Hôm nay,  

Tự do ngôn luận?

06/04/202214:03:00(Xem: 2932)

Diễn đàn

joe-biden

Theo The Hill ngày 4/4/4022,  một nhóm thông tín viên của New York Times nói rằng trong một cuốn sách sắp tới đây, ông Joe Biden nói Rupert Murdoch, chủ đài truyền hình Fox News, là kẻ nguy hiểm nhất trên thế giới.

 

Tôi không phê bình nhận xét của ông Biden về chủ đài Fox News nhưng tôi nhận thấy lời bình phẩm của ông sau này sẽ kẹt vì ông nói rằng ông Putin không phải là người nguy hiểm nhất thế giới và dĩ nhiên cho nước Mỹ mà kẻ nguy hiểm chính là ông Murdoch. Không phải tất cả các ông tổng thống đều thông minh. Nhưng để chế ngự sự lầm lỗi vì cương ẩu, tất cả những gì tổng thống nói đều phải được soạn trước và thông qua các cố vấn thân cận. Giống như Lưu Bị nói gì đều do Khổng Minh dặn trước. Lời phát ngôn của ông Joe Biden khi thăm Ba Lan rằng ông Putin phải bị loại khỏi quyền lực đã bị báo chí và các nhà bình luận nói rằng hoặc lầm lỗi hoặc không soạn trước.

 

Trước đây ông Trump nói báo chí là kẻ thù của người dân và nhóm truyên thông bênh Đảng Dân Chủ là khuynh tả. Nay ông Biden nói chủ đài truyền hình bênh Đảng Cộng Hòa là kẻ nguy hiểm nhất trên thế giới. Vậy thì hệ thống truyền thông của Mỹ, tinh hoa của nhân loại, đều không khá và quyền tự do ngôn luận nằm ở đâu?

 

Mỹ và Âu Châu thường nhân danh tự do dân chủ để lên án và trừng phạt các nước mà họ cho rằng vi phạm tự do báo chí, tự do ngôn luận. Phải chăng, đối với ông tổng thống Hoa Kỳ, quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí là “quyền” được ca tụng mình, nói tốt cho mình và không được phép nói xấu về mình, dù chuyện “nói xấu” đó là sự thực? Hay quyền tự do ngôn luận được trang trọng ghi trong hiến pháp là quyền được nói ngược lại những gì mà tổng thống nói hay tổng thống làm hay chính con người của tổng thống?

 

Thí dụ,  ông Joe Biden có quyền làm và quyền nói Mỹ có nghĩa vụ phải can dự vào cuộc chiến Ukraine. Nhưng người dân và báo chí có quyền nói can dự vào cuộc chiến Ukraine là sai lầm như đài Fox News. Đó là cốt tủy của tự do ngôn luận và tự do báo chí. Xin nhớ cho, tổng thống do tôi bầu và đại diện cho tôi cho nên tôi có quyền chỉ trích tổng thống. Ông tổng thống không phải là người từ trên Trời rơi xuống và nắm giữ chân lý. Người dân nắm giữ chân lý và là “thẩm phán” cuối cùng. Khổng Tử nói, “Ý dân là ý Trời”. Người dân tạo ra hiến pháp (We the People). Tổng thống, Quốc hội và Tối cao Pháp viện không được đi ngược với ý muốn của người dân, tức đi ngược những gì quy dịnh trong hiến pháp. Dĩ nhiên quyền tự do ngôn luận của người dân phải có giới hạn đó là: Không được phỉ báng, xâm phạm đời tư cá nhân, tung tin bịa đặt, kích động hận thù và chia rẽ sắc tộc, chia rẽ tôn giáo.

 

Như tôi đã nói nhiều lần trước đây. Trong một xứ “lạm phát tự do” như Mỹ, ông tổng thống phải là cái “bị bông” hay cái túi cát cho võ sĩ tập đấm. Báo chí là nghề đưa tin và moi móc. Báo chí hay truyền hình mà tối ngày đưa tin “chó cán xe, xe cán chó” thì đóng cửa đi ăn mày. Cá nhân tạo tin hấp dẫn nhất vẫn là ông tổng thống, đệ nhất phu nhân, các ông bà thượng nghị sĩ, thống đốc tiểu bang, các ông/bà tỷ phú. Bình luận, phê phán các ông bà này thì người ta háo hức nghe và truyền tai nhau bàn tán. Chứ nếu bình luận vê ông bán xăng, bà bán bún riêu, cậu bé giao hàng… thì khán/thính giả tắt truyền hình, đi chơi sướng hơn. Cho nên gây gổ với báo chí là dại. Ông tổng thống giỏi là nói ít làm nhiều. Không phải tất cả người dân đều ngu. Mình cứ làm tốt cho dân cho nước là cách chinh phục nhân tâm hay nhất. Khi đó báo chí có nói gì cũng chẳng đụng tới sợi lông chân ông tổng thống. Còn làm bậy, làm sai mà cấm đoán báo chí… là thảm họa.

 

Xin nhớ cho báo chí luôn là con dao hai lưỡi, vừa được thương vừa bị ghét. Báo chí loan tin trung thực, bình luận đúng đắn là tấm gương soi cho đất nước. Một nước không báo chí như đi trong đêm tối. Báo chí loan tin trung thực rất tốt cho ông tổng thống theo đó mà sửa chữa. Chứ còn bầy tôi nhiều khi che giấu, lừa dối hoặc xu nịnh cấp chỉ huy. Khác biệt giữa minh quân và hôn quân ám chúa là: Minh quân thấy sai thì sửa chữa. Còn hôn quân ám chúa thấy sai cứ làm hoặc không ai dám nói mình sai. Còn nếu báo chí tung tin bịa đặt, bình luận một chiều, chia rẽ, là nọc độc làm ung thối đất nước.  

 

Gần 200 năm nay, nước Mỹ  hãnh diện về thể chế lưỡng đảng nhưng thực tế lưỡng đảng chia rẽ đất nước và làm suy yếu chính quyền. Sự chia rẽ không phải chỉ nằm ở hai đảng mà ngay cả trong hệ thống truyền thông. Đài CNN không bao giờ ca ngợi ông tổng thống Cộng Hòa và đài Fox News cũng không bao giờ ca ngợi ông tổng thống Dân Chủ. Khi đất nước có chuyện gì hay sắp tới ngày bầu cử tổng thống, Đài CNN cho chiếu cuốn phim tài liệu dài về Tổng Thống Kennedy (Dân Chủ) còn đài Fox News thì chiếu cuốn phim về Tổng Thống Reagan (Cộng Hòa). Rõ ràng, đối với cử tri Dân Chủ thì ông tổng thống Cộng Hòa không phải là tổng thống của họ. Và đối với cử tri Cộng Hòa, ông tổng thống Dân Chủ không phải là tổng thống của họ. Họ gượng gạo chấp nhận bề ngoài mà thôi. Chứ còn trong thâm tâm họ thù ghét.

 

Chia rẽ chính trị là nguyên do chia cắt đất nước hay hỗn loạn. Chẳng hạn như ông Juan Guaidó thất cử thua ông Maduro của Venezuela bèn la làng lên là bầu cử gian lận. Thế là Hoa Kỳ và Âu Châu vốn thù ghét ông Maduro chớp thời cơ, cùng lên tiếng công nhận ông Guaido là lãnh đạo của Venezuela rồi được ông Trump tiếp đón tại Tòa Bạch Ốc như tiếp đón một vị tổng thống. Rồi tất cả vàng và tiền bạc của Venezuela để ở ngoại quốc đều chuyển giao cho ông Guaido như một chính quyền chính thống. Rồi tòa đại sứ Venezuela ở Hoa Thịnh Đốn cũng chuyển giao cho “đại sứ” của ông Guaido. Thế nhưng chỉ năm sau, ông Guaido không còn là dân biểu quốc hội nữa, và chẳng được ông Joe Biden mời vào Tòa Bạch Ốc, hình ảnh của ông chìm lỉm giống như bài hát “Thằng bé âm thầm đi vào ngõ hẹp”. Giả dụ, năm 2020, khi ông Trump tuyên bố cuộc bầu cử tổng thống là gian lận và ăn cắp (steal). Chớp thời cơ, Nga và Trung Quốc có thể tuyên bố công nhận ông Trump là tổng thống thực sự, đổ tiền đổ của vào và mời ông Trump thăm viếng như một vị tổng thống thực sự. Và như thế nước Mỹ tan nát vì có hai chính phủ. Nhưng vì nước Mỹ mạnh quá cho nên không ai dám làm gì. Cho nên siêu cường trăm bề lợi, Còn nhược tiểu trăm bề đau khổ.

  

Quay lại quyền tự do ngôn luận. Trên đời này không có gì miễn phí, ngoại trừ không khí. Xin nhớ đất là của Trời cho nhưng không miễn phí. Độc tài phải trả giá của độc tài. Dân chủ phải trả giá của dân chủ. Nhân loại rồi đây chẳng phải chết vì độc tài mà chết vì dân chủ quá trớn. Dân chủ quá trớn là chủ nghĩa cá nhân “tôi là trên hết”, “đảng tôi là trên hết”, mà chẳng cần biết tới quyền lợi của người khác hay của quốc gia dân tộc. Khi mình không cần biết tới đạo đức, quyền lợi, danh dự, phẩm giá của người khác hay quyền lợi của quốc gia dân tộc thì mình như một tế bào ung thư trong một cơ thế. Nếu tế bào ung thư lan tràn thì Hoa Đà, Biển Thước có tái sinh hay Bệnh Viện Stanford, California cũng không cứu được.

 

Đào Văn Bình

(California,6/4/2022)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ủy Ban Tranh Cử Quốc Hội Đảng Dân Chủ Mở Văn Phòng, Ủng Hộ Jay Chen./ Một người Mỹ phải bán nhà đền bù cho một người Việt để trả giá cho “tội ác kỳ thị chủng tộc”./ Phương Tây khẩn cấp điều tra tin Nga 'tấn công hóa học' ở Mariupol, Ukraine./ Meta: Cuộc xâm lược của Nga thúc đẩy hiện tượng thông tin giả trên mạng./ RSF lên án việc bỏ tù hai cựu phóng viên Nhà nước vì chống tham nhũng./ Kinh tế VN: 'Chuỗi cung ứng còn gián đoạn, nhân công thiếu, giá lên khiến tăng trưởng giảm'
HOA KỲ – Các TNS đảng Dân chủ dẫn đầu thúc đẩy hợp pháp hóa cần sa cho biết họ hiện đang chuẩn bị đưa ra dự luật trước tháng 8, sau khi công bố kế hoạch cải cách toàn diện cho nó vào cuối tháng này, theo tin TheHill ngày Thứ Năm, 14 tháng 4 năm 2022.
WASHINGTON – Dustin Thompson, người tuyên bố đã làm theo lệnh của cựu Tổng thống Donald Trump khi cướp đồ trong Điện Capitol trong vụ bạo loạn năm ngoái, đã bị phán có tội, theo Reuters đưa tin ngày Thứ Năm, 14 tháng 4 năm 2022.
HOA KỲ – Người dân Hoa Kỳ đang cảm thấy sức ép của lạm phát, và nhiều người ngày càng lo ngại về một cuộc suy thoái đang cận kề, theo APnews đưa tin ngày Thứ Năm, 14 tháng 4 năm 2022.
KYIV – Soái hạm Moscow thuộc Hạm đội Biển Đen của Nga, tàu tuần dương mang tên lửa đã bị chìm sau khi “bị hư hại nghiêm trọng,” và đây là thất bại mới trong cuộc xâm lược của Moscow, theo APnews đưa tin ngày Thứ Năm, 14 tháng 4 năm 2022.
Cầu an là tâm lý phổ biến của nhân loại chứ chả riêng gì ông Tổng Bí Thư. Nhờ thế nên Vladimir Putin và Tập Cận Bình mới có cơ hội diễu võ dương oai, và lăm le muốn lấn lướt thiên hạ cho mãi đến nay. Nay thì ai cũng biết hình ảnh Gấu Nga (dữ dằn) chỉ là sản phẩm của tuyên truyền và Cọp Tầu (vằn vện) chỉ là cọp giấy mà thôi, trừ đám dân Ba Đình Hà Nội.
Hàng năm cứ vào dịp 30 tháng tư, Hội Cựu Quân Nhân Hoa Kỳ "The American Legion", trạm Quân Đoàn 291 tại Newport Harbor lại tổ chức ngày chào mừng các cựu chiến binh Hoa Kỳ sau cuộc chiến Việt Nam đã trở về an toàn trên quê hương mến yêu Hoa Kỳ. Vào ngày tưởng niệm thường niên 2022 đáng nhớ này, chiếc Trực Thăng và chiếc Duyên Tốc Đỉnh (Patrol Craft Fast) 816 được dùng trong cuộc chiến Việt Nam được trưng bày tại hải cảng Newport Beach
Sáu dân cử Mỹ thăm Đài Loan bất kể Trung Quốc hù dọa. Một phái đoàn bao gồm sáu thành viên của Quốc hội Hoa Kỳ do Thượng nghị sĩ Robert Menendez (Dân Chủ-NJ) người giữ chức Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Thượng viện, dẫn đầu đã đến phi trường Songshan lúc 7:40 giờ tối thứ Năm (14/4). Họ đã được chào đón bởi Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Joseph Wu tại phi trường.
Trước cuộc xâm lược ngày 24 tháng hai chính quyền Putin đã đoan chắc rằng người dân các thành phố như Mariupol và Charkiv sẽ chào đón binh lính Nga như những người giải phóng. Các chính trị gia thân Nga đã sẵn sàng nắm quyền ở Kyiv. Tổng thống Zelensky sẽ bỏ trốn ngay khi chuông báo chuyến bay đầu tiên vang lên. Tiếc thay cho Putin, sự thật đã hoàn toàn trái ngược, cuộc chiến ở Ukraine đã không diễn ra như kế hoạch của Vladimir Putin. Hiện nay, theo các nguồn tin đáng tin cậy, 150 đặc vụ FSB đã bị sa thải và một trong những tướng điều hành cấp cao nhất đã bị nhốt trong nhà tù khét tiếng Lefortovo, các cuộc thanh trừng này gợi nhớ đến thời Stalin vào những năm 1930, theo tin từ Báo DN, Thụy Điển.
Sau 47 năm đất nước thống nhất, Việt Nam chỉ còn là chiếc áo rách tả tơi cũ mục với nợ công từ năm ngoái lên đến 17 con số “Với mức nợ công hơn 3,7 triệu tỷ đồng, mỗi người Việt hiện đang ‘cõng’ khoảng 37,7 triệu đồng...
Những tà áo dài rực rỡ đẹp tuyệt vời tung bay trong gió của các nhà văn nữ: Lưu Khánh Lan, Đỗ Mộng Thủy, Lê Thụy Lan, Lê Kiều My và nhiều người đẹp khác nữa trong ngày 10 tháng 4 năm 2022 tại thư viện Việt Nam, thành phố Garden Grove, mà nhiều người cứ tưởng là ngày thi hoa hậu áo dài của phụ nữ Việt Nam. Nhà văn Nguyễn Quang ra mắt 2 tác phẩm là Phận Đàn Bà và Ôn Cố Tri Tân, do liên nhóm Nhân Văn Nghệ Thuật và Tiếng Thời Gian tổ chức, từ 12.30 đến 5 giờ chiều....
Thượng Nghị Sĩ Thomas J. Umberg (D-Santa Ana) hôm nay thông báo rằng ông sẽ tổ chức buổi lễ trao giải thưởng Lãnh đạo API - "API Leadership Award" địa hạt Thượng viện 34 trong tháng Năm này, để vinh danh Tháng Di sản Quốc gia của người gốc châu Á và đảo Thái Bình Dương.
WASHINGTON - California đã công khai một kế hoạch tích cực nhằm yêu cầu tăng đều đặn việc bán các loại xe chạy bằng điện và không phát thải, bước đầu tiên trong việc hướng tới cấm hoàn toàn xe hơi chạy bằng xăng vào năm 2035, theo NYTimes đưa tin ngày Thứ Tư, 13 tháng 4 năm 2022.
HOA KỲ - Cuộc chiến nhập cư giữa đảng Cộng hòa và Tổng thống Biden đã ngày càng nóng bỏng hơn sau khi Thống đốc bang Texas Greg Abbott cử một xe buýt chở nhóm di dân tới Washington trong nỗ lực đưa các vấn đề ở biên giới phía nam “thảy trước cửa” Tòa Bạch Ốc, theo APnews đưa tin ngày Thứ Tư, 13 tháng 4 năm 2022.
UKRAINE Tối thứ Tư, ngày 13 tháng 4 năm 2022 theo tin từ Thống đốc Odessa Maksym Marchenko rằng lực lượng Ukraine đã nã pháo và làm hư hại soái hạm Nga Moscow tại Biển Đen, tin từ Đài Truyền Hình Thụy Điển.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.