Hôm nay,  

Đời Là Huyễn Mộng

14/03/202019:31:00(Xem: 6032)
blank

Đời Là Huyễn Mộng

  

Bạn ơi,

Cuộc đời này là hai dòng xuôi ngược.

Kẻ ước mơ làm công nương hoàng tử.

Thế nhưng công nương hoàng tử lại chán bỏ hoàng cung.

Vì ở hoàng cung giống như nhà tù bó rọ.
 

Kẻ ước mơ trở thành tỷ phú.

Nhưng rồi có ông tỷ phú lại bỏ đi tu.

Kẻ muốn trở thành người mẫu nổi danh lấy đại gia, hoàng tử.

Thế nhưng có người mẫu lại cạo đầu theo Phật.
 

Kẻ muốn trở thành danh ca thần tượng.

Thế nhưng danh ca lại vùi đầu vào xì ke ma túy.

Vì cuộc đời ca hát là cuộc đời bế tắc.
 

Bao danh ca Đại Hàn và Mỹ quốc,

Cuối cùng đời kết thúc bi thương.

Kẻ đang là đàn bà lại giải phẫu để làm đàn ông.

Nhưng nhiều đực rựa lại cắt đi để trở thành người nữ.
 

Kẻ đang làm thượng nghị sĩ đầy quyền uy lại chán đời từ chức.

Thế nhưng bao kẻ lại bỏ ra trăm triệu để tranh giành cho được.

Kẻ chán vợ rồi đâm đơn ly dị.

Thế nhưng bao gã khát tình lại muốn nhào vô.

Kẻ đang làm tổng thống bị luận tội, đánh tơi bời hoa lá.

Thế nhưng bao kẻ lại tranh nhau ngồi vào đó.
 

Kẻ mong được làm vua.

Thế nhưng vua Trần Nhân Tông lại coi ngai vàng như đôi dép rách.

Kẻ ở nông thôn muốn sống đời xa hoa nơi thành phố.

Nhưng kẻ ở thị thành lại muốn về quê để sống yên bình.

Kẻ chán ngấy với công việc của mình.

Chỉ muốn bỏ đi.

Thế nhưng bao kẻ ước mơ mà không được.
 

Chớ xóa bỏ những gì mình đang có.

Để chạy theo người vì bắt chước mà thôi.

Bắt chước người như bèo giạt mây trôi.

Cho đến chết vẫn thấy mình vô nghĩa.
 

Khi con người chạy theo huyễn hóa.

Thì đồ phế thải của cô đào ci-nê cũng là báu vật.

Biết bao kẻ chạy theo thời trang cũ rích.

Nhưng chính kẻ tạo ra đã quăng bỏ lâu rồi.
 

Kẻ nghèo khó muốn áo quần lành lặn.

Kẻ rởm đời lại cho rằng quần rách mới sang.

Hiện nay bao kẻ muốn được nổi danh.

Nhưng một số lại muốn xa lìa trần tục.
 

Tất cả đều như “đứng núi này trông núi nọ”.

Bởi do tâm chẳng có yên bình.

Khi tâm chẳng yên bình thì đi khắp thế giới này đều thấy chán.

Khi tâm yên bình, ngồi một chỗ cũng an vui.

Một món đồ chơi, con nhà khó quý rồi.

Dù trăm món vẫn đòi thêm, con triệu phú.
 

Bạn ơi,

Tâm yên bình là tâm không nhiễu loạn.

Không chạy theo ảo ảnh của đời.

Tâm yên bình chẳng thèm khát thú vui.

Vui cho lắm rồi cũng buồn và chán.

Hãy an trụ với những gì mình đang có.
 

Điều đó không có nghĩa là cứ sống ù lì.

Nhưng chớ điên cuồng chạy theo ảo ảnh.

Bỏ cái này chụp cái kia là thả mồi bắt bóng.

Mà thả mồi bắt bóng chỉ rước lấy khổ đau.

Người ta bỏ ra rất nhiều tiền để chứng tỏ giàu sang.

Chứ không phải vì nhu cầu cơm áo.

Phải nhớ cuộc đời này là mộng ảo.

Mà giấc mộng này lại tiếp nối giấc mộng kia.

Cái đang có trong tay là giả tạo.

Mà cái đi tìm cũng chỉ là huyễn ảo mà thôi.

Mới thấy đây sao đã mất rồi?

Như mây nổi trông như áo trắng.

Rồi biến thành con chó xanh lơ.
 

Thiên thượng phù vân như bạch y.

Tu du hốt biến vi thương cẩu.  (**)
 

Như trong Kinh Kim Cang Phật dạy:

Tất cả các pháp hữu vi đều như mộng huyễn,

Như bọt ảnh, như sương mai, như ánh chớp.

Nên quán xét đúng như vậy.”
 

Bạn ơi,

Muốn sống hạnh phúc thì phải xa lìa mộng ảo.

Chứ không phải chạy theo huyễn hóa của đời.
 

Như Phật dạy trong Kinh Bát Nhã:

Điên đảo một khi đã viễn ly,

Thì Niết Bàn hiện ra ngay trước mắt.” (**)
 

Thiện Quả Đào Văn Bình

(California ngày 14/3/2020)

 

(*) Thơ Đỗ Phủ

(**) Bát Nhã Tâm Kinh Viễn ly điên đảo mộng tưởng, cứu cánh Niết Bàn



 


Ý kiến bạn đọc
15/03/202012:15:56
Khách
Very true.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sức gia tăng của kinh tế Việt Nam đã chậm lại trong quý 4 giữa lúc mức cầu trên toàn cầu yếu kém và căng thẳng do thương chiến Mỹ-Trung, theo Bloomberg cho biết hôm 28 tháng 12.
Một chiếc máy bay nhỏ đi bay tới trận đấu LSU tại Atlanta đã bị tai nạn trong bãi đậu xe của bưu điện trên đường Pinhook Road vào sáng Thứ Bảy, 28 tháng 12 năm 2019 làm cho 5 người thiệt mạng.
Có rất nhiều nghiên cứu về khoảng cách giàu nghèo ở Âu-Mỹ nhưng bài này chỉ chọn ra 2 giải thích được người viết xem như đáng chú ý nhất
Theo tôi hiểu,tôi lớn lên ở Việt Nam trong một gia đình khác với nhiều người. Tôi nhớ các mùa nghỉ hè bận rộn với các sinh hoạt cộng đồng, nhất là từ năm 1972 cho đến 1974.
Gia đình cựu Bộ trưởng Thông tin và Truyền Thông CSVN Nguyễn Bắc Son đã nộp 3 triệu đô la để chuộc tội cho ông trước ngày tòa án tại Hà Nội tuyên án, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm 27 tháng 12.
Cơ Quan Thực Phẩm và Thuốc (FDA) đã chính thức tăng tuổi hợp pháp để mua thuốc lá tại Hoa Kỳ từ 18 lên 21.
thơ thời kỳ này của thi sĩ Lê Giang Trần dễ làm chúng ta mất ngủ, với những thao thức về những đời thơ bay theo gió lộng ra biển. Có phải thơ chàng là để trôi theo biển gió? Hay là thơ cũng lấm bụi theo chân giang hồ
Ông là kiến trúc sư, là một học giả, đã xuất bản nhiều tác phẩm trong tiếng Việt và tiếng Anh về Phật học, triết học và tâm lý học. Ông cũng viết truyện. làm thơ... bây giờ ông cho biết sẽ ra ứng cử chức Thị Trưởng Thành Phố Westminster.
Cuộc hành trình ‘khởi đầu bằng thảm kịch’ đã cho thấy ‘sự trưởng thành và hòa nhập của người di dân gốc Việt với xứ sở này’.
Các thống đốc Cộng Hòa tại hơn một chục tiểu bang đã gửi thư lên Bộ Ngoại Giao yêu cầu những người tị nạn được tái định cư tại các tiểu bang của họ, theo Phòng Dân Số, Tị Nạn và Di Trú cho biết.
Tình trạng ô nhiễm không khí tại Việt Nam đã đến mức báo động vì đã có tới hơn 50,000 người chết vì ô nhiễm không khí trong năm 2017, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) trích thuật báo cáo quốc tế cho biết hôm 25 tháng 12.
Các thị trường chứng khoán toàn cầu đã hoạt động mạnh trong năm 2019, thu lợi hơn 17 ngàn tỉ đô la trong tổng trị giá, theo tính toán của ngân hàng Deutsche Bank cho biết.
Phủi sạch nợ duyên. Kiếp vô thường Về miền Cực Lạc, nẻo Tây Phương
Quý vị nào thích môn thể thao bóng bầu dục của Mỹ chắc hẳn có nghe "tiếng" của Redskins. Redskins là đội nhà của vùng Virginia, Washington DC và Maryland.
Sao ông lại lấy bút hiệu là Bồ Tùng Ma mà không là Bồ Tùng... gì gì đó? (Tôi nghĩ thầm ông này chắc là... ma mãnh lắm đây?) Hỏi ông, ông giơ tay che cái lỗ tai. Tôi chả hiểu ông muốn nói gì. Câu hỏi vẫn chưa có câu trả lời.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.