Hôm nay,  

Bố Tôi...

14/02/200700:00:00(Xem: 5392)

Bố Tôi...

Sau 90 năm phấn đấu với những vui buồn, nổi trôi, và hạnh phúc trong cuộc đời, cộng với 10 tháng trời chống chỏi với những căn bệnh cuả tuổi già. Bố tôi, ông Nguyễn Văn Nam đã thanh thản ra đi vào lúc 3 giờ lẻ 5 phút sáng ngày thứ Hai, 12 tháng Hai, 2007 tức là ngày 25 tháng Chạp, năm Bính Tuất tại nhà riêng ở thành phố Laguna Niguel với đông đủ con cháu ở bên cạnh.

Sinh năm 1917 tại làng Nội Duệ, tỉnh Bắc Ninh. Sau khi tốt nghiệp trung học, Bố tôi gia nhập quân đội quốc gia với chức vụ cuối cùng là Trung Uý và giải ngũ vào năm 1954, sau ngày đất nước phân ly. Cưu mang vợ hiền cùng 6 đứa con thơ di cư vào Nam lập lại sự nghiệp và làm ăn, buôn bán nuôi gia đình.

Hình như thoạt tiên Bố Mẹ tôi dự định chỉ có 5 đứa con, vì thế ông bà đã chọn ra những cái tên thật vần: Phúc, Lộc, Thọ, Khang, Ninh và đặc biệt là dùng tên cuả mình để làm chữ lót cho những đưa con trai. Nhưng không hiểu vì lý do nào mà hai Cụ lại quyết định "tăng gia sản xuất" để rồi có thêm 6 nhân mạng nữa không theo vần điệu kể trên mà trở thành Hải, Việt, Huyền, Hưng, Hiền và Vân Khanh!

Tuy có nhiều con, nhưng Bố thích sống tự lập không muốn dọn về ở chung với đứa nào. Kể từ ngày Mẹ tôi qua đời, ông vẫn ở riêng, tự lo liệu cơm nước một mình, mỗi tuần lái chiếc xe Lincoln kềnh càng nhưng bóng loáng đến chơi với con cháu, cứ thế cho đến ngày nhập viện khoảng 10 tháng gần đây.

Thời gian trước năm 1975, khi còn ở Việt Nam, tuy là một thương gia, nhưng Bố tôi rất thích hoạt động xã hội, chính trị và đặc biệt là sinh hoạt với giới trẻ. Ông yêu viết văn, làm báo nên lấy bút hiệu là Hoàng Việt và làm chủ nhiệm, chủ bút một số tạp chí nghiên cứu về chính trị và khoa học. Xuyên qua những hoạt động kể trên, nên ông có khá nhiều bạn, thuộc mọi lứa tuổi khác nhau như Vũ Tài Lục, Nghiêm Xuân Hồng, Đỗ Ngọc Yến, Phạm Duy, Nhã Ca, Trần Dạ Từ, Cung Tiến, Thanh Hùng, Nguyễn Hữu Đống, Nguyễn Đức Quang, Du Miên, Nguyễn Tú A, Đào Vũ Anh Hùng v..v... Chính Bố tôi là người giới thiệu tôi với Khánh Ly và Trịnh Công Sơn cùng một số tên tuổi khác trong làng văn nghệ mà hầu hết đều gọi ông bằng "anh" vì sự trẻ tính cuả Bố tôi.

Ông là một người bạn rất chí tình, chỉ vài tháng trước khi vào bệnh viện, ông đã lái xe đến tận nhà để thăm "người bạn trẻ" Đỗ Ngọc Yến của ông trước khi anh Yến ra đi. Rồi ghé đến thăm anh Lê Xuân Định, người bạn đồng sở cuả tôi đang dưỡng bệnh tại gia. Một trong số những người ông quý mến và luôn luôn thăm hỏi đó là cựu chuẩn tướng Trần Quốc Lịch, vì ngày trước Bố tôi đã có lần nhờ tướng Lịch "che chở" cho đứa con trưởng cuả ông, khi tôi đang phục vụ tại ban báo chí thuộc Sư Đoàn 5 Bộ Binh. Bố tôi hay dặn các con, ơn ai một lần, phải nhớ một đời. Và đó cũng là lý do ông hay nhắc đến Cụ Phạm Ngọc Lũy, người thuyền trưởng cuả chiếc tầu Trường Xuân, đã đưa Bố tôi vượt thoát đến bến bờ tự do vào năm 1975.

Khi còn sinh tiền, Bố tôi là người không có niềm tin tôn giáo mạnh mẽ, ngoài Đạo Ông Bà và thờ cúng tổ tiên, mặc dù Mẹ tôi và các anh chị em đều là những Phật Tử thuần thành. Thế nhưng vào những ngày cuối đời, chị em tôi đem kinh tụng niệm bên giường bệnh mỗi lúc cơn đau hoành hành thì ông nằm yên lắng nghe và sau đó yêu cầu chúng tôi tiếp tục tụng kinh. Đặc biệt lại đúng vào dịp mà đứa cháu ngoại cuả Bố tôi, nhà sư trẻ Kusho, một tu sĩ Phật Giáo Mật Giáo vưà từ Ấn Độ về thăm nhà sau hơn tám năm trời tu học. Kusho đã sung sướng được tụng niệm bên giường bệnh để tâm hồn ông ngoại thư thái ra đi. Đây có thể xem là món quà cuối đời quý giá nhất mà Bố tôi để lại cho các con, các cháu.

Thay mặt toàn thể gia đình gồm 21 đứa con, dâu rể và 29 cháu chắt nội ngoại, tôi xin chân thành cảm ơn những lời thăm hỏi và chia buồn cuả tất cả quý vị, quý anh chị và quý thân hữu trong suốt thời gian qua, kể từ lúc Bố tôi vừa chớm bệnh cho đến ngày Cụ thanh thản nằm xuống nghỉ ngơi bên cạnh Mẹ tôi trên đồi hồng tại nghiã trang Rose Hills sau hơn 20 năm xa cách.

Xin mãi mãi nhớ ơn,

Gia đình Nam Lộc

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ai học về chụp hình thường phải qua một bài rất căn bản về nghệ thuật ánh sáng gọi là ánh sáng Rembrandt. Đó là tên của một họa sĩ người Hà Lan vào thế kỷ 17 đã tìm ra cách diễn tả loại
Đã lâu rồi tôi ít có dịp viết thư hoặc e-mail về cho gia đình. Vì sống tại hải ngoại đã lâu nên ít khi viết tiếng Việt
Những ngày cuối năm, khí hậu đột ngột bất thường. Mưa, gió, bão, tuyết, chẳng còn biết đâu là Xuân, Hạ, Thu, Đông nữa. Ngồi trong am thất, tôi đành mở cái máy sưởi cũ, hoan hỷ với
Nhà sư Phật giáo người Hoa Kỳ, Sayadaw Gyi Vimalaramsi Maha Thera, ngày nay được biết đến nhiều như là thượng tọa
Phim “Vượt Sóng” Sẽ Khởi chiếu tại New York và Los Angeles ngày 23 tháng 3 năm 2007. Và sẽ chiếu trên toàn quốc
Mùa giáng sinh năm 1818 tại một ngôi nhà thờ nhỏ thuộc làng Oberndorf, nằm giữa những rặng thông quanh năm tuyết phủ ở miền Tyrol nước Áo. Đây là một ngôi làng yên tĩnh trầm lặng
Thế là giáng sinh sắp đến, ngày mai ta lại trở về quê hương mở hội mừng Chúa ra đời. Ôi giấc mơ chiêm bao mộng mị bao mùa, chưa chi đã làm cho cõi hồn
Nước dùng bị ô nhiễm hay là bị lạm dụng quá mức trong khoảng 9/10 các thành phố ở Trung Quốc. Xinhua, tổng giám đốc Bộ Bảo Vệ Môi Trường Trung Quốc, cho biết, "Nước dùng bị ô nhiễm
Các nhà nghiên cứu thuộc phòng thí nghiệm Citizen Lab của trường đại học Toronto, Canada, vừa phổ biến một chương trình phần mềm miễn phí giúp người dân ở các quốc gia
Tiếng chuông đó ngân trong không gian còn đẫm sương mai, nhưng sao ấm áp quá! Phải chăng sương sớm, gió sớm của tiết trời tháng mười hai cũng chiêu cảm giòng âm thanh đại từ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.