Hôm nay,  

Vấn đề ly dị

29/12/201911:57:00(Xem: 11213)

 

blank

 

 

Tại sao tỷ lệ ly dị gia tăng mỗi ngày?

Tôi thấy là hỏi câu hỏi này tương tự như hỏi “Tại sao trời lại xanh vậy!”

 

*

 

Ngày trước ông bà chúng ta được bố mẹ cho phép gặp nhau vài lần không có thông báo trước (arranged marriage), rồi lấy nhau cái rụp, rất giản dị; nhưng cơ hội sống với nhau cho đến răng long đầu bạc lại rất cao.  Ngày nay đám hỏi rình rang, đám cưới rước dâu làm kẹt lưu thông đường phố, tiệc cưới tốn kém phải thay đến 3-4 bộ y phục khác nhau đắt tiền, với hàng trăm khách tham dự; vậy mà chẳng mấy chốc nhìn qua nhìn lại đã thấy… trời đất ơi, họ ly dị hồi nào rồi mà không hay hà (?)… 

 

Tôi có nhận xét đầu tiên là hôn nhân ngày nay phần lớn dựa trên sự lôi cuốn / hấp dẫn (attraction) về hình dạng bề ngoài (appearances) và những cảm xúc (feelings) vội vàng.  Theo luật tự nhiên, hình dạng con người sẽ thay đổi và cảm xúc sẽ hao mòn (wear off) theo thời gian và hôn nhân cũng xụi lơ theo!

 

Ngày nay, trước khi đi đến hôn nhân, tốt hơn nên bỏ qua cái ý niệm kết cục “hơn cả tuyệt vời” của các câu chuyện thần tiên “Disneyland” như “sau cuộc tình thơ mộng là hạnh phúc sống bên nhau suốt đời!”  Đời sống thực ngày nay có rất ít cuộc nào mà tình đáng được gọi là thơ mộng. Phần lớn các cuộc tình đều có bắt đầu từ chút “hấp dẫn về thể xác (lust).”  Nhận xét có vẻ hơi bẽ bàng nhưng không hẳn là sai!  Chúng ta có  thể có cảm tình rất đậm đà với một đối tượng nào đó qua sự can đảm, sự thông minh, sự hòa nhã, tính nhân ái; nhưng khi nhìn kỹ lại hình dáng sắc diện thì… eo ôi!!!  Có lẽ xin ơn trên giúp cho được ở giá cho đến hết phim cũng được không sao!

 

Dù muốn hay không, hôn nhân là một cuộc hành trình rất cam go dài cả đời người (a lifelong commitment) chứ không phải chuyện đại khái qua loa như một buổi “picnic” hay bữa nhậu chỉ cần kéo dài đến cuối ngày là xong đâu.

 

Lời thề nguyện trong lễ hôn phối (wedding vows) ràng buộc bởi luân lý, luật pháp và tôn giáo thường không để chừa một khe hở, một khoảng cách nào thỏa đáng cho một sự “chia tay” loại “tưng bừng khai trương, âm thầm đóng cửa” một khi liên hệ hôn phối gặp các khó khăn không giải quyết được.  Hóa ra, lời thề thốt lúc làm lễ hôn nhân chỉ là một lời “nói dối” rất tiện nghi (?) không thành thật lắm! Như thể ly dị là chuyện không bao giờ có thể xẩy ra trên mặt đất?!  Tôi đã nghe và đọc qua lời thệ ước hôn nhân đại khái như là:

 

Anh (hay em) xin chính thức long trọng nhận Em (Anh) làm vợ (hay làm Chồng) từ ngày hôm nay và mãi mãi dù cho hoàn cảnh có tốt hay xấu, giàu hay nghèo, lúc bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe; ‘Chỉ có sự chết mới chia cách được chúng ta.’ 

 

Ở thế kỷ 21, với tỷ lệ ly dị gia tăng phi mã, tôi mạo muội đề nghị chỉnh sửa lại lời thề nguyện đó chút đỉnh ở đoạn cuối cho đôi lứa có cơ hội “tan hàng cố gắng” một cách êm thắm hợp lệ tình trạng quân dịch!  Xin phép được sửa lại là: “Cho đến khi chán ngán chè đậu quá rồi, thì chúng ta có thể đồng ý chia tay?!” v..v…

 

Hiển nhiên ly dị gây đổ vỡ thiệt hại rất nhiều qua án phí và thủ tục chia cắt tài sản… Thiệt hại nặng nhất dành cho các cặp vợ chồng đã có con cái.  Hạnh phúc và giá trị đời sống (quality of life) của con cái nạn nhân của các vụ ly dị bị giảm sút một cách vô lường.   Cứ thử hỏi bất cứ người con nào của các gia đình có cha mẹ ly dị thì thấy đa số đều trả lời là “các con mơ ước, muốn rằng bố mẹ nên tìm cách hòa giải để bảo tồn gia đình được trọn vẹn hơn là phải ly dị đổ vỡ.”

 

Trước đây, mặc dù có nhiều hôn nhân không được hạnh phúc, đầy bạo lực gia đình; tuy nhiên không có (hoặc có rất ít) trường hợp ly dị; bởi vì đặc biệt là người đàn bà trong gia đình đành chịu trận với các cuộc hôn nhân loại khó ở như vậy.  Đàn bà không có một lối nào để thoát ra.  Nói cách khác, xã hội ngày xưa cho phụ nữ rất ít cơ hội làm việc để họ có thể tự mưu sinh, tự nuôi con một mình.  Phụ nữ các vùng nghèo chậm tiến lạc hậu như ở các nước Đông Nam Á thì còn khổ hơn trăm lần.  Có lẽ vì thế mà tỷ lệ ly dị ngày xưa rất thấp.  Riêng ở các nước Tây phương văn minh, tân tiến hơn có tỉ lệ ly dị cao; nhất là khi luật gia đình được đưa vào đời sống hàng ngày.  Con người có những lựa chọn công bằng hơn và được luật pháp bảo vệ khi cần phải giải quyết các bế tắc của vấn đề hôn nhân…  Người phụ nữ có đủ khả năng để sống đời độc lập.  Họ dễ dàng tìm ra việc làm.  Họ có thể quyết định rời bỏ các cuộc hôn nhân xấu, bế tắc để tìm đời sống tốt đẹp hơn mà không gặp trở ngại gì quá đáng...

 

Sau đâu là một vài con số tôi xin mạn phép nêu ra, để chúng ta cùng nhau suy gẫm, dựa trên các khảo cứu xã hội ở Hoa kỳ (Tuy nhiên cũng nên biết là không có khảo cứu nào tuyệt đối chính xác cả vì giới hạn của các phạm trù khảo cứu...?)

 

  • Khoảng 17% tổng số các cuộc hôn nhân sẽ đi đến đổ vỡ, ly dị.
  • Trung bình hôn nhân kéo dài được 7 năm trước khi đi đến ly dị.
  • 34% các cuộc ly dị do ngoại tình, 33% vì vấn đề tài chính và 11% vì sự bệnh hoạn của người phối ngẫu; số còn lại vì nhiều lý do khác không liệt kê thành tiết mục được…
  • Người nghèo và ít học – Poor and less educated - ly dị 10% cao hơn người giàu và có giáo dục cao hơn.  Có lẽ vì người nghèo chịu nhiều “áp lực (stress)” hơn về tài chính trong đời sống cho nên dễ đổ “quặu,” dễ gây gỗ với nhau hơn?!
  • 70% trường hợp các hồ sơ ly dị đề xướng bởi phụ nữ.
  • 50-60% ly dị xảy ra vào lúc sắp sử về hưu (?)

 

Một điểm khác đáng lưu ý trên các con số thống kê này là người đàn ông (chồng) thường ra tòa khai ly dị vì vợ ngoại tình; trong khi, ngược lại, người đàn bà (vợ) khai ly dị chồng phần lớn vì vấn đề tài chánh của gia đình.

 

Các liên hệ tình cảm ngày qua ngày thường liên tục dần dà đi đến tình trạng căng thẳng rồi đến đổ vỡ; có nghĩa là sự bất tín (no trust) sẽ đi đến chỗ không thể hàn gắn được.  Tỷ lệ ly dị không cao nếu đa số các cặp vợ chồng biết cách đừng làm cho sự căng thẳng này (vì không còn tin tưởng vào nhau) lên cao thêm.  Nhưng con người bình thường thiếu hẳn khả năng hòa giải và không sẵn lòng tha thứ hay xin lỗi về những sai lầm đã làm để giữ gìn, thắt chặt liên hệ hôn nhân.  Các nhà khảo cứu nhận thấy có một liên hệ mật thiết giữa sự thông minh và khả năng đương đầu với những sự việc xẩy ra không vừa ý mình muốn.

 

Chúng ta nên tự cho phép mình giữ một cái nhìn ra rộng rãi hơn để duy trì sự bình tĩnh và sẵn sàng chấp nhận trong mọi liên hệ tình cảm; Cũng hiểu là chính trong cái nhìn gọi là rộng rãi này vẫn còn sót lại một vài điểm mù (blind spots) trong tầm nhìn.  Biết nhận thức được sự có mặt không tránh được của các “điểm mù” thì mới mong dễ chấp nhận, tha thứ, kiên nhẫn để duy trì hôn nhận lành mạnh.

 

Á há!  Đàn ông nhắm mắt đi vào con đường tình ái, và yêu “người con gái trong mơ” một cách điên cuồng cho đến khi mở mắt ra, mới ngã ngửa vì người thấy “người con gái trong mơ” đó xài tiền nhanh hết biết, nhanh hơn cái lương (paycheck) chưa lãnh của mình trong tháng tới; chưa kể “người con gái trong mơ” còn liên tục đòi hỏi sự chú  ý, chiều chuộng, và yêu thương mà chàng hiệp sĩ đào hoa nhà ta không có đủ cơ hội cũng như khả năng cung ứng cho đầy đủ, cho đúng mức (demand and supply!)  Ngoài ra, cũng có loại đàn ông thường nghĩ hôn nhân sẽ mang lại cho mình nhiều cơ hội “làm tình” loại “đêm bảy ngày ba?!”  Trong thực tế, mơ tưởng này không bao giờ có.

 

Ối chà!  Đàn bà yêu “hoàng tử của lòng em” chết bỏ với kỳ vọng là sẽ có tình yêu thương che chở, quà cáp vô bờ bến với hàng hiệu đắt tiền, xe xịn, nhà cao cửa rộng, con cái xinh đẹp khôn ngoan…  Các mơ tưởng này cũng ít khi có thật hay trọn vẹn trong cuộc sống thật.

 

Như vậy “kỳ vọng” (high expectation) là nguyên nhân đưa đến hôn nhân và “kỳ vọng” cũng chính là nguyên nhân của ly dị.

 

Ngày nay, con người lập gia đình vì nhiều lý do khác nhau: Tiền, an sinh, đời sống thoải mái hơn…   Xem cho kỹ lại cái danh sách dài về các lý do thì thấy hôn nhân phần lớn dường như không phải là sự chọn người tương xứng và hợp với cá tính của mình.  Một khi tiền đã hết hay người phối ngẫu không đem lại sự thoải mái, an sinh như mong muốn thì ly dị không phải là chuyện lạ bốn phương.

 

Thời buổi này, hôn nhân phải là sự đồng thuận của cả hai bên.  Trong giai đoạn tranh tối tranh sáng - lúc còn đang bồ bịch với nhau - là lúc tốt để xem hôn nhân có thể có cơ hội thành tựu tốt đẹp hay không.  Theo thói thường, chúng ta vẫn không chịu nghĩ đến các chuyện sẽ có thể xẩy ra trong đời sống thật của hôn nhân.  Nên dùng một ít thời giờ trong lúc ngồi âu yếm tâm tình bên nhau để hỏi han nhau về cá tính xem có thích hợp; để bàn luận về các thói xấu của nhau; về ý nghĩa của sự chung thủy; vấn đề nuôi con theo chiều hướng nào; trong trường hợp sẽ bị mất việc và tài chánh khủng hoảng làm thì sao; gặp lúc đau ốm hay tai nạn bất ngờ; và ngay cả vấn đề tín ngưỡng của hai gia đình (?)  cũng như sự thông cảm của bố mẹ chồng, bố mẹ vợ tương lai…  Nói tóm lại, nên nghĩ và bàn qua về các chuyện có thể xảy ra hoàn toàn khác với ý muốn và cách phải đối phó phải như thế nào.  Đây là một số vấn đề thực tế không có gì vui vẻ hoặc hào hứng khi phải nói tới; nhưng tốt hơn phải nói ra trước thì hôn nhân mới có hy vọng tồn tại lâu dài. 

 

Nhân nói về vấn đề thực tế, thành thực đôi khi trắng trợn không có gì vui vẻ nhưng cần phải biết rõ ràng khi còn đang yêu đương, cần tìm hiểu nhau, tôi xin kể lại câu chuyện cười ngắn tuy hơi dung tục, chua chát nhưng rất thực từ anh chàng tài tử xi-nê kiêm danh hề Robin Williams (1951 – 2014) của Mỹ như sau:

 

“Có một cô gái âu yếm thỏ thẻ với anh bồ đẹp trai là:

- Em yêu anh vô cùng.  Bây giờ xin anh vui lòng cho em một ít nước tiểu (để đem đi thử nghiệm) nha?

- ??? ”

(Nguyên văn: “Darling!  I love you so much.  Can I have a little bit of your pee - for testing?”)

 

Cứ tưởng tượng sau khi nhận kết quả thử nghiệm nước tiểu mới phát giác ra anh chàng là người nghiện hút ma túy hay đang mang các chứng bệnh hiểm nghèo như HIV, AIDS, ung thư… thì chuyện tiến tới hôn nhân sẽ đi đến đâu?  Ít ra dự tính của một hôn nhân xấu đã đã được hủy bỏ ngay từ khi mới bắt đầu; trước khi các bất hạnh, đau khổ dần dần thành hình.  Hú vía!

 

Vấn đề hôn nhân thật phức tạp cho nên những lời khuyên ngay cả lời khuyên của các chuyên gia tâm lý cũng không phải là tuyệt đối.

 

Tôi nghĩ đi nghĩ lại thấy có một vấn đề sâu xa trong sự đổ vỗ của hôn nhân là “sự nhàm chán” (boredom). Con người có chiều hướng chóng chán nản những cái bình thường lập đi lập lại chung quanh mình qua thời gian.   Đời sống, con người, và sở thích biến chuyển và thay đổi không ngừng từng giây từng phút.  Nhiều thử xem ra đang đúng và đẹp ngày hôm nay, ngày mai sẽ không còn như vậy nữa. Chính bản thân mình đã khác hẳn đi so với 2-3 giờ trước đó: Chúng ta không mặc một bộ quần áo hết ngày này qua ngày khác; không ăn mãi một món cho mỗi bữa cơm; không đi học hoài hoài; ít khi làm việc cho một sở cho tới lúc về hưu; không giao thiệp thân mật mãi với một người bạn.  Nhìn lại hôn nhân thì thấy là là sự chung sống với một người; chia sẻ cùng một kinh nghiệm qua một thời gian dài.  Bản cũ cứ lập lại nhiều lần tự nhiên tạo ra “sự nhàm chán” và đưa đến lý do lứa đôi quyết định phải thay đổi - như ngoại tình chẳng hạn.  Từ thay đổi dẫn đến ly dị không mất bao lâu.

 

Hôn nhân lành mạnh là khi vợ chồng xem nhau như bạn thân thiết; mỗi người luôn luôn cố gắng làm cho người phối ngẫu của mình hạnh phúc hơn; cố tránh xa cái bẫy nhàm chán; và cuối cùng là cùng nhau tập cách thích ứng với những chuyện không vừa ý, không may thay vì bỏ cuộc ngang (“call it quits”). 

 

Phải cần có sự hợp tác của hai người mới nhẩy “Tango” được (Take 2 to tango); vả lại hôn nhân không thể là con đường tình cảm một chiều đâu hà!

 

Vài lời thô thiển, nếu nghe không vô thì xin quý vị cũng bỏ qua.

 

 

Trần Văn Giang

12/28/2019

Ý kiến bạn đọc
06/01/202001:04:51
Khách
Wow, cho người kiểm duyệt của Việt báo: bình luận của tôi về bài viết quá nhiều chú thích English, muốn để được tác giả giải thích đã vì phạm nguyên tắc nào của luân lý,đạo đức mà bị cắt bỏ ?
Nếu đối tượng bài viết là Tư ruộng tôi / thế hệ di dân một thì không cần( chú thích English) còn cho đối tượng thế hệ 2 thì nên viết hẳn/ rạch ròi ( bằng English).
Quý vị làm báo tiếng Việt ,điều cơ bản đó quý vị không nguyên tắc,độc giả muốn chấm dứt lối viết ba rọi thì quý vị đục bỏ,ấy là có tâm và có tầm sao?
Cám ơn quý vị đọc ý nghĩ thô thiển của Tư ruộng,càng cám ơn thêm nếu quý vị bỏ chút thì giờ suy nghĩ về nhưng gì quý vị đã đọc!
05/01/202000:44:58
Khách
Tôi tôn trọng bài viết của tác giả nhưng ( xin tha lỗi) không thể đọc hết bài, vì không thể hiểu tại sao tác giả cứ phải khoe mẽ( chú thích English) quá nhiều.
Nếu tác giả có thì giờ xỉn chỉ bảo/ cắt nghĩa dùm,cám ơn nhiều!
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đức Giáo hoàng Francis đã gọi cái chết của George Floyd dưới tay các cảnh sát Mỹ là "thảm kịch" và nói rằng ngài đang cầu nguyện cho ông ấy và "tất cả những người khác đã mất mạng vì tội lỗi của kỳ thị chủng tộc," theo CNN cho biết hôm 3 tháng 6. Sau 8 đêm biểu tình khắp nước Mỹ, Đức Giáo Hoàng bày tỏ về cái chết của Flyod trong thánh lễ cầu nguyện hàng tuần của ngài tại Vatican hôm Thứ Tư. “Các anh chị em tại Hoa Kỳ yêu mến, tôi đã chứng kiến rất lo lắng về tình trạng bất ổn xã hội đáng lo ngại ở quốc gia của bạn trong những ngày qua, sau cái chết bi thảm của ông George Floyd," theo Đức Giáo Hoàng Francis phát biểu.
Bộ Trưởng Quốc Phòng Mark Esper đang làm rung rinh Bạch Ốc sau khi nói hôm Thứ Tư, 3 tháng 6 rằng ông không ủng hộ sử dụng quân đội để dập tắt các cuộc biểu tình quy mô lớn trên khắp Hoa Kỳ do cái chết của George Floyd và những lực lượng đó chỉ nên được sử dụng trong một vai trò thực thi pháp luật như là một phương sách cuối cùng, theo CNN cho biết. Esper lưu ý rằng "hiện tại chúng ta không ở một trong những tình huống đó," tránh xa mối đe dọa gần đây của Tổng Thống Donald Trump để triển khai quân đội nhằm thực thi trật tự.
Trong một tuần qua biểu tình đã nổi lên tại nhiều thành phố lớn nhỏ ở Mỹ. Bắt đầu từ Minneapolis – St. Paul (Twin Cities) ở tiểu bang Minnesota, rồi lan ra Denver, Los Angeles, Washington D.C., Austin, Houston, Chicago, Atlanta, Portland, Oakland, San Francisco, Miami, New York. Những cuộc biểu tình bùng phát khắp nơi bắt nguồn từ vụ việc xảy ra hôm thứ Hai 25/5 ở thành phố Minneapolis, khi cảnh sát viên da trắng Derek Chauvin bắt người đàn ông da đen George Floyd vì tình nghi dùng tiền giả. Chauvin lấy đầu gối đè cổ nạn nhân xuống đất trong 9 phút để sau đó nạn nhân tắt thở, dù Floyd đã nhiều lần kêu lên “I can’t breathe” – Tôi không thể thở.
Hôm qua, Twitter đã đóng tài khoản giả tạo đội danh Antifa sau khi xác định ra liên hệ của trương mục này với một tổ chức thượng tôn da trắng Identity Evropa, công ty truyền thông mạng tuyên bố điều này vào ngày thứ Hai. Phát ngôn viên của Twitter nói với CNN rằng một tài khoản nhân danh tổ chức Antifa quốc gia đã bị đóng sau khi tổ chức này kêu gọi bạo động trong các cuộc biểu tình vì sự tàn bạo của cảnh sát. Antifa, viết tắt của chống phát xít (anti-fascist), không phải là một tổ chức tập trung mà là một phong trào phản kháng chính trị được phát xướng từ các nhóm và cá nhân độc lập nhỏ. "Tài khoản này đã vi phạm chính sách thao túng và luật lệ chống loan tin giả của chúng tôi, nhất là đối với việc tạo tài khoản giả", người phát ngôn nói trong một tuyên bố. "Chúng tôi đã hành động sau khi tài khoản này gửi một tweet kích động bạo lực và ngược với Quy Tắc của Twitter."
Vào sáng Thứ Hai ngày 1 tháng 6 năm 2019, Mặc dù rất bận rộn với nhiều cơng tác cần thiết trong vấn đề phòng chống dịch Covid-19, cũng như tình hình biểu tình sau cái chết của ông George Floyd nhưng quý vị dân cử gồm ông Thị Trưởng Trí Tạ, Phó Thị Trưởng Kimberly Hồ, Nghị Viên Chí Charlie Nguyễn, và Ủy Viên Giáo Dục Học Khu Garden Grove luật sư Nguyễn Quốc Lân cùng ông Nguyễn Kim Bình Phó Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam Nam California, đã đến bệnh viện Kindred Westminster để trao tặng vật dụng bảo hộ cho các nhân viên y tế đang làm việc tại đây.
Đời về chiều bỗng trở nên rảnh rỗi. Đôi khi, rảnh muốn khóc luôn nên tôi đâm ra uống hơi đều và cũng hơi nhiều. Chắc sợ thằng em dám chết vì rượu nên không ít anh chị hằng tâm (và hằng sản) đã nhờ tôi đi làm việc thiện, giúp những người Việt nghèo khó – sống rải rác và quanh quất – ở Biển Hồ. Tháng này, chị Kim Bintliff – Houston TX – biểu tôi đến làng Kor K’ek, cách Kampong Luong Floating Village (thuộc tỉnh Pursat) chừng hai giờ ghe máy. Tôi đã đến đây đôi ba lần trước, vì chuyện làm trường học, và không hề bị phiền nhiễu gì ráo trọi. Lần này, trưởng ấp ngỏ lời xin thêm mấy phần gạo (cho chính gia đình và vài người nữa) khiến tôi hơi khó chịu. Tuy thế, ngay khi lên bước chân lên cái nhà nổi ọp ẹp và chật hẹp của ông ta thì thái độ của tôi thay đổi hẳn. Họ cũng cùng quẫn, có khác chi những đồng bào trôi sông lạc chợ của mình đâu.
Sách "Bên thắng cuộc" của Huy Đức kể lại nhiều chuyện bí ẩn trong hàng ngũ cộng sản mà người ngoài, nhứt là người miền nam, ít ai biết và cả một số chuyện liên hệ tới giới chức miền nam sau 30.04/75 trong cải tạo và tù vượt biên dưới thời ông Võ văn Kiệt. Có chuyện tác giả kể hấp dẫn nhưng không đúng sự thật bởi chính người trong cuộc, tức nạn nhơn, đọc qua chuyện của mình đã phải ngạc nhiên. Nhưng dầu sao, sách "Bên thắng cuộc" vẫn có giá trị thông tin khá hơn nhiều sách khác của người cộng sản viết mà ta đọc qua.
Hàng ngàn người biểu tình đã quỳ gối trên bãi cỏ bên ngoài Tòa Nhà Quốc Hội hôm Thứ Ba, 2 tháng 6, hô vang khẩu hiệu “im lặng là bạo động” và “không công lý, không hòa bình,” chỉ trước giờ giới nghiêm được chính quyền đưa ra khi các cuộc biểu tình chống sự bạo hành của cảnh sát đã bùng nổ tại nhiều thành phố lớn. Đám đông tại Tòa Nhà Quốc Hội sau đó đã đứng dậy và hô to “quỳ gối” và “bạn bảo vệ ai?” khi các cảnh sát đối mặt với họ. Các lệnh giới nghiêm vào chiều tối đã được ban hành tại hàng chục thành phố theo sau một tuần biểu tình vì cái chết của người da đen 46 tuổi George Flyod tại Minneapolis. Phần lớn là ôn hòa vào ban ngày, đám đông đã nổ ra phá hoại, đốt phá và cướp bóc sau khi trời tối. Tổng Thống Donald Trump đã kêu gọi Lực Lượng Vệ Binh Quốc Gia hoặc quân đội Hoa Kỳ trấn áp những gì được gọi là "du thủ du thực," "kẻ trộm" và "côn đồ" chịu trách nhiệm về bạo lực, đổ lỗi cho các thống đốc tiểu bang hoặc các quan chức địa phương vì đã không can thiệp.
Có 213 trường hợp mới bị lây vi khuẩn corona xảy ra hôm Thứ Hai tại Quận Cam, theo các số liệu được cập nhật từ Cơ Quan Chăm Sóc Sức Khỏe Quận Cam cho biết. Toàn quận hiện có 6,574 trường hợp bị lây, gồm 665 cư dân nhà dưỡng lão và 377 tù nhân tại nhà tù Quận Cam. 213 trường hợp mới hôm Thứ Hai là cao thứ 4 trong một ngày trong quận trong thời đại dịch, và cao nhất trong một ngày là 216 trường hợp vào ngày 23 tháng 5. Số người thiệt mạng trong quận là 150.
Trái banh ném đi tùy thuộc vào chiều dài của cánh tay người cầu thủ ném bóng và sức mạnh ở vai.Cánh tay càng dài và vai càng mạnh thỉ trái banh càng đi xa. Ngay khi sinh ra, cánh tay nam giới thường dài hơn là cánh tay nữ giới. Tới tuổi dậy thì, nam giới có được cái lợi thứ hai là khi testosterone làm vai lớn lên và cơ bắp ở lồng ngực dầy ra. Kết quả của kích thích tố tăng trưởng này là phần trên của cơ thể mạnh hơn phần cơ thể của nữ giới tới từ hai tới ba lần.Vì thế tại sao nữ lực sĩ lại có vẻ kém nam lực sĩ ở các môn thể thao như nói về sức mạnh về ném.
Sáng sớm Thứ Ba, 2 tháng 6 năm 2020 trận cháy thiêu nhiều căn nhà tại một khu thương mại tầng trệt tại thành phố Costa Mesa, theo các viên chức cứu hỏa cho báo OC Register biết. Trận cháy đã được báo cáo vào khoảng 3 giờ rưỡi sáng tại địa điểm 1515 MacArthur Blvd., theo Đại Úy Joseph Noceti của Ty Cứu Hỏa Costa Mesa cho biết. “Có người nào đó tại chỗ cháy đã gọi cho cứu hỏa,” theo Noceti cho biết. “Khi lính cứu hỏa tới nơi thì lửa đã bùng lên tới mái nhà.” Trong khi đó, hơn 300 người biểu tình đã hô to khẩu hiệu tại góc đường Birch Street và Brea Blvd., tại đường phố của thành phố Brea hôm Thứ Ba, 2 tháng 6, để biểu tình chống cái chết của George Flyod.
Garden Grove City Manager Scott Stiles vừa ban hành lệnh giới nghiêm trên toàn thành phố Garden Grove trong hai đêm 2 và 3 tháng Sáu. Đêm đầu tiên, lệnh giới nghiêm bắt đầu từ 6 giờ chiều hôm nay, thứ Ba, 2 tháng Sáu đến 5 giờ sáng thứ Tư, 3 tháng Sáu. Đêm thứ hai, lệnh giới nghiêm có hiệu lực từ 6 giờ chiều, thứ Tư, 3 tháng Sáu đến 5 giờ sáng thứ Năm, 4 tháng Sáu. Trong thời gian lệnh giới nghiêm được ban hành, tất cả các cư dân phải ở trong nhà, không được đi ra đường, đi trên vỉa hè, ra công viên hay tụ tập ở các địa điểm công cộng trong phạm vi thành phố Garden Grove. Tất các các doanh nghiệp phải đóng cửa trong khoản thời gian lệnh giới nghiêm nói trên.
Các tiệm làm tóc và tiệm hớt tóc có thể mở cửa lại và ăn uống trực tiếp tại các nhà hàng có thể được tiếp tục ngay lập tức với các biện pháp bảo vệ khi Quận Los Angeles tiến lên Lộ Trình Phục Hồi. Tiểu bang California hôm nay đã phê chuẩn yêu cầu của Quận cho một thay đổi khác biệt đến các hướng dẫn của tiểu bang vì Quận đã đáp ứng được các ngưỡng sức khỏe công cộng cần thiết để an toàn cho phép các lĩnh vực quan trọng của nền kinh tế và cộng đồng được bắt đầu phục vụ cư dân. Quận đã chứng minh rằng họ đã kiểm soát được sự lây lan của vi-rút và đang bảo vệ cư dân và những công nhân viên thiết yếu. Khả năng xét nghiệm bệnh viện và truy tìm mối tiếp xúc là thích đáng để đối phó với bùng phát dịch bệnh. Quận Los Angeles hiện đang trong giai đoạn nâng cao của Giai Đoạn 2 của Lộ Trình Khả Năng Phục Hồi của Tiểu Bang.
WASHINGTON ngày 2 tháng 6 – Một ngày sau khi bị chỉ trích lợi dụng cơ hội chụp hình tại một nhà thờ bị đốt cháy ở gần Tòa Bạch Ốc, tổng thống Trump đem thông điệp chống người biểu tình “Tuân Thủ Luật Pháp” của ông đến một đền thờ Công Giáo, một cuộc viếng thăm nhanh chóng bị các giám mục lãnh đạo Công Giáo của nhà thờ lên án. Trump và đệ nhất phu nhân Melanie Trump vào ngày thứ ba trong một chuyến thăm ngắn đến Đền thờ Quốc Gia Thánh John Paul Đệ Nhị kế bên trường Đại Học Công Giáo Hoa Kỳ. Đền thờ là nơi cầu nguyện cho người Công Giáo nhưng chào đón mọi người thuộc mọi tín ngưỡng.
ông A. Acevedo, cảnh sát trưởng thành phố Houston- Texas đã có lời nhắn đến tổng thống Trump: “Nếu tổng thống không biết làm việc gì để xây dựng, xin làm ơn ngậm miệng lại (keep your mouth shut), vì ông đang đẩy những người thanh niên nam nữ ở độ tuổi 20 vào rủi ro…”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.