Hôm nay,  

Điều Ước Ngày Giáng Sinh

25/01/202109:29:00(Xem: 3783)
Nguyên Phạm đang tặng quà cho một người vô gia cư (Hình được chụp bởi Chris Ho)
Nguyên Phạm đang tặng quà cho một người vô gia cư (Hình được chụp bởi Chris Ho).

 

Vào ngày 23 tháng 11 năm 2020, từ trang Facebook của luật sư Jenny Đỗ, tôi tình cờ đọc được lời kêu gọi ủng hộ cho một người bị thương nặng sau khi bị đâm nhiều nhát trong lúc làm việc thiện nguyện tại nhà thờ Grace Baptist Church (San Jose, California). Người vừa gặp chuyện không may một ngày trước đó  là Nguyên Phạm, người bạn trẻ với nụ cười hiền lành và ánh mắt sáng ngời.

 

Từ trang Facebook của Nguyên, tôi đọc được thông tin tự giới thiệu được viết bằng tiếng Anh mà tôi xin được dịch: "Tôi là Nguyên Phạm mà bạn có thể đã nghe nói đến. Đây không phải là một tổ chức thiện nguyện. Tôi mong được phục vụ người vô gia cư. Hãy gọi hoặc gửi tin đến (408) 478-5965 nếu bạn cần: thông tin việc làm, thức ăn (các bữa ăn nóng), chăn mền, khẩu trang, áo khoác, và các loại quần áo khác (số lượng có giới hạn), thông tin về nơi trú thân, nhà tắm di động, và một số dịch vụ hỗ trợ khác. Nếu bạn không có điện thoại, xin gặp tôi vào lúc 12:30 trưa tại thư viện Tully vào các ngày Chủ Nhật."

 

18 ngày sau khi gửi lời kết bạn qua Facebook đến Nguyên thì tôi nhận được hồi âm. Sau lời nhắn hỏi thăm tình hình sức khỏe, tôi được biết Nguyên "vẫn còn đau nhưng sẽ không sao, mình đang lo cho hai người sống sót kia." Chờ thêm gần một tuần tôi mới nhắn tin để tìm hiểu thêm về việc thiện nguyện Nguyên đang làm. Ấn tượng đầu tiên của tôi về Nguyên là sự nhã nhặn trong lối nói chuyện, tính hài hước và sự thân thiện.

 

Có thêm bốn người khác cũng bị đâm cùng lúc với Nguyên và hai người đã qua đời. Ngay sau khi sự việc khinh hoàng đột ngột xảy ra, trong tích tắc, Nguyên chỉ có ý nghĩ "sao Chúa để con đi vội vậy, nếu cho con sống lâu hơn thì con sẽ sống có ích”. Nguyên không ghét người vô cớ đâm mình vì biết người đó trong trạng thái tinh thần bị mất kiểm soát do sử dụng một loại thuốc kích thích nào đó. Đó là lời chia sẻ đầy lòng trắc ẩn của Nguyên. Tôn trọng thiện ý của Nguyên, tôi không hỏi thêm chi tết về những gì đã xảy ra. Lúc này Nguyên vẫn còn bị ám ảnh về sự ra đi của hai nạn nhân và lo nghĩ cho hai người sống sót đang hồi phục.

 

Bắt đầu định cư tại Hoa Kỳ cùng gia đình sau khi học lớp 10 tại Việt Nam, Nguyên tiếp tục con đường học vấn, hoàn tất chương trình cử nhân của một trường đại học ở miền Bắc Cali, và đang làm việc cho bộ phận phát triển kinh tế của thành phố San Jose được bốn năm. Trước đó, Nguyên từng làm công việc về nhân sự cho vài công ty và một ngân hàng. Thay đổi công việc để theo đuổi chí nguyện phục vụ cho cộng đồng, Nguyên được làm điều mong muốn. Dự án Nguyên đang phụ trách có tên là "work2future" ("việc làm cho tương lai") hỗ trợ các doanh nghiệp nhỏ tìm người lao động phù hợp và qua đó tạo thêm công ăn việc làm cho người cần tìm việc. Trong kỳ "Thống Kê Dân Số 2020" vừa qua, trong vai trò nhân viên của thành phố San Jose, Nguyên tích cực kêu gọi mọi người bao gồm những người vô gia cư tham gia trả lời câu hỏi thống kê dân số.

 

Ngoài công việc, Nguyên tình nguyện tham gia hoạt động khuyến khích mọi người cùng tham gia bầu cử trong mùa bầu cử vừa qua. Từ năm 2009, Nguyên cùng vài người bạn vẫn duy trì việc gây quỹ giúp đỡ một số học sinh khiếm thị có hoàn cảnh khó khăn ở Việt Nam được đi học và làm nghề để có thể tự nuôi sống bản thân. Hoạt động ý nghĩa này với tên gọi "Chương Trình Ánh Sáng Tâm Hồn" ("The Light From Within Scholarship Foundation") được Nguyên khởi xướng sau một chuyến đi Việt Nam. Trải qua 6 tháng tình nguyện dạy tiếng Anh và được sinh hoạt văn nghệ với các học sinh khiếm thị tại trường Bừng Sáng ở Sài Gòn, Nguyên biết ơn những người bạn nhỏ mà Nguyên giúp đỡ vì chính họ cho Nguyên cảm nhận ý nghĩa của cuộc sống. Khoảng thời gian đó đã giúp Nguyên vượt qua ám ảnh tâm lý sau hai lần bị xâm hại trong quá khứ. Lòng biết ơn thôi thúc Nguyên có một việc làm thiết thực hướng về các học sinh khiếm thị ở Việt Nam. Mỗi năm, "Chương Trình Ánh Sáng Tâm Hồn" giúp trao tặng khoảng 5 đến 10 học bổng cho những học sinh khiếm thị được chọn. Nguyên có hai người bạn khiếm thị ở Sài Gòn và hai người bạn khiếm thị ở Hà Nội hỗ trợ xem xét các trường hợp cần được giúp đỡ để học văn hóa hoặc học nghề.

 

Nguyên vẫn còn nhớ hồi còn nhỏ, khi thấy những người già đi bộ tập thể dục ở công viên, trong tâm trí của Nguyên bỗng dưng có câu hỏi: "những người già này đi bộ cho vui, rồi lúc về đến nhà, ai sẽ giúp họ, ai sẽ làm họ vui?" Ý nghĩ ngây ngô của cậu bé Nguyên hồi đó theo thời gian lớn dần thành ước nguyện được phục vụ cho người tàn tật, người cao niên và trẻ em.

 

Trong thời gian bắt đầu xảy ra đại dịch, vì các phòng gym tại San Jose đóng cửa, Nguyên đến công viên tập thể dục và thấy người vô gia cư ở đó. Lúc ban đầu, Nguyên cảm thấy không được tự nhiên vì có vài người cứ nhìn mình. Đó là sự bắt đầu để Nguyên tình nguyện dành thời gian ngoài giờ làm việc của mình để giúp đỡ những người mà vì nhiều lý do và hoàn cảnh khác nhau khiến họ lâm vào cảnh màn trời chiếu đất. Tôi hỏi Nguyên có sợ bị phiền vì ai cũng có thể biết số điện thoại cá nhân của Nguyên khi làm việc này, câu trả lời giản dị là Nguyên muốn kịp thời trả lời các cuộc gọi và tin nhắn nhanh nhất có thể thay vì phải dùng thêm một số điện thoại khác.   

 

Nguyên quan niệm rằng, khi một người gặp khó khăn thì mọi người cùng nhau giúp đỡ, và điều đó thể hiện tinh thần chung sức của một tập thể, một cộng đồng và một xã hội. Làm việc thiện nguyện vì vậy còn mang ý nghĩa đoàn kết bên cạnh tinh thần tương thân tương ái. Tôi cảm động vì cách Nguyên giúp đỡ người vô gia cư. Bên cạnh việc kêu gọi sự đóng góp tài chánh và công sức từ người thân trong gia đình, bạn hữu và nhiều người hảo tâm trong cộng đồng để có thể tặng người vô gia cư bữa ăn nóng, quần áo, xe đẩy, tấm mền, các vật dụng cá nhân thiết yếu khác và cung cấp cho họ thông tin về các nhà tắm di động, Nguyên còn sắp xếp thời gian để có "lunch date" với một số người vô gia cư mà sau nhiều lần tiếp xúc Nguyên biết tự bản thân họ có những nỗ lực để thoát cảnh không nhà.

 

Theo cách suy nghĩ của Nguyên, "lunch date" không chỉ đơn giản là "hẹn ăn trưa". Từ những bữa ăn chân thành, Nguyên làm bạn với người vô gia cư, dần dần trở thành thân, rồi thành thương, và từ thương thành trách nhiệm. Nguyên xem những người vô gia cư mình giúp đỡ là bạn, đến thăm hỏi họ, xin phép họ nếu muốn chụp hình và có sự đồng ý của họ thì mới chia sẻ hình ảnh qua Facebook. Nguyên tâm tình, nếu tình cờ bắt gặp ánh mắt đang nhìn của một người vô gia cư, xin hãy tặng họ cái nhìn cảm thông hoặc nụ cười thân thiện, bấy nhiêu đó cũng giúp được tinh thần cho họ ít nhất là trong giây phút ấy.

 

Từ những câu chuyện và hình ảnh về người vô gia cư được Nguyên chia sẻ qua Facebook, tôi cảm nhận được tình người ấm áp, sự cảm thông và lòng tử tế của người bạn trẻ này. Cách đối xử đầy thiện cảm của Nguyên dành cho người vô gia cư làm tôi hiểu thêm về ý nghĩa của một từ vốn quen thuộc: "solidarity". Với Nguyên, giúp đỡ người vô gia cư là nghĩa cử thể hiện tinh thần "solidarity”. Tôi xin được dịch từ này là "chung lòng thương" theo điều ước Ngày Giáng Sinh của Nguyên: "Em ước mỗi người vô gia cư đều có được một nơi trú thân ấm, em đi bộ 15 phút không thôi mà còn thấy lạnh buốt...”

 

Nguyên tận dụng thời gian được nghỉ phép do bị thương để lập kế hoạch kêu gọi sự ủng hộ và thực hiện việc giúp người vô gia cư có bữa ăn nóng trong dịp lễ Giáng Sinh và Năm Mới khi mà hoạt động thiện nguyện của các tổ chức giúp người vô gia cư bị ảnh hưởng bởi đại dịch và thời gian nghỉ lễ dài. Nghĩ về lòng thành Nguyên dành cho người vô gia cư, tôi nhớ đến hai câu thơ của thi sĩ Ngô Tịnh Yên:

 

"Suốt mùa đông tôi làm người nhóm lửa

Để cuộc đời ấm mãi cõi lòng nhau..."

 

Dù không phải là một giáo dân như Nguyên, tôi vẫn tin lời Thiên Chúa dạy, nhớ mãi giọt nước mắt từ ái của Đức Mẹ, và thành tâm nguyện cầu: "Xin Thiên Chúa hãy cho nhân gian được hơi ấm khắp nơi, cho mọi người cùng thương yêu nhau, cho muôn loài được chung sống yên bình, và cho những khác biệt từ nay không còn nữa...”

 

Tâm Nguyên

(11:58 khuya, 25/12/2020)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đại dịch vi khuẩn corona đã kéo dài nhiều tháng qua mang theo nó những thiệt hại kinh hoàng về kinh tế và nhân mạng trên toàn thế giới, nhất là Hoa Kỳ. Trong lịch sử loài người cũng đã chứng kiến nhiều trận đại dịch kinh khủng như thế. Ngoài mặt tiêu cực quá lớn mà đại dịch phủ trùm lên thế giới, các nhà phân tích cũng đã cho thấy một số điểm tích cực xuất hiện. Phó Giáo Sư dạy về Phát Triển Cộng Đồng và Khu Vực tại Đại Học UC Davis là Catherine Brinkley đã chỉ ra một số điểm tích cực từ đại dịch đối với các thành phố Mỹ trong bài viết “How pandemics have changed American cities – offen for the better,” được đăng trên trang mạng www.theconversation.com. Việt báo xin đăng bản dịch Việt của Thụy Âm để cống hiến cho độc giả tường lãm *** Kinh nghiệm của Thành Phố New York như là trung tâm của đại dịch COVID-19 tại Hoa Kỳ đang làm tăng các vấn nạn về cuộc sống thành thị. Các cư dân bị cách ly lo sợ về tương lai trong thành phố được biết là nơi đông đúc nhà cửa
Hơn 4 triệu người Mỹ đã khai thất nghiệp vào tuần trước, theo Bộ Lao Động cho biết hôm Thứ Năm, 21 tháng 5. Điều đó đã mang tổng số người khai thất nghiệp lên tới hơn 43 triệu, theo cơ bản được điều chỉnh theo mủa, kể từ đại dịch vi khuẩn corona lây lan trên toàn quốc. Nói cách khác, ¼ người lao động tại Mỹ đã khai thất nghiệp trong vòng 10 tuần lễ qua. “Khai thất nghiệp trong thời gian khủng hoảng vi khuẩn corona đã vượt khỏi 37 triệu người khai trong vòng 18 tháng của Đại Suy Thoái,” theo Daniel Zhao, kinh tế gia kỳ cựu tại Glassdoor, cho biết trong một thông báo. “Thị trường lao động vẫn nằm trong hố sâu mà nó phải leo ra khỏi.”
Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Năm, 21 tháng 5 đã không đeo khẩu trang bảo vệ vi khuẩn corona trong một phần thời gian đi thăm một nhà máy của Hãng Chế Tạo Xe Hơi Ford tại Michigan, dù luật tiểu bang và chính sách của công ty yêu cầu đeo khẩu trang ở đó. Trump, thường từ chối đeo khẩu trang nơi công cộng, đã viếng thăm Nhà Máy Rawsonville Components Plant của Ford tại Ypsilanti, là nơi có chính sách yêu cầu đeo khẩu trang ở đó. Nhà máy hiện đang chế tạo máy thở để đáp ứng với đại dịch Covid-19 tại Hoa Kỳ.
Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã đưa ra cảnh báo Trung Quốc qua tuyên bố bởi quốc hội bù nhìn rằng một dự luật an ninh quốc gia tại Hồng Kông sẽ được lên chương trình nghị sự trong cuộc họp sắp tới, một động thái có vẻ sẽ đổ thêm dầu vào sự giận dữ và các cuộc biểu tình chống đối tại thành phố bán tự trị này, theo CNN tường trình cho biết hôm Thứ Năm, 21 tháng 5.
Vào trưa Thứ Ba 18/05/2020, Dân Biểu Liên Bang Harley Rouda (Địa hạt 48) đã có buổi ghé thăm văn phòng Đài Truyền Hình SBTN, trao bằng tưởng lục cho SBTN, tổ chức Rise và hơn 70 ca nhạc sĩ gốc Việt đã tham gia cho chương trình ca nhạc online “Sing For Our Heroes”.
Vụ nổ súng hôm Thứ Năm, 21 tháng 5 tại Căn Cứ Naval Air Station Corpus Christi tại Texas có liên hệ tới khủng bố, theo các viên chức FBI cho biết, theo CNN tường trình. Các viên chức trước đó nói rằng tay sung là “độc lập,” nhưng có thể có người thứ hai vẫn còn tại đào, theo viên chức FBI Leah Greeves cho biết trong cuộc họp báo ngắn gọn. Nhân viên này đã không cung cấp thêm thông tin. Tay súng đã bị giết chết, theo Greeves cho hay.
Nhà báo Phạm Thành (tên đủ là Phạm Chí Thành), là người sáng lập blog Bà Đầm Xòe và viết nhiều sách chỉ trích chế độ CSVN và ông Nguyễn Phú Trọng đã bắt tại Hà Nội hôm 21 tháng 5 năm 2020, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết.
Với những thay đổi khi chuyển sang Giai đoạn 2 trong cơn dịch COVID-19 tại quận Cam, Thành phố Garden Grove sẽ cấp giấy phép tạm thời cho các nhà hàng mở lại với những yêu cầu nghiêm ngặt về sức khỏe và an toàn. Các quán ăn, nhà hàng tại địa phương hiện có thể nộp đơn xin cấp giấy phép ăn uống ngoài trời có hiệu lực trong vòng 60 ngày để mở rộng khu vực ăn uống bên ngoài vỉa hè nếu nhà hàng tọa lạc ở trong một trung tâm mua sắm (shopping center), hoặc trong các bãi đậu xe do nhà hàng sở hữu.
75% dân Mỹ tin rằng Hoa Kỳ nên tiếp tục những nỗ lực chận đứng sự lây lan của con virus Corona. Mùa xuân khốc liệt năm nay, nước Mỹ đã phải đối đầu với hai cuộc khủng hoảng. Và với thời gian 14 tuần lễ vừa qua, đã có hơn 84,000 người Mỹ chết vì đại dịch. Con số đó lớn gấp 28 lần số tử vong của khủng bố 9/11 (3,000 người chết), hơn cả số quân nhân Mỹ tử trận trong chiến tranh Việt Nam (58,220 hy sinh) và chiếm 25% tổng số người chết vì đại dịch trên toàn cầu. Cùng lúc đó, các biện pháp phong tỏa mọi hoạt động kinh tế, xã hội với quy mô toàn quốc đã khiến 33 triệu người mất công ăn việc làm, buộc hàng trăm ngàn các doanh nghiệp nhỏ phải tạm đóng cửa và là nguyên nhân gây ra tình trạng 20% trẻ em Mỹ lâm vào cảnh bấp bênh ăn bữa nào biết bữa ấy.
Tại Saigon (TP Ho Chi Minh) cảnh sát bắt giữ và đối xử tàn tệ hai nhân viên làm việc cho nhà xuất bản Tự do (Liberal Publishing House). Con gái của một trong hai người nói trên, ông Thủy Tuất, người giao sách của nhà xuất bản, đã bị bắt giữ. Kể từ đầu tháng 10 năm 2019, hàng chục người thường quan hệ với nhà xuất bản Tự do đã bị công an nhòm ngó, theo dõi. Họ là những người hoặc đang và đã làm việc cho nhà xuất bản hoặc bị cho là đã mua hoặc đọc sách của nhà xuất bản.
Thời gian qua các nhà ngoại giao Trung cộng hung hăng tấn công bất cứ nước nào nghi ngờ về sự minh bạch và thành công của Trung cộng trong xử lý đại dịch do virus corona gây ra. Thủ tướng Úc ông Scott Morrison lại đề nghị tiến hành điều tra về nguồn gốc và cách thức các quốc gia xử lý đại dịch, nên nước Úc lãnh chịu phản ứng hung bạo nhất, nhưng chính nhờ vậy người Úc mới thức tỉnh đồng lòng “thoát Trung”, một bài học đáng giá để chúng ta học hỏi.
Thèm ngọt là một nhu cầu thiết yếu của cơ thể, để củng cố năng lượng. Carbohydrate hay Glucide là những hợp chất bao gồm đường (sugar), bột đường hay tinh bột (amidon, starch) và chất xơ (fibre). Những chất nầy rất cần thiết cho chúng ta để sống. Nhưng ngọt quá đôi khi cũng nguy hiểm lắm đó!
Xét trên bình diện vật lý, thuyết Big Bang “tồi tệ hết thuốc chữa” (atrocious and unjustifiable from a physical point of view.) Bạn đọc đừng giật mình, nhăn mặt. Lời chỉ trích nặng nề ấy của Einstein, không phải của tôi. Năm 1927, Georges Lemaître , một tu sĩ và cũng là khoa học gia lừng danh người Bỉ, trình làng thuyết “Big Bang”, giải thích nguồn gốc và sự hình thành của vũ trụ. Theo thuyết này thì vũ trụ khởi đầu từ một nguyên tử nguyên thủy (primeval atom – primordial atom), tạm gọi là Nguyên Tử Gốc chứa đựng đủ mọi loại vật chất, phóng xạ, cùng thời gian, không gian. Tất cả được ép, nén chặt vào một khối nhỏ đường kính cỡ vài ly (millimeter). Rồi cái khối nhỏ như viên sỏi tí tẹo ấy nổ ra, chỉ trong một phần tỷ tỷ của một giây, đã bung ra lớn khủng khiếp, và sau khoảng 13 tỷ 800 triệu năm thì Nguyên Tử Gốc trở thành Năm 1927, Georges Lemaître , một tu sĩ và cũng là khoa học gia lừng danh người Bỉ, trình làng thuyết “Big Bang”, giải thích nguồn gốc và sự hình thành củ
Số trường hợp bị lây vi khuẩn corona mới được báo cáo trên toàn thế giới đã đạt tới mức cao kỷ lục trong tuần này, với hơn 100,000 trường hợp mới trong vòng 24 tiếng đồ hồ qua, theo Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) cho biết hôm 20 tháng 5. 2/3 các trường hợp được báo cáo chỉ tại 4 nước, theo Tổng Giám Đốc WHO Tedros Adhanom Ghebreyesus cho biết trong cuộc họp báo hôm Thứ Tư, 20 tháng 5 tại tổng hành dinh của cơ quan này ở Geneva. “Chúng ta vẫn còn đoạn đường dài nữa để đi trong đại dịch này.” Đại đa số các trường hợp mới được xác nhận đến từ các nước Châu Mỹ, theo sau là Châu Âu, theo báo báo mỗi ngày của WHO. Hoa Kỳ báo cáo 45,251 trường hợp mới hôm Thứ Ba, theo cơ quan này cho hay. Nga có số trường hợp nhiều thứ hai hôm Thứ Ba với 9,263, theo WHO.
Trong các cuộc phỏng vấn với CNN, các viên chức CDC nói rằng những nỗ lực của cơ quan của họ để đáp ứng với đại dịch Covid-19 đã bị làm tê liệt bởi quyết định Bạch Ốc được thúc đẩy bởi chính trị mà không phải khoa học. Kết quả đã làm tồi tệ thêm các ảnh hưởng của khủng hoảng, theo nhiều nguồn tin bên trong CDC cho biết, làm hạ thấp cơ quan 73 tuổi mà có truyền thống lãnh đạo sự đáp ứng của quốc gia đối với các bệnh truyền nhiễm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.