Hôm nay,  

Ấn tượng khoảnh khắc

19/04/202211:57:00(Xem: 7886)

Tuệ Sỹ:

Ấn tượng khoảnh khắc

blank

Huynh trưởng Như Tâm Nguyễn Khắc Từ (1928-1993)
 

Một vài người khách thập phương gặp nhau tình cờ ở sân chùa, nói với nhau vài câu bâng quơ. Rồi mỗi người đi theo mỗi hướng. Nhưng rồi, một vài chữ, vài lời trong các câu nói bâng quơ không ngờ đọng lại đâu đó, không tan biến đi được, do những thăng trầm bất định của lịch sử. Cũng có thể vì giông bão liên tục khuấy động, nên một vài phút bình an trước đó trở thành khoảnh khắc hoài niệm không thể quên được, bất kể hoài niệm đó là gì, có ý nghĩa gì.
 

Hơn bốn mươi năm qua, tôi cũng không nghĩ ấn tượng đầu tiên, không có gì đặc sắc, mà lại có thể gợi nhớ lâu bền như vậy. Chẳng qua anh cũng như nhiều người khác, nhân có việc gì đó mà đến Sài Gòn, tá túc Già Lam chừng một hai hôm, thế thôi. Lần đó, khoảng chừng 1962, anh cùng hai Huynh trưởng nữa, hình như vậy, từ Huế vào. Không rõ vì việc gì, bởi cũng không có gì đáng phải tò mò. Già Lam hồi đó gồm một nhà lá cho một chú nhỏ như tôi, không còn ai nhỏ hơn nữa; và đó cũng là nhà ăn và nhà bếp. Thêm ba gian nhà gạch còn dang dở, mà một gian tạm thờ Phật, một gian cho các chú lớn hơn, và gian còn lại để dành khi Thượng toạ Giám viện, hoặc Thượng toạ Thiện Minh tạm nghỉ mỗi khi các Ngài có việc ở Sài Gòn. Khi anh Từ vào tá túc, anh nghỉ chung với tôi tại căn nhà lá. Chỉ đến tối anh mới ghé về nghỉ. Tôi không gặp anh được nhiều do đó cũng không nói chuyện nhiều để quen nhiều. Câu nói duy nhất của anh cho đến bây giớ tôi vẫn không quên; không phải nói với tôi, mà chỉ như là nhận xét hay đùa một chút cho vui miệng với Huynh trưởng nào đó. Anh nói: “Ở đây vậy mà là ông cử, ông tú cả đấy!”. Tôi không nhớ rõ cách nói rất Huế lúc ấy, nên không thể ghi lại đúng nguyên văn ở đây.
 

Nhận xét của anh không liên hệ gì đến tôi. Vì bấy giờ tôi hầu như không đi học. Lý do đơn giản thôi: không có tiền đóng học phí, cũng không đủ tiền đi xe buýt. Vốn là chú tiểu lang thang, không có Phật học đường nào dung chứa, hết Sài Gòn rồi lục tỉnh, rồi miền Đông; may mà được Thượng toạ Giám viện thương tình cho tạm tá túc khi Già Lam vừa mới lập. Tất nhiên, sau đó ổn định dần, tôi cũng bắt đầu đi học; như du mục định cư, rồi mới nói đến chuyện tri thức.


 

Dù có khoa trương thêm lý lịch bản thân, tôi cũng cảm thấy có cái gì đó rất khó nói từ lần đầu tôi gặp anh Từ. Chưa hề có ai tôi gặp một lần mà để lại ấn tượng lâu dài như vậy. Ấn tượng ấy thật sự cũng chỉ mơ hồ thôi. Không phải là dấu ấn sâu đậm để có thể nhớ mãi.
 

Cũng lạ thật; có những người sống chung với nhau nhiều năm, gần như anh em ruột thịt, nhưng khi xa nhau một thời gian thì không còn nhận ra nhau nữa, dù họ không có mâu thuẫn xã hội hay tâm lý nào. Cũng có người chỉ gặp nhau một thoáng, lại gắn bó với nhau một cách vô hình, hay vô tình.

Tất nhiên tôi còn gặp anh thêm nhiều lần nữa. Lần nào cũng chỉ chào hỏi thông thường, rồi trao đổi vài ba câu gì đó. Dù vậy, cho đến bây giờ, tôi vẫn cảm nhận có một sự thân thiết nào đó gắn bó tôi và anh, bên ngoài khuôn sáo đời thường.
 

Lần cuối cùng, anh đưa tôi đến nói chuyện với một lớp học của Gia Đình. Buổi ấy, tôi thật bối rối, không nói được gì cả. Có khi ngồi im lặng gần nửa giờ. Những điều muốn nói lại không thể, hay không được phép nói. Còn những điều có thể nói, thì chỉ là những lời sáo rỗng. Tuy vậy, sau đó tôi cảm thấy được an ủi, bởi trong mắt nhìn của anh bấy giờ u ẩn nỗi ưu tư bàng bạc.
 

Ngày nay, khi nghe tiếng trẻ nô đùa dưới sân chùa vào ngày chủ nhật, tôi nghĩ, anh tái sinh tại một nơi nào đó, thiên giới hay Cực lạc, hay cõi Ta bà đầy thống khổ, có cảm thấy bất chợt bồi hồi bởi những rung động từ khoảnh khắc tâm tư quá khứ của anh vẫn còn ngân vang, trên muôn trùng lớp sóng vô thường biến dịch. Trên lớp sóng phế hưng ấy, tâm nguyện của người Phật tử như hạt giống Bồ đề đã chuyển thể thành kim cang bất hoại.
 

Hôm nay, nhân ngày giỗ của anh, tôi đốt nén tâm hương tưởng vọng anh. Trong đốm lửa nhỏ, tâm nguyện của anh vẫn còn thắp sáng cho thế hệ đàn em của anh.
 

TUỆ SỸ
 

Nguồn: https://thuvienphatviet.com/tue-sy-an-tuong-khoanh-khac/ 
.




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm 2 tháng 2 con số người chết vì bị nhiễm vi khuẩn corona tại TQ đã tăng lên tới 304 người và 14,412 người bị lây bệnh.
Mọi lo nghĩ chú ý của người Việt trong và ngoài nước đều dồn về đại dịch do virus Corona gây ra hiện nay, là điều đúng và là lẽ tự nhiên.
“Lá diêu bông” là một bài thơ nổi tiếng của thi sĩ Hoàng Cầm, tên là Bùi Tằng Việt (1922-2010). Bài thơ kể rằng lúc nhỏ, Hoàng Cầm yêu một cô gái trẻ đẹp, lớn tuổi hơn ông.
Nguyễn Trọng Tín đánh xe tới nhà tui, nói, tui nói với ông một câu rồi tui dzề: Dzụ Đồng Tâm cho biết điều quan trọng này: Thực sự chính quyền này không phải của dân. Dzậy thôi! Nguyễn Quang Lập
Theo Thiền sư Munindra (1915- 2003), tỉnh thức không phải là điều huyền bí nhưng đó là một một trạng thái bình thường mà chúng ta ai cững có thể thực hiện được bất cứ lúc nào hết.
Bạn tưởng rằng bạn là triệu triệu phú và là người nổi tiếng trong giới thượng lưu Hoa Kỳ, bạn sẽ được dân Mỹ trắng dưới thời TT Trump quên rằng bạn là d6n da vàng? Không, không hề như thế, bạn không chạy trốn được lòng kỳ thị của họ.
Các viên chức y tế Hoa Kỳ hôm Thứ Bảy, ngày 1 tháng 2 rằng có thêm 2 người được chẩn đoán bị nhiễm vi khuẩn corona tại California và Massachusetts, nâng số trường hợp tại Hoa Kỳ lên 8. Hôm Thứ Bảy, một phát ngôn viên từ Các Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Bệnh Tật Hoa Kỳ (CDC) xác nhận 2 trường hợp mới với Yahoo Lifestyle.
Lấy cớ tết nhất, tôi “hú” cả đống bạn bè tụ tập – uống sương sương vài chai – cho đỡ lạnh lòng viễn xứ. Sau khi cạn mấy ly đầy, và đầy vài ly cạn (rồi lại cạn mấy ly đầy nữa) thì chúng tôi đều “chợt thấy vui như trẻ thơ” – dù tất cả đã ngoài sáu muơi ráo trọi!
Cô Nguyen, 21 tuổi, mất tích hơn một tuần sau khi lần cuối được nhìn thấy rời khu nhà Guinan Residence Hall hôm 22/1/2020. Cảnh sát không tiết lộ nơi tìm ra và cách nào tìm ra cô Nguyen.
Thượng Viện đã bỏ phiếu chống lại việc tìm kiếm thêm bằng chứng mới trong phiên xử luận tội TT Trump, đẩy tiến trình này vào giai đoạn cuối mà có vẻ chắc chắn là sẽ kết thúc với cuối cùng là tha tội cho tổng thống.
Tình hình bệnh viêm phổi vì vi khuẩn corona TQ đang ngày càng nguy ngập khiến cho Tổ Chức Y Tế Thế Giới WHO phải tuyên bố tình trạng khẩn cấp toàn cầu và tại Việt Nam tính tới Thứ Sáu, 31 tháng 1 đã có 5 tỉnh không cho người TQ vào cũng như công ty Formosa đã chận những công nhân TQ về quê ăn Tết tạm thời không được quay trở lại làm việc, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) và Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 31 tháng 1 và 1 tháng 2.
Toàn bộ một học khu tại tiểu bang Ohio đã đóng cửa 2 ngày trong tuần này sau khi gần 600 học sinh bị bệnh, theo giám thị của học khu này cho biết hôm 31 tháng 1.
Hôm Thứ Sáu, 31 tháng 1, người dân Anh Quốc đếm ngược giờ để đón chào quốc gia này rời khỏi Liên Âu, với nhiều tâm trạng khác nhau – một số vui, một số buồn, phần nhiều hy vọng sự ra đi sẽ đánh dấu sự kết thúc một chương đau khổ trong lịch sử Anh Quốc, theo bản tin của hãng thông tấn AP cho biết hốm 31 tháng 1.
gần 1.000 công nhân khác đình công để yêu cầu công ty nhận 10 công nhân kia trở lại. Lý do sa thải được công ty giải thích là không chịu làm tăng ca, nhưng 10 công nhân kia nói rằng những ngày cận Tết cần về quê, nên từ chối làm tăng ca.
Năm hết Tết đến mà tai họa cũng không tha cho loài người đã làm hàng chục triệu người tại Trung Quốc phải bãi bỏ hàng loạt các cuộc vui chơi trong ngày Tết Canh Tý vì sự lây truyền của vi khuẩn corona từ thành phố Vũ Hán bùng nổ ra và đến nay đã thành một đại dịch báo động toàn cầu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.