Hôm nay,  

Thở Hồn Sử Việt

19/07/202010:34:00(Xem: 4487)


Một thế hệ ngoảnh mặt lại với lịch sử là một thế hệ

không có quá khứ - và cũng không có tương lai (Robert A Heinlein)

Là một học sinh từng say mê môn sử, tôi không thể tưởng tượng được, có một ngày môn học đó bị khai tử!

 

Sử bị giết chết không phải vì cái quyết định của Bộ Giáo Dục năm 2013, khi thông báo rằng môn sử sẽ không được đưa vào môn thi tốt nghiệp PTTH. Nó chết qua hình ảnh các em học sinh trường PTTH Nguyễn Hiền (Sài Gòn) đã nhảy cẫng lên, ôm nhau mừng rỡ khi nhận thông báo. Nó chết bởi sự hăm hở, vui sướng, vô tội của các em khi hùa nhau xé đề cương ôn thi môn sử ném xuống sân trường.

 

Một em sinh viên chia sẻ rằng đa số các học sinh trung học rất chán ghét môn sử. Chỉ nghe tới hai chữ lịch sử thôi là các em đã “rùng mình”. Nghe các chuyện này, tôi thấy đau lòng ghê gớm. Đau lòng vì thấy những gì mình yêu quý bị rẻ rúng, vì niềm tự hào của tôi bị đụng chạm, vì các vị anh hùng của tôi bị xem nhẹ, và sau cùng là ngậm ngùi vì không tìm thấy mình trong các em. 

Nghĩ đến sử, đến những bản đề cương về môn sử rách tan nát, nằm lẫn trong đám lá khô trên sân trường, dưới bàn chân các em bước qua; và rồi từ đây dưới gót chân của thời gian mà hối tiếc! 

Không lẽ nào chúng ta lại cô đơn đến thế, đáng trách đến thế khi không nối kết được quá khứ với tương lai. Nghĩ đến đó tôi lại nhớ đến bố tôi. Ông chỉ là một người lính với cấp bậc bình thường nhưng ông đã gieo vào tôi niềm tự hào sâu xa về lịch sử đất nước mình. 

Làm thế nào mà một cô bé mới lên chín lại say mê lịch sử đến thế! Ở cái tuổi miệng còn ê a những bài học thuộc lòng, nhưng trong cái đầu bé nhỏ ấy vẫn mường tượng đến hình ảnh oai phong của vua Trần trong trận đánh với danh tướng Toa Đô. Trận đánh ấy có thái tử cùng vua cha ra trận. Nhà vua cưỡi ngựa đi trước xông pha tên đạn. 

Chính bố tôi cũng không hề biết rằng cái thước phim hùng tráng do ông truyền đạt cứ còn in mãi trong đầu cô con gái nhỏ của ông. Để rồi sau này, khi lớn lên một chút, tôi đâm mê những bài thơ lịch sử. Có lần tôi say mê kể về sử Việt, về Hai Bà Trưng cho một người bạn ngoại quốc. Tôi đọc nguyên cả bài thơ về giấc mơ của thi sĩ Bắc Phong cho ông nghe. Bắc Phong mơ thấy mình sống ở những năm bốn mươi trước công nguyên, ông là một viên quan quản tượng của Hai Bà. Cứ sáng sáng nhiệm vụ của ông là dắt voi trận đi tắm. Trong một bài thơ khác ông lại viết:

Gặp nhau từ khởi nghĩa Mê Linh

Đứa giữ voi trận đứa tiền binh

Cùng đứng trên bờ ôm nhau khóc

Khi Nhị Trưng sông Hát trầm mình

Thấy tôi như đang sống trong cảm xúc của những ngày sông Hát dậy sóng, lại vừa loay hoay dịch nghĩa những câu thơ. Người bạn chớp mắt cảm động, anh chỉ đáp vỏn vẹn: “tôi hiểu, tôi hiểu, tôi nghe cô”.

Tôi yêu những câu thơ trong “Sử Mai” của Lê Bi:

Máy chém giặc không thể cắt đứt hồn lịch sử

Nên một trăm năm đất nước vẫn không ngừng những kẻ đánh thực dân

Tiếp nối kế thừa như màu xanh cây cỏ…

Ôi! Những câu thơ cho ta đi nhón chân trên thời gian để nhìn ngắm lịch sử đất nước mình. Cho ta ngẩn ngơ vì nét đẹp của nó; tựa như từng nét khắc bài thơ của vị vua trẻ trên vách núi Truyền Đăng. 

Không thể nào nói trẻ con không yêu sử. Hãy hỏi cậu bé Lưu Quang Vũ đi, Vũ sẽ say mê nói cho bạn nghe về hồn phách con sông Hồng và tiếng mài gươm đêm đêm trên cát. Không thể nào nói trẻ con không yêu sử, nếu bạn biết được ước mơ của một cô bé chín tuổi, ngồi nhìn lá rụng trên sân trường mà mơ về lịch sử.

Trước 1975, một số trường tiểu học ở miền nam, cứ vào khoảng 10 giờ sáng, nhà trường buộc các học sinh phải phải xếp hàng đi uống sữa. Sữa là loại sữa bột viện trợ, khuấy với nước sôi và được rót sẵn trong các ly nhựa. Tôi rất sợ phải uống sữa nhưng lại mê nghe chương trình “Phát Thanh Học Đường”. Uống sữa xong, cô giáo cho chúng tôi ngồi lại ở sân trường để nghe chương trình phát thanh. Có hôm là câu chuyện cổ tích “Ăn Khế Trả Vàng”, hôm khác là “Sự Tích Trầu Cau”, hay “Thạch Sanh Lý Thông”, ...  Riêng tôi, con bé mê lịch sử, thì vừa nghe vừa ước mơ giá mà nhà trường cho phát thanh những câu chuyện về lịch sử.

Sử sẽ không bao giờ là một môn học chính trị. Chỉ tại lãnh đạo CS cứ muốn biến môn sử thành môn học chính trị, và một khi sử trở thành môn giáo dục tuyên truyền, họ đã giết chết sử. Cái kết của môn học “dị dạng” này đã cho ra hàng loạt những nhận thức ngô nghê như - Lê Lợi là người anh hùng chống thực dân Pháp, hay “em học trường Nguyễn Du mà Nguyễn Du chính là ông Quang Trung”,…

Trước khi Bộ Giáo dục đi tới cái quyết định loại hẳn môn sử ra khỏi kỳ thi THPT thì sử cũng đã mờ nhạt trong nhận thức của các em rồi! Thậm chí, năm 2005, điểm thi THPT của học sinh về môn sử đã khiến báo chí trong nước đồng loạt ta thán bằng những từ ngữ  “thê thảm”, “bàng hoàng”, ... Có đến gần 14 ngàn thí sinh chỉ đạt được điểm 1 trong môn thi này.

Ở đây, chúng ta không nhằm phân tích hay tìm hướng đi cho môn sử, hãy để những nhà sử học làm công việc của họ, và hãy để Bộ Giáo dục làm cái trách nhiệm nhổ cỏ dại từ những hạt giống họ đã gieo trồng. Bài viết này chúng tôi chỉ muốn nói lên những suy tư, những thiết tha của học sinh một thời về môn sử. 

***


Ngày nay khi đã có tuổi, tôi vẫn nhớ giàn bông giấy trổ hồng trước cửa, nhớ cái ngăn kéo trong chiếc tủ gỗ bạc màu nơi góc nhà. Ngăn kéo có những cuốn sử nhỏ bằng bàn tay do bố tôi mang về. Những cuốn sử nằm lẫn lộn với những con búp bê, với ly, với chén, xoong, chảo bé tí tẹo, … những đồ hàng chơi của một bé gái. 

Sử đã đến với tôi nhẹ nhàng như thế, nó khiến cái trái tim bé nhỏ ấy khóc cười theo những vinh quang, cay đắng mà tiền nhân đã nếm trải. Sử đối với chúng tôi là sự tiếp nối, kế thừa của con dân Việt trong cách nghĩ, cách sống và cách đối diện với những tai ương của đất nước. Nó khiến trái tim ta đập cùng nhịp với những con người đã từng có mặt, từng sống chết cho mảnh đất này hàng nghìn năm trước. Đối với thế hệ học sinh chúng tôi, lịch sử chưa bao giờ ngừng lại, và cái hồn của lịch sử cũng chưa bao giờ mất đi. 

Như một món quà được ấp ủ từ một sân trường tiểu học, xin được gởi định kỳ đến quí bạn đọc loạt Youtube “Thở Hồn Sử Việt” do nhóm “Nguyệt Quỳnh và bạn hữu” thực hiện. Xin chân thành cám ơn nỗ lực vực dậy hồn sử của quý anh chị trong nhóm Viettoon, các em trẻ trong nhóm Đuốc Mồi, … cùng nhiều lời khích lệ của các bậc thức giả. Chúng tôi cũng xin kính lời cám ơn đến các quý vị đã cho phép chúng tôi mượn hình ảnh và những thước phim minh hoạ giúp THSV thêm phần sinh động … và cũng xin được bỏ quá cho chúng tôi nếu chưa liên lạc được để xin phép.

Và đây là “Chiến Thắng Đống Đa phần 1”: https://youtu.be/t0D2xVzjun0

 

Nguyệt Quỳnh

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chính quyền Việt Nam đã cảnh báo rằng cả nước đang có nguy cơ lây lan việc truyền nhiễm vi khuẩn corona, khi một vụ bùng phát lây lan tại Đà Nẵng, theo bản tin của BBC tiếng Anh cho biết hôm Thứ Tư, 29 tháng 7 năm 2020. Sau 3 tháng không có trường hợp bị nhiễm vi khuẩn corona, Việt Nam hiện ghi nhận ít nhất 30 trường hợp, tất cả đều liên quan đến vụ truyền nhiễm ở thành phố Đà Nẵng.
Các nhà dinh dưỡng đều cho rằng fast food chứa nhiều Calories (ăn nhiều dễ bị mập phì đó!), nhiều đường, nhiều muối sodium, nhiều chất béo, cũng như nhiều cholesterol. Ăn fast food thường xuyên rất có hại cho sức khỏe là cái chắc. Theo như quảng cáo thì McDo luôn luôn sử dụng thịt bò loại tốt không hà. Thịt mua sỉ với khối lượng lớn nên giá rất rẻ nhờ vậy sản phẩm McDo có thể được bán ra cho người tiêu thụ với giá rất hạ.
China đã báo cáo số ca nhiễm mới cao nhất với virus corona mới trong ba tháng. Chính quyền cho biết hôm thứ Tư rằng có 101 trường hợp mới trong 24 giờ qua. Phần lớn các trường hợp xảy ra ở tỉnh Tân Cương (Xinjiang) phía tây bắc. Một nguồn lây nhiễm ở thành phố cảng Đại Liên (Dalian) ở phía đông bắc tiếp tục khiến các nhà chức trách lo lắng.
Liên minh Bỏ phiếu cho Đề Xuất 16 (Proposition 16), Cơ Hội cho Mọi Người (Opportunity for All) sẽ công bố quảng cáo đầu tiên cho chiến dịch của mình vào sáng thứ Ba trên YouTube, quảng cáo sẽ bằng tiếng Anh, tiếng Trung Quốc và tiếng Tây Ban Nha, như là một phần của tác động nỗ lực đến các cộng đồng đa dạng trên toàn California. Đề xuất 16 là một đề xuất thay đổi Luật trên toàn bang nhằm phục hồi các chương trình tạo cơ hội công bằng, chẳng hạn như chính sách đặc cách và đấu tranh chống phân biệt đối xử có hệ thống trong các hợp đồng công cộng, tuyển dụng nhân viên và giáo dục.
SAN ANTONIO, Texas (VB) --- Chết vì coronavirus tăng vọt tại tiểu bang Texas, với số người chết tại các nhà dưỡng lão Texas tăng gấp đôi trong tháng 7/2020, theo tin Texas Tribune. Tina Trần, giám đốc hội bất vụ lợi vì quyền lợi người già AARP tại Texas, nói rằng tiểu bang phản ứng quá chậm trong việc bảo vệ ngừa dịch tại các nhà dưỡng lão và các khu nhà sống có hỗ trợ....
ATLANTA, Georgia (VB) --- Thông tấn Atlanta Daily World hôm 28/7/2020 loan tin rằng, dân biểu tiểu bang Bee Nguyễn (Phó Chủ Tịch Đảng Dân Chủ tại tiểu bang Georgia) nói rằng TT Trump có chính sách tấn công toàn diện nữ quyền, trong khi ứng cử viên Joe Biden mới thực sự quan tâm về cải thiện sức khỏe phụ nữ và quyền tiếp cận y tế.
Florida đã đạt kỷ lục khác hôm Thứ Ba, 28 tháng 7 với gần 200 người thiệt mạng vì Covid-19 qua một đêm, nhưng trong những ngày gần đây, một cảnh tượng đáng ngại bên ngoài một nhà quàn đã khiến rùng mình đi qua một thị trấn ở Miami - một xe kéo đông lạnh để cất giữ các thi thể. Lời đồn rằng những thi thể của các nạn nhân vi khuẩn corona được cất ở đó – và những sợ hại vô cớ rằng những thi thể đó có thể đã lây bệnh – đã khiến cho nhiều người biểu tình chống đối trong những ngày gần đây bên ngoài Nhà Quàn San Jose Funeral Home tại Hialeah.
Hàng chục tiểu bang tại Hoa Kỳ đã báo cáo các hạt bí mật xuất hiện trong các gói từ Trung Quốc và đã cảnh báo công dân Mỹ đừng trồng những hạt này bởi vì chúng có thể là loại xâm lấn nguy hại, theo bản tin của báo Business Insider cho biết hôm Thứ Ba, 28 tháng 7 năm 2020. Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ hôm Thứ Ba nói rằng họ đang điều tra các gói hạt tự động gửi tới được báo cáo bởi ít nhất 27 tiểu bang và thúc giục mọi người nhận được chúng thì liên hệ với các viên chức nông nghiệp địa phương.
Các viên chức Bạch Ốc tin rằng Tổng Thống Donald Trump đang rất cần sự đột phá của thuốc chích ngừa Covid-19 để bảo đảm việc tái đắc cử của ông vào tháng 11, theo hãng tin Mỹ AP cho biết hôm 28 tháng 7 năm 2020. Nhiều phụ tá của ông Trump tin rằng việc đến đúng lúc của thuốc chích ngừa có thể tạo khác biệt giữa thành công và thất bại, theo AP cho hay.
Chính phủ Trump sẽ không chấp nhận đơn xin mới vào chương trình thời Obama được miễn trục xuất một số di dân bất hợp pháp là những người đã đến Mỹ lúc còn trẻ và sẽ hạn chế việc gia hạn tới một năm thay vì 2 năm trong khi chính phủ xem xét lại chương trình này, theo Bộ Nội An cho biết qua tường trình của CNN hôm Thứ Ba, 28 tháng 7 năm 2020.
Chính quyền CSVN đã trả xong món nợ 145 triệu đô la từ thời chính phủ VNCH cho chính phủ Mỹ nằm trong thỏa thuận giữa hai nước lúc mới bang giao, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 28 tháng 7 năm 2020.
(HTĐ-VATV) - Vào lúc 2 giờ trưa thứ Bảy 25/7/2020, một chương trình tưởng niệm Cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy nhân giỗ lần thứ 30 đã được long trọng tổ chức tại Phòng Đọc Sách Cô Giang và được phát trực tuyến trên Vietnamese American Television Facebook và Youtube VATVOnLine.
VIRGINIA (HTĐ-VATV) -- Vào sáng sớm thứ Ba 28 tháng 7 năm 2020, tại trung tâm thương mại Eden một số các cửa hàng bị đập phá cửa kiếng. Trong số này có Mì La Cay Chợ Lớn, Hương Việt Restaurant, Tàu Hủ Thanh Sơn, Kim Phụng Bakery, Nhà Hàng Four Seasons và Tiệm Bánh Hương Bình.
Vào mùa hè, bạn thường có dự định đi leo núi, cắm trại, thăm bà con hoặc đi du lịch nước ngoài. Tuy vậy, hè này thì khác với hầu hết các hè trước bởi sự bùng phát của vi rút corona. Trong khi một vài tiểu bang đã bỏ lệnh trú ẩn tại gia, nhiều cơ sở thương mại địa phương vẫn chưa mở cửa hoạt động trở lại. Điều này có nghĩa là khó để có kỳ nghỉ hè bình thường. Đại dịch này làm chúng ta nhận thấy rằng, chúng ta cần phải tiếp nhận một lối sinh hoạt mới với ý thức về việc lây lan.
Vào ngày 27/07, Dân Biểu Harley Rouda đã cùng một số các Dân Biểu Liên Bang khác tại California gởi một lá thư đến Thống Đốc Gavin Newsom, bày tỏ sự lo ngại vì COVID-19 đang ảnh hưởng mạnh đến những người làm việc tại tuyến đầu của tiểu bang.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.