Hôm nay,  

Giới Thiệu Tủ Sách Trẻ: Nơi Một Rừng Nhan Như Ngọc

07/01/202215:48:00(Xem: 6141)

 

 Giới Thiệu Tủ Sách Trẻ:

Nơi Một Rừng Nhan Như Ngọc
 

Phan Tấn Hải

 

Tôi mê đọc sách từ thơ ấu. Cũng như rất nhiều người sinh trưởng trong thời kỳ chưa có các phương tiện truyền thông như máy truyền hình và Internet của một nước Việt thời trước 1975, đọc sách là niềm vui, là một cách để học người xưa, là để tắm gội trong trí tuệ của nhiều ngàn năm văn hóa nhân loại.
 

Thời đó, có những lời thầy dạy như, “Thư trung hữu nữ nhan như ngọc, Thư trung tự hữu hoàng kim ốc.” Trong sách có thiếu nữ khuôn mặt đẹp như ngọc, tự trong sách cũng có ngôi nhà bằng vàng. Đó chỉ là một kiểu nói tượng trưng thôi. Bời vì thời đó, mở sách ra đọc là để theo dõi Trương Vô Kỵ với Kiều Phong, chẳng hơi đâu mà bận tâm với các cô Chu Chỉ Nhược và A Châu. Thế thì, nói gì tới nhà vàng. Mà, hình như, các ông chủ nhà khổng lồ chẳng mấy người quan tâm về sách vở. Ra hải ngoại, dĩ nhiên là có bận tâm khác. Thêm nữa, thời gian, mỗi tuổi, là mỗi làn sóng đời cuốn đi theo bận tâm mới. Chữ nghĩa nếu còn được quý trọng, hẳn là trong nước; còn ngoài này thì, có lẽ, thứ yếu thôi.
 

Tuy nhiên, nếu bây giờ, có ai hỏi về một trang web mà người mê đọc sách cần quan tâm, tôi sẽ giới thiệu trang Tủ Sách Trẻ --- https://tusachtre.com/  . Nơi đây, nơi trang web chỉ mới hình thành từ, có lẽ, mới vài tuần qua, tôi đã nhìn thấy nhiều tác phẩm tôi đã từng đọc và say mê học trong đó. Và cũng gặp nhiều tác phẩm tôi chưa có cơ duyên đọc, nhưng tôi tin là sẽ học được rất nhiều. Hoặc là học về tư tưởng Phật học, như các tác phẩm của Thầy Tuệ Sỹ. Hoặc là học về bút pháp chữ Việt, như khi tôi đọc truyện của Trần Vũ, Phạm Thị Hoài, Nhã Ca và nhiều người khác. Hoặc là tôi đọc để nhớ lại một số chi tiết lịch sử trong sách Phan Nhật Nam, Cao Xuân Huy. Và nhiều nữa. Có rất nhiều điều cho tôi để học, để nhớ, và để sống với niềm vui của đọc.

 

blank

Một số tác phẩm trên Tủ Sách Trẻ

 
Từ thời còn là sinh viên Đại Học Văn Khoa Sài Gòn các năm đầu thập niên 1970s, tôi đọc nghiền ngẫm một số tác phẩm và sách dịch của Thầy Tuệ Sỹ, rồi nhiều lúc tự thấy mình trở thành một đứa trẻ ngồi sân chùa, như dường đang nghe cả ngàn vị Thiền sư rủ nhau về kể chuyện. Làm sao thằng nhóc như tôi có thể nghe và thấu đáo vô lượng lời dạy khó hiểu như thế. Và có lúc tôi mơ, trong một giấc ngủ sâu lắng, bình lặng và hạnh phúc, một vị sư già hiện ra, tay cầm bông hoa đưa lên cao, y hệt như chuyện “niêm hoa vi tiếu” trong cổ thư. Những lúc đó, sách trở nên cái gì rất mực thiêng liêng.
 

Có những buồi chiều ngồi trên căn gác gỗ, mở ra nghe một làn sóng phát thanh, nghe lời nhà thơ Nguyễn Đình Toàn giới thiệu nhạc. Tôi say mê với văn phong đó, với giọng nói đó, và không bao giờ dám nghĩ rằng, nhiều thập niên sau, bản thân mình sẽ được trực tiếp gặp họ Nguyễn, dể rồi đọc thơ, nghe nhạc  Nguyễn Đình Toàn. Sách… có uy lực như thế. Những buổi chiều nhìn nắng quê nhà đã trở lại trong ký ức của tôi, khi từ một nơi rất xa quê nhà và có cơ duyên mở ra đọc từng trang sách Nguyễn Đình Toàn.
 

Nơi trang Tủ Sách Trẻ cũng có những lời giới thiệu,  những lời bình luận hay những bài phân tích về một số tác phẩm. Sự đa dạng đó có thể giúp cho nhiều bạn trẻ hiểu thêm về tác phẩm và tác giả. Tôi có cơ duyên vào nghề báo ở Quận Cam, nơi được gặp gỡ nhiều nhà văn lớn, với tôi, họ là những ngọn núi, không chỉ về cách viết mà cả về cách sống. Thí dụ, các bậc trưởng thượng như Nghiêm Xuân Hồng, Phạm Công Thiện, Mai Thảo, Nguyễn Mộng Giác, Nhã Ca, Trần Dạ Từ, Đỗ Quý Toàn… Mỗi người là một lâu đài văn học độc đáo, nơi tôi nhìn tới, đọc tới và nghiệm ra một số điều để học, để ghi nhớ và để trân trọng sâu thẳm hơn với cuộc đời này. Mỗi một tác giả là một thế giới rất riêng; khi mở ra một cuốn sách của một nhà văn tiền bối, tôi vẫn kinh ngạc về những thế giới họ ghi lại trong sách – rằng tâm như họa sư, sao lại có những thế giới tâm đẹp huyền ảo như thế.  

 

blank

Mỗi một tác giả là một thế giới rất riêng. Từ trái, hàng đầu: Trương Vũ, Phan Nhiên Hạo, Nhã Ca, Cao Xuân Huy, Vũ Khắc Khoan. Từ trái, hàng 2: Cung Tích Biền, Đặng Mai Lan, Đặng Thơ Thơ, Đỗ Hoàng Diệu, Đinh Linh. Từ trái, hàng 3: Ngô Nguyên Dũng, Ngu Yên, Line Papin, Lê Chiều Giang, Thận Nhiên. Từ trái, hàng 4: François Joyaux, Hoàng Ngọc Biên, Phan Nhật Nam, Phạm Thị Hoài, Nguyễn Mộng Giác.

   

Nơi trang Tủ Sách Trẻ, bạn cũng có thể giúp cho con em tìm hiểu về sử hay văn hóa Việt. Các em không đọc được tiếng Việt? Bạn hãy ngồi bên cạnh thế hệ trẻ đó, vào xem các tác phẩm viết bằng tiếng Anh hay Pháp. Sách tiếng Anh và Pháp hiển nhiên không nhiều như sách tiếng Việt trên trang web này, nhưng cũng có thể là một cánh cửa giúp thế hệ trẻ nhìn vào một góc văn học quê nhà. Thí dụ, các bản tiếng Anh sách của Nhã Ca, Cao Xuân Huy, Trần Vũ, Phan Nhiên Hạo, Đinh Linh, và nhiều nữa.

 

blank

Vài sách ngoại ngữ. Hàng đầu, từ trái: In March, My Gun Broke (Author: Cao Xuân Huy); Peace and Prisoners of War: A South Vietnamese Memoir of the Vietnam War (Author: Phan Nhật Nam); Mourning Headband for Hue (Author: Nhã Ca); The Ironies of Freedom: Sex, Culture, and Neoliberal Governance in Vietnam (Author: Nguyễn Hương); Love Like Hate: A Novel (Author: Linh Dinh). Hàng cuối, tứ trái: La Messagère De Cristal (Thiên Sứ) (Author: Phạm Thị Hoài); Sous une pluie d’épines (Author: Trần Vũ); General Lewis Walt: Operational Art in Vietnam, 1965-1967 (Author: General Lewis Walt); Night, Fish & Charlie Parker (Author: Phan Nhiên Hạo); Đại Úy (Author: James E. Behnke)

  

.

Tôi không nghĩ rằng bản thân mình có thể đọc nhiều nữa. Vì đọc chậm rồi, phần vì sức khỏe và mắt không còn nhanh nhẹn như nhiều năm trước, phần vì phải lo một số việc khác, kể cả viết và dịch. Tuy nhiên, cơ hội được giới thiệu trang Tủ Sách Trẻ cũng là một duyên lành, để từ một nơi rất xa quê nhà, giúp độc giả tìm một nơi có thể lắng nghe hồn chữ Việt, qua những tác phẩm được giới thiệu rất trân trọng.
 

Trang Tủ Sách Trẻ đã tự giới thiệu, “Là nơi sách tiếng Việt được tập hợp từ mọi nguồn để độc giả thuận tiện tìm thấy hoặc mua qua đường link, và có thể trao đổi với tác giả. Chúng tôi cũng sẽ giới thiệu sách ngoại quốc có liên quan đến Việt-Nam. Mục đích của chúng tôi là giúp độc giả tìm lại sách cũ còn đang bán và khám phá sách mới, với phần điểm sách hoặc phê bình tác phẩm. TỦ SÁCH TRẺ sẽ được cập nhật thường xuyên. Muốn giới thiệu tác phẩm của mình, xin vui lòng
liên lạc: [email protected]
CC: [email protected] .”

.

Hãy nhìn bốn bức vách kìa, nơi các tủ sách nhà bạn đang nghiêm trang vây quanh. Không gian với cả ngàn cuốn sách đó, từ các tác giả đã từng một đời miệt mài nơi thư viện như cụ Vũ Khắc Khoan, cho tới các nhà văn từng một thời lặn lội núi rừng như Phan Nhật Nam, cho tới các nhà thơ thế hệ trưởng thành ở hải ngoại như Linh Dinh, và nhiều nữa. Không ai mong đợi rằng chúng ta sẽ ngưng đọc. Cả ngàn tác giả đó đang chờ được hồi sinh khi chúng ta mở ra và đọc từng trang sách. Nhiều ngàn tác phẩm đó, chính là nhiều ngàn khuôn mặt văn học với nhan sắc đẹp như ngọc, đã muốn nói chuyện với chúng ta -- nơi hải ngoại, nơi quốc nội, trên kệ sách, nơi thư viện, và trên trang Tủ Sách Trẻ. Nơi đó, từng trang đều là lời vui mừng hồi sinh của văn học. 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 24/6/2020, Cố vấn an ninh quốc gia Robert O’Brien nêu lên một sự thật phũ phàng là gần nửa thế kỷ qua các chính trị gia cả hai đảng, các nhà khoa bảng, nhà giáo dục, nhà báo, nhà kinh doanh Mỹ đều thụ động và ngây thơ (passivity and naivety) trước Trung cộng. Người Mỹ không biết sự khác biệt giữa người dân Trung Hoa và đảng Cộng sản, một tổ chức theo chủ nghĩa Marxist-Leninist, mà Tập Cận Bình là hiện thân của Joseph Stalin.
Căng thẳng giữa China và phương Tây gần đây đã tăng lên. China đã lên án mạnh mẽ phản ứng của Liên minh châu Âu đối với luật an ninh gây tranh cãi Hồng Kông. Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao tại Bắc Kinh cho biết, quyết định của EU nhằm hạn chế xuất khẩu các phương tiện giám sát sang Đặc khu hành chính China đã vi phạm "nguyên tắc cơ bản không can thiệp ở các nước khác".
CHARLOTTE, N.C. (VB) --- Bản tin đài FOX/46 hôm 30/7/2020 cho biết thành phố Charlotte sẽ lập một đài tưởng niệm xanh một người gốc Việt. Bạn hữu và gia đình ông Tran V. Tran, cư dân Charlotte, người bị xe đụng chết hồi đầu tháng 7 tại một ngã tư ở Charlotte, đã tụ họp tại địa điểm tai nạn này để tưởng nhớ ông và trồng cây tưởng niệm nơi đó.
SAIGON (VB) --- Tình hình dịch COVID-19 bùng phát tại Việt Nam đang chuyển biến nguy hiểm. Trọng tâm dịch là Đà Nẵng, và người từ Đà Nẵng đang lây sang phần lớn là Sài Gòn, Hà Nội, Đắk Lắk. Một bệnh nhân 70 tuổi bị lây nhiễm dịch, đã chết. Môt khu phố tại Sài Gòn bị cách ly. Sài Gòn kiểm tra, phát hiện 72 người nhập cảnh trái phép trong đó 66 người từ Trung Quốc.
Tôi sinh ra trong một gia đình Phật Giáo. Bà tôi, mẹ tôi hay đi chùa lễ Phật. Bố tôi là một giáo sư dạy ở Đại Học Vạn Hạnh, có viết một số sách về Thiền nổi tiếng. Khi còn trẻ ông thiền tập đều đặn, hầu như mỗi tối, ngay cả khoảng thời gian ông đi tù cộng sản. Anh chị em trong nhà tôi đa số đều qui y Tam Bảo. Có lẽ vì ảnh hưởng bố nhiều hơn mẹ, nên bọn tôi có khuynh hướng học, nghiên cứu về thiền nhiều hơn, chứ không hay đi chùa niệm Phật. Bản thân tôi cũng có thực hành thiền từ tuổi mới lớn. Như vậy coi như là tôi đã “tu thiền”?
Orange County, Nam California (Thanh Huy)- - Tại văn phòng tòa Thị Chánh Thành Phố Stanton vào lúc 1 giờ chiều Thứ Sáu ngày 24 Tháng Bảy năm 2020, một Nhóm Thiện Nguyện đa số là người Mỹ gốc Việt đã tổ chức một đoàn xe khoảng 20 chiếc, trên xe có dán những tấm bích chương và chở theo những quà tặng như khẩu trang, vật dụng cá nhân túi xách trong những món quà tặng có in những hàng chử cổ động cư dân tham gia chương trình kiểm kê dân số như: “United Census 2020.”
Việt Nam là quốc gia được cho là đã kiểm soát thành công đại dịch vi khuẩn corona, nhưng trong những ngày qua đất nước này báo động nguy cơ truyền nhiễm vi khuẩn khắp nước, trong khi nhiều tiểu bang tại Hoa Kỳ vẫn còn chật vật đối phó với đại dịch. Ngoài ra tình hình căng thẳng giữa Mỹ và TQ đang gia tăng cao khi hai bên đều ra lệnh đóng cửa tòa lãnh sự sau vụ các gián điệp TQ len lỏi vào Mỹ để đánh cắp tài sản trí tuệ của người Mỹ.
Khi nhiều viên chức trường học ở Mỹ tranh cãi về việc khi nào thì an toàn để cho các em học sinh trở lại các lớp học, việc nhìn ra rộng hơn có thể giúp có thêm nhiều hiểu biết. Gần như mọi quốc gia trên thế giới đều đã đóng cửa các trường học từ đầu đại dịch Covid-19. Sau đó nhiều nước đã cho học sinh trở lại lớp học, với nhiều mức độ thành công khác nhau. Tôi là một học giả về giáo dục quốc tế tỉ giảo. Đối với bài này, tôi đã kiểm tra những gì đã xảy ra trong 4 nước nơi mà các trường từ mẫu giáo tới lớp 12 vẫn tiếp tục mở cửa suốt đại dịch hay đã tái mở cửa việc dạy trực tiếp, sử dụng các thông cáo báo chí, các tài liệu Covid-19 quốc gia và các nghiên cứu học đường. Sau đây là những gì tôi đã phát hiện. Do Thái: Quá nhiều, quá nhanh Do Thái đã thực hiện nhiều bước nghiêm ngặt lúc đầu đại dịch vi khuẩn corona, gồm việc hạn chế nghiêm khắc sự di chuyển của mọi người và đóng cửa tất cả các trường học. Vào tháng 6, nước này đã công bố khắp thế giới rằng họ đã kềm chế được sự lây
Bác Sĩ Anthony Fauci nói rằng người Mỹ “nên sử dụng” đồ bảo vệ mắt để giúp làm giảm sự lây lan của vi khuẩn corona, theo bản tin của báo Newsmax cho biết hôm Thứ Năm, 30 tháng 7 năm 2020. Trong cuộc phỏng vấn với ABC News, giám đốc Viện Về Bệnh Dị Ứng và Truyền Nhiễm Quốc Gia là Bác Sĩ Anthony Fauci nói rằng liệu người dân có nên đeo đồ che mắt thêm vào với khẩu trang che miệng và mũi.
Đã từng có rất ít trường hợp bị lây vi khuẩn corona tại Việt Nam mà mỗi bệnh nhân được biết với một con số: Bệnh nhân số 17 đã mang vi khuẩn trở lại VN từ Châu Âu sau đợt đầu truyền nhiễm từ Vũ Hán. Bệnh nhân số 91 là một phi công Anh, sắp chết, đã được cứu, theo bản tin của Reuters hôm 30 tháng 7 năm 2020 cho biết. Nhưng bây giờ có một con số bệnh nhân mới mà không được chào đón. Đó là bệnh nhân số 416, là một người đàn ông 57 tuổi tại Đà Nẵng, đã thử nghiệm dương tính với vi khuẩn corona hồi tuần rồi sau hơn 3 tháng không có trường hợp lây bệnh mới trong đất nước Đông Nam Á này.
Trong lá thư gửi tới các nhà lập pháp Hoa Kỳ, các cơ sở kinh doanh thúc giục sự hỗ trợ của “các điều khoản tài trợ có trách nhiệm đúng thời, đúng đối tượng và tạm thời” mà sẽ “bảo vệ an toàn cho công nhân, các nhà cung cấp, và các cơ sở chăm sóc sức khỏe, cũng như các cơ sở kinh doanh, các tổ chức bất vụ lợi, và các định chế giáo dục chống lại các vụ kiện bất công để họ có thể tiếp tục cống hiến cho sự hồi phục kinh tế an toàn và hữu hiệu, từ đại dịch Covid-19.”
Các nhà lãnh đạo Quốc Hội, gồm các nhà lập pháp Cộng Hòa, đã thẳng thừng bác bỏ ngụ ý từ Tổng Thống Donald Trump rằng cuộc tổng tuyển cử sẽ được hoãn vì Covid-19, theo bản tin của Báo USA Today hôm 30 tháng 7 năm 2020 cho biết. Sự bác bỏ rộng rãi ý tưởng của Trump dường như là giết chết bất cứ cơ hội nào để nó trở thành hiện thực vì việc thay đổi ngày bầu cử là quyền của Quốc Hội, theo các chuyên gia cho biết.
Chính quyền Belarus đã tuyên bố bắt 33 lính đánh thuê của Nga vì bị tình nghi là khủng bố, bị cáo buộc cố gắng “gây bất ổn” cho quốc gia trước cuộc bầu cử tổng thống vào tháng 8, theo cơ quan truyền thông nhà nước Belta tường trình và CNN thuật lại hôm 30 tháng 7 năm 2020. Việc bắt giam đến giữa lúc các căng thẳng gia tăng giữa hai quốc gia lân bang và khi sự rạn nứt xảy ra giữa 2 nhà lãnh đạo, Tổng Thống Nga Vladimir Putin và Tổng Thống Belarus Alexander Lukashenko, một thời là những đồng minh trung thành.
Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Năm, 30 tháng 7 năm 2020 bắn tiếng trì hoãn cuộc bầu cử tổng thống vào tháng 11 năm nay, gióng tiếng nói những lo ngại dai dẳng rằng ông sẽ tìm cách phá vỡ việc bỏ phiếu mà trong cuộc đua này ông hiện thua đối thủ của mình tới 2 con số, theo bản tin của CNN cho biết. Trump không có thẩm quyền để trì hoãn cuộc bầu cử, và Hiến Pháp trao quyền cho Quốc Hội để đặt ra ngày bỏ phiếu. Các nhà lập pháp từ cả hai đảng nói rằng sẽ không có việc trì hoãn cuộc bầu cử.
Nói đến tuổi già thì ai mà không băn khuăn, lo nghĩ. Già có nghĩa là ốm yếu, bệnh hoạn, xấu xí, mất năng lực, không còn hữu dụng, mất khả năng, phải trong cậy vào người khác, nghèo khó, buồn nãn, cô đơn trong căn phòng hiu quạnh ngày nầy qua ngày nọ để chờ đến lúc ra đi theo ông theo bà...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.