Hôm nay,  

Con Đường Tốt Hơn

07/06/202017:59:00(Xem: 14318)

img_4019

Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush
gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.


Laura và tôi đau lòng hết sức khi nhìn cảnh George Floyd bị chèn cổ một cách dã man, cũng như rất buồn khi thấy sự bất công và nỗi sợ hãi đang làm cả nước muốn ngộp thở. Nhưng mấy hôm nay chúng tôi vẫn cố không nói gì vì đây không phải lúc để lên tiếng dạy đời. Đây là lúc để lắng nghe. Đây là lúc để nước Mỹ xét lại những điều sai quấy của mình — và qua đó ta cũng sẽ nhìn ra sức mạnh cứu chuộc cho dân tộc.

Quả là một sự thất bại khi vô số công dân Mỹ gốc Phi, nhất là những người trẻ, tiếp tục bị quấy nhiễu và đe doạ đến tính mạng ngay trên quê hương của họ. Nhưng cũng là sức mạnh khi người biểu tình được các lực lượng cảnh sát có trách nhiệm bảo vệ để họ có thể xuống đường đòi hỏi một ngày mai tươi sáng hơn. Bi kịch này — với một chuỗi dài những bi kịch tương tự, đề ra một câu hỏi mà lâu nay không ai muốn trả lời: Làm sao để chấm dứt sự kỳ thị có hệ thống ở Mỹ? Cách duy nhất chúng ta có thể nhìn thấy chính mình trong ánh sáng của sự thật là lắng nghe tiếng kêu van của những người đang đau khổ. Những kẻ muốn bóp nghẹt tiếng kêu đó không hiểu nước Mỹ là gì, hoặc bằng cách nào nước Mỹ có thể trở nên tốt hơn.

blank
Trái: Người da đen xuống đường đòi quyền bình đẳng tại Washington, D.C. tháng 8 năm 1963;
Phải: Dân Mỹ biểu tình ở New York City đòi công lý tháng 6, 2020. (Hulton Archive; David Delgado)

Thử thách lớn nhất của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ là làm sao kết hợp những con người có nguồn gốc vô cùng khác nhau thành một đất nước của công lý và cơ hội. Những giáo điều và thói quen về sự thượng đẳng của giống dân da trắng mà đã một lần suýt xé đôi đất nước vẫn còn đang đe doạ quốc gia chúng ta. Câu trả lời cho vấn nạn của nước Mỹ nằm trong cách ta ăn ở sao cho đúng với lý tưởng đã tạo nên đất nước này — tất cả mọi người sinh ra đều bình đẳng và được thượng đế ban cho những quyền căn bản. Chúng ta dễ quên rằng đó là những tư tưởng cực kỳ cấp tiến, và những nguyên lý căn bản mà ta trân quý luôn luôn thách thức các cơ chế bất công dù do cố ý hay mặc nhiên.



Những người hùng xưa nay của nước Mỹ — từ Frederick Douglass đến Harriet Tubman, từ Abraham Lincoln đến Martin Luther King Jr. — đều là những vị anh hùng của sự đoàn kết. Thiên chức của họ không dành cho kẻ yếu tim. Họ có khả năng làm lộ diện sự kỳ thị và bóc lột — những vết nhơ của dân tộc mà đôi khi không dễ cho cộng đồng đa số bình tâm suy xét. Chúng ta chỉ có thể nhìn ra nhu cầu của đất nước qua cặp mắt của người bị đe doạ, áp bức và bỏ rơi.

blank
                             Trước đài tưởng niệm Lincoln Memorial ở Washington, D.C. ngày 6/6/2020 (Tyrone Turner/WAMU)


Giờ đây chúng ta đang đứng trước một câu hỏi lớn. Có rất nhiều người hoài nghi nền công lý của nước Mỹ. Và họ có lý do. Người da đen thấy quyền con người của họ cứ bị vi phạm liên miên, trong khi các cơ quan nhà nước thì phản ứng hết sức chậm chạp hoặc không đi tới đâu. Ai cũng biết một nền công lý bền vững chỉ đạt được bằng những phương tiện ôn hoà. Hôi của không là giải phóng; tàn phá không phải là tiến bộ. Nhưng ta biết muốn có yên bình dài lâu phải có sự công bằng tương xứng. Chế độ pháp trị cần đặt trên nền tảng của sự bình đẳng và chính danh của nhà cầm quyền; công lý cho tất cả là trách nhiệm của tất cả mọi người.

Nó sẽ đòi hỏi một nỗ lực bền bỉ, dũng cảm và sáng tạo. Khi ta hiểu được kinh nghiệm sống của người khác, ta sẽ dễ giúp họ hơn. Muốn thương người như thể thương thân ta phải đối xử với người khác như bình đẳng. Chúng ta có con một đường tốt hơn — con đường của sự đồng cảm, của giao ước sẻ chia, của hành động can đảm, và của sự bình yên dựa trên công lý. Tôi tin rằng người Mỹ chúng ta sẽ cùng nhau chọn con đường tốt hơn ấy.



George W. Bush

ianbui dịch



Trích từ: https://vietopian.wordpress.com/2020/06/07/con-duong-tot-hon/?fbclid=IwAR0MMvyBIJlQxGiizy3CIxVGByBsCq4dh81TGlMEL3eSJaTihZMq9YesBbQ

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dẫn nhập: Wuhan Virus xuất phát từ China vào tháng 12.2019 và sau đó lây lan sang Nam Hàn, Nhật, Âu-Mỹ, Phi Châu. Hiện tại trở thành một đại dịch. Trước sự lây lan nhanh chóng của dịch COVID-19 trên thế giới, nhiều quốc gia đã có những biện pháp thích nghi để ngăn chận sự truyền nhiễm.
Với rất ít dụng cụ thử nghiệm coronavirus, Mỹ vẫn chưa đủ khả năng thẩm định ai đã nhiễm bệnh, và dựa theo kinh nghiệm của những quốc gia đã bị nạn dịch rồi, con số này chắc hẳn cao hơn nhiều. Điều đáng sợ là người ta có thể bị nhiễm lâu đến 14 ngày mà không có triệu chứng gì
Tại hải ngoại, trứng gà là một loại thực phẩm phổ thông, bổ dưỡng và rẻ tiền. Trong thời gian vài năm gần đây,sản xuất và kinh doanh trứng gà tại đa số quốc gia hải ngoại bị bắt buộc phải ghi thêm mã số "lý lịch" trên vỏ trứng và trên hộp
Muốn sống hạnh phúc thì phải xa lìa mộng ảo. Chứ không phải chạy theo huyễn hóa của đời. Như Phật dạy trong Kinh Bát Nhã: “Điên đảo một khi đã viễn ly, Thì Niết Bàn hiện ra ngay trước mắt.”
Đối diện với sự gia tang mạnh các trường hợp lây lan dịch corona, hôm Thứ Bảy, 14 tháng 3, Tây Ban Nha đã trở thành quốc gia Châu Âu thứ 2 ban hành các biện pháp hạn chế nơi công cộng, kêu gọi mọi người ở trong nhà.
QUẬN CAM -- Mùa dịch bệnh nguy cấp đã buộc hủy bỏ nhiều sinh hoạt tại Quận Cam.
Một nhóm bạn vùng Nam California đã lập nhóm Wisdom Today để thực hiện các băng hình song ngữ Anh-Việt trên mạng YouTube... các băng hình này sẽ thích nghi cả cho thế hệ trẻ ở hải ngoại kém tiếng Việt, và cả cho người trong Việt Nam muốn học tiếng Anh.
Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm Thứ Sáu đã tuyên bố tình trạng khẩn cấp quốc gia để giải ngân 50 tỉ đô la của liên bang để chống lại dịch corona ngay cù ông bác bỏ trách nhiệm cá nhân đối với sự thất bại của chính phủ ông lúc đầu của đại dịch, theo bản tin của CNN cho biết hôm 13 tháng 3.
Chứng khoán Hoa Kỳ đã tăng cao nhất kể từ năm 2008 khi Wall Street lấy lại sức trong lúc suy yếu của phiên chợ hôm Thứ Sáu sau khi Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump tuyên bố tình trạng khẩn cấp quốc gia để chống lại dịch corona đang lan nhanh.
Nạn dịch Covid-19 đã lan tràn khắp nơi trên thế giới, hơn trăm quốc gia có người nhiễm bệnh, trừ miền băng giá Antarctica. Tổ chức Y tế Liên Hiệp Quốc đã chính thức gọi đây là đại dịch toàn cầu.
Tại Đức, hơn 3300 ca nhiễm Wuhan virus (virus corona mới) được biết đến. Điều này xuất hiện từ một đánh giá của dpa, trong đó có tính đến các số liệu báo cáo của các tiểu bang. Trong một cuộc khảo sát tương tự từ ngày hôm trước, giá trị là hơn 2400 ca nhiễm.
Mà có riêng chi bà Bình, ông Thọ, ông Phát, bà Định … (và ngay cả đến ông Hồ) cũng đều chọn thái độ “thức thời” tương tự vì họ biết cái đảng (cướp) của mình rõ hơn ai hết. Chỉ có những thường dân ngây thơ như chúng ta thì vẫn cùng nhau lên tiếng “đòi hỏi phải truy tố những kẻ đã sát hại cụ Kình.” Làm sao có thể can thiệp vào chuyện trừng phạt đảng viên của một đảng cướp cho dù đây là “một vú án một tội ác trời không dung, đất không tha” chăng nữa?
Hoa Kỳ đã thực hiện các cuộc không kích hôm Thứ Năm nhắm đích các căn cứ dân quân được Iran hỗ trợ, theo Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ cho biết, được CNN tường thuật và cập nhật hôm 13 tháng 3.
Sự gia tăng số người có thể đã tiếp xúc với một người bị lây vi khuẩn corona đã và đang được khuyên tự cách ly. Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Bệnh Tật Hoa Kỳ (CDC) nói rằng nếu sau 2 tuần mà bạn không có triệu chứng gì, thì bạn là không bị lây corona. Nhưng tự cách ly có thể là một thách thức đối với những người sống chung đụng với nhiều người khác. “Thật khó và lẫn lộn,” theo Jessica Haller, sống cách ly trong nhà tại Bronx với 4 đứa con kể từ Thứ Ba tuần trước. Họ đang cách ly đề phòng sau khi một trường hợp vi khuẩn corona được xác nhận trong trường học.
Khắp thế giới, các nhóm tôn giáo thiểu số đang đối diện với bạo hành bởi vì những niềm tin của họ, theo www.theconversation.com cho biết. Lưu ý rằng các cuộc tấn công vào các nơi thờ tự đã tăng lên, năm 2019 Liên Hợp Quốc tuyên bố ngày 22 tháng 8 là Ngày Quốc Tế Tưởng Niệm Các Nạn Nhân Của Hành Động Bạo Lực Dựa Trên Tôn Giáo Và Tín Ngưỡng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.