Hôm nay,  

Ấn tượng khoảnh khắc

19/04/202211:57:00(Xem: 6121)

Tuệ Sỹ:

Ấn tượng khoảnh khắc

blank

Huynh trưởng Như Tâm Nguyễn Khắc Từ (1928-1993)
 

Một vài người khách thập phương gặp nhau tình cờ ở sân chùa, nói với nhau vài câu bâng quơ. Rồi mỗi người đi theo mỗi hướng. Nhưng rồi, một vài chữ, vài lời trong các câu nói bâng quơ không ngờ đọng lại đâu đó, không tan biến đi được, do những thăng trầm bất định của lịch sử. Cũng có thể vì giông bão liên tục khuấy động, nên một vài phút bình an trước đó trở thành khoảnh khắc hoài niệm không thể quên được, bất kể hoài niệm đó là gì, có ý nghĩa gì.
 

Hơn bốn mươi năm qua, tôi cũng không nghĩ ấn tượng đầu tiên, không có gì đặc sắc, mà lại có thể gợi nhớ lâu bền như vậy. Chẳng qua anh cũng như nhiều người khác, nhân có việc gì đó mà đến Sài Gòn, tá túc Già Lam chừng một hai hôm, thế thôi. Lần đó, khoảng chừng 1962, anh cùng hai Huynh trưởng nữa, hình như vậy, từ Huế vào. Không rõ vì việc gì, bởi cũng không có gì đáng phải tò mò. Già Lam hồi đó gồm một nhà lá cho một chú nhỏ như tôi, không còn ai nhỏ hơn nữa; và đó cũng là nhà ăn và nhà bếp. Thêm ba gian nhà gạch còn dang dở, mà một gian tạm thờ Phật, một gian cho các chú lớn hơn, và gian còn lại để dành khi Thượng toạ Giám viện, hoặc Thượng toạ Thiện Minh tạm nghỉ mỗi khi các Ngài có việc ở Sài Gòn. Khi anh Từ vào tá túc, anh nghỉ chung với tôi tại căn nhà lá. Chỉ đến tối anh mới ghé về nghỉ. Tôi không gặp anh được nhiều do đó cũng không nói chuyện nhiều để quen nhiều. Câu nói duy nhất của anh cho đến bây giớ tôi vẫn không quên; không phải nói với tôi, mà chỉ như là nhận xét hay đùa một chút cho vui miệng với Huynh trưởng nào đó. Anh nói: “Ở đây vậy mà là ông cử, ông tú cả đấy!”. Tôi không nhớ rõ cách nói rất Huế lúc ấy, nên không thể ghi lại đúng nguyên văn ở đây.
 

Nhận xét của anh không liên hệ gì đến tôi. Vì bấy giờ tôi hầu như không đi học. Lý do đơn giản thôi: không có tiền đóng học phí, cũng không đủ tiền đi xe buýt. Vốn là chú tiểu lang thang, không có Phật học đường nào dung chứa, hết Sài Gòn rồi lục tỉnh, rồi miền Đông; may mà được Thượng toạ Giám viện thương tình cho tạm tá túc khi Già Lam vừa mới lập. Tất nhiên, sau đó ổn định dần, tôi cũng bắt đầu đi học; như du mục định cư, rồi mới nói đến chuyện tri thức.


 

Dù có khoa trương thêm lý lịch bản thân, tôi cũng cảm thấy có cái gì đó rất khó nói từ lần đầu tôi gặp anh Từ. Chưa hề có ai tôi gặp một lần mà để lại ấn tượng lâu dài như vậy. Ấn tượng ấy thật sự cũng chỉ mơ hồ thôi. Không phải là dấu ấn sâu đậm để có thể nhớ mãi.
 

Cũng lạ thật; có những người sống chung với nhau nhiều năm, gần như anh em ruột thịt, nhưng khi xa nhau một thời gian thì không còn nhận ra nhau nữa, dù họ không có mâu thuẫn xã hội hay tâm lý nào. Cũng có người chỉ gặp nhau một thoáng, lại gắn bó với nhau một cách vô hình, hay vô tình.

Tất nhiên tôi còn gặp anh thêm nhiều lần nữa. Lần nào cũng chỉ chào hỏi thông thường, rồi trao đổi vài ba câu gì đó. Dù vậy, cho đến bây giờ, tôi vẫn cảm nhận có một sự thân thiết nào đó gắn bó tôi và anh, bên ngoài khuôn sáo đời thường.
 

Lần cuối cùng, anh đưa tôi đến nói chuyện với một lớp học của Gia Đình. Buổi ấy, tôi thật bối rối, không nói được gì cả. Có khi ngồi im lặng gần nửa giờ. Những điều muốn nói lại không thể, hay không được phép nói. Còn những điều có thể nói, thì chỉ là những lời sáo rỗng. Tuy vậy, sau đó tôi cảm thấy được an ủi, bởi trong mắt nhìn của anh bấy giờ u ẩn nỗi ưu tư bàng bạc.
 

Ngày nay, khi nghe tiếng trẻ nô đùa dưới sân chùa vào ngày chủ nhật, tôi nghĩ, anh tái sinh tại một nơi nào đó, thiên giới hay Cực lạc, hay cõi Ta bà đầy thống khổ, có cảm thấy bất chợt bồi hồi bởi những rung động từ khoảnh khắc tâm tư quá khứ của anh vẫn còn ngân vang, trên muôn trùng lớp sóng vô thường biến dịch. Trên lớp sóng phế hưng ấy, tâm nguyện của người Phật tử như hạt giống Bồ đề đã chuyển thể thành kim cang bất hoại.
 

Hôm nay, nhân ngày giỗ của anh, tôi đốt nén tâm hương tưởng vọng anh. Trong đốm lửa nhỏ, tâm nguyện của anh vẫn còn thắp sáng cho thế hệ đàn em của anh.
 

TUỆ SỸ
 

Nguồn: https://thuvienphatviet.com/tue-sy-an-tuong-khoanh-khac/ 
.




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
SYDNEY – Hôm thứ Sáu (22/11), tỷ phú Elon Musk, chủ sở hữu nền tảng mạng xã hội X (Twitter cũ), đã lên tiếng chỉ trích mạnh mẽ dự luật mới của chính phủ Úc, không chỉ cấm trẻ em dưới 16 tuổi sử dụng mạng xã hội mà còn áp đặt mức phạt lên tới 49.5 triệu Úc kim (tương đương 32 triệu MK) đối với các nền tảng vi phạm quy định, theo Reuters.
CNN hôm nay tung tin gây chấn động rằng Matt Gaetz đã rút lui khỏi chức bộ trưởng Tư Pháp chỉ 45 phút sau khi họ gọi điện để hỏi ông về cáo buộc quan hệ tình dục thứ hai với trẻ vị thành niên.
Đức Giáo hoàng Francis mong sớm thăm Việt Nam. Theo tin Báo Chính Phủ. Tại cuộc gặp Thủ tướng Phạm Minh Chính, Thủ tướng Vatican vui vẻ nhận lời mời sang thăm Việt Nam và cho biết Giáo hoàng Francis mong sớm thăm Việt Nam.
Trong chiến dịch tranh cử, Tổng thống đắc cử Donald Trump đã hứa giúp người dân Hoa Kỳ đối phó với gánh nặng giá cả thực phẩm ngày càng tăng. Đây là một cam kết quan trọng và có thể giúp ông giành được sự ủng hộ của cử tri. Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo rằng kế hoạch áp thuế nhập cảng của ông có thể phản tác dụng, khiến giá cả leo thang thêm.
Phần thảo luận về di sản trí tuệ của Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ đã diễn ra một cách rất sinh động và hữu ích. HT Thích Nguyên Siêu, HT Thích Nhật Huệ, TT Thích Pháp Trí, Ni Sư Thích Nữ Diệu Như, quý Cư sĩ Nguyên Giác Phan Tấn Hải, Nguyên Thọ Trần Kiêm Đoàn, Tâm Quang Vĩnh Hảo, Tâm Huy Huỳnh Kim Quang đã lần lượt trình bày những câu chuyện, những tri nhận về giá trị đặc thù của di sản trí tuệ của Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ và đưa ra những đề nghị cụ thể để làm sao giữ gìn và phát huy hiệu quả di sản trí tuệ này, đặc biệt đối với giới trẻ vì đây cũng chính là mối quan tâm của Trưởng Lão HT Thích Tuệ Sỹ lúc còn sinh tiền.
Sau khi bà Michelle Steel dẫn trước hơn 11,000 phiếu vào ngày 6/11, lợi thế của bà ấy giảm dần đáng kể khi có nhiều phiếu được kiểm hơn. Vào cuối tuần trước, bà Steel vẫn dẫn đầu với 58 phiếu bầu. Vào ngày thứ Bẩy, 16/11, Derek Trần dẫn trước 36 phiếu. Vào thứ Hai, 18/11, anh ta đã đạt được 102 phiếu bầu và đến ngày hôm sau, 19/11, Derek Trần đã nới rộng khoảng cách biệt lên đến 314 phiếu.
Sau khi tham dự Tang lễ của một người bạn đồng môn vừa qua đời ở tuổi còn tương đối trẻ, về nhà tôi lại nhớ đến bài thơ hài cú Hai Mùa Thu của Nhà thơ người Nhật Shiki diễn tả bối cảnh cùng một thời gian và cùng một nơi chốn mà có hai mùa thu khác nhau
HOA KỲ – Hôm thứ Ba (19/11), các viên chức giáo dục Texas vừa biểu quyết sơ bộ với tỷ số sít sao 8-7, tán thành một chương trình giảng dạy mới dành cho trẻ em từ mẫu giáo, trong đó có lồng ghép các bài học từ Kinh Thánh. Đây là một phần của nỗ lực lớn hơn nhằm đưa các giá trị của Cơ Đốc giáo vào hệ thống trường công lập tại Texas và một số nơi khác ở Hoa Kỳ, theo Reuters.
JERUSALEM – Hôm thứ Ba (19/11), trong chuyến thăm tới Gaza, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu đã đưa ra tuyên bố dứt khoát: Hamas sẽ không còn nắm quyền kiểm soát vùng đất này sau khi chiến tranh kết thúc. Ông khẳng định lực lượng vũ trang Israel đang và sẽ phá hủy năng lực quân sự của tổ chức Hồi giáo này, đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong cuộc xung đột kéo dài hàng thập niên, theo Reuters.
Hôm Thứ Hai 18 tháng 11 năm 2024, Văn phòng Luật sư Hoa Kỳ đã công bố việc công khai bản cáo trạng truy tố LE VAN HUNG, còn được gọi là “Hung Van Le”, còn được gọi là “Van Hung Le”, về tội âm mưu rửa tiền, âm mưu gian lận ngân hàng, âm mưu trộm cắp danh tính và trộm cắp danh tính nghiêm trọng.
Học Khu Westminster (WSD) vinh hạnh giới thiệu buổi Trưng Bày Nghệ Thuật thường niên (vào xem tự do) với chủ đề “Cái Giá của Tự Do” (The Price of Freedom Art), một cuộc triển lãm hứa hẹn sẽ truyền cảm hứng, khuấy động cảm xúc và khơi dậy những câu chuyện về Chiến Tranh Việt Nam và Tự Do tại Hoa Kỳ. Sự kiện này sẽ được tổ chức vào thứ Tư, ngày 20 tháng 11, bắt đầu lúc 5 giờ chiều tại Văn Phòng Học Khu WSD (14121 Cedarwood St. Westminster).
“Quê người trên đỉnh Trường sơn Cho ta gởi một nỗi hờn thiên thu.” Lần đầu tiên tôi cảm nhận Tập thơ Giấc Mơ Trường Sơn ở một góc nhìn mới. Lòng tôi như đứa trẻ thơ được trở về trong vòng tay mẹ hiền sau bao năm lưu lạc. Trường Sơn trước mắt tôi thật thơ mộng, u trầm và hùng vĩ. Núi tiếp núi. Từng đàn cò trắng lượn bay giữa những cánh đồng lúa xanh trải dài bất tận, ngút ngàn. Dường như mây trời và khói núi quyện vào nhau để xoá nhoà đi ranh giới giữa mộng và thực. Theo dấu chân Người, tôi tìm về Trường Sơn. Để nhìn thẳng vào chân diện mục của Trường Sơn và cũng để “gởi một nỗi hờn thiên thu”.
Mười Điều Răn có chỗ đứng hợp pháp trong các lớp học tại Hoa Kỳ không? Cơ quan lập pháp và thống đốc bang Louisiana khẳng định câu trả lời là "có." Tuy nhiên, vào ngày 12 tháng 11, 2024, thẩm phán liên bang John W. deGravelles đã bác bỏ quan điểm này. Thẩm phán deGravelles đã ngăn chặn việc thực thi Dự luật Hạ viện số 71, một luật gây tranh cãi do Thống đốc Jeff Landry ký thành luật ngày 19 tháng 6, 2024. Luật này yêu cầu tất cả các trường nhận tài trợ công phải treo một phiên bản cụ thể của Mười Điều Răn, tương tự bản dịch Kinh Thánh King James thường được sử dụng trong các nhà thờ Tin Lành, nhưng không phải bởi người Công giáo hay Do Thái giáo.
1620 lá phiếu đã được kiểm hôm nay, ngày 18 tháng 11, 2024. Derek đã thêm 843 phiếu (52%) trong khi Michell thêm 777 phiếu (48%). Tổng cộng: Derek 153.824 (50,02%); Michelle 153.722 (49,98%). Nhu vậy Derek hiện dẫn trước Michelle 102 phiếu.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.