Hôm nay,  

A.I. Là Ai?

23/09/202200:00:00(Xem: 7912)
Mới hôm nào, nếu bạn nói với cô ta: ”Em đẹp và đáng yêu như mặt trăng duy nhất trên bầu trời,” tôi chắc rằng cô ta sẽ sung sướng, cảm động. Bất kỳ thứ gì duy nhất đều là một hứa hẹn tốt hơn vĩnh cửu. Mãi mãi yêu một người mà đồng thời yêu nhiều người khác, thì trái tim chứa tình yêu đó như một chung cư. Yêu duy nhất một người mới chứng tỏ căn nhà dù nhỏ hay lớn, chỉ một người sở hữu.

Nhưng giờ đây, hình ảnh đó, ý nghĩa đó, không còn nữa, vì khoa học thiên văn đã khám phá ra trong vũ trụ, trên các thiên hà, có cả hàng ngàn mặt trăng khác nhau. Tình yêu đã mất đi cụm từ “mặt trăng duy nhất.”

Khoa học tiến bộ ngoài sự hiểu biết của con người, ngoại trừ những ai làm việc và học tập trong lãnh vực này. Khoa học điện tử còn vượt xa hơn nữa, nhưng đa số chúng ta không quan tâm, không tìm hiểu, đến nổi chúng ta bị dòm ngó, theo dõi cả ngày lẫn đêm, mà vẫn tưởng mình đã hành động cẩn thận và giấu kín một số chuyện bí mật.

- Ai mà có quyền lực, phép mầu, theo dõi hàng tỷ người trên thế giới?
- A.I.

Dịch ra là Trí tuệ Nhân tạo. Artificial Intelligent. Nói nôm na là Trí Giả Nhân.

A.I. là ai, mà một nhà bác học lớn lao của thời đại chúng tôi, Stephen Hawkings, phải đặt ra câu hỏi: Liệu trí tuệ nhân tạo sẽ thông minh hơn con người hay không?

A.I. khởi đầu được cấu tạo theo cách mô phỏng trí tuệ của con người. Các kỹ sư xây dựng nó bằng những lập trình phức tạp, có khả năng suy nghĩ và bắt chước, đồng thời có thể học tập và giải quyết vấn đề.

A.I. xuất hiện trong các lãnh vực quan trọng như quốc phòng, chính trị, kinh doanh, xã hội và thị trường chứng khoán. Vì nhu cầu và âm mưu trong các lãnh vực đó cần phải phát triển lũy thừa và gia tốc, nên A.I. càng ngày càng phong phú, càng thông minh, càng có khả năng học hỏi và một trí nhớ không bao giờ quên. Vì không quên bao giờ nên nó đã thâu tóm tất cả các thông tin, kinh nghiệm của người khác, học hỏi các phương pháp và đường lối suy tư sâu sắc một cách vượt trội và nhanh chóng. 

Nhận xét của A.I. rất khoa học, phân tích, lý luận có cơ sở và lề lối, rồi từ từ sự sáng tạo của nó xuất hiện như ánh sáng mặt trời mọc, mới thấy trên đỉnh núi đã chạm đến bờ sông. A.I. trở thành một nhân vật tàng hình, hiện diện khắp nơi, quan sát và theo dõi, không ăn, không uống, không vệ sinh, không nghỉ ngơi, không yêu đương, ít bệnh hoạn, và có khả năng sống lâu hơn con người. Nó có thể làm việc 24/24 và 365/365. Chẳng phải đáng nể, đáng sợ hay sao?.

Nếu khả năng sáng tạo của A.I. cao kỳ hơn, phát triển sâu rộng hơn, cứ như vậy, có lẽ một hôm nào, sẽ trở thành “siêu nhân.”

Cứ xem cái iPhone nhỏ bé, từ hồì các kỹ sư đưa A.I. vào, gọi là điện thoại thông minh. Quả thật, nó thông minh thấy rõ, hỏi điều gì cũng biết, đoán trước ý nghĩ của chủ nhân và làm cho chủ nhân tin tưởng, họ đã có một người giúp việc trung thành và tài giỏi. A.I. lên vệ tinh làm kẻ hướng dẫn đường đi trong các bản đồ, dẫn đầu là Google map. Không ai có thể làm việc này gần chính xác như nó, cùng một lúc chỉ điểm đường đi cho hàng triệu người trên thế giới, cả đêm lẫn ngày.

Ngay cả những việc làm mà con người nghĩ rằng, chỉ có họ mới có thể thực hiện ở mức độ thành công cao cấp, A.I. cũng đã bước vào và chứng tỏ khả năng không kém con người. Tôi xin dẫn chứng về vấn đề hội họa.


Nếu có ai nói với tôi, A.I. sẽ thắng giải hội họa, tôi sẽ không tin. Chắc chắn bạn tôi, những họa sĩ, càng không tin. Nghệ thuật đâu phải là phương trình. Điện tử làm sao có cảm xúc? Rung cảm ở đâu cho cọ và sơn trải lòng lên khung bố?

A.I., một họa sĩ đang lên.

Tin CNN ngày 3 tháng 9 năm 2022 cho biết: Jason Allen, một nhà thiết kế trò chơi, sinh sống ở Pueblo West, Colorado, đã đoạt giải nhất trong thể loại hình ảnh điện tử, trong cuộc thi Mỹ thuật Hội chợ Colorado. Bức tranh mang tựa đề: Théâtre D’opéra Spatial, (Nhà hát nhạc kịch không gian.). Tuy giải thưởng không phải nhiều tiền nhưng đã trở thành đề tài bàn thảo sôi nổi vì Allen đã sử dụng hệ thống A.I để sáng tạo bức họa. Tranh luận phản đối cho rằng Allen không phải là một hoạ sĩ và không tự sáng tạo bằng tài năng riêng.

Lu Hai Liang trong Thegamer ghi nhận: “Tác phẩm nghệ thuật của anh đã vượt qua hơn hai mươi nghệ sĩ khác […]  Rõ ràng, các giám khảo không thể phân biệt được bức họa do A.I vẽ. Một vị giám khảo nói rằng, dù sao bà cũng không thay đổi quyết định vì tác phẩm nghệ thuật : ‘có khái niệm và tầm nhìn mang đến hiện thực và thực sự là một bức họa đẹp.”



Việc A.I. thắng giải hội họa, một bước sơ khởi, nêu lên một số câu hỏi căn bản. Cần có bao nhiêu mức độ cảm xúc để sáng tác nghệ thuật? Vì A.I. hoàn toàn không có tình cảm. Nghệ thuật có cần vô thức hay không? Vì A.I. không có vô thức. Nếu có một trí nhớ lớn vô hạn, có thể thay thế cho tiềm thức? Sáng tạo có còn là một bí mật? Một thứ gì siêu nhiên hoặc chỉ là trình độ cao của vật lý? Tác phẩm nghệ thuật thường xuyên liên quan mật thiết với tâm lý con người, A.I. không có tâm lý. A.I. chỉ có trí tuệ.


Tiểu Sử A.I.

Về mặt trí khôn và thông minh, A.I. đã chứng minh khá rõ ràng. Sau khi mất bốn giờ học tất cả những luật lệ để chơi Cờ Vua (chess), AlphaZero, tên A.I. chơi cờ, đã chiến thắng đệ nhất cao thủ Cờ Vua thế giới, lập trình Stockfish 8.

Từ năm 1997, lập trình chơi cờ Deep Blue của IBM đã hạ vô địch thế giới chess năm 1985, Garry Kasparov. Sau đó các lập trình vi tính đánh cờ với nhau vì con người không còn là đối thủ. Như vậy, A.I. không cần kinh nghiệm, chỉ cần nhớ hết hàng tỷ bước đi trong ván cờ và trí thông minh chọn lựa rất nhanh chóng (800 triệu thế cờ trong một giây) và quyết định chính xác những nước đi phù hợp dẫn đến chiến thắng.

Năm 2011, A.I. một lập trình của IBM tên Watson đã thách đố với những đối thủ dày dạn học vấn và hiểu biết trong trò chơi Jeopardy, và A.I. đã thắng một triệu đô la.

Năm 2015, A.I. đã vượt qua khả năng nhận diện hình ảnh của con người qua chương trình thi đua hàng năm của ImageNet.

Năm 2016, A.I. Deep Mind đã chiến thắng vô địch cờ Go trên thế giới qua năm ván cờ thắng bại.   

Năm 2018, A.I. được đưa vào làm tài xế lái xe hơi. Chứng minh trong “dịch vụ taxi tự lái” (self driving taxi service) của chương trình Waymo trong tiểu bang Phoenix và Arizona.

Từ năm 2019, A.I. đã đạt được trình độ cao cấp, trên đất liền, trên không trung, vào đại dương, ra không gian, nơi nào A.I. cũng làm việc chung với con người, hoặc làm việc một mình. Trong những lãnh vực y khoa, giải phẫu, dịch thuật, ngôn ngữ, …v…v… A.I. đã tỏ ra sự tiến bộ vượt bậc, khiến cho con người càng ngày càng cần sự hiện diện của nó. 

Ai mới nghe kể tiểu sử của A.I. gần như cảm thấy mới lạ và choáng ngợp vì tài năng giống như có phép thuật. Thật ra, A.I. bắt đầu manh nha từ năm 1637, bởi nhà bác học Rene Decartes, đã đề cập bộ máy có thể tự suy nghĩ và tự quyết định trong tác phẩm “Discourse on the Method.” Ông còn phân biệt khu vực đặc biệt và tổng quát của bộ máy, mà ngày nay người ta tạo ra A.I. cho từng công việc đặc thù (như dẫn đường đi trong Google map) và A.I. để làm những việc tổng quát (như robot giữ nhà, pha cà phê, hát giúp vui … giữ trẻ.)

Liệu trí tuệ nhân tạo có vượt qua khả năng khôn ngoan của con người trong tương lai?
A.I. mà chúng ta đang nói đến chỉ là A.I. lúc tuổi còn thơ. Mọi người đều có thể tự hỏi, điều gì sẽ xảy ra, khi nó trưởng thành? Chuyện đời sẽ thay đổi ra sao, khi nó bằng tuổi người đang viết.

Thất thập nhi tòng tâm sở dục bất du cửu, Khổng Tử nói, đến tuổi 70 thì tâm tính và đạo đã hợp nhất. Mọi thứ trở thành bản năng, làm gì cũng hợp đạo. E rằng không còn đúng nữa, vì A.I. sẽ đảo lộn những ý niệm, quan niệm làm người. Không chừng, lúc đó, con người phải chiến đấu với A.I.

Alan Cohen, viết trong tạp chí Forbes, 9 tháng 11, 2018. “Tôi sẽ rất thích thú khi máy vi tính có thể nhìn xa và khả năng học hỏi có thể tạo ra những lập trình cho robot, biết đối phó với những nhiệm vụ nguy hiểm và biết mệt mỏi về thể chất trong công việc ráp dây chuyền. (Ngụ ý nói, robot cần cảm tính và hiểu được nhân tính.) Liệu A.I. có thể hiểu rằng, cần gạn lọc những gì căn bản đã tạo cho chúng ta giận dữ để mang chúng ta lại gần nhau hơn? Sẽ rất tốt đẹp, nếu A.I. cắt giảm bớt những náo loạn trên các mạng lưới xã hội, giống như một người bạn ân cần chỉ điểm lúc nào không thể cho phép ai đó làm phiền chúng ta, dù là nụ cười ấm áp hay một cái vỗ vai. […]

Chúng ta cần một hệ thống A.I. biết rằng, kẻ thù của chúng ta cũng yêu thương con cái họ nhiều như chúng ta …”      

Để giải quyết những khó khăn tỉ mỉ và trọng đại của con người, cần phải có sức học hỏi dồi dào và sức sáng tạo thực dụng sắt bén. Hai khả năng đang được A.I. gia tốc thực hành. Việc này dẫn đến sự thông minh của A.I. có cơ hội vượt qua trí thông minh của nhân loại.

Nhà bác học Stephen Hawking đã nhìn thấy trước khả năng tự sáng tạo của A.I. trong tương lai. Ông đặt câu hỏi về vấn đề A.I. và con người, ai thông minh hơn, và nỗ lực trả lời trước khi qua đời. Ông viết: “Ngày trước, khi con người khám phá ra lửa, đã gây nhiều tai họa, lập đi lập lại, rồi mới phát minh ra bình chữa lửa. Với những công kỹ nghệ mạnh mẽ tinh vi hơn như vũ khí hạch nhân, sinh học nhân tạo, trí tuệ nhân tạo, chúng ta nên lập kế hoạch trước và hướng đến mục tiêu hoàn thành tốt đẹp ngay từ đầu, vì có thể là cơ hội duy nhất mà chúng ta có.

Tương lai của con người là một cuộc chạy đua giữa sức mạnh càng ngày càng gia tốc của công kỹ nghệ và trí tuệ mà chúng ta sử dụng. Hãy làm sao để chắc chắn rằng sự khôn ngoan của con người sẽ chiến thắng.

Tại sao chúng ta phải lo lắng về A.I.?

Có phải lúc nào con người cũng có thể rút dây ra khỏi ổ điện?

Người ta hỏi máy vi tính: ‘Có Thượng Đế không?’ Máy trả lời: ‘Hiện nay, đang có,’ rồi rút dây điện.
(Trích Brief Answers To The Big Questions, Stephen Hawkings, trang 196.)       

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mão là mèo, quý là phú quý. Quý Mão là mèo có phước được hưởng lộc ăn ngon, mặc ấm, được chăm sóc như thú cưng của gia đình. Theo các nhà tướng số nói vì mèo nhanh nhẹn, trung thành, chung thủy, tình cảm và dễ thích nghi, nên người tuổi Mão sẽ thông minh, kiên trì, tháo vát, may mắn, thành công, giàu sang, sống có tình, có lý…
Lúc còn nhỏ thì không để ý. Nay lúc tuổi già, hồi tưởng lại tâm linh dân tộc, suy nghĩ lại câu niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” hoặc “A Di Đà Phật” của dân mình mới thấy nó có một ý nghĩa linh thiêng và đẹp tuyệt vời. Nó không phải chỉ nằm trong phạm vi tôn giáo mà còn hòa nhập thành truyền thống văn hóa dân tộc. Nó trở thành phong cách sống hài hòa giữa đạo và đời. Khi đi chùa gặp nhau, hoặc trong các lễ hội Phật, chúng ta cất tiếng “A Di Đà Phật !” thì tiếng “A Di Đà Phật” trở thành một câu chào hỏi, một lời thân thiện, một lời mừng rỡ rằng ta còn có nhau, một lời chúc tụng, một sự kính trọng, một ước vọng sau này (khi vãng sinh) sẽ lại gặp nhau trên Quốc Độ Thanh Tịnh của Phật A Di Đà.
Sự nóng lên trong toàn cầu, chiến tranh và lạm phát: Thế giới dường như đang ở trong tình trạng khủng hoảng bất tận vào lúc này. Trong cuộc phỏng vấn, nhà tiên tri tai hoạ Nouriel Roubini xác định 10 "mối đe dọa nghiêm trọng" mà chúng ta đang phải đối mặt và cách đối phó...
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy những cầu thủ đồng hương tranh tài. Thiệt không có gì để có thể phàn nàn. Các em chơi rất tới, rất hết mình, và rất đáng ngợi khen. Đây cũng là lần đầu tiên tôi được nghe những lời bình, bằng tiếng mẹ đẻ, trong một trận túc cầu. Bình luận viên hay nhắc đi nhắc lại những cụm từ rất nặng nề: xử lý tình huống, quật khởi, nỗ lực kiên cường, phương cách đá, tham gia lấy bóng, khoảng cách lợi thế, sự tiếp cận, sự thay người, toả sáng…
Vì sao đọa làm mèo? Ông bà ta nói vì phí phạm nước nhà chùa, nên kiếp này làm mèo sợ nước, không tắm. Thiếu nợ nên làm thân thú để trả nợ; vì tâm thấp hèn nên không được làm người hai chân đứng thẳng; vì chủng tử hung ác, nên làm loài mèo hung hăng xâu xé loài vật khác làm mồi thức ăn để sinh tồn… tạo thành vô số nghiệp thiện và ác lẫn lộn đưa đẩy chúng sanh trôi lăn trong luân hồi không bao giờ dứt.
Ngày tôi mới đi làm nội trú ở nhà thương Mỹ cách đây bốn mươi năm, một anh giáo sư trẻ có lẽ gốc Do Thái hỏi tôi từ đâu tới, và sau khi tôi trả lời là người Việt tỵ nạn, anh ta nhận xét tỉnh bơ với tôi rằng (tôi không nhớ rõ nguyên văn, chỉ ý đại khái): Nếu mình thọc tay vào cái hũ mật thì lúc rút tay ra ruồi hay kiến (?) sẽ bám vào theo tay mình. Có lẽ ý anh ta nói Mỹ rót nhúng tay vào Việt Nam và do đó lúc Mỹ rút ra thì đám tỵ nạn như tôi sẽ bám theo về Mỹ. Có thể tôi nhớ không chính xác vì lúc đó nghe tiếng Anh vẫn còn rất yếu, nhưng điều quan trọng là sau 40 năm tôi vẫn nhớ câu nói này, mặc dù lúc đó tôi chẳng phản ứng gì cả, và xem đó cũng như chuyện thường, cũng như những chuyện nho nhỏ khác mình gặp mỗi ngày làm bực mình nhưng mình nghĩ là do mình chưa quen với xã hội mới. Sau khi bị gán đủ thứ tên, thứ tội ở Việt Nam sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì c
Twitter đã không còn thực thi chính sách cấm thông tin sai lệch về COVID-19. Quyết định được đăng âm thầm trong phần quy định trên trang web công ty, được để là có hiệu lực từ ngày 23 tháng 11 năm 2022. Điều này đã khiến các chuyên gia nghiên cứu và sức khỏe cộng đồng lo ngại về những hậu quả nghiêm trọng có thể xảy ra.
Tôi biết BS. Phạm Gia Cổn lúc tôi vừa tập tễnh bước vào đời lính, nhận trách nhiệm làm y sĩ trưởng cho Tiểu Đoàn 1 Nhảy Dù, cùng một tiểu đoàn mà BS. Cổn vốn là y sĩ tiền nhiệm 2 năm trước. Tôi lội bộ theo TĐ, Anh làm chỉ huy trưởng Bệnh Viện Dã Chiến Đỗ Vinh tại căn cứ Non Nước, Đà Nẵng. Thỉnh thoảng chúng tôi gặp nhau ở BV Dã Chiến khi tôi theo trực thăng chuyển thương binh. Tôi nhìn thấy anh cao lớn, rất phong độ, uy dũng, với 3 bông mai đen ở cổ áo hoa rừng và dấu hiệu 3 đấm tay của Đệ Tam Đẳng Huyền Đai Tae Kwon Do ở túi áo trước ngực bên trái. Nhìn vào Anh, tôi có cảm giác như một tảng đá mạnh bạo, có tinh chất võ biền mà mình có thể dựa lưng khi cần. Dù hình tướng có vẻ rất quân kỷ, nhưng thái độ anh lại hòa nhã, ăn nói nhẹ nhàng, cởi mở nhưng trực tính. Anh đã cho tôi sự tự tin và niềm vui trong tình huynh đệ. Về sau, tôi cũng biết tin anh được đề cử làm Y Sĩ Trưởng Lữ Đoàn 2 Nhảy Dù trong trận bảo vệ phòng truyến Phan Rang vào đầu tháng 4, 1975.
Để đề phòng các bệnh về đường hô hấp trong mùa đông, một số người đã “tăng cường” hệ thống miễn dịch của mình bằng các thực/dược phẩm bổ sung và thức ăn giàu chất dinh dưỡng. Một số người còn kết hợp với các biện pháp như giữ khoảng cách xã hội, đeo khẩu trang, tiêm phòng cúm và COVID-19, giúp giảm nguy cơ bị nhiễm bệnh hoặc phát bệnh nặng; đối với một số khác, họ chỉ dựa vào các thực/dược phẩm bổ sung.
Nghiên cứu từ những năm 1950 và 1960 cho thấy các loại nấm gây bệnh chỉ sinh sống ở một số vùng nhất định tại Hoa Kỳ. Nhưng hiện nay, các khoa học gia tin rằng các loại nấm này đang lan rộng và gây nhiễm trùng phổi nghiêm trọng trên toàn quốc. Nghiên cứu mới được công bố trong tháng 11 trên tạp chí Clinical Infectious Diseases chỉ ra rằng, các bác sĩ đang dựa vào các bản đồ đã lỗi thời về nấm gây bệnh và họ có thể bỏ sót các triệu chứng của nhiễm trùng phổi nghiêm trọng do nấm gây ra.
Gần đây nhiều độc giả và thân chủ văn phòng RMI-USA đã đặt nhiều thắc mắc liên quan đến các loại chiếu khán lao động, có hay không có kỹ năng, mà nguồn gốc xuất phát từ nhiều hình thức khác nhau, đã làm cho những người quan tâm phát sinh thêm nhiều thắc mắc hơn là được trả lời. Chúng tôi tổng hợp những câu hỏi tiêu biểu thành 2 phần. Phần một liên quan đến chiếu khán Lao Động EB-3 và chiếu khán doanh nhân L-1A. Phần hai về chương trình EB-5 đã được tái ủy quyền 5 năm cho đến 30/09/2027, sẽ tiếp theo vào kỳ tới.
Số ca nhiễm COVID dự kiến sẽ tăng vào mùa đông này và chúng ta đều không muốn kế hoạch nghỉ lễ của mình bị gián đoạn vì bệnh tật. Bác Sĩ Tiffany Moon là một bác sĩ gây mê có hai người con, cô mong muốn kêu gọi mọi người tiêm loại vắc-xin mới cung cấp thêm khả năng bảo vệ có mục tiêu chống lại Omicron. Trong một bài đăng trên Instagram, cô chia sẻ: “Tiêm loại vắc-xin mới này sẽ giúp đảm bảo an toàn cho bạn bè và gia đình của bạn”.
Tại công viên Village Green Park trên đường Euclid, Garden Grove vào lúc 3 giờ chiều đến 7 giờ tối thứ Bảy ngày 3 tháng 12 năm 2022, Thành Phố Garden Grove đã tưng bừng tổ chức Lễ Hội Mùa Đông (Winter In The Grove) lần thứ 5.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.