Hôm nay,  

"Ngày Chào Mừng Các Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ Về đến nhà"

14/04/202210:03:00(Xem: 6488)

"Ngày Chào Mừng Các Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ Về đến nhà"

 

Trịnh Thanh Thủy

 

blankCác cựu quân nhân của American Legion Post 291
blank

 Các cựu quân nhân ngày còn tham chiến ở Việt Nam

 

 

Hàng năm cứ vào dịp 30 tháng tư, Hội Cựu Quân Nhân Hoa Kỳ "The American Legion", trạm Quân Đoàn 291 tại Newport Harbor lại tổ chức ngày chào mừng các cựu chiến binh Hoa Kỳ sau cuộc chiến Việt Nam đã trở về an toàn trên quê hương mến yêu Hoa Kỳ. Vào ngày tưởng  niệm thường niên 2022 đáng nhớ này, chiếc Trực Thăng và chiếc Duyên Tốc Đỉnh (Patrol Craft Fast) 816 được dùng trong cuộc chiến Việt Nam được trưng bày tại  hải cảng Newport Beach, California, để công chúng đến thưởng lãm.

Chiếc duyên tốc đỉnh này đã được Hải Quân Hoa Kỳ sử dụng trong những chuyến tuần tra ven biển nhằm chặn đường tiếp tế trên đường biển của Việt Cộng và Quân đội Bắc Việt xâm nhập vào miền Nam Việt Nam. Sau đó, các thuyền di chuyển trên các sông rạch ở đồng bằng sông Cửu Long và Cà Mau để tiến hành các cuộc hành quân đặc biệt: hỗ trợ súng đạn, đưa quân, di tản, và đột kích vào lãnh thổ địch. Đối với hải quân Hoa Kỳ, đây là một vũ khí chiến tranh. Đối với các sĩ quan chỉ huy, tuần duyên đỉnh là một cơ hội cho họ thực hiện được các nhiệm vụ độc lập khi họ còn trẻ - hầu hết các sĩ quan đều dưới 25 tuổi.

 blank

 Vị chỉ huy quân đoàn Evin D. Planto
blank

 Vài sự thật về bức tường VIETNAM WALL

 

 

Chiếc trực thăng được trưng bày này, người Việt ở Quận Cam thường được thấy ở các buổi diễn hành đầu năm ở Little Saigon. Trực thăng được dùng đa dạng trong cuộc chiến Việt Nam như đổ quân, tải thương, thả khói, giải cứu ...v..v...

Với mục đích tri ân các cựu chiến binh Hoa Kỳ, trạm Quân Đoàn 291 đã tổ chức một buổi dạ tiệc hàng năm với mục đích hội họp các quân nhân và gia đình lại để cùng nhắc nhở và hàn huyên. Vị trưởng ban tổ chức Mike Schubert, phát biểu khi được tôi hỏi ý nghĩa của ngày hội ngộ này. "Chúng tôi tổ chức ngày này mỗi năm, đến nay đã được 11 năm rồi. Mục đích để tưởng niệm và chào mừng các cựu chiến binh đã trở về quê mẹ Hoa Kỳ. Quân đoàn trạm 291 có khoảng 3000 cựu binh sĩ Hoa Kỳ từng chiến đấu ở VN. Chúng tôi đã triển lãm chiếc trực thăng với cả phi hành đoàn của chiếc này đã từng tham chiến. Chiếc duyên tốc đỉnh cũng có các thủy thủ đoàn từng phục vụ ở tàu này trong chiến trường VN. Chính tôi cũng là một Cựu Viên Chức Hải Quân trong cuộc chiến. Tôi thuộc thế hệ thứ tư của binh chủng hải quân. Chúng tôi rất vui mừng khi được gặp gỡ nhau hàn huyên chuyện tốt, chuyện xấu, chuyện đã qua, kể cả chuyện tương lai. Chúng tôi là những người lính yêu quê hương và cùng một ý nguyện phục vụ cho đất nước. Chúng tôi cố gắng giúp VN với tất cả khả năng của chúng tôi để VN không trở thành một nước cộng sản. Chúng tôi đã làm xong những gì chúng tôi phải làm, và đã may mắn được trở về đến quê hương".

Tôi ra bến tàu viếng thăm chiếc duyên tốc đỉnh trong ánh nắng chiều vừa mỏng mảnh phủ xuống. Lá cờ có hai chữ "Tự Do- Cám Ơn Cựu Chiến Binh" (Freedom) bên cạnh chiếc đầu đại bàng bay phất phơ trong gió như một lời tri ân nồng thắm tha thiết nhất. Tôi được dịp trò chuyện và chụp hình lưu niệm với thủy thủ đoàn. Trên tàu những cỗ súng máy, đạn dược và các chiếc áo giáp chống đạn được trưng bày gợi nhớ đến chiến tranh. Các cựu quân nhân và gia đình hiện diện hôm nay khoảng 140 người. Một số cùng ra trước chiếc trực thăng để chụp hình lưu niệm. Đây đó rải rác là những chiếc xe Jeep được dùng trong cuộc chiến được trang bị súng máy và các thiết bị truyền tin.

 blank

 Duyên Tốc Đỉnh lịch sử 816

blankThủy thủ đoàn của Duyên Tốc Đỉnh 816

 

Vị chỉ huy quân đoàn Evin D. Planto lên cám ơn sự có mặt của mọi người. Cám ơn trưởng ban tổ chức và sự góp sức của các cựu quân nhân. Buổi dạ tiệc bắt đầu với những tiết mục chào cờ và hát quốc ca và tưởng niệm. Mọi người được xem một đoạn phim nói về cuộc chiến của 47 năm qua. Nội dung tóm lược như sau: "Trong cuộc chiến Việt Nam đã có những người đã hy sinh tất cả những gì họ có và nằm xuống. Họ là những anh hùng, những người đã phải chịu đựng nhiều đau đớn không kể xiết khi trở thành tù nhân chiến tranh, nhưng họ vẫn ngẩng cao đầu khi được trở về nhà, về quê hương. Trên bức tường tưởng niệm được khắc bằng đá Granit đen, tên của n 58.000 người yêu nước được tôn vinh. Chúng tôi xin cam kết giữ vững niềm tin với những người bị thương và vẫn còn mang những vết sẹo của chiến tranh, được nhìn thấy và không nhìn thấy. Dưới ánh sáng phản chiếu của bức tường tưởng niệm, chúng ta thấy các thành viên gia đình quân nhân và các cựu chiến binh mang một nỗi đau có thể không bao giờ phai nhạt. Cầu mong họ tìm thấy sự bình yên khi biết những người thân yêu của họ phải chịu đựng, không chỉ trong ký ức, mà trong trái tim của tất cả người Mỹ, những người mãi mãi biết ơn sự phục vụ, dũng cảm và hy sinh của họ."

Trong buổi tiệc tôi có cơ hội tiếp chuyện với những người đã từng cầm súng chiến đấu trên quê hương tôi ngày xưa. Họ cởi mở và thân thiện.

Thiếu tá phi công trực thăng Pat Carey đã chia sẻ câu chuyện rớt máy bay của ông tại VN cho tôi nghe. Qua Google tôi biết được, ông sở hữu một kinh nghiệm 32 ngàn giờ bay, từng là phi công trưởng và là giám đốc điều hành và Kiểm tra viên hàng không cho các công ty có trụ sở tại Sân bay Hawthorne và Long Beach. Trong các cuộc chiến, các giải thưởng quân sự của ông bao gồm 1 Ngôi sao Đồng, 2 giải thưởng Huân chương Công vụ, 2 Huân chương Quân đội và 38 Huân chương Không quân, 2 cho Dũng sĩ. Sự nghiệp của ông bao gồm các vị trí chỉ huy, nhân viên và phi công ở Hàn Quốc, Đức, và ba năm là Chỉ huy trưởng của Sân bay Lục quân Libby, Ft. Huachuca, AZ.

- Đó là tháng cuối cùng tôi ở VN, và tôi không phải bay, nhưng vị chỉ huy cho biết nếu tôi nhận lời, tôi sẽ có một nhiệm vụ rất dễ dàng là thử nghiệm 1 chiếc máy bay trực thăng mới. Tôi nhận lời họ cho một phi công phụ ngồi vào ghế trước. Tôi nói, chắc chắn tôi sẽ làm được. Chỉ còn 19 ngày nữa là tôi rời VN, nhưng lần đó máy bay tôi đọ súng với đại đội bộ binh của Bắc Việt Nam và bị bắn hạ. May thay, người phi công lái máy bay trinh sát bay che chở cho chúng tôi thấy được. Anh ta quay lại để đón tôi cùng phi công phụ và đưa chúng tôi ra khỏi chỗ đó. Tôi còn sống sót nhưng chiếc phi cơ trực thăng bay thử nghiệm mới tinh biết bao nhiêu tiền tan tành !!! Cô có biết hai người này không?  Đối với tôi họ rất ấn tượng. Đó là Thiếu tá phi công Anh và Thiếu tá Bai (Bái hay Bài?)  Thiếu tá Bai, giờ ông đang sống San Francisco, đó là lần cuối cùng tôi biết ông ấy ở đâu. Anh bị mất cả hai cánh tay trong vụ rơi trực thăng ở Việt Nam. Anh ấy là một phi công rất ấn tượng. Tất cả họ đều xứng đáng. Các phi công Việt Nam mà chúng tôi bay cùng, họ được đưa vào lực lượng đặc biệt của chúng tôi ở Lào để theo dõi đường mòn Hồ Chí Minh.

 blank

 Chiếc trực thăng lịch sử

blankChào cờ

 

 

Tôi lại được dịp trò chuyện với một trung sĩ cựu thương phế binh tên Marcello. Ông say sưa kể về thời gian 9 tháng rưỡi quân ngũ ở Việt Nam, cho đến ngày ông bị nổ tung trong một bãi mìn và mang thương tật. Trong cuộc chiến, ông đã được điều đi khắp nơi, Bồng Sơn, miền trung, đường mòn Hồ Chí Minh và cả gần Cam Bốt. Khi được hỏi ông được giao trọng trách gì, ông cười và đáp một cách khôi hài "Phải sống sót... Đó là một sứ mạng cảm tử. Chỉ có 8 người phải chiến đấu chống lại quân đội Bắc Việt. Đúng là 1 sứ mạng tự sát." Ông có sợ không? "Sợ chứ sao không, sợ bị bắn, bị giết, Họ bắn vào chúng tôi mỗi ngày. Sau khi bị rơi vào bãi mìn, nhờ cầu nguyện Chúa, tôi đã sống sót trở về. Tôi mơ thấy ác mộng hàng đêm trong 25 năm và la hét, đổ mồ hôi và thấy Việt Cộng đến gần tôi với rìu và mã tấu. Vợ tôi(Người đứng bên cạnh ông) cũng bị lây bệnh PTSD (rối loạn, căng thẳng thần kinh) của tôi." Tôi hỏi ông nghĩ sao về cuộc chiến của Ukraine ngày nay "Tôi ghét lắm, Putin, người này phải được xử bắn, hắn là cộng sản. Tôi là người sẽ bắn hắn, nếu tôi được chọn làm xạ thủ. Hắn tàn bạo, dã man, giết người không gớm tay, cả đàn bà và trẻ nhỏ. Tôi không làm vậy, bạn không làm vậy, bất kể ở đâu. Hắn tồi tệ lắm."

Những phút cuối là phút trao huy chương tri ân cho các cựu quân nhân và tri ân các bà mẹ hay vợ thương phế binh- Người hy sinh nuôi dạy con cái chờ con hay chồng trở về từ cuộc chiến dù mang thương tật hay là một chiếc hòm kẽm!!!

 blank

Một cựu quân nhân đang thuyết minh cách bắn súng máy

blankQuang cảnh buổi dạ tiệc

 

 

Tôi cảm thấy mình được may mắn dự buổi tưởng niệm chào mừng này hôm nay. Từ lâu tôi thấy họ, những người cựu chiến binh Hoa Kỳ trong cuộc chiến VN, nhưng không biết nhiều về họ. Hôm nay tôi mới thật sự được nói chuyện với họ, hiểu họ và cảm phục họ. Họ những người 47 năm trước, còn là những chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết chưa biết gì về mặt trái của chiến tranh. Họ qua đất nước tôi là một xứ xa lạ chiến đấu cho một lý tưởng tự do, hy sinh phần nào thân thể hay cả sinh mạng cho một đất nước xa lắc, xa lơ mà đôi khi chẳng có khái niệm hay biết gì về VN cả. Tôi xin được tri ân và chào mừng những người cựu chiến binh Hoa Kỳ được trở về nhà sau 47 năm còn có mặt trên khắp miền đất nước.

Trịnh Thanh Thủy

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trí tuệ nhân tạo đang phát triển với tốc độ ngoạn mục, nhưng dường như ít người thực sự quan tâm đến ý nghĩa của điều này, rằng cái gì có thể xảy ra chỉ trong vài thập kỷ nữa đối với chúng ta, với giống loài của chúng ta. Thay vào đó, chúng ta cứ làm như đó là một con chó đang tập xe đạp: một điều thú vị đang giải trí cho chúng ta. Chúng ta vỗ tay vui vẻ ca ngợi, và cố gắng để nó giải quyết được nhiều thủ đoạn hơn nữa.
Năm 1916, Karl Adler, một người Đức gốc Do Thái, đã mua bức tranh “Cô Thợ Giặt” (Woman Ironing) của Pablo Picasso từ chủ một phòng tranh danh tiếng ở Munich. Bức tranh này hiện được đánh giá là một kiệt tác.
Xuyên suốt Sứ Mệnh Apollo, Hoa Kỳ đã đưa 12 phi hành gia lên Mặt Trăng; tất cả đều là đàn ông, và tất cả đều là người gốc da trắng. Phần lớn đến từ các lực lượng Hải Quân và Không Quân, những phi hành gia này minh họa cho lý tưởng của Hoa Kỳ về lòng dũng cảm và sự chính trực, nhưng đồng thời cũng có tính thiên vị. Khi tàu Apollo 11 đáp xuống Mặt Trăng vào năm 1969, nhiều người Mỹ gốc da đen không mảy may quan tâm đến sự kiện này. Liên Xô, đối thủ của Hoa Kỳ trong cuộc chạy đua vào không gian, đã đưa một phụ nữ bay vào vũ trụ vào năm 1963. Nhưng Hoa Kỳ đã không làm điều đó mãi cho đến năm 1983, Sally Ride trở thành người phụ nữ Hoa Kỳ đầu tiên bay vào vũ trụ bằng tàu con thoi Challenger, đồng thời còn có phi hành gia người Mỹ gốc Phi đầu tiên, Guion Bluford
WASHINGTON – Gần 1,000 trẻ em di dân bị chia cách với gia đình tại biên giới Hoa Kỳ-Mexico vẫn chưa được đoàn tụ với cha mẹ, bất chấp nỗ lực của Tổng thống Joe Biden trong hai năm nay, theo tin Reuters.
WASHINGTON – Trong tuần này, Philippines đã cho phép Hoa Kỳ tiếp cận với nhiều căn cứ quân sự của họ hơn, trong tình hình những lo ngại gia tăng về ‘ý đồ’ của Trung Quốc đối với Đài Loan và các yêu sách quá quắt của Bắc Kinh ở khu vực Biển Đông nhạy cảm, theo tin Reuters.
WASHINGTON – Một khinh khí cầu do thám tình nghi là của Trung Quốc đã bay qua Hoa Kỳ trong vài ngày; các viên chức cấp cao của Hoa Kỳ đã khuyên Tổng thống Joe Biden không nên bắn hạ nó vì sợ các mảnh vỡ có thể gây ra nguy hiểm, theo tin Reuters.
KYIV – Tổng thống Volodymyr Zelenskiy và một viên chức quốc phòng cấp cao cho biết các lực lượng Nga đã tiến công vào tỉnh Donetsk phía đông Ukraine, tâm điểm chính của cuộc chiến kéo dài 11 tháng, theo tin Reuters.
WASHINGTON – Quỹ Dự Trữ Liên Bang (FED) cho biết họ đã đạt được một bước ngoặt quan trọng trong cuộc chiến chống lạm phát, nhưng để với tới “chiến thắng”, mức lãi suất chuẩn sẽ còn phải tăng thêm chút nữa và duy trì ở mức cao ít nhất cho đến hết năm nay, theo tin Reuters.
HOA KỲ – Cơ Quan Kiểm Soát Thực – Dược Phẩm Hoa Kỳ (FDA) đã ‘bật đèn xanh’ cho thuốc của GSK Plc là thuốc điều trị dạng uống đầu tiên dành cho bệnh thiếu máu do bệnh thận mãn tính ở những bệnh nhân đã chạy thận nhân tạo trong ít nhất bốn tháng, theo tin Reuters.
WASHINGTON – FBI đã lục soát ngôi nhà nghỉ mát của Tổng thống Joe Biden ở Rehoboth Beach, Delaware, và không tìm thấy bất kỳ tài liệu mật nào. Đây là bước ngoặt mới nhất trong một loạt các cuộc khám xét bất thường tư gia của tổng thống và cựu tổng thống, theo tin từ APNews.
Khí hậu bất thường thì cũng chẳng lạ gì trong cõi đời vô thường. Cũng như già, bệnh, chết: chẳng có gì phải than thở, phiền nàn, khổ đau, nếu thường trực thấy rõ bản chất của chúng. Nhưng không vì đời vô thường mà cố ý tạo nên những điều bất thường, vì những điều bất thường to lớn có thể ảnh hưởng cả hành tinh, hủy hoại cuộc sống tươi đẹp của các thế hệ con cháu mai sau, mỗi người chúng ta đều có trách nhiệm.
Mồng hai Tết Quý Mão 2023 năm nay, trời Sacramnento – Cali ấm lên sau những ngày mưa bão nặng nề. Như thường lệ mọi năm, chúng tôi ghé thăm những người Việt thân tình và ít ỏi trong thành phố Mỹ thủ phủ tiểu bang California nầy; trong đó, anh chị Huyên - Thanh Trí
Bạn có thể chỉ tập Thiền 3 phút mỗi ngày cũng sẽ ngăn ngừa được trầm cảm và chữa trị được nhiều nỗi lo lắng. Nhiều chuyên gia ở Bộ Y Tế Anh Quốc và Đại học Oxford nói như thế. Một trong những chuyên gia đó là Giáo sư Mark Williams, từng làm việc trong viện nghiên cứu Wellcome Trust Principal Research Fellow tại Đại học Oxford University.
Cô Alicia Day, 34 tuổi, một công dân Mỹ, đã bị cảnh sát Nga bắt tại Moscow hôm thứ Ba khi cô đang dắt bò đi dạo ở Quảng trường Đỏ của thủ đô nước Nga. Một phát ngôn viên cảnh sát nói với hãng thông tấn Nga TASS: “Theo lời khai của người bị bắt, cô đã mua con bò từ mạng Avito [một trang web rao vặt của Nga] và dắt bò đi dạo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.