Hôm nay,  

Bố Tôi...

14/02/200700:00:00(Xem: 5406)

Bố Tôi...

Sau 90 năm phấn đấu với những vui buồn, nổi trôi, và hạnh phúc trong cuộc đời, cộng với 10 tháng trời chống chỏi với những căn bệnh cuả tuổi già. Bố tôi, ông Nguyễn Văn Nam đã thanh thản ra đi vào lúc 3 giờ lẻ 5 phút sáng ngày thứ Hai, 12 tháng Hai, 2007 tức là ngày 25 tháng Chạp, năm Bính Tuất tại nhà riêng ở thành phố Laguna Niguel với đông đủ con cháu ở bên cạnh.

Sinh năm 1917 tại làng Nội Duệ, tỉnh Bắc Ninh. Sau khi tốt nghiệp trung học, Bố tôi gia nhập quân đội quốc gia với chức vụ cuối cùng là Trung Uý và giải ngũ vào năm 1954, sau ngày đất nước phân ly. Cưu mang vợ hiền cùng 6 đứa con thơ di cư vào Nam lập lại sự nghiệp và làm ăn, buôn bán nuôi gia đình.

Hình như thoạt tiên Bố Mẹ tôi dự định chỉ có 5 đứa con, vì thế ông bà đã chọn ra những cái tên thật vần: Phúc, Lộc, Thọ, Khang, Ninh và đặc biệt là dùng tên cuả mình để làm chữ lót cho những đưa con trai. Nhưng không hiểu vì lý do nào mà hai Cụ lại quyết định "tăng gia sản xuất" để rồi có thêm 6 nhân mạng nữa không theo vần điệu kể trên mà trở thành Hải, Việt, Huyền, Hưng, Hiền và Vân Khanh!

Tuy có nhiều con, nhưng Bố thích sống tự lập không muốn dọn về ở chung với đứa nào. Kể từ ngày Mẹ tôi qua đời, ông vẫn ở riêng, tự lo liệu cơm nước một mình, mỗi tuần lái chiếc xe Lincoln kềnh càng nhưng bóng loáng đến chơi với con cháu, cứ thế cho đến ngày nhập viện khoảng 10 tháng gần đây.

Thời gian trước năm 1975, khi còn ở Việt Nam, tuy là một thương gia, nhưng Bố tôi rất thích hoạt động xã hội, chính trị và đặc biệt là sinh hoạt với giới trẻ. Ông yêu viết văn, làm báo nên lấy bút hiệu là Hoàng Việt và làm chủ nhiệm, chủ bút một số tạp chí nghiên cứu về chính trị và khoa học. Xuyên qua những hoạt động kể trên, nên ông có khá nhiều bạn, thuộc mọi lứa tuổi khác nhau như Vũ Tài Lục, Nghiêm Xuân Hồng, Đỗ Ngọc Yến, Phạm Duy, Nhã Ca, Trần Dạ Từ, Cung Tiến, Thanh Hùng, Nguyễn Hữu Đống, Nguyễn Đức Quang, Du Miên, Nguyễn Tú A, Đào Vũ Anh Hùng v..v... Chính Bố tôi là người giới thiệu tôi với Khánh Ly và Trịnh Công Sơn cùng một số tên tuổi khác trong làng văn nghệ mà hầu hết đều gọi ông bằng "anh" vì sự trẻ tính cuả Bố tôi.

Ông là một người bạn rất chí tình, chỉ vài tháng trước khi vào bệnh viện, ông đã lái xe đến tận nhà để thăm "người bạn trẻ" Đỗ Ngọc Yến của ông trước khi anh Yến ra đi. Rồi ghé đến thăm anh Lê Xuân Định, người bạn đồng sở cuả tôi đang dưỡng bệnh tại gia. Một trong số những người ông quý mến và luôn luôn thăm hỏi đó là cựu chuẩn tướng Trần Quốc Lịch, vì ngày trước Bố tôi đã có lần nhờ tướng Lịch "che chở" cho đứa con trưởng cuả ông, khi tôi đang phục vụ tại ban báo chí thuộc Sư Đoàn 5 Bộ Binh. Bố tôi hay dặn các con, ơn ai một lần, phải nhớ một đời. Và đó cũng là lý do ông hay nhắc đến Cụ Phạm Ngọc Lũy, người thuyền trưởng cuả chiếc tầu Trường Xuân, đã đưa Bố tôi vượt thoát đến bến bờ tự do vào năm 1975.

Khi còn sinh tiền, Bố tôi là người không có niềm tin tôn giáo mạnh mẽ, ngoài Đạo Ông Bà và thờ cúng tổ tiên, mặc dù Mẹ tôi và các anh chị em đều là những Phật Tử thuần thành. Thế nhưng vào những ngày cuối đời, chị em tôi đem kinh tụng niệm bên giường bệnh mỗi lúc cơn đau hoành hành thì ông nằm yên lắng nghe và sau đó yêu cầu chúng tôi tiếp tục tụng kinh. Đặc biệt lại đúng vào dịp mà đứa cháu ngoại cuả Bố tôi, nhà sư trẻ Kusho, một tu sĩ Phật Giáo Mật Giáo vưà từ Ấn Độ về thăm nhà sau hơn tám năm trời tu học. Kusho đã sung sướng được tụng niệm bên giường bệnh để tâm hồn ông ngoại thư thái ra đi. Đây có thể xem là món quà cuối đời quý giá nhất mà Bố tôi để lại cho các con, các cháu.

Thay mặt toàn thể gia đình gồm 21 đứa con, dâu rể và 29 cháu chắt nội ngoại, tôi xin chân thành cảm ơn những lời thăm hỏi và chia buồn cuả tất cả quý vị, quý anh chị và quý thân hữu trong suốt thời gian qua, kể từ lúc Bố tôi vừa chớm bệnh cho đến ngày Cụ thanh thản nằm xuống nghỉ ngơi bên cạnh Mẹ tôi trên đồi hồng tại nghiã trang Rose Hills sau hơn 20 năm xa cách.

Xin mãi mãi nhớ ơn,

Gia đình Nam Lộc

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có ai định nghĩa được tình yêu? Vui, buồn, quan tâm, nhớ, quên, thân ái, hờn giận, với đầy đủ hỉ nộ ái ố cho các đối tượng quanh mình. Tình yêu là gì? Đây là một câu hỏi vừa khó vừa dễ bởi hầu hết ai trong chúng ta đều trải nghiệm trong cuộc sống hằng ngày, nhưng đều ngập ngừng khi cố gắng diễn tả bằng lời. Các kiểu tình yêu thương, chẳng hạn như tình yêu đôi lứa, tình bằng hữu, tình gia đình, rồi có thể xa hơn như sự yêu mến nhân loại và thiên nhiên. Riêng tôi tình yêu có vẻ trừu tượng, qua đó bạn có thể xác định rõ ý nghĩa của tình yêu theo quan điểm và cái nhìn riêng cho đúng tâm trạng của mình. Hôm nay xin chia sẻ với quý vị ý nghĩa của tình yêu qua bộ môn nhiếp ảnh và những bức hình trừu tượng...
“Trọn Đời Yêu Thương” là tuyển tập gồm có 36 truyện ngắn, cũng là tập truyện thứ tư của nhà văn Duy Nhân. Như trong lời tựa, Duy Nhân đã nhắc nhở “cây có gốc mới nở cành xanh ngọn. Nước có nguồn mới bể rộng sông sâu”. Tư tưởng này đã quán xuyến xuyên suốt 36 truyện ngắn của tập truyện Trọn Đời Yêu Thương...
Đọc Tập truyện và Tản văn “Chỉ có con đường đó mà thôi” của Tiểu Lục Thần Phong, do NXB Ananda Viet Foundation ấn hành cuối năm 2022)...
Nhắc tới người nữ diễn viên điện ảnh nổi tiếng Kiều Chinh hầu như người Việt nào cũng biết. Tài năng và sự đóng góp rất nhiều của bà trong ngành nghệ thuật thứ bảy đã được nhiều người biết đến trong suốt hơn 60 năm hoạt động tích cực. Bà đã được vinh danh và trao nhiều giải thưởng không những trong lãnh vực diễn xuất mà còn trong những hoạt động từ thiện do nhân cách đáng kính của bà...
Nhà thơ/ nhà văn Đỗ Hồng Ngọc (Đỗ Nghê) -- một tên tuổi không xa lạ trong giới yêu thơ văn Việt Nam, trong nước cũng như hải ngoại -- nhân đọc tập thơ mới xuất bản của nhà thơ nữ Nguyễn Thị Khánh Minh, Tháng năm là mộng đang đi, đã có vài cảm nhận ghi trong bài viết sau. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Mùa xuân về muôn hoa đua nở, sắc hương rực rỡ. Mùa xuân cũng là mùa của lễ hội với những đặc trưng văn hóa truyền thống của mọi miền. Mùa xuân về trời đất phong quang, lòng người vui vẻ rộng mở để tiếp nhận những điều hay, mới và tạm gác lại những bất như ý của năm cũ...
Chúng tôi chào đời vào buổi không mấy vui. Cái vui chưa đúng là vui, không đáng nhớ. Cái buồn đi lố cái gọi là buồn, phải kèm thêm từ “thảm”. Trốn đi đâu cũng chẳng thể ra ngoái nỗi nhớ. Cuộc đời thì dài dặc, niềm vui biến đâu mất tiêu. Cứ nghe cha đêm khuya thở dài. Mẹ ru con toàn nỗi nhớ // Chiều chiều ra đứng ngõ sau / nhớ về quê mẹ ruột đau chín chiều // Nhớ ai không nhớ, nhớ người thất thế sa cơ // Chiều chiều én liệng truông mây / cảm thương chú Lía bị vây trong thành //
Bạn Thơ ơi, Với riêng tôi, Lục Bát thân thuộc như hơi thở. Cha mẹ tôi kể thường ru tôi ngủ bằng những câu thơ lục bát. Như thế thì chưa biết nói đã được nhạc Lục Bát ấp ưu trong từng hơi thở đầu đời. Cứ thế mà bén rễ, ăn sâu vào cảm thức, cho đến khi bật ra thành câu thuở chập chững làm thơ, xem như Lục Bát là miếng cơm mớm cho những câu thơ bắt đầu tập nhai tập nuốt. Rồi theo hoài. Rồi thành quen. Đến nỗi Lục Bát gần như một phản xạ của rung động tức thì. Rồi cùng mình lặn lội tháng ngày, nuôi lẫn nhau thêm cái trầm lắng của sự chiêm nghiệm có được theo thời gian.
Trong hai thập niên ở miền Nam Việt Nam, nhiều dịch giả với các tác phẩm dịch thuật về văn chương Tây Phương, nhất là Pháp, khi đoạt giải Nobel Văn Chương, các tạp chí văn học được giới thiệu tác giả, tác phẩm với độc giả được phổ biến rộng rãi...
Vậy “bánh Dày” phải có nghĩa là “bánh Trắng”, có lẽ dễ hiểu hơn là dày phản nghĩa với mỏng hay dày vò như vài người đã cắt nghĩa. Từ đây, phải chăng “Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên” của Nguyễn Du tả nét đẹp thân thể nàng Kiều cũng có nghĩa là trắng. Nét đẹp này hoàn toàn phù hợp thẩm mỹ quan của Việt Nam xưa nay. Người phụ nữ đẹp phải có nước da trắng. Nó vừa đẹp, vừa sang vì không phải lam lũ dưới mưa nắng...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.