Hôm nay,  

HỌ Đã Đến Orange County…

28/10/202109:29:00(Xem: 4588)
Afghan ti nan
Hình minh họa. (nguồn từ internet)


HỌ đây, là những người tị nạn Afghanistan được chính phủ Hoa Kỳ giải cứu khỏi quốc gia này vào những giờ phút cuối cùng. HỌ là những người khách lạ vừa được các Cơ Quan Thiện Nguyện đưa đến định cư tại vùng Orange County. Tuy "người" có lạ, nhưng hoàn cảnh thì rất quen, đó là những gì mà người tị nạn VN đã phải trải qua hơn 40 năm về trước. Không thân nhân, không bạn bè, không cộng đồng, không nhà cửa, không việc làm… Có khác chăng là người VN đã may mắn được những họ đạo, nhà thờ hoặc các nhà bảo trợ giầu lòng nhân ái bảo lãnh, và lo lắng cho những bước đầu của cuộc sống tha hương. Họ thuê nhà sẵn, tìm công ăn việc làm, dậy lái xe, lo trường học cho con cái của những gia đình tị nạn VN, v..v…

Tương tự như hoàn cảnh của chúng ta vào thời điểm tháng Tư, 1975. Đa số những người tị nạn Afghanistan được giải cứu, là vì họ có mối liên hệ chặt chẽ với chính phủ Hoa Kỳ. Cộng tác làm việc, và chiến đấu sát cánh bên cạnh quân đội đồng minh trong suốt 20 năm, để chống lại Taliban và ISIS. Nhiều người đã chết trong các công tác yểm trợ, cũng như bảo vệ cho sự an toàn của công dân Mỹ tại Afghanistan. Vì những lý do trên, sau cùng họ cũng đã may mắn được đưa ra khỏi đất nước đầy những rối loạn này.

Tuy nhiên điểm khác biệt lớn lao là, nước Mỹ đã không chuẩn bị cho một kế hoạch di tản có bài bản như 46 năm trước, khi Sài Gòn sụp đổ. Hiện nay, rất nhiều cơ quan thiện nguyện đã ngưng hoạt động, chỉ còn lại khoảng 3 VOLAG có mặt tại Los Angeles và Orange County, nhưng vì thiếu sự tính toán kỹ lưỡng của những người trách nhiệm, khiến cho dân tị nạn Afghanistan đã không được sự hỗ trợ của các nhà thờ hay họ đạo, hoặc các nhà bảo trợ, vì thế họ đang phải sống tạm bợ ở các motel hay hotel quanh vùng LA và OC để chờ khi thuê được nhà.

Khổ một nỗi là những người khách lạ, chân ướt, chân ráo đến đây thì đã làm gì có credit mà các vị landlord đòi hỏi. Việc làm cũng chưa có thì làm sao mà chủ nhà dám cho thuê?

Nhưng nếu có dịp ngồi xuống, để thuyết phục quý vị chủ nhà, thì tôi sẽ phân tích để họ biết rằng: Những người tị nạn Afghanistan này sẽ nhận được tiền định cư là $2275.00 cho mỗi đầu người để chi tiêu trong vòng 3 tháng đầu. Sau thời gian đó nếu chưa có công ăn việc làm thì họ sẽ nhận được chính phủ giúp đỡ qua hình thức trợ cấp xã hội. Và như thế thì xem như họ sẽ có đủ tài chánh để sống (tương tự như cộng đồng người Việt của chúng ta ngày trước).

Họ cũng được phép đi làm ngay sau khi xuất trại, và vì là những thông dịch viên cho quân đội HK, hoặc nhân viên của các công sở Mỹ, cho nên hầu hết đều có khả năng Anh ngữ, sẵn sàng để nhận việc làm.

Chính vì thế mà các cơ quan định cư cùng tổ chức thiện nguyện Afghan Refugee Relief, tha thiết kêu gọi cộng đồng người Việt tiếp tay và giúp đỡ những điều sau đây:

1. Xin quý vị có nhà cho thuê, vui lòng thông cảm và giảm bớt sự đòi hỏi về credit cũng như security deposit trong lúc này cho đến khi họ có công ăn, việc làm.

2. Nếu quý vị chủ nhân các cơ sở thương mại, hãng xưởng hay nhà hàng, cần người giúp việc, cũng có thể cung cấp việc làm cho những người tị nạn mới mẻ này.

3. Nếu quý vị không phải là chủ nhà, nhưng muốn giúp đỡ họ trong bước đầu khó khăn này, thì quý vị có thể: Một là người co-sign để họ được thuê nhà. Hai là giới thiệu họ với các vị landlord mà quý vị đã và đang quen biết. Ba là nếu có dư chỗ thì cho họ được trú ngụ tạm một thời gian.

4. Ngoài ra, quý vị cũng có thể đứng ra bảo trợ một gia đình hoặc giúp đỡ, cung cấp đồ dùng trong nhà, furniture, TV, tủ lạnh hoặc tài chánh v..v…  

XIN QUÝ VỊ HẢO TÂM LIÊN LẠC NGAY VỚI:
Cô SONIK SADOZAI hoặc Cô HOOMAI SAYED
AFGHAN REFUGEE RELIEF
(949) 527-5168
IG: @afghanrefugeerelief 
{tất cả mọi sự đóng góp đều được trừ thuế via Afghan Literacy Foundation, a 501(c)(3) nonprofit organization}
 
XIN TRẢ ƠN NHỮNG NGƯỜI ĐI TRƯỚC, BẰNG CÁCH GIÚP ĐỠ NHỮNG KẺ ĐẾN SAU.
 
Nam Lộc
Mùa Tạ Ơn, 2021

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một phụ nữ tại Vùng Vịnh, Bắc California có thể đã tiếp xúc với vi khuẩn corona từ nơi công cộng là một trong 28 trường hợp tại tiểu bang này. Tuy nhiên, viên chức y tế tiểu bang nói rằng nguy cơ cho cộng đồng thì còn thấp.
Theo The Hill, chính phủ Trump tiếp tục các chính sách chống lại các cộng đồng di dân, kể cả di dân hợp pháp.
Cuộc bầu cử sơ bộ sắp tới vào ngày 3 tháng 3 và cuộc bầu cử chống bãi nhiệm ngày 7 tháng 4 tại Westminster sẽ có nhiều thay đổi về tiến trình và phương thức bầu cử. Bắt đầu năm 2020, Quận Cam đang làm thí điểm cho phương pháp bầu cử hoàn toàn bằng giấy qua phong bì và bỏ đi hình thức bầu cử tại phòng phiếu gần nơi cư ngụ. Đây là chiều hướng sắp tới cho tất cả mọi nơi trên toàn tiểu bang California.
Các thị trường tại Hoa Kỳ đã sút giảm nặng nề hôm Thứ Năm, 27 tháng 2 sau khi trường hợp bị lây corona đầu tiên tại Hoa Kỳ có thể không phải liên quan đến việc đi ra ngoại quốc đã được xác nhận.
Tại Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng số 15496 Magnolia St., Suite 111 Thành Phố Westminster vào lúc 10 giờ sáng Thứ Năm ngày 27 tháng 2 năm 2020, Giám Sát Viên Andrew Đỗ, Phó Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Quận Cam đã tổ chức buổi họp báo để trình bày về diễn tiến của bệnh dịch Covid-19, hiện diện trong buổi họp báo có Bà Michelle Steel, Chủ Tịch Hội Đồng Giám sát Quận Cam và BS. Kimberly Hồ, Phó Thị Trưởng Thành Phố Westminster, ngoài ra còn có một số các cơ quan truyền thanh, truyền hình, báo chí và cư dân tham dự.
Dịch Covid-19 đang khủng bố Vũ Hán và nước Tàu cho thấy nhà cầm quyền cộng sản Bắc kinh khó khăn đối phó để ngăn chận, giới hạn sự lây nhiễm nhưng vẫn không thành công do hệ thống tập quyền cứng ngắt của chế độ cộng sản độc tài toàn trị trong lúc ngày nay nước Tàu lại bị chi phối bỡi hệ thống toàn cầu.
Một người hướng dẫn du lịch tại Nhật Bản mà gần đây đã được cho ra về từ một bệnh viện sau khi hồi phục từ dịch corona đã thử nghiệm dương tính trở lại, theo các báo cáo cho biết.
Siêu vi khuẩn gây ra dịch sưng phổi ở Vũ Hán làm chết hơn 2000 người và hơn 74 000 bị nhiễm (tin ngày 19/02/2020) có tên là Covid-19 do Tổ chức Y tế Thế giới chọn, cho ngắn gọn, dễ đọc hơn, thay thế tên gọi trước. Thật ra cũng hãy còn dài, còn khó đọc và khó nhớ, nhứt là đối với những người Trung Quốc không biết chữ Tây.
Tuần qua, tôi đến Songkhla (địa danh cực Nam của Thái, giáp giới với Mã Lai) để tìm lại cố nhân. Khi phi cơ chao cánh, chuẩn bị đáp xuống phi trường Hat Yai, tôi chợt thấy Vịnh Thái Lan. Tự trời cao, nhìn những con tầu bé li ti bên dưới khiến tôi không khỏi trạnh lòng nhớ đến chiếc thuyền vượt biên mỏng mảnh của mình (vào mấy mươi năm trước) khi đang hoang mang giữa vùng biển lạ xa này.
Chỉ khi xẩy ra nạn dịch chết người Vũ Hán (Trung Cộng) có tên khoa học COVID-19 (Corona Virus Disease-2019), Việt Nam Cộng sản mới thấy thấm đòn lệ thuộc vào kinh tế Trung Cộng đã đe dọa nghiêm trọng đến độc lập và chủ quyền quốc gia.
ngày 24 tháng 1 năm 2020, chúng tôi đã đến Vũ Hán, Trung Quốc, để hỗ trợ các y tá địa phương trong cuộc chiến đấu chống lại bệnh nhiễm trùng COVID-19. Chúng tôi vào khu cách ly Vũ Hán
7 người đã bị giết chết vào xế trưa Thứ Tư, ngày 26 tháng 2, gồm tay súng, trong một vụ nổ súng tại khu vực sản xuất bia MillerCoors tại thành phố Milwaukee, tiểu bang Wisconsin, theo các nguồn tin nới với CBS News hôm Thứ Tư.
Năm 1968, Chiến tranh Viêt Nam-Vietnam War-như môt địa chấn, cuốn hút nước Mỹ vào những biến động, làm sụp đổ quyền lực: Kinh tế, Chính trị, Xã hội của nước Mỹ. Năm 1968, Vietnam War làm chuyển hướng những giá trị lich sử của nước Mỹ: địa chính trị, quan hệ toàn cầu, biểu tượng văn hóa, khuynh hướng xã hội.
Liệu virút này có tiềm năng gây đại dịch? Hoàn toàn có. Chúng ta đã tới mức đó chưa? Theo đánh giá của chúng tôi, chưa.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.