Hôm nay,  

Ấn tượng khoảnh khắc

19/04/202211:57:00(Xem: 7176)

Tuệ Sỹ:

Ấn tượng khoảnh khắc

blank

Huynh trưởng Như Tâm Nguyễn Khắc Từ (1928-1993)
 

Một vài người khách thập phương gặp nhau tình cờ ở sân chùa, nói với nhau vài câu bâng quơ. Rồi mỗi người đi theo mỗi hướng. Nhưng rồi, một vài chữ, vài lời trong các câu nói bâng quơ không ngờ đọng lại đâu đó, không tan biến đi được, do những thăng trầm bất định của lịch sử. Cũng có thể vì giông bão liên tục khuấy động, nên một vài phút bình an trước đó trở thành khoảnh khắc hoài niệm không thể quên được, bất kể hoài niệm đó là gì, có ý nghĩa gì.
 

Hơn bốn mươi năm qua, tôi cũng không nghĩ ấn tượng đầu tiên, không có gì đặc sắc, mà lại có thể gợi nhớ lâu bền như vậy. Chẳng qua anh cũng như nhiều người khác, nhân có việc gì đó mà đến Sài Gòn, tá túc Già Lam chừng một hai hôm, thế thôi. Lần đó, khoảng chừng 1962, anh cùng hai Huynh trưởng nữa, hình như vậy, từ Huế vào. Không rõ vì việc gì, bởi cũng không có gì đáng phải tò mò. Già Lam hồi đó gồm một nhà lá cho một chú nhỏ như tôi, không còn ai nhỏ hơn nữa; và đó cũng là nhà ăn và nhà bếp. Thêm ba gian nhà gạch còn dang dở, mà một gian tạm thờ Phật, một gian cho các chú lớn hơn, và gian còn lại để dành khi Thượng toạ Giám viện, hoặc Thượng toạ Thiện Minh tạm nghỉ mỗi khi các Ngài có việc ở Sài Gòn. Khi anh Từ vào tá túc, anh nghỉ chung với tôi tại căn nhà lá. Chỉ đến tối anh mới ghé về nghỉ. Tôi không gặp anh được nhiều do đó cũng không nói chuyện nhiều để quen nhiều. Câu nói duy nhất của anh cho đến bây giớ tôi vẫn không quên; không phải nói với tôi, mà chỉ như là nhận xét hay đùa một chút cho vui miệng với Huynh trưởng nào đó. Anh nói: “Ở đây vậy mà là ông cử, ông tú cả đấy!”. Tôi không nhớ rõ cách nói rất Huế lúc ấy, nên không thể ghi lại đúng nguyên văn ở đây.
 

Nhận xét của anh không liên hệ gì đến tôi. Vì bấy giờ tôi hầu như không đi học. Lý do đơn giản thôi: không có tiền đóng học phí, cũng không đủ tiền đi xe buýt. Vốn là chú tiểu lang thang, không có Phật học đường nào dung chứa, hết Sài Gòn rồi lục tỉnh, rồi miền Đông; may mà được Thượng toạ Giám viện thương tình cho tạm tá túc khi Già Lam vừa mới lập. Tất nhiên, sau đó ổn định dần, tôi cũng bắt đầu đi học; như du mục định cư, rồi mới nói đến chuyện tri thức.


 

Dù có khoa trương thêm lý lịch bản thân, tôi cũng cảm thấy có cái gì đó rất khó nói từ lần đầu tôi gặp anh Từ. Chưa hề có ai tôi gặp một lần mà để lại ấn tượng lâu dài như vậy. Ấn tượng ấy thật sự cũng chỉ mơ hồ thôi. Không phải là dấu ấn sâu đậm để có thể nhớ mãi.
 

Cũng lạ thật; có những người sống chung với nhau nhiều năm, gần như anh em ruột thịt, nhưng khi xa nhau một thời gian thì không còn nhận ra nhau nữa, dù họ không có mâu thuẫn xã hội hay tâm lý nào. Cũng có người chỉ gặp nhau một thoáng, lại gắn bó với nhau một cách vô hình, hay vô tình.

Tất nhiên tôi còn gặp anh thêm nhiều lần nữa. Lần nào cũng chỉ chào hỏi thông thường, rồi trao đổi vài ba câu gì đó. Dù vậy, cho đến bây giờ, tôi vẫn cảm nhận có một sự thân thiết nào đó gắn bó tôi và anh, bên ngoài khuôn sáo đời thường.
 

Lần cuối cùng, anh đưa tôi đến nói chuyện với một lớp học của Gia Đình. Buổi ấy, tôi thật bối rối, không nói được gì cả. Có khi ngồi im lặng gần nửa giờ. Những điều muốn nói lại không thể, hay không được phép nói. Còn những điều có thể nói, thì chỉ là những lời sáo rỗng. Tuy vậy, sau đó tôi cảm thấy được an ủi, bởi trong mắt nhìn của anh bấy giờ u ẩn nỗi ưu tư bàng bạc.
 

Ngày nay, khi nghe tiếng trẻ nô đùa dưới sân chùa vào ngày chủ nhật, tôi nghĩ, anh tái sinh tại một nơi nào đó, thiên giới hay Cực lạc, hay cõi Ta bà đầy thống khổ, có cảm thấy bất chợt bồi hồi bởi những rung động từ khoảnh khắc tâm tư quá khứ của anh vẫn còn ngân vang, trên muôn trùng lớp sóng vô thường biến dịch. Trên lớp sóng phế hưng ấy, tâm nguyện của người Phật tử như hạt giống Bồ đề đã chuyển thể thành kim cang bất hoại.
 

Hôm nay, nhân ngày giỗ của anh, tôi đốt nén tâm hương tưởng vọng anh. Trong đốm lửa nhỏ, tâm nguyện của anh vẫn còn thắp sáng cho thế hệ đàn em của anh.
 

TUỆ SỸ
 

Nguồn: https://thuvienphatviet.com/tue-sy-an-tuong-khoanh-khac/ 
.




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
ÁN MA NI BÁT MÊ HỒNG là một câu thần chú cổ xưa được viết bằng tiếng Phạn để cầu Quán Thế Âm Bồ Tát. Thần chú này quan trọng và lâu đời nhất của Phật Giáo Tây Tạng.
Các nhà lãnh đạo Đông Nam Á hôm Thứ Bảy, 24 tháng 4 năm 2021 đã tuyên bố rằng họ đã đạt đồng thuận với nhóm quân sự Miến Điện để chấm dứt bạo động tại đất nước này, theo bản tin của The Hill tường thuật hôm Thứ Bảy.
Tổng Thống Joe Biden hôm Thứ Bảy, 24 tháng 4 năm 2021 đã trở thành tổng thống Hoa Kỳ đầu tiên chính thức thừa nhận vụ thảm sát người Armenian dưới thời Đế Quốc Ottoman là một cuộc diệt chủng, tạo nguy cơ tan rã với Thổ Nhĩ Kỳ nhưng là dấu hiệu về cam kết với nhân quyền toàn cầu, theo CNN tường thuật hôm Thứ Bảy.
Để tưởng niệm 46 năm ngày quốc hận tháng Tư đen, đồng thời tưởng nhớ đến hàng trăm ngàn đồng bào Việt Nam đã bỏ mình trên biển cả trong hành trình vượt biển tìm tự do, Ủy Ban Giao Tiếp Cộng Đồng thuộc Đảng Dân Chủ Quận Cam tổ chức lễ Đặt Vòng Hoa Tưởng Niệm tại Tượng Đài Thuyền Nhân trong khu nghĩa trang Peek Family và Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, thành phố Westminster.
Học viện Nghĩa Sinh tại Hoa Kỳ sẽ cấp 15 học bổng cho sinh viên nam, nữ Việt Nam thuộc mọi lớp tuổi và mọi thành phần tôn giáo để theo học chương trình Thạc sĩ Khoa học ngành Kỹ thuật Điện toán. Chương trình sẽ được khai giảng vào tháng 8/2021 tại trường Đại học Công lập Chicago (Đại học Công lập Chicago – đã được thành lập cách nay hơn 150 năm – là một trường đại học của chính phủ Hoa Kỳ).
Tổng Thống Joe Biden và đệ nhất phu nhân Jill Biden sẽ bay tới Atlanta vào Thứ Năm 29/4/2021 sau khi đọc diễn văn trước lưỡng viện Quốc Hội. Mục đích tới Georgia để trong dịp 100 ngày nhậm chức sẽ để quảng bá cho "Kế hoạch xây hạ tầng" có tên là American Jobs Plan. Bên cạnh mang ý nghĩa tạo việc làm sau đại dịch, kế hoạch còn được Biden gọi là American Families Plan, vì cũng tập trung xây hạ tầng con người.
Người chỉ trích Điện Kremlin bị tù Alexey Navalny hôm Thứ Sáu, 23 tháng 4 năm 2021, nói rằng ông chấm dứt cuộc tuyệt thực kéo dài nhiều tuần lễ, theo sau sự cảnh báo từ các bác sĩ thân cận với ông rằng ông đã gần kề cái chết, theo bản tin của CNN cho biết hôm Thứ Sáu.
Hệ thống chăm sóc sức khỏe của Ấn Độ đang gặp khó khăn trong khi sự gia tăng kỷ lục các trường hợp bị lây nhiễm Covid-19 làm thiếu giường bệnh tại bệnh viện và làm cạn kiệt nguồn cung cấp oxy, theo bản tin của BBC tiếng Anh tường thuật hôm Thứ Sáu, 23 tháng 4 năm 2021. Nhiều gia đình bị bỏ rơi đang cầu xin cho thân nhân của họ là những người đang bị bệnh hiểm nghèo, với một số bệnh nhân không được điều trị hàng nhiều giờ. Các lò hỏa táng đang tổ chức các giàn hỏa thiêu tập thể.
Những Việt kiều về làm ăn trong nước cần lưu ý đến trường hợp của tỉ phú Việt Kiều Trịnh Vĩnh Bình, người đã kiện chính quyền CSVN tại Tòa Trọng Tài Quốc Tế ở Paris về tội cướp tài sản của ông ở VN, dù chính quyền CSVN sau phán quyết này đã trả lại hàng chục triệu đô la cho ông nhưng vẫn trả chưa đủ kể cả tài sản của ông tại VN, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) đưa đi hôm 23 tháng 4 năm 2021.
Ở Việt Nam cứ hễ người dân nói đụng đến cán bộ, đến Đảng và nhà nước của Đảng CSVN thì bị chụp mũ “chống nhà nước” rồi bị bắt giam và kết án tù như trường hợp nhà báo Trần Thị Tuyết Diệu tại Phú Yên vừa bị tòa án CSVN tại Phú Yên kết án tù 8 năm về tội danh bị cáo buộc “chống nhà nước,” theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) tường thuật hôm 23 tháng 4 năm 2021.
Bạn có bao giờ ôm giấc mơ đặt chân lên cát nóng sa mạc và đứng đối mặt cùng một Kim Tự Tháp vĩ đại, khi học sử về Ai Cập Cổ Đại ngày còn bé thơ chưa? Bạn có từng ước ao được thấy bức tượng Nhân Sư tận mắt hơn là xem hình ảnh trên mạng hay phim ảnh không?
Đạo Phật ngày nay không còn xa lạ với người Âu-Mỹ, từ thế kỷ mười chín nhiều học giả Âu - Mỹ đã đến Myanmar, Sri Lanka để nghiên cứu Phật học, tiêu biểu như: Nanamoli Thera, Franis Stony, Sangarakshita, Henry Steel Olcott… Đạo Phật ở Âu -Mỹ phát triển nhanh và mạnh có lẽ từ khi đức Dalai Lama tỵ nạn ở Ấn Độ và đi hoằng pháp khắp Âu - Mỹ. Người thứ hai là thiền sư Nhất Hạnh, sức ảnh hưởng của thầy cũng sâu rộng khắp nơi.
Với phần lớn dân Việt tị nạn vẫn còn sống sót từ thế kỷ qua thì quên vẫn thường dễ chịu hơn là nhớ, kể cả những kẻ đang cầm quyền ở đất nước này. Những dịch vụ “bán bãi thu vàng” của người vuợt biên, tuy có mang lại lợi nhuận không nhỏ nhưng lại không phải là kỳ tích kinh tế để họ có thể tự hào. Đó là lý do mà nhà nước hiện hành vận động mọi phương thức ngoại giao để yêu cầu các nước Á Châu “đục bỏ bỏ những bia tưởng niệm thuyền nhân.” Chối bỏ quá khứ, tuy thế, không phải là phương cách tích cực để tiếp cận với hiện tại hay hướng đến tương lai. Vết thương của những thuyền nhân vào cuối thế kỷ hai mươi vẫn chưa kịp khép thì đầu thế kỷ này lại phát sinh ra những thuyền nhân mới. Tuy có tên gọi là nouveaux boat people nhưng họ không di tản bằng đường thủy.
QUẬN CAM (VB-23/4/2021) --- Đảng Cộng Hòa không thể vận động theo kiểu Trump trong bầu cử 2024 nữa, nếu làm như thế, hay ngay cả nếu vòng sơ bộ chọn Trump ứng cử, thì sẽ thua thê thảm. Đó là nhận định của kinh tế gia Michael Strain từ viện American Enterprise Institute.
Diệt chủng người Duy Ngô Nhĩ là hàng loạt các vi phạm nhân quyền đang diễn ra đã được thực hiện bởi chính quyền TQ chống lại người Duy Ngô Nhĩ và các nhóm dân tộc và tôn giáo thiểu số trong và chunh quanh Vùng Tự Trị Duy Ngô Nhĩ ở tỉnh Tân Cương (XUAR) của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, theo bản tin “Uighurs: 'Credible Case' China Carrying Out Genocide” được đăng trên BBC News tiếng Anh vào ngày 8 tháng 2 năm 2021.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.