Hôm nay,  

Tự do ngôn luận?

06/04/202214:03:00(Xem: 2909)

Diễn đàn

joe-biden

Theo The Hill ngày 4/4/4022,  một nhóm thông tín viên của New York Times nói rằng trong một cuốn sách sắp tới đây, ông Joe Biden nói Rupert Murdoch, chủ đài truyền hình Fox News, là kẻ nguy hiểm nhất trên thế giới.

 

Tôi không phê bình nhận xét của ông Biden về chủ đài Fox News nhưng tôi nhận thấy lời bình phẩm của ông sau này sẽ kẹt vì ông nói rằng ông Putin không phải là người nguy hiểm nhất thế giới và dĩ nhiên cho nước Mỹ mà kẻ nguy hiểm chính là ông Murdoch. Không phải tất cả các ông tổng thống đều thông minh. Nhưng để chế ngự sự lầm lỗi vì cương ẩu, tất cả những gì tổng thống nói đều phải được soạn trước và thông qua các cố vấn thân cận. Giống như Lưu Bị nói gì đều do Khổng Minh dặn trước. Lời phát ngôn của ông Joe Biden khi thăm Ba Lan rằng ông Putin phải bị loại khỏi quyền lực đã bị báo chí và các nhà bình luận nói rằng hoặc lầm lỗi hoặc không soạn trước.

 

Trước đây ông Trump nói báo chí là kẻ thù của người dân và nhóm truyên thông bênh Đảng Dân Chủ là khuynh tả. Nay ông Biden nói chủ đài truyền hình bênh Đảng Cộng Hòa là kẻ nguy hiểm nhất trên thế giới. Vậy thì hệ thống truyền thông của Mỹ, tinh hoa của nhân loại, đều không khá và quyền tự do ngôn luận nằm ở đâu?

 

Mỹ và Âu Châu thường nhân danh tự do dân chủ để lên án và trừng phạt các nước mà họ cho rằng vi phạm tự do báo chí, tự do ngôn luận. Phải chăng, đối với ông tổng thống Hoa Kỳ, quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí là “quyền” được ca tụng mình, nói tốt cho mình và không được phép nói xấu về mình, dù chuyện “nói xấu” đó là sự thực? Hay quyền tự do ngôn luận được trang trọng ghi trong hiến pháp là quyền được nói ngược lại những gì mà tổng thống nói hay tổng thống làm hay chính con người của tổng thống?

 

Thí dụ,  ông Joe Biden có quyền làm và quyền nói Mỹ có nghĩa vụ phải can dự vào cuộc chiến Ukraine. Nhưng người dân và báo chí có quyền nói can dự vào cuộc chiến Ukraine là sai lầm như đài Fox News. Đó là cốt tủy của tự do ngôn luận và tự do báo chí. Xin nhớ cho, tổng thống do tôi bầu và đại diện cho tôi cho nên tôi có quyền chỉ trích tổng thống. Ông tổng thống không phải là người từ trên Trời rơi xuống và nắm giữ chân lý. Người dân nắm giữ chân lý và là “thẩm phán” cuối cùng. Khổng Tử nói, “Ý dân là ý Trời”. Người dân tạo ra hiến pháp (We the People). Tổng thống, Quốc hội và Tối cao Pháp viện không được đi ngược với ý muốn của người dân, tức đi ngược những gì quy dịnh trong hiến pháp. Dĩ nhiên quyền tự do ngôn luận của người dân phải có giới hạn đó là: Không được phỉ báng, xâm phạm đời tư cá nhân, tung tin bịa đặt, kích động hận thù và chia rẽ sắc tộc, chia rẽ tôn giáo.

 

Như tôi đã nói nhiều lần trước đây. Trong một xứ “lạm phát tự do” như Mỹ, ông tổng thống phải là cái “bị bông” hay cái túi cát cho võ sĩ tập đấm. Báo chí là nghề đưa tin và moi móc. Báo chí hay truyền hình mà tối ngày đưa tin “chó cán xe, xe cán chó” thì đóng cửa đi ăn mày. Cá nhân tạo tin hấp dẫn nhất vẫn là ông tổng thống, đệ nhất phu nhân, các ông bà thượng nghị sĩ, thống đốc tiểu bang, các ông/bà tỷ phú. Bình luận, phê phán các ông bà này thì người ta háo hức nghe và truyền tai nhau bàn tán. Chứ nếu bình luận vê ông bán xăng, bà bán bún riêu, cậu bé giao hàng… thì khán/thính giả tắt truyền hình, đi chơi sướng hơn. Cho nên gây gổ với báo chí là dại. Ông tổng thống giỏi là nói ít làm nhiều. Không phải tất cả người dân đều ngu. Mình cứ làm tốt cho dân cho nước là cách chinh phục nhân tâm hay nhất. Khi đó báo chí có nói gì cũng chẳng đụng tới sợi lông chân ông tổng thống. Còn làm bậy, làm sai mà cấm đoán báo chí… là thảm họa.

 

Xin nhớ cho báo chí luôn là con dao hai lưỡi, vừa được thương vừa bị ghét. Báo chí loan tin trung thực, bình luận đúng đắn là tấm gương soi cho đất nước. Một nước không báo chí như đi trong đêm tối. Báo chí loan tin trung thực rất tốt cho ông tổng thống theo đó mà sửa chữa. Chứ còn bầy tôi nhiều khi che giấu, lừa dối hoặc xu nịnh cấp chỉ huy. Khác biệt giữa minh quân và hôn quân ám chúa là: Minh quân thấy sai thì sửa chữa. Còn hôn quân ám chúa thấy sai cứ làm hoặc không ai dám nói mình sai. Còn nếu báo chí tung tin bịa đặt, bình luận một chiều, chia rẽ, là nọc độc làm ung thối đất nước.  

 

Gần 200 năm nay, nước Mỹ  hãnh diện về thể chế lưỡng đảng nhưng thực tế lưỡng đảng chia rẽ đất nước và làm suy yếu chính quyền. Sự chia rẽ không phải chỉ nằm ở hai đảng mà ngay cả trong hệ thống truyền thông. Đài CNN không bao giờ ca ngợi ông tổng thống Cộng Hòa và đài Fox News cũng không bao giờ ca ngợi ông tổng thống Dân Chủ. Khi đất nước có chuyện gì hay sắp tới ngày bầu cử tổng thống, Đài CNN cho chiếu cuốn phim tài liệu dài về Tổng Thống Kennedy (Dân Chủ) còn đài Fox News thì chiếu cuốn phim về Tổng Thống Reagan (Cộng Hòa). Rõ ràng, đối với cử tri Dân Chủ thì ông tổng thống Cộng Hòa không phải là tổng thống của họ. Và đối với cử tri Cộng Hòa, ông tổng thống Dân Chủ không phải là tổng thống của họ. Họ gượng gạo chấp nhận bề ngoài mà thôi. Chứ còn trong thâm tâm họ thù ghét.

 

Chia rẽ chính trị là nguyên do chia cắt đất nước hay hỗn loạn. Chẳng hạn như ông Juan Guaidó thất cử thua ông Maduro của Venezuela bèn la làng lên là bầu cử gian lận. Thế là Hoa Kỳ và Âu Châu vốn thù ghét ông Maduro chớp thời cơ, cùng lên tiếng công nhận ông Guaido là lãnh đạo của Venezuela rồi được ông Trump tiếp đón tại Tòa Bạch Ốc như tiếp đón một vị tổng thống. Rồi tất cả vàng và tiền bạc của Venezuela để ở ngoại quốc đều chuyển giao cho ông Guaido như một chính quyền chính thống. Rồi tòa đại sứ Venezuela ở Hoa Thịnh Đốn cũng chuyển giao cho “đại sứ” của ông Guaido. Thế nhưng chỉ năm sau, ông Guaido không còn là dân biểu quốc hội nữa, và chẳng được ông Joe Biden mời vào Tòa Bạch Ốc, hình ảnh của ông chìm lỉm giống như bài hát “Thằng bé âm thầm đi vào ngõ hẹp”. Giả dụ, năm 2020, khi ông Trump tuyên bố cuộc bầu cử tổng thống là gian lận và ăn cắp (steal). Chớp thời cơ, Nga và Trung Quốc có thể tuyên bố công nhận ông Trump là tổng thống thực sự, đổ tiền đổ của vào và mời ông Trump thăm viếng như một vị tổng thống thực sự. Và như thế nước Mỹ tan nát vì có hai chính phủ. Nhưng vì nước Mỹ mạnh quá cho nên không ai dám làm gì. Cho nên siêu cường trăm bề lợi, Còn nhược tiểu trăm bề đau khổ.

  

Quay lại quyền tự do ngôn luận. Trên đời này không có gì miễn phí, ngoại trừ không khí. Xin nhớ đất là của Trời cho nhưng không miễn phí. Độc tài phải trả giá của độc tài. Dân chủ phải trả giá của dân chủ. Nhân loại rồi đây chẳng phải chết vì độc tài mà chết vì dân chủ quá trớn. Dân chủ quá trớn là chủ nghĩa cá nhân “tôi là trên hết”, “đảng tôi là trên hết”, mà chẳng cần biết tới quyền lợi của người khác hay của quốc gia dân tộc. Khi mình không cần biết tới đạo đức, quyền lợi, danh dự, phẩm giá của người khác hay quyền lợi của quốc gia dân tộc thì mình như một tế bào ung thư trong một cơ thế. Nếu tế bào ung thư lan tràn thì Hoa Đà, Biển Thước có tái sinh hay Bệnh Viện Stanford, California cũng không cứu được.

 

Đào Văn Bình

(California,6/4/2022)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong tuần qua, có một sự kiện thời sự mà có lẽ cả thế giới đều chú ý, đó là chuyện Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump gây sóng gió tại cuộc họp thượng đỉnh của Khối Minh Ước Bắc Đại Tây Dương gọi tắc là NATO diễn ra ở thủ đô London, Anh Quốc.
Năm 1890, sau một chiến dịch ở Wounded Knee, 20 chiến binh Hoa Kỳ được tặng thưởng Huy Chương Danh Dự (Medal of Honor) vì đã “can đảm” thảm sát hàng trăm người bản xứ (chúng ta thường gọi là dân da đỏ) hầu hết là không vũ khí trong tay, và đa số là phụ nữ và trẻ em.
WASHINGTON – Bạch Ốc đã đạt được một “thương lượng trên nguyên tắc” với Bắc Kinh để giải quyết cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung 17 tháng, theo một nguồn tin tóm tắc về các cuộc đàm phán thương mại mà Reuters trích thuật cho biết hôm 12 tháng 12.
Một tàu dầu Việt Nam mà Reuters tường thuật đã đến Bắc Hàn trong tháng 2 đã bị Mã Lai tịch thu sau khi chiếc tàu này được tìm thấy trôi giạt ngoài khơi Mã Lai, theo các viên chức hàng hải mà Reuters trích thuật cho biết hôm 12 tháng 12.
Nhóm khủng bố Hồi Giáo ISIS đã nhận trách nhiệm về cuộc tấn công vào quân đội Niger làm thiệt mạng 71 quân nhân và 12 người khác bị thương, theo tin CNN hôm Thứ Năm.
Một nhóm bảo thủ đang nhắm mục tiêu là các nhà lập pháp Cộng Hòa tại Hạ Viện với chiến dịch bảng quảng cáo kỹ thuật số chỉ trích nặng nề TT Donald Trump.
Mừng Lễ Chúa Sinh Ra Đời (Christmas) là một biến cố trọng đại nhất hàng năm và mang ý nghĩa thiêng liêng nhất, đối với tất cả những người quốc gia trên thế giới theo Kitô Giáo hay theo Đạo Tin Lành
Để kỷ niệm 1 năm thành lập Đài Pháp Âm Phật Giáo Toàn Cầu, đài đã tổ chức buổi tiệc chay văn nghệ gây quỹ vào tối Chủ Nhật, ngày 8 tháng Mười Hai năm 2019 tại nhà hàng Diamond Seafood 3, Westmister, Thành Phố Westminster, Nam California.
Một bí thư Đoàn Thanh Niên Công An tỉnh Nghệ An thừa nhận rằng đa phần thanh niên trong nước thích đọc tin từ lề trái và đảng đã “thua” trong “công tác giáo dục lý tưởng cách mạng” đối với thanh niên tại VN
Mật ong đã là món ăn ưa thích của con người từ thuở xa xưa. Hơn bốn ngàn năm về trước, dân Ai Cập và Ấn Độ đã nuôi ong để lấy mật, nhưng phải đợi tới cả ngàn năm sau, người nuôi ong mới biết được là để có mật, ong phải hút chất ngọt từ nhụy hoa.
Dù là quý vị đang chuẩn bị đón một phái đoàn gia đình và bạn bè về nhà, hay đến chơi nhà người thân, một mùa nghỉ bận rộn có thể tốn nhiều năng lượng.
Khoảng cách giàu nghèo hiện đang là một trong các nguyên nhân chính làm chấn động nền chính trị ở Tây Phương, điển hình với Brexit ở Anh, phong trào áo vàng tại Pháp và Donald Trump đắc cử Tổng Thống ở Mỹ.
Vào những ngày lễ cuối năm, Tòa thị chánh Thành phố Garden Grove (City Hall) sẽ bắt đầu đóng cửa từ ngày Thứ Ba, 24 tháng 12, 2019 cho đến ngày Thứ Tư, 1 tháng Giêng, 2020. Công việc sẽ trở lại bình thường vào ngày Thứ Năm 2 tháng Giêng, 2020.
Sinh-hoạt hằng tuần: Thứ Hai & Thứ Ba Trung-Tâm Huấn-Luyện Võ Cổ-Truyền Việt-Nam - Viện Việt-Học LỚP VÕ CỔ-TRUYỀN VIỆT-NAM - VÕ BÌNH ĐỊNH Từ 7:00 PM đến 8:30 PM Liên-lạc: (714) 775-2050 // Email: [email protected] Thứ Sáu Lớp Chữ Nho Dựa Trên Tiếng Mandarin Với các kĩ-năng: Đọc, Viết, Nghe, Nói, dành cho người bắt đầu. Từ 7:00 PM đến 9:00 PM Liên-lạc: (714) 775-2050 // Email: [email protected] Thứ Bảy Trung-Tâm Việt-Ngữ Việt-Học Năm học 2019 – 2020 - (từ 14 tháng Chín, 2019 đến 13 tháng Sáu, 2020) Từ 3:00 PM đến 5:30 PM: Lớp Việt-ngữ và Sinh-hoạt Học-đường Liên-lạc: (714) 775-2050 // Email: [email protected] Chủ-Nhật Ban Hợp-Xướng Viện Việt-Học Từ 5:30 PM đến 7:30 PM Liên-lạc: (714) 269-5037 // Email: [email protected]
Vài tháng trước, TTXVN và tất cả báo chí nhà nước đều long trọng đi tin “Kỷ Niệm 51 Năm Ngày Chiến Thắng Khe Sanh – 9/7/1968.” Vào thời điểm này, tôi còn là một thiếu niên ăn chưa no lo chưa tới nên không hiểu chi về chiến sự hay thời cuộc.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.