Hôm nay,  

Hỏi bác Giao Chỉ: Thiết quân luật ???Có hay không và....Hoa Kỳ, Vì đâu nên nỗi?

28/12/202023:53:00(Xem: 5817)

Hỏi bác Giao Chỉ. Bài số 1/2021 


 blank

Thiết quân luật ???Có hay không và....Hoa Kỳ, Vì đâu nên nỗi? 

Xin cáo lỗi với các bằng hữu quan niệm khác. Dù sao sỏi đá cũng cần có nhau..
 

Lời nói đầu: Năm trước tôi có dịp được mời lên nói chuyện trên diễn đàn Cali Today và có được số khán giả đáng khích lệ. Riêng có một lần qua đề tài về Việt Nam Cộng Hòa, tôi trả lời các câu hỏi của tiến sĩ Nguyễn Hồng Dũng tại San Jose, sau 1 tháng có gần 1 triệu khán giả. Đến hôm nay đầu năm 2021 đã lên đến vào khoảng 1 triệu và 400 ngàn khách ghé thăm buổi nói chuyện khoảng 50 phút. Cali Today cho biết có đến 40% khách coi từ Việt Nam. Từ thời gian đó tôi nhận được nhiều câu hỏi của các bạn trẻ bốn phương và tôi cũng chịu khó trả lời. Nhận thấy Youtube, Email và Facebook quả thực là phương tiện truyền thông hết sức hữu hiệu nên kể từ đầu năm 2021 xin ghi lại các câu hỏi đáp để chia xẻ với bằng hữu bốn phương. Phải thưa rằng, kiến thức và học vấn giới hạn nên trả lời trong khả năng. Khi đem phổ biến chỉ là để trình báo chứ không phải là giảng dạy. Sau đây là các câu hỏi đáp thời sự ghi lại vào tuần lễ số 1 của năm 2021.
 

Hỏi bác Giao Chỉ. Ng. Thế Vũ (MN)
Đang có tin đồn tổng thống sẽ ban hành Thiết quân luật tại Hoa Kỳ. Chuyện này có thể xảy ra không và ảnh hưởng ra sao.
 
Trả lời. Đây là tin đồn, sự thực sẽ không xảy ra. Quân đội là tổ chức chống ngoại xâm hay tham dự chiến tranh. Rất hiếm khi dùng quân đội giải quyết các biến động trong nước gọi là Thiết quân luật. Tại Việt Nam hay Thái Lan trước đây thường có thiết quân luật nhưng sẽ không xảy ra quy mô trên toàn quốc tại Hoa Kỳ. Thiên tai hay biến loạn từng khu vực tại một thành phố, một tiểu bang có thể ban hành thiết quân luật ngắn hạn dùng quân đội vãn hồi trật tự cấp thời. Trong khu vực Thiết quân luật dân chúng sẽ tạm thời bị giới hạn rất nhiều về quyền tự do dân sự. Nếu là thiết quân luật toàn quốc tại Hoa Kỳ tức là biến động quốc gia. Hiến pháp không có chỉ dẫn về chuyện này. Tại các quốc gia kém mở mang, dân chủ chưa ổn định. Lãnh tụ  hay chính quân đội thường đứng ra cầm quyền để giải quyết tình trạng biến động về chính trị hay dân chúng nổi loạn. Sẽ diễn tiến như sau: Quân đội và tổng thống cầm quyền chuẩn bị bí mật. Xe tăng và binh sĩ xuống đường nửa đêm. Bao vây quốc hội và các vị trí quan trọng tại thủ đô. Sau đó tổng thống tuyên bố Thiết Quân Luật thì mọi chuyện đã an bài. Giải tán quốc hội và tối cao pháp viện. Toàn quân toàn dân sẽ làm lễ suy tôn vị lãnh đạo quốc gia. Bầu lại quốc hội theo hiến pháp mới hay sửa lại hiến pháp cũ. Đúng nghĩa của chuyện Thiết quân luật như thế thì sẽ không xảy ra tại Hoa Kỳ. Quân đội Mỹ không phải là quân đội của riêng tổng thống. Trường hợp tại Hoa Kỳ hiện nay tổng thống không đủ uy tín và khả năng. Cũng không đủ lý do để ra lệnh cho quân đội đứng ra cầm quyền.  
 

Câu hỏi từ Sài Gòn: Vì sao nên nỗi. 
Xin nhắc lại để bác nhớ. Cháu là An thế Hải con của bố cháu là An như Duy cùng khóa với bác. Bố cháu đi tù về rồi bị bệnh qua đời. Mấy năm trước bác có gửi tiền về cho gia đình cháu. Bây giờ chúng cháu ổn định và dạy văn trên đại học nhưng rất quan tâm đến tình hình Mỹ. Xin bác cho biết thực sự ra sao.
 

Trả lời: Rất mừng được tin cháu hiện là giáo sư đại học. Tin tức về chính trị nước Mỹ thì tràn ngập trên máy cháu cũng đã biết rõ. Trên thực tế các bác ở Mỹ trên 40 năm nhưng đến năm nay qua nội chiến chính trị mới học hỏi được nhiều.Trước hết là tin giả phổ biến vô tội vạ. Nhưng nếu bình tĩnh thì cũng giải quyết được. Tin khác biệt lạ lùng thường là tin giả. Chẳng phải chờ đợi lâu. Một vài ngày hay một vài tuần là biết ngay. Có người tin và yêu tin giả. Đừng tranh cãi. Đó chính là giấc mơ mà thôi. Nhưng con số hơn 70 triệu cử tri Mỹ bầu cho ông Trump là tin thật. Dù yêu hay ghét ông cũng không ai ngờ là một người bất thường như vậy mà lại được dân chúng yêu thương cuồng nhiệt như thế.  Đó là nói về người dân Mỹ. Mỗi kỳ bầu cử tổng thống, cử tri bầu theo đảng. Dù ai được đề cử thì cũng có hàng triệu phiếu căn bản của đảng viên hay cảm tình viên. Số phiếu quyết định hơn thua là do tranh cử. Thời kỳ ông Obama lên làm tổng tổng 8 năm, thực sự ở California bác không cảm thấy sóng gió. Bây giờ mới biết thời kỳ đó nhiều người dân Mỹ trắng nhất là nông dân miền Trung Mỹ rất hận thù.Tinh thần kỳ thị bị dấu kín nhưng vẫn hiện hữu. Ngày nay mới thấy rõ là họ vẫn hết sức kỳ thị các sắc dân khác gồm cả di dân. Bác nhìn nhận rằng người Mỹ trắng rất có lý do để oán hận cuộc sống. Đa số họ là nông dân không có cơ hội thăng tiến như mỹ trắng tại đô thị. Các chính trị gia lấy lòng cử tri luôn luôn nói rằng Hoa Kỳ là nước của di dân. Người Mỹ trắng nghĩ mình là thượng đẳng và ông cha họ mới là di dân khai phá ra đất nước này. Năm 2016 ông Trump tranh cử nói những điều trong niềm mơ ước của họ. Dù không công khai nhưng vị tân tổng thống chia xẻ với sắc dân da trắng trong giấc mơ một nước Mỹ vĩ đại trở lại với vai trò thượng đẳng. Cháu đã dạy đại học nên bác không cần nói về những chuyện thường tình. Bác muốn nói đến diễn tiến lịch sử của nền dân chủ Mỹ. Khi các tiền nhân anh hùng của Mỹ viết bản tuyên ngôn độc lập trở thành khuôn vàng thước ngọc của loài người thì cũng chỉ là lý thuyết. Khi các ngài viết bản hiến pháp trở thành cuốn Thánh Kinh dân chủ thì cũng chỉ để áp dụng với dân da trắng. Da đen vẫn còn là nô lệ. Hơn 200 năm trước Hoa Kỳ phải trải qua trận nội chiến 4 năm làm tan nát các đô thị miền Nam và chết cả hai bên trên 1 triệu người. Ông tổng thống miền Nam phải đầu hàng và ông tổng thống miền Bắc bị ám sát chết. Trước cuộc nội chiến người Mỹ vẫn là một dân tộc vị kỷ. Ta chỉ biết ta. Dù giải phóng nô lệ nhưng tinh thần kỳ thị vẫn tồn tại. Sau đó, như cháu đọc lịch sử thì đã biết. Người Mỹ tiếp tục mở nước bằng cách chinh phục đất đai miền Tây và miền Nam. Từ Đại Tây Dương Hoa Kỳ mở nước đến Thái Bình Dương. Đất nước mênh mông rất cần nhân công và trí thức nên đến giai đoạn di dân tham dự. Di dân đến từ Âu Châu và Á Châu. Cùng một lúc người Mỹ mở rộng tấm lòng như câu thơ khắc ở tượng đài Tự Do nước Pháp đã thân tặng. Hãy đem cho ta những kẻ nhọc nhằn nghèo khổ, những dân tỵ nạn bất hạnh…Tinh thần dân Mỹ từ vị kỷ trải qua hàng trăm năm mới trở thành vị tha. Không còn vì mình mà dân Mỹ đã vì người mà mở rộng vòng tay đón tha nhân. Di dân đến từ Nam Mỹ, từ các nước Âu châu sau thế chiến. Từ Nam Hàn sau trận Triều Tiên, từ Cu Ba và rồi đến người tỵ nạn từ Việt Nam. Gần đây nhất là tỵ nạn từ Đông Âu sau khi thiên đường Sô Viết tan rã rồi đến các nước Trung Đông. Nhưng ngày nay di dân quá đông. Họ chiếm trên 50% dân CA và những người Tàu nói Anh Ngữ không xong đã làm chủ các hãng điện tử. Dân Mễ có mặt tất cả mọi nơi. Rồi Hồi Giáo…Người Mỹ trắng thượng đẳng cảm thấy bất an và nhìn ngay thấy ông Trump là vị cứu tinh thần thánh. Họ đã trải qua nhiều năm sống không hạnh phúc với hình ảnh ông tổng thống da đen và cả nước tràn ngập di dân. Cũng như trăm năm trước nước Mỹ có 4 năm nội chiến binh đao vì muốn giải quyết vấn nạn nô lệ. Trăm năm sau từ 2016 đến 2020 là 4 năm khởi sự trận nội chiến chính trị cũng vì lý do tiềm ẩn về kỳ thị mầu da. Nước Mỹ là quê hương sáng tạo của 2 chữ cao quý là Tự do và Dân Chủ. Nhưng người Mỹ đang nhân danh Tự Do đánh phá vào nền móng của Dân Chủ. Căn bản của dân chủ là sinh hoạt chính trị truyền thống với đa số, thiểu số, tòa án, luật pháp và đạo đức lãnh đạo. Người Mỹ đã phải tự cải thiện nội tâm cả trăm năm để đi từ vị kỷ đến vị tha. Nay chỉ trong vỏn vẹn 4 năm của nhiệm kỳ thứ nhất, vị tổng thống ái kỷ tuyệt vời đã xây dựng nền móng của một dân tộc phá bỏ lương tâm chỉ yêu nước theo chủng tộc. Đó là nguồn gốc của mọi sự bất an hiện nay. Nhưng sau cùng mọi thứ phải trở lại bình thường. Hoa Kỳ sẽ mãi mãi là quốc gia của mọi sắc dân và tấm lòng vị tha phải mãi mãi ở lại với nhân loại. Cháu hãy vui lòng ghi nhận suy tư của bác và mở rộng tấm lòng để học hỏi về chính sự Hoa Kỳ. Còn về tâm tư của người Việt tại Việt Nam. Bác phải hỏi cháu.
 

Ghi Chú: Cháu mở YouTube để gặp bác qua: 

Cơ hội cuối cho Việt Nam Cộng Hòa lên tiếng

https://www.youtube.com/watch?v=H54m2l3Dg4E&t=60s

--
 

Giao Chi San Jose.   [email protected]  (408) 316 8393




.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
- HRW: quốc tế lặng lẽ cho VN đàn áp nhân quyền, mở miệng là bị bắt - Virginia Giuffre viết hồi ký: sợ sẽ chết như nô lệ sex dưới tay Jeffrey Epstein, nói bị Hoàng tử Andrew bạo dâm - Trump dọa phạt các tiểu bang và cơ quan do Đảng Dân Chủ kiểm soát, sẽ cắt quỹ dự án hạ tầng ở New York, California và Massachusetts - Trump đổ lỗi Dân Chủ: 42 triệu người có thể mất trợ cấp tem phiếu thực phẩm SNAP từ tuần sau, 17 tiểu bang ngưng nhận đơn xin trợ cấp này. - North Carolina lấy điểm Trump: Cộng Hòa sắp xóa sổ hoàn toàn Dân Chủ nhờ vẽ lại bản đồ. - Trump tuyên bố ông "không muốn hủy diệt Trung Quốc" và nói cuộc đời của Tập Cận Bình xứng đáng được dựng thành phim. - Trump kêu gọi Ukraine cắt vùng Donbas cho Nga để có hòa bình. Zelenskay từ chối. - Gaza: Israel bắn chết ít nhất 97 người Palestine và làm bị thương 230 người kể từ khi lệnh ngừng bắn bắt đầu, vi phạm ngừng bắn 80 lần. Trump nói thỏa hiệp ngưng bắn vẫn hiệu lực. - Trump hôm nay họp với Thủ tướng Úc, hy vọng tương lai
Cực kỳ gian nan khi hoằng pháp tại các quốc độ có rất ít Phật tử. Tuy nhiên, nhà sư Gelong Thubten lại có rất nhiều may mắn, như dường được tiền định để tin Phật và rồi hoằng pháp tại Anh: sinh trưởng tại Anh, có mẹ là nữ diễn viên nổi tiếng người Anh gốc Ấn Độ, có thân phụ là lập trình viên điện toán người Anh nguyên là một vị sư từng tu học một thời gian ngắn tại Thái Lan, bản thân vào học ở Oxford rồi theo đuổi sự nghiệp điện ảnh ở New York rồi kiệt sức, bệnh ngặt nghèo, và trở về Anh để trở thành một nhà sư theo một chương trình nhiều năm nhập thất độc cư trước khi viết sách và thuyết giảng.
Trên khắp nước Mỹ, hàng triệu người đã xuống đường trong ngày thứ Bảy vừa qua, tham dự phong trào mang tên “No Kings” – “Không Có Vua”, nhằm phản đối khuynh hướng độc đoán của Tổng thống Donald Trump. Không chỉ trong nước Mỹ, phong trào còn lan rộng ra thế giới. Người biểu tình tụ họp trước các tòa đại sứ và lãnh sự quán Hoa Kỳ ở Praha, Viên, Berlin, Paris, cùng nhiều thành phố khác. Tại Luân Đôn và Madrid, người dân giương cao khẩu hiệu “No Tyrants – Không Bạo Chúa”. Ở San Miguel de Allende, Mexico, nhiều người mang biểu ngữ phản đối cơ quan di trú ICE. Tại Thụy Điển, hàng trăm người Mỹ sinh sống ở Stockholm và Malmö cũng xuống đường. Giữa tiếng nhạc Imagine của John Lennon và Blowin’ in the Wind của Bob Dylan, họ kêu gọi đoàn kết với đồng bào trong nước.
Cuốn sách này là một công trình phục vụ cộng đồng nhân kỷ niệm 50 năm xa quê hương sống đời viễn xứ (1975-2025). Sách được in thành 2 tập – Tập 1 gồm 41 tác giả và Tập 2 gồm 45 tác giả. Như vậy, tổng cộng có 86 tác giả, trong đó có nhiều tác giả đã nổi tiếng từ trước 1975. Tám mươi sáu tác giả đến vùng đất này bằng những cách khác nhau, trình độ khác nhau, nghề nghiệp khác nhau nhưng có một điểm tất cả đều giống nhau. Đó là: Họ đã sống và viết bên dòng Potomac.
- Trump Kháng Cáo Lên Tối Cao Pháp Viện Về Quyền Điều Động Vệ Binh Quốc Gia Đến Chicago - California: Phá Vỡ Ổ Trộm Lego, Thu Giữ Hàng Chục Ngàn Mảnh Ghép Và Tượng - Chính Quyền Trump Thực Hiện Các Biện Pháp Mạnh Nhằm Thu Hẹp Bộ Giáo Dục Liên Bang - Instagram Ra Mắt Công Cụ Bảo Vệ Trẻ Vị Thành Niên Trước Tác Động Của AI - Chính quyền Trump cân nhắc khả năng gặp gỡ lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong Un trong chuyến công du châu Á
Tạp chí Newsweek ghi rằng Công tố viên vụ án Epstein từng bị chất vấn về mối liên hệ bị cáo buộc của nhà tài chính với hai sở tình báo CIA (của Mỹ), Mossad (của Israel). Trong quá trình kiểm tra để trở thành bộ trưởng lao động, Alexander Acosta được cho là đã nói với các quan chức chuyển giao quyền lực của Trump rằng ông được yêu cầu "tránh xa" vụ án Jeffrey Epstein—nói rằng Epstein "thuộc về tình báo".
Trong khi Chủ Tịch Tập Cận Bình thanh trừng nội bộ Đảng CSTQ, Tổng Thống Trump thú nhận rằng không thể áp thuế cao Trung Quốc. Sau đây là tổng hợp nhiều tin từ UPI, ABC Australia và Yahoo Finance. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã sa thải 9 vị tướng quân hàng đầu của mình khỏi Quân đội Giải phóng Nhân dân PLA vì điều mà Trung Quốc cho là tham nhũng, bao gồm cả vị tướng số hai của đất nước.
Cáo Phó Nhà Văn Nhà Giáo Doãn Quốc Sỹ
J281. Abbhantara Jātaka -- Món Cúng Dường Nước Xoài Ép Tóm tắt: Mẹ của Rahula (La Hầu La) ngã bệnh sau khi xuất gia. Ngài La Hầu La hỏi nên làm gì, và bà xin nước ép xoài. Trưởng lão Sāriputta (Xá Lợi Phất) liền mang nước ép đến, và bà đã khỏi bệnh. Đức Phật kể một câu chuyện về một hoàng hậu xưa kia muốn có một quả "xoài giữa" và một con vẹt trung thành đã tìm được một quả cho bà.
• Nước Mỹ sẵn sàng cho tuần hành 'No Kings' toàn quốc Thứ Bảy 18/10 • Hakeem Jeffries: ‘Nếu không cho dân biểu đắc cử Adelita Grijalva tuyên thệ hôm nay, sẽ có hành động pháp lý’ • John Bolton trình diện tòa liên bang, không trả lời báo chí • Trump nói mức thuế 100% lên Trung Quốc “không thể kéo dài” • Các thượng nghị sĩ bỏ phiếu ngăn chặn chiến tranh ở Venezeula • Tòa phán quyết Mahmoud Khalil có thể tự do đi lại khắp nước Mỹ trong lúc kháng cáo vụ án trục xuất của mình • Sau điện đàm với Putin, Trump có vẻ thay đổi ý sẽ bán tên lửa tầm xa Tomahawk cho Kyiv • Muốn một lần thử ‘Squid Games’? Hãy đến Hàn Quốc
Ít nhất 15 người nhập cư đã chết trong các trại giam giữ di dân tính đến nay. Trong số đó, 10 người chết trong sáu tháng đầu năm, trở thành giai đoạn chết chóc nhất trong lịch sử gần đây.
Chương trình Thẻ Vàng mà TT Trump công bố ngày 19/9/2025 yêu cầu đương đơn phải tặng cho chính phủ Hoa kỳ khoản tiền 1 triệu Mỹ kim. Sau đó, họ có thể đủ điều kiện để xin:Thẻ xanh diện việc làm ưu tiên thứ nhất (EB-1) dành cho người nước ngoài có năng lực đặc biệt trong khoa học, nghệ thuật, giáo dục, kinh doanh hoặc thể thao, và Thẻ xanh diện việc làm ưu tiên thứ hai (EB-2) cho người nước ngoài có năng lực xuất sắc trong khoa học, nghệ thuật hoặc kinh doanh. Tổng số chiếu khán cho cả hai diện này gộp lại là 80,080 suất mỗi năm.
Lịch sử của hộ chiếu là một câu chuyện dài và phức tạp. Ngày nay, những tấm sổ du hành quốc tế ấy được gắn vi mạch, ảnh sinh trắc, mã vạch, và cả hình ảnh ba chiều chống giả. Nhưng thuở ban đầu, qua biên giới không cần gì hơn một tờ giấy bảo chứng thiện chí. Đó là hành trình của “tấm thông hành” — từ lời hứa danh dự giữa hai vương quốc đến biểu tượng quyền lực của quốc gia hiện đại.
Chính quyền Trump vừa mở rộng chương trình “visa bond” — quy định buộc người xin visa du lịch hoặc công tác ngắn hạn (B1/B2) từ bảy quốc gia phải ký quỹ một khoản tiền bảo đảm khi nộp đơn. Theo Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, các nước nằm trong danh sách gồm Mali, Mauritania, Sao Tome và Principe, Tanzania, Gambia, Malawi và Zambia. Hai nước sau cùng đã phải thực hiện quy định này từ tháng Tám, năm nước còn lại sẽ bắt đầu trong tháng Mười.
Các phi trường trên khắp Hoa Kỳ đang chứng kiến tình trạng trễ chuyến và hủy chuyến nghiêm trọng, sau khi chính phủ đóng cửa từ ngày 1 tháng 10 khiến nhân viên kiểm soát không lưu phải làm việc không lương. Hàng ngàn người đã nghỉ bệnh, và trong khi ngành này vốn đã thiếu nhân lực từ trước, sự việc nay càng tệ hại hơn: hơn 52.000 chuyến bay bị hủy ngay trước kỳ nghỉ lễ Columbus Day. Theo hai chuyên gia hàng không Strzempkowski và Dickman, tình trạng này cho thấy hệ thống hàng không Mỹ đang bị căng kéo tới mức nguy hiểm. Nhân viên kiểm soát không lưu được xem là lao động thiết yếu, buộc phải làm việc dù không được trả lương. Thông thường họ sẽ được trả bù khi chính phủ mở cửa lại, nhưng Tổng thống Donald Trump gây thêm bất định khi tuyên bố rằng việc trả lương này cần Quốc hội chấp thuận riêng – dù chính ông từng ký đạo luật bảo đảm quyền đó trong nhiệm kỳ đầu.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.