Bản Tính nên chỉ Chấp Tâm,          Chấp Tướng, chấp cảnh, chấp  đủ thứ sai biệt điên đảo để rồi trôi  lăn mà thọ hết Thân này đến Thân khác.

Chúng ta chấp Hữu Tướng, trân quí Hữu Tướng, sợ Vô Tướng là vì chấp cái Thân này Là Thật, nên quí trọng nó và muốn sống mãi, sợ nó chết là bị đi vào cái Vô Tướng, nên rất sợ Vô Tướng! 

Còn người có Tu Hành mà chưa rốt ráo thì lại chấp Vô Tướng, rất sợ Hữu Tướng! Là vì không hiểu rõ Chân Thật Nghĩa của Bát Nhã Tâm Kinh nên đã coi khinh, coi rẽ cái Thân cũng như nơi chúng ta đang hiện sống, vì chấp nó là Giả, là Huyễn Hóa nên coi thường nó, sợ nó, muốn hoàn toàn vứt nó đi để về nơi Vô Tướng, nơi gọi là Thiên Đường, là Cực Lạc mới cho là Vĩnh Cữu.

Có biết đâu rằng :

+ Hữu Tướng và Vô Tướng vốn Chẳng Khác

+ Sắc tức là Không, Không tức là Sắc

+ Sắc chẳng khác Không, Không chẳng khác Sắc

+ Chẳng phải dùng "Sắc" để diệt "Không", giống như nước đang chảy im lìm bị gió thổi mà thành bọt nước, nhưng "Bọt" ấy chính là "Nước", chẳng phải dùng "Bọt" ấy để diệt "Nước". Vì "Nước" và "Bọt" không khác nhau.

+ Cũng thế, không cần dùng "Không" để diệt "Sắc" như diệt "Bọt" thành "Nước" vì "Nước" Là "Bọt", "Bọt" là "Nước" rồi, chẳng phải lìa nước mới có Bọt. Cho nên "Không" vô tận thì "Sắc" cũng vô tận là vậy.

+ Người thích Hữu Tướng, sợ Vô Tướng vì họ chẳng biết Hữu Tướng tức là Vô Tướng.

+ Kẽ thích Vô Tướng sợ Hữu Tướng vì họ chẳng biết Vô Tướng tức là Tướng.

+ Thật ra thì Vô Tướng/Hữu Tướng đều trong Tự Tính mình, ngay nơi mình, ngay nơi chúng ta đang hiện sống.

- Nếu theo như Bửu Tạng Luận thì chúng ta sẽ có những suy tư và tự hỏi: Sau khi Phật Nhập Diệt thì hiện giờ Phật ở đâu" Phật hiện đang ở chỗ Vô Tướng hay sao"

- Những Vị đã Giác Ngộ, những Vị đã thâm nhập Chân Lý Giải Thoát, các Ngài hiện giờ ở đâu sau khi đã chết" Hay các Ngài cũng đang ở chỗ Vô Tướng"

- Thật ra mà nói thì các Vị Phật, các Vị đã Giác Ngộ chỉ là Thị Hiện Sống mà chẳng phải "Có", Chết mà chẳng phải "Không", các Ngài chẳng có Vọng Tâm lấy bỏ dù trải qua muôn ngàn Sinh Tử, mà chỉ tùy theo Pháp Tính tự nhiên chẳng hề nổi Ý Phân Biệt, ấy là chẳng Có Ngã/ Vô Ngã.

-  Còn Phàm Phu chúng ta thì ngược lại có Vọng Tưởng là Tâm Thức Si Mê nên tự sáng tạo đủ thứ Thấy Biết (Kiến, Văn, Giác, Tri) có biết đâu rằng Tự Tính vốn Vô Danh mà chúng ta gán tên nơi Vô Danh, Tự Tính vốn Vô Tướng mà chúng ta gán tên nơi Vô Tướng cho nên các "Danh", các "Tướng" ấy đã lỡ bị tạo lập thì Vọng Tưởng do đó mà sinh, để rồi Phật Tính bị chôn vùi, Đại Đạo bị ẩn khuất.

- Do những lẽ trên đây xin mời tất cả chúng ta cùng suy tư!

- Nếu quả thật các Vị Phật cũng như các Vị đã Giác Ngộ sau khi Chết, các Ngài hiện đang ở nơi Vô Tướng tức nơi Chân Không Diệu Hữu không dính dáng gì với Thế Gian này thì đi ngược lại với Bửu Tạng Luận và những lời dậy của Đại Sư Tăng Triệu cũng như những Kinh sau đây do chính Đức Phật và các Tổ đã thuyết:

- Kinh nói : Phật Pháp không rời Thế Gian Pháp

- Bát Nhã Tâm Kinh:

"Sắc Chính Là Không, Không Chính Là Sắc"

"Sắc Chẳng Khác Không, Không Chẳng Khác Sắc"

(Vũ Trụ Vạn Vật này toàn là Sắc, toàn là Không;

Thì đúng là Phật Pháp không rời Thế Gian Pháp)

- Lăng Nghiêm Kinh:

"Tính là Tướng, Tướng là Tính"

"Vô Tướng là Hữu Tướng, Hữu Tướng là Vô Tướng"

( Vậy Vũ Trụ Vạn vật toàn là Hữu Tướng, và toàn là Vô Tướng;      Thì cũng vậy: "Phật Pháp không rời Thế Gian Pháp")

- Pháp Hoa Kinh:

"Cảnh Vốn Tự Không, Đâu Cần Hoại Tướng"

Vũ Trụ Vạn Vật này toàn là "Tướng" nhưng không cần phải hủy  hoại nó đi rồi mới thấy là "Không Có Tướng",  ( Y chang nghĩa của Bát Nhã Tâm Kinh  vậy: "Phật Pháp cũng không  rời Thế Gian Pháp") .

- Duy Ma Cật Kinh:

Các Sắc tự chúng đã là Không chẳng chờ Sắc diệt rồi mới là  Không, Tính của các Sắc tự Không, Ngũ Uẩn cũng y vậy, thì các  Căn ( Nhãn, Nhĩ, Tỉ, Thiệt, Thân,Ý) và các Trần (Sắc, Thanh, hương, Vị, Xúc, Pháp) là Thế Giới Vũ Trụ Vạn vật này cũng y  như thế.

Vậy thì "Phật Pháp có rời Thế Gian Pháp đâu" ") .

- Pháp Bảo Đàn Kinh : Lục Tổ Huệ Năng dạy rằng:

"Chân Như Tính, Phật Tính, Pháp Giới Tính".

Nếu đã gọi là "Tính" thì tự nó khởi Niệm, nhưng là "Chân Như Niệm" không do Nhân Duyên mà có, tức là không có đối đãi như Vọng Tâm Thức Phân Biệt của Chúng Sinh, Tổ nói tiếp: "Nếu không có cái "Tính" ấy thì tất cả các Căn (Mắt, Tai, Mũi, Lưỡi, Thân, Ý) và tất cả các Trần (Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc, Pháp) đều bị Hoại ngay lập tức.

Cho nên:

-- Không có Chúng Sinh thì không có Phật

-- Không có Con Người thì không có Kinh Sách

-- Và nếu chẳng có con người thì Vạn Pháp Vốn  Chẳng Tự Có được.

Vậy thì Phật Pháp Làm Sao Mà Rời Được Thế Gian Pháp"

Ghi Chú:

Tự Tính cùng khắp, Siêu Việt số lượng thời gian, không gian,  chẳng Một, chẳng Hai, chẳng Ba, chẳng thể suy xét, chẳng thể  nghĩ bàn, chẳng thể phán đoán

Tất cả những danh từ trong bài này: Giả/Chân, Sống/Chết,  Đại/Tiểu, Hoại/Thành v...v...đều là phương tiện, đều là giả danh.

(LTS: Ni sư Thích Nữ Chân Thiền là Viện Chủ Thiền Viện Sùng Nghiêm, nơi có các sinh hoạt sau. Lớp Miễn Phí vào Chủ Nhật:

1./ Lớp Việt Ngữ  - Với các Cô: Mai, Nga, Diệu Tánh, Quyên, Vân, Loan hướng dẫn.

2./ Lớp Thiền Người Lớn: Với các Sư và các Thành Viên của Thiền Viện đảm trách.

3./ Lớp Thiền Thiếu Nhi (nt) 

4./ Lớp Yoga. GS Dean Mander

5./ Lớp Nhiếp Ảnh Nghệ Thuật. Do Nhiếp Ảnh Gia Phí văn Trung và Ban Giảng Huấn.

6./ Lớp Dạy Kèm "After School".

Thiền Viện Sùng Nghiêm, 11561 Magnolia St., Garden Grove, CA 92841. Tel: (714) 636-0118)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dân ca nước ta, trong đó có môn hát chèo, được coi là rất hay và thâm thúy lắm. Để hiểu biết và thưởng thức được những nghệ thuật trình diễn và các làn điệu dân ca, chúng ta cũng phải mất nhiều công sức để tìm tòi, học hỏi...
– Nếu biển rộng như thế nào thì nỗi khổ của con người bao la như thế. – Nếu lá trên rừng nhiều như thế nào thì nỗi lo, nỗi sầu, nỗi buồn của con người nhiều như thế. – Nếu vũ trụ vô biên như thế nào thì lòng tham của con người vô bờ bến như thế...
Tầm quan trọng của diaspora hay cộng đồng người gốc Việt sống ngoài Việt Nam càng ngày càng gia tăng. Để có một cái nhìn tổng quát, có tính cách học thuật và khách quan hơn về tình hình chung của diaspora Việt cũng như các diaspora khác trên thế giới, tôi xin giới thiệu và dịch bài viết năm 2005 của Steven Vertovec, một giáo sư đại học Đức chuyên về Xã hội học và Dân tộc học. Sau đây là phần 2, tiếp theo phần 1 (kỳ trước) bàn về các ý niệm và định nghĩa của diaspora. Các điểm liên quan tới Việt Nam sẽ được người dịch ghi chú, bàn luận thêm trong phần chú thích ở cuối bài.
Mùa Địa Ngục là một truyện dài thể loại fiction gồm ba truyện vừa kết hợp (Tam Bộ Khúc/Trilogy): Một Thời Điêu Linh, Mùa Địa Ngục, và Vàng Rơi Mênh Mông. Ba truyện có một nền chung: Cuộc chiến tranh Nam Bắc Việt Nam, và mỗi truyện có những nhân vật với phần đời riêng nhưng lại liên hệ với nhau...
Thơ Nguyễn Hàn Chung vốn rất khó đọc! Từ “Nghịch Lưu Của Tuổi”, rồi qua “Dự Cảm Rời” mấy năm trước và mới đây trên các trang thơ của “Lục Bát Tản Thần” là một chuỗi dài những vần thơ khó đọc!
Tôi không phải người gốc Tây Ninh. Nhưng tôi là một tín hữu Cao Đài, cho nên có thể nói tôi cũng có chút “dây mơ rễ má” với vùng đất Thánh này. Những tản mạn trong bài viết này khởi nguồn khi tôi tình cờ đọc được bài viết “Viện Đại Học Cao Đài Và Chúng Tôi, Một Duyên Tình Dang Dở,” của cố Giáo sư Nguyễn Văn Trường và Giáo sư Tiến sĩ Mai Thanh Truyết trên trang nhà của Viện Sử Đạo Cao Đài Toà Thánh Tây Ninh...
Nhà văn Tiêu Dao Bảo Cự, từ Đà Lạt, gửi cho chúng tôi truyện ngắn sau đây, cũng là một chương trong tiểu thuyết của anh, cuốn Trên đỉnh thanh xuân, viết từ năm 1967, khi anh còn là sinh viên ở Huế, trong phong trào Phật giáo miền Trung, những năm sôi động...
Ngày 17 tháng 10/2021, tại Hội Chợ Sách (Book Fair) ở Trung Tâm thương xá Eden, do Nhà Việt Nam tại Virginia và Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại tổ chức, “Tuyển Tập THƠ Chim Bay Mỏi Cánh” của nữ sĩ Cao Mỵ Nhân được giới thiệu lần đầu tiên...
Sách mới của nhà văn Phạm Quốc Bảo: Chuyện Nào Vẫn Cần Thuật Lại, cuốn II.
Trong Stories to tell, Charles Williams viết: “Những hình chụp gia đình có thể xem như tài liệu văn hóa vì chúng ghi lại những sự kiện thành hình cuộc sống của gia đình.” Có nghĩa là một loại tiểu sử không có chữ nhưng có minh chứng về đời sống lúc tấm ảnh được ghi nhận. Nhưng, có lẽ, nhận xét này chỉ đúng trong một số nền văn hóa; ở một số khác, có khi ngược lại, vì ở quê tôi, khi chụp hình gia đình, thường được dàn dựng ở những nơi có hậu trường đẹp đẽ, giàu sang, nhưng không thuộc về mình, chỉ mượn chụp cho oai. Tôi vẫn còn tấm hình đứng bên cạnh chiếc xe thể thao “xì gà” màu xám bạc như phi thuyền của ông khách lạ. Nhiều bạn mới quen lé mắt vì tưởng tôi là chủ nhân chiếc xe đua. Người ta nói, một tấm hình có thể thay thế được cả ngàn chữ. Không biết những tấm hình ngày nay, nói thật hay nói nói dối?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.