Hôm nay,  

Jacqueline Kennedy

08/01/202116:26:00(Xem: 5669)

Jackie Kennedy once fired her chef for sharing recipes with Weight Watchers

Tổng Thống John F. Kennedy và phu nhân


Suốt thời gian dài, tôi – cũng như mọi người trên thế giới – phải sống trong sự tù quẩn và âu lo vì “Tàu dịch” Covid-19 giết hại không biết bao nhiêu nhân mạng. 

Sáng nay, tháng Giêng ngày 7-2021, tựa đề bản tin của Cheri Mossburg và Theresa Waldrop trên CNN lại làm cho tôi hoảng sợ: “Every 8 minutes, someone in Los Angeles County dies from Covid-19.” 

Tôi hoảng sợ vì tôi không hiểu, không nhớ – trong quá khứ xa xăm – nước Mỹ và người dân Hoa Kỳ đã làm gì thất đức mà hiện nay nước Mỹ và người dân Hoa Kỳ phải chịu tai ương Covid-19 và những biến động chính trị kinh hoàng đến như thế?

Là một người không thích, không biết và không theo dõi chính trị, nhưng không hiểu tại sao những xáo trộn chính trị gần đây, tại Hoa Kỳ, lại khơi dậy trong hồn tôi những xáo trộn chính trị của đầu thập niên 60 trên Quê Hương tôi.

Đầu thập niên 60, tôi đã là một thiếu nữ. Nhưng – vì bậc trung học tôi theo ban Anh văn – tôi không hiểu tại sao chỉ với tuần báo Paris Match mà Ba tôi có thể biết gần như mọi biến chuyển trọng đại trên thế giới. Tôi cũng không hiểu tại sao mỗi khi Ba tôi có bạn đến chơi, bàn luận về chính trị, văn chương, thể thao, v.v… thì Ba tôi thường bảo tôi bưng nước trà mời các Bác, các Chú chứ Ba tôi không cho cô giúp việc bưng nước mời; nhờ thế, đôi khi tôi được “nghe lóm” vài đề tài rất hấp dẫn.

Một trong những đề tài hấp dẫn mà tôi được “nhe lóm” khi Ba tôi cùng các bạn của Ba tôi đang bàn luận là ông John F. Kennedy – ứng cử viên Tổng Thống Hoa Kỳ trẻ nhất kể từ thời Hoa Kỳ lập quốc. Từ đó, tôi bắt đầu tò mò và lưu tâm đến phu nhân của những nhân vật quyền lực trên thế giới. Đối với tôi, cạnh một nhân vật đầy uy quyền hoặc một người hùng phải là một phụ nữ xinh đẹp thì bức tranh mới toàn bích.

Vì quan niệm của tôi là như thế, cho nên, khi thấy ảnh của bà Jacqueline Kennedy – phu nhân của Tổng Thống Kennedy – tôi có thiện cảm với Bà ngay.

Vào thời đại tôi mới lớn, một thiếu nữ hoặc phụ nữ được cho là đẹp nghĩa là người nữ đó được Trời ban cho sắc đẹp tự nhiên; không cần phải “chỉnh, sửa, bơm, độn”; răng không được “niền” cho đều đặn, như thời đại sau này. Bà Jacqueline Kennedy là một trong những mệnh phụ được Trời ưu đãi. 

Trước khi lưu tâm đến vài mệnh phụ Âu Mỹ, tôi đã thích nét đẹp và cách phục sức giản dị nhưng rất quý phái và đài các của nữ minh tinh điện ảnh Audrey Hepburn. Không ngờ, khi thấy ảnh của bà Jacqueline Kennedy, tôi nhận ra kiểu và màu sắc trang phục của bà Jacqueline Kennedy cũng rất đơn giản, quý phái và đài các không thua gì y phục của Audrey Hepburn. Tôi rất vui thích khi biết Jacqueline Kennedy thường xuất hiện trên nhiều tạp chí – không thua gì các tài tử xi-nê nổi tiếng – và Bà được chọn là một trong 12 phụ nữ mặc trang phục xinh đẹp nhất thế giới.

Những dòng chữ tôi viết về bà Jacqueline Kennedy chỉ là những nhận xét – có thể là chủ quan, hạn hẹp – thuần về cảm tính của một phụ nữ Á Đông đối với một mệnh phụ Hoa Kỳ chứ không thể là những phán xét dựa trên bất cứ căn bản hoặc khía cạnh nào cả. Và tôi chỉ viết giới hạn trong thời gian Bà là đệ nhất phu nhân của Hoa Kỳ mà thôi. Đó là lý do tôi chọn tựa bài là Jacqueline Kennedy.  

Là một phụ nữ rất trẻ – 31 tuổi – bà Jacqueline Kennedy là đệ nhất phu nhân trẻ thứ ba của Hoa Kỳ. Bà Jacqueline Kennedy không những chinh phục được tình cảm của đa số người dân Hoa Kỳ mà Bà còn chinh phục được cảm tình của hầu hết mọi người trên thế giới. 

Dường như Tổng Thống Kennedy cũng đã nhận ra được “lợi thế” của bà Jacqueline Kennedy, cho nên, khi cùng phu nhân thăm viếng nước Pháp, Tổng Thống Hoa Kỳ Kennedy đã nói đùa một câu “để đời”: I am the man who accompanied Jacqueline Kennedy to Paris – and I have enjoyed it!"

Sau khi rời Pháp, Tổng Thống Kennedy và phu nhân đến Vienna, Austria; tại đây, Thủ Trướng Nga – Nikita Khrushchev – được yêu cầu bắt tay Tổng Thống  Kennedy để chụp hình. Thủ Trướng Nikita Khrushchev đáp: I'd like to shake her hand first."

Với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt ngời sáng, cuộc đời của bà Jacqueline Kennedy tưởng chỉ toàn màu hồng; nhưng không! Bà Jacqueline Kennedy đã trải qua những khổ đau mà ít người phụ nữ nào có đủ nghị lực để trực diện.

Một trong những nỗi đau bất tận của Bà là chính Bà đã ở bên cạnh và chứng kiến bằng mắt thật về cái chết làm rúng động thế giới của chồng Bà – John Fitzgerald Kennedy, vị Tổng Thống thứ 35 của Hoa Kỳ – ngày 22 tháng 11 năm 1963! 

Sau khi Tổng Thống Kennedy được đưa đến phòng cấp cứu của bệnh viện Parkland, chính bà Jacqueline Kennedy đã yêu cầu – và được chấp thuận – được có mặt trong phòng giải phẫu khi bác sĩ đang giải phẫu cho Tổng Thống Kennedy.

Sau khi bác sĩ không thể cứu được Tổng Thống Kennedy, Bà Jacqueline Kennedy từ chối thay bộ y phục màu hồng nhạt – do chính Tổng Thống Kennedy chọn cho Bà – thấm máu Tổng Thống Kennedy và Bà tỏ ra ân hận vì Bà đã rửa các vết máu của Thổng Thống Kennedy trên mặt và trên tay của Bà. Bà Jacqueline Kennedy giải thích với phu nhân Phó Tổng Thống Lyndon B. Johnson: “…that she wanted them to see what they have done to Jack" – tên gọi ở nhà của Tổng Thống Kennedy!

Năm 1963, khi thấy những vết máu của Tổng Thống Kennedy vương vãi trên y phục cùng với nét mặt vừa đớn đau vừa uất hận vừa hoang mang của bà Jacqueline Kennedy khi Bà đứng cạnh Phó Tổng Thống Lyndon B. Johnson trong giây phút Phó Tổng Thống Lyndon B. Johnson tuyên thệ để kế nhiệm cố Tổng Thống Kennedy, tôi không cầm được nước mắt!

Từ hình ảnh đau khổ tột cùng của một góa phụ trẻ – bà Jacqueline Kennedy – tôi tự hỏi, không hiểu bà Jacqueline Kennedy nghĩ như thế nào về những lời “đồn đoán lăn nhăn” giữa Tổng Thống Kennedy và nữ minh tinh Marilyn Monroe? Bà có khổ tâm, ghen tương về sự việc nhạy cảm này hay không? Bà có còn tin tưởng và thương yêu ông Kennedy như trước khi “tin đồn” đó loan ra hay không?

Vì tò mò, tôi tìm đọc trên báo Việt Nam – vào thời điểm tin đồn được loan tải. Tôi không nhớ tên tờ nhật báo đó; nhưng tôi nhớ có một tờ báo đăng tin rằng Marilyn Monroe hóa trang, đội tóc giả, đến Tòa Bạch Ốc bằng trực thăng; nhưng tờ báo đó không viết rõ Marilyn Monroe đến Tòa Bạch Ốc để làm gì. 

Sau đó, tôi không hề thấy bất cứ một thông tin nào đề cập đến thái độ của bà Jacqueline Kennedy trong sự “đồn đoán” về sự liên hệ tình cảm giữa Tổng Thống  Kennedy và Marilyn Monroe. 

Sự im lặng – trước dư luận và báo chí – của bà Jacqueline Kennedy làm cho tôi cảm phục và có thiện cảm với Bà nhiều hơn.

Dù dành cho bà Jacqueline Kennedy rất nhiều thiện cảm, tôi cũng vẫn nhận ra rằng sự kiện Marilyn Monroe hát mừng sinh nhật Tổng Thống John Fitzgerald Kennedy ngày 19 tháng 05 năm 1962 là một sự kiện rất lãng mạn, rất dễ thương giữa một nữ tài tử nổi tiếng lẫy lừng và một Tổng Thống rất trẻ, đẹp trai, đầy uy quyền, xuất thân là một sĩ quan Hải Quân Hoa Kỳ. Lời cảm ơn của Tổng Thống Kennedy dành cho Marilyn Monroe cũng không kém phần lãng mạn và trang trọng: “I can now retire from politics after having had ‘Happy Birthday’ sung to me in such a sweet, wholesome way.” 

Là một phụ nữ, tôi tự hỏi: Không hiểu “vết thương” trong trái tim của bà Jacqueline Kennedy – khi sự kiện Sinh Nhật năm 1962 của Tổng Thống Kennedy xảy ra – có sâu thẳm lắm hay không? Dù “vết thương” của bà Jacqueline Kennedy có sâu thẳm đến đâu đi nữa, tôi cũng nghĩ rằng, đó là “vết thương êm ái” chứ không phải là sự tổn thương. 

Từ ý nghĩ “thi vị hóa vết thương”, tôi rất tôn trọng và quý mến những phụ nữ biết đặt danh dự của chồng con cao hơn tự ái của chính mình. 

Sự quý mến của tôi dành cho bà Jacqueline Kennedy càng sâu đậm hơn khi tôi biết Bà đã được Tổng Thống Lyndon B. Johnson đề cử vào chức vụ đại sứ Hoa Kỳ tại Pháp hoặc tại Mexico hay là tại United Kingdom – nhưng Bà đều từ chối.

Ngược lại, bà Jacqueline Kennedy chỉ yêu cầu Tổng Thống Lyndon B. Johnson đổi tên Trung Tâm Không Gian tại Florida thành Trung Tâm Không Gian John F. Kennedy.

Qua bao nhiêu thập niên cũng như qua không biết bao nhiêu biến động – cả tàn bạo lẫn nhân ái – trên mảnh đất Hoa Kỳ, tôi nhận thấy thế giới và Hoa Kỳ vẫn dành cho bà Jacqueline Kennedy cảm tình nồng hậu nhất. 

Để minh chứng cho nhận xét của tôi, tôi xin trích một câu ngắn từ Wikipedia: “…Even after her death, she ranks as one of the most popular and recognizable First Ladies in American history, and in 1999, she was listed as one of Gallup's Most-Admired Men and Women of the 20th century.


ĐIỆP MỸ LINH

https://www.diepmylinh.com 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Xét về cao độ thì Sơn Núi (Nguyễn Đức Sơn) ở thấp hơn nhiều bạn đồng nghiệp của mình – như Bùi Minh Quốc, Hà Sĩ Phu, Mai Thái Lĩnh, Tiêu Dao Bảo Cự… – xa lắc. Những nhân vật này đều có thời là biên tập viên của tạp chí Lang Biang, tờ báo (đã bị đóng cửa) này lấy tên theo vùng cao nguyên lâm Viên mà họ đang sinh sống. Đỉnh Lâm Viên, ở Đà Lạt, cao hơn hai ngàn mét lận. Từ đây, muốn leo lên trời (để đái, hay làm gì tùy thích) còn tiện hơn nhiều. Ngoài lợi thế nhỏ nhặt này ra, những cư dân ở miền sơn cước gặp phải toàn là những điều (vô cùng) bất tiện. Họ xa cách (mịt mù) với thế giới văn minh, ở những đô thị miền xuôi. Tôm cá hì hục chở lên đến được đến cao nguyên (thường) đã bị ươn, và thông tin khi nhận được thì (ôi thôi) hoàn toàn đã cũ.
Theo bản tin của ABC 7 EyeWitness News ra ngày 11 tháng 6, năm 2020, Bác sĩ Nichole Quick, Giám Đốc Y Tế của Quận Cam đã từ chức vào tối thứ Hai, 8 tháng 6, vì các lời chỉ trích bà về việc bà ra lệnh bắt buộc mang khẩu trang trong lúc các cơ sở thương mại bắt đầu mở cửa trở lại. Theo bản tin của Voice of OC, Giám Sát Viên Michelle Steel and Don Wagner đã chất vấn BS Nick Quick nhiều câu hỏi liên quan đến lệnh đeo khẩu trang trong buổi họp của Hội Đồng Giám Sát trước khi BS Quick từ chức.
Bệnh Chân Lực Sĩ athlete’foot là bệnh rất thường xẩy ra ở mọi người và thường thấy ở các khe ngón chân.Nguyên nhân là các loại nấm.Bệnh thường thấy ở con trai chưa tới tuổi dậy thì. Ở người trưởng thành, cứ sáu người nam thì một người nữ mắc bệnh, nhưng nguyên nhân là do thói quen không đẹp chứ không phải vì sinh học.
Thủy sản có thể bị nhiễm khuẩn Salmonella,Vibrio vulnificus, Vibrio parahaemolyticus hiện diện trong nước bẩn. Virus norwalk (Norovirus) cũng là một vấn đề quan trọng ở sò hến tại Bắc Mỹ. Rối loạn tiêu hóa, đau bụng, tiêu chảy là những biểu lộ thông thường sau khi dùng phải thực phẩm có chứa những mầm bệnh vừa kể. Ngoài ra sò hến cũng có thể bị nhiễm virus viêm gan A (hepatitis A).
Mô tả COVID-19 như là “ác mộng tồi tệ nhất” trong đời ông, Bác Sĩ Anthony Fauci, chuyên gia bệnh truyền nhiễm hàng đầu trên toàn quốc Hoa Kỳ, hôm Thứ Ba, 9 tháng 6 năm 2020 nói rằng vẫn còn nhiều điều chưa biết về vi khuẩn corona và cảnh báo rằng đại dịch đang diễn ra vẫn còn quá xa để kết thúc."Trời ơi! Nó sẽ kết thúc ở đâu? Chúng ta vẫn còn ở giai đoạn khởi đầu của sự hiểu biết thực sự,” theo Bác Sĩ Fauci, giám đốc Viện Dị Ứng Và Bệnh Truyền Nhiễm Quốc Gia, cho biết về đại dịch trong một hội nghị mạng do BIO, Tổ chức Đổi Mới Công Nghệ Sinh Học, tổ chức, theo báo New York Times đưa tin.
Giữa mùa đại dịch COVID-19, tại những buổi tường trình mỗi ngày, Tổng thống Mỹ Donald Trump và Phó Tổng thống Mike Pence không ngớt tiên đoán sự lớn mạnh vượt bực của kinh tế quốc gia Hoa Kỳ sau khi tình hình dịch tễ lắng đọng. Hai ông nhấn mạnh rằng kinh tế Mỹ hậu-COVID-19 sẽ tìm lại thế quân bằng sau những chao đảo khiếp hãi khiến cả 40 triệu nhân công thất nghiệp trong vòng vỏn vẹn ba tháng trời. Đầu tháng Sáu, hy vọng bắt đầu le lói khi guồng máy kinh tế rục rịch mở cửa lại, ai nấy trông đợi ánh sáng tỏa lớn cuối đường hầm.Tuy nhiên, mặc dù người ta có quyền hy vọng vào sự thịnh vượng chung, nhưng sự thật là đối với các thành phần ít may mắn hơn trong xã hội (vâng, phần đông trong đó là những sắc dân da màu thiểu số), khó khăn kinh tế gần như là một điều chắc chắn. Ai cũng tưởng sau khi COVID-19 giáng một đòn chí tử lên kinh tế Hoa Kỳ, thì khoảng cách chênh lệch giữa hai thành phần giàu-nghèo sẽ phần nào thu hẹp, nhưng oái oăm thay, mọi bằng chứng cho thấy sự khác biệt ấy
Nguyễn nhựt Thông là cháu kêu tác giả bằng Dượng Tư (má Thông và ds Ngoc lan là 2 chị em ruột) là một nhân viên điều dưỡng ( (préposé aux bénificiaires) tại một bệnh viện lớn ở Montreal. Mấy năm trước đây, cậu ta làm việc tại một bộ phận có thể được gọi là hắc ám nhứt . Đó là tầng bệnh nhân « tạm trị » trong giai đoạn cuối đời (unité de soins palliatifs) Đây là đơn vị của các bệnh nhân hết thuốc chữa và chỉ còn chờ ngày ra đi mà thôi. Sau đây là đôi dòng tâm sự của cậu ta. « …Cuộc đời đưa đẩy tôi làm nhân viên cho một bệnh viện ở Montreal. Công việc của tôi là chăm sóc người bệnh, giúp cho họ có được những giây phút thoải mái để cuộc sống dễ chịu hơn trong những ngày cuối cùng của đời họ trên dương thế nầy.
Các cư dân của Quận Cam không còn phải đeo mặt nạ ở nơi công cộng, theo các viên chức tuyên bố hôm Thứ Năm, 11 tháng 6 - một sự thay đổi đột ngột trong các lệnh y tế sau nhiều tuần tranh luận về việc sử dụng các tấm che mặt để ngăn chặn sự lây lan của vi khuẩn corona, theo báo Los Angeles Times cho biết. Đeo mặt nạ sẽ chuyển từ được đòi hỏi thành khuyến nghị mạnh mẽ trong môi trường công cộng theo lệnh sửa đổi từ Giám Đốc Cơ Quan Chăm Sóc Sức Khỏe Quận Cam mới, Bác Sĩ Clayton Chau, cho biết. Chau nói trong cuộc họp báo rằng ông sẽ đưa ra lệnh mới vào chiều tối Thứ Năm. “Tôi muốn nói rõ rằng điều này không làm giảm tầm quan trọng của việc che mặt,” theo ông nói. “Tôi cùng lập trường với các chuyên gia y tế công cộng và tin rằng việc che mặt bằng vải giúp làm chậm sự lây lan của COVID-19 trong cộng đồng của chúng ta và cứu mạng sống. Bằng cách phù hợp với tiểu bang, điều này sẽ cung cấp cho cộng đồng doanh nghiệp và cá nhân của chúng ta khả năng đưa ra quyết định phù hợp nhất ch
Khoảng một nửa tá tiểu bang bao gồm Texas và Arizona đang vật lộn với số lượng bệnh nhân vi khuẩn corona gia tăng nằm đầy giường bệnh viện, gây lo ngại rằng việc mở lại nền kinh tế Hoa Kỳ có thể gây ra làn sóng lây lan thứ hai, theo Reuters. Chứng khoán toàn cầu đã sụp đổ hôm Thứ Năm, 11 tháng 6, với thị trường Dow Jones mất hơn 1,800 điểm, vì lo ngại về sự tái vùng dậy của đại dịch. Lần trước S&P 500 và Dow giảm nhiều trong một ngày là vào tháng 3, khi các trường hợp lây lan vi khuẩn corona tại Hoa Kỳ bắt đầu tăng mạnh. Sự gia tăng các trường hợp bị lây tới cao điểm hiện nay là khoảng một chục tiểu bang một phần phản ảnh việc thử nghiệm tăng tốc. Nhưng nhiều tiểu bang trong số đó cũng chứng kiến việc tăng số người vào bệnh viện và một số đang bắt đầu thiếu hụt giường cho phòng chăm sóc đặc biệt.
Trong khu phố Capitol Hill của thành phố Seattle thuộc tiểu bang Washington, các cảnh sát đã rút lui và cho phép những người biểu tình chiếm lấy một phần của thành phố, nơi được gọi là "Khu Tự Trị Đồi Capitol". Sở Cảnh Sát Seattle đã rời khỏi Khu Vực Đông vào Thứ Hai và đã đóng ván lên các cửa sổ và cửa ra vào. Kể từ đó, những người biểu tình đã rào chắn xung quanh khu vực và biến nó thành khu vực không có cảnh sát của riêng họ để biểu tình. Cảnh sát thành phố Seattle thuộc tiểu bang Washington cho biết họ đã nhận được nhiều báo cáo về các nhân viên an ninh có vũ trang và khả năng tống tiền trong một khu tự trị tự tuyên bố kéo dài một nhiều khúc đường và bao gồm một khu vực hiện đang đóng cửa.
Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ tố cáo chính quyền CSVN vẫn tiếp tục đàn áp tôn giáo trong năm 2019 qua bản báo cáo về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế mà bộ này công bố hôm 10 tháng 6, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết.
Ngày 10 tháng 6 năm 2020, Thượng Nghị Sĩ Tom Umberg cùng quý dân cử: Dân Biểu Tyler Diệp, Dân Biểu Phillip Chen, Dân Biểu Sharon Quirk-Silva, Dân Biểu Steven Choi, Dân Biểu William P.Brough, Thượng Nghị Sĩ Ling Ling Chang, và Thượng Nghị Sĩ Patricia C.Bates vừa đồng ký tên trong một bức thư gửi đến Thống Đốc Gavin Newsom mang nội dung yêu cầu không đình hoãn việc mở cửa lại các tiệm Nail.
Rồi đây các sử gia sẽ lượng giá biến cố Minneapolis, mới đầu tưởng chừng như nhỏ bé, bình thường vì biết bao người Da Đen đã từng bị cảnh sát Da Trắng bắn chết một cách oan uổng, nhưng không ngờ biến cố này lại gây tác động toàn cầu. Nguyên do tại đâu?
Sau đây là thông tin từ Sở Thuế Hoa Kỳ (IRS) mà Việt Báo xin dịch để cống hiến cho độc giả khi cần. Nếu bạn vẫn đang chờ ngân phiếu tài trợ kích thích kinh tế, bạn có thể tự hỏi khi nào nên liên hệ với IRS về số tiền bị thiếu. Mặc dù IRS đã gửi hơn 159 triệu ngân phiếu cho đến nay, nhưng nó có thể còn hơn 35 triệu để gửi đi, theo một ước tính gần đây của ủy ban House Way and Means (PDF). Nếu bạn thuộc nhóm sau, chúng tôi có thông tin về cách tìm hiểu điều gì đang xảy ra với khoản tiền của bạn và, nếu cần, hãy liên hệ với IRS để được trợ giúp. Trong trường hợp tốt nhất, tiền của bạn vẫn có thể đang trên đường gửi tới. Tuy nhiên, ngân phiếu của bạn cũng có thể bị trì hoãn, vì một trong nhiều lý do. Có thể có vấn đề bạn cần báo cáo hoặc một số hành động khác bạn cần thực hiện để nhận khoản tiền cứu trợ vi khuẩn corona của mình.
Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi hôm Thứ Tư, 10 tháng 6 kêu gọi loại bỏ các bức tượng Liên Minh trong tòa nhà Quốc Hội sau khi có các cuộc gọi mới đòi loại bỏ chúng khỏi những nơi công cộng sau cái chết của George Floyd. Nhà lập pháp Dân Chủ California đã viết một lá thư cho Ủy Ban Hỗn Hợp về Thư Viện, nơi giám sát các bức tượng ở Quốc Hội Hoa Kỳ, kêu gọi loại bỏ các cổ vật này vì chúng tôn sùng kỷ nguyên nô lệ của nước Mỹ. "Hội trường của Quốc Hội là trung tâm của nền dân chủ của chúng ta. Những bức tượng trong Tòa Nhà Quốc Hội nên thể hiện lý tưởng cao nhất của chúng ta như là những người Mỹ, thể hiện chúng ta là ai và chúng ta mong mỏi trở thành một quốc gia," theo bà Pelosi nói trong thư. "Những tượng đài cho những người đàn ông ủng hộ sự tàn ác và man rợ để đạt được mục đích kỳ thị chủng tộc rõ ràng như vậy là một sự kỳ cục đối với những lý tưởng này. Những tượng của họ vinh danh sự thù hận, không phải di sản. Chúng cần phải bị loại bỏ.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.